Con đường bắt đầu đổi khác khi đoàn xe rời khỏi khu rừng thưa và tiến vào vùng cây dày hơn.
Ban đầu sự thay đổi không quá rõ ràng;
mặt đất vẫn là lớp lá mục quen thuộc, bánh xe vẫn lăn qua những rễ cây nổi lên khỏi đất, và gió vẫn thổi qua tán rừng theo nhịp đều đặn như suốt cả buổi chiều.
Nhưng chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, Hant bắt đầu nhận ra vài chi tiết nhỏ khiến khung cảnh trở nên khác lạ.
Trước hết là mùi.
Một mùi ngọt đậm dần trong không khí, nặng đến mức đôi lúc gần như dính lại trong cổ họng.
Không phải mùi hoa rừng thông thường;
nó đặc hơn, có thứ gì đó gần giống mùi đường cháy, như thể có ai đó đang đun mật ong ở đâu đó giữa rừng.
Hant ngẩng đầu nhìn lên.
Những thân cây ở đây cao hơn phần rừng họ vừa đi qua, tán lá nối liền nhau thành những mảng tối lớn.
Giữa các nhánh cây, vài vật hình lục giác treo lơ lửng, ánh vàng nhạt lọt qua lớp sáp mỏng phản chiếu ánh sáng chiều.
Tổ ong.
Không phải một hai cái.
Có khá nhiều.
Một vài con Combee bay qua tầm mắt cậu, đôi cánh rung lên phát ra âm thanh đều đều giống như tiếng dây đàn rung nhẹ.
Chúng bay thành từng nhóm nhỏ, khi thì tụ lại quanh tổ, khi thì tỏa ra xa rồi quay trở về, trật tự đến mức nhìn từ dưới đất cũng cảm nhận được nhịp điệu quen thuộc của một đàn ong đang làm việc.
Phía trước, Roderic giơ tay ra hiệu cho đoàn xe chậm lại.
“Đừng làm ồn, ” ông nói vừa đủ lớn để cả đoàn nghe thấy.
“Ở đây là lãnh thổ Combee.
Giọng ông không căng thẳng, nhưng đủ nghiêm để Darian lập tức kéo dây cương chậm lại.
Lysa cũng ngẩng lên nhìn những tổ mật treo lơ lửng giữa các cành cây, ánh mắt tính toán xem liệu có cách nào lấy được một ít mà không chọc giận cả đàn hay không.
Hant vẫn đứng phía sau xe, mắt chưa rời khỏi tán cây.
Ban đầu mọi thứ trông khá bình thường.
Nhưng chỉ sau vài phút, cậu nhận ra có điều gì đó không đúng.
Đàn Combee bay hơi hỗn loạn.
Một số con không còn giữ đường bay thẳng đều đặn như lúc đầu nữa;
chúng vòng qua vòng lại quanh cùng một khu vực, đôi khi lao vội về phía tổ rồi lại tách ra, giống như đang cố chắn đường thứ gì đó.
Hant còn đang định nhìn kỹ hơn thì một tổ mật ở phía xa đột nhiên rung mạnh.
Một mảng sáp vỡ ra.
Một thứ gì đó đen sì thò mỏ vào trong.
Tiếng kêu khàn vang lên từ trên cao.
“Cạc.
Hant nheo mắt.
Trên một nhánh cây cao hơn phần lớn các tổ mật, một Honchkrow đang đậu im lặng.
Bộ lông đen của nó hấp thụ ánh chiều đến mức gần như hòa vào bóng cây, chỉ có chiếc mũ lông đặc trưng trên đầu là nổi bật hơn một chút.
Nó không động vào tổ mật nào;
thay vào đó, cái đầu lớn của nó quay chậm rãi, quan sát đàn Combee bên dưới.
Xung quanh nó là bốn Murkrow khác.
Chúng không đậu yên.
Một con vừa kéo ra khỏi tổ mật một mảng sáp lớn, cánh vỗ mạnh để giữ thăng bằng khi bay đi.
Một con khác lao vào chỗ tổ vừa bị rách, thò mỏ sâu vào lớp mật vàng sánh bên trong trước khi vài Combee kịp bay tới đuổi.
Tiếng ong vo lên dày đặc hơn.
Roderic nhìn lên, cau mày.
“Đám quạ rừng, ” ông lẩm bẩm.
Hant cũng đang nhìn theo.
Không cần nghĩ quá lâu để nhận ra chuyện gì đang diễn ra.
Đám Murkrow kia đang cướp mật, còn Honchkrow trên cao rõ ràng là con dẫn đầu.
Nó không trực tiếp tham gia, chỉ thỉnh thoảng kêu một tiếng trầm, và mỗi lần như vậy một trong mấy con Murkrow bên dưới lại đổi hướng bay hoặc chuyển sang tổ khác.
Cách chúng di chuyển có trật tự hơn vẻ ngoài hỗn loạn rất nhiều.
Ngay lúc đó, một cái bóng đen nhỏ vụt qua vai Hant.
Murkrow của cậu.
Con chim đen đáp lên mép xe từ lúc nào, đôi mắt đỏ ánh lên khi nhìn lên đàn quạ trên cao.
Lông cổ nó dựng nhẹ, cánh khẽ mở ra như chuẩn bị cất cánh.
Hant chưa kịp nói gì thì nó đã lao lên.
Đường bay của Murkrow cắt ngang không khí như một mũi tên đen, hướng thẳng về phía tổ mật vừa bị phá.
Một trong những Murkrow hoang nhìn thấy nó trước tiên, lập tức nghiêng cánh bay tới chặn.
Hai con chạm nhau giữa không trung.
Murkrow của Hant vung mỏ trước.
Peck.
Cú mổ gọn và nhanh khiến con kia phải chao sang một bên, nhưng trước khi Murkrow kịp tận dụng khoảng trống đó thì một tiếng cánh nặng nề đập xuống từ phía trên.
Honchkrow đã rời cành.
Thân hình lớn hơn hẳn của nó lướt xuống như một khối bóng tối.
Chỉ một cú vỗ cánh mạnh, luồng gió tạo ra đã khiến Murkrow của Hant lệch hẳn đường bay.
Nó cố xoay người lại, nhưng Honchkrow không cho cơ hội.
Một cú quạt cánh thứ hai đánh thẳng vào luồng khí phía trước, lực gió đủ mạnh để hất Murkrow xuống thấp hơn mấy mét.
Con chim nhỏ xoay vòng hai lần trước khi kịp giữ thăng bằng trên một cành cây.
Không bị thương nặng.
Nhưng rõ ràng bị đẩy lùi.
Trên cao, vài tiếng kêu khàn vang lên từ đám Murkrow còn lại.
Âm thanh của chúng không hẳn giống cười, nhưng có gì đó trong cách chúng kéo dài tiếng kêu khiến nó mang sắc thái chế giễu.
Murkrow của Hant xù lông.
Nó không lao lên ngay.
Con chim đứng im trên cành, mắt không rời khỏi Honchkrow.
Honchkrow cũng nhìn xuống.
Chỉ một lúc sau, nó quay đầu sang phía tổ mật khác và kêu một tiếng ngắn.
Hai con Murkrow hoang lập tức đổi hướng bay theo.
Hant khoanh tay trên thành xe, mắt vẫn dõi theo bầu trời.
Cậu không định can thiệp vào chuyện vừa xảy ra.
Murkrow của cậu tự bay lên, và trong trường hợp này việc nó bị đàn quạ rừng đẩy lùi không phải điều quá khó hiểu.
Nhưng khi tiếp tục quan sát, cậu bắt đầu chú ý tới cách Murkrow của mình di chuyển.
Con chim đen vẫn chưa rời cành.
Nó nhìn theo một Murkrow hoang đang bay ngang qua, rồi bất ngờ vỗ cánh lao lên từ phía dưới.
Một tia sáng tím lóe lên trước khi hai con kịp chạm nhau.
Confuse Ray.
Luồng sáng xoáy tròn quét qua đầu con Murkrow kia.
Con chim hoang chao đảo giữa không trung, đường bay lệch sang một bên như thể nó vừa mất phương hướng.
Murkrow của Hant lập tức tận dụng cơ hội.
Nó lao tới bằng một cú Aerial Ace gọn gàng, thân hình cắt ngang không khí theo đường cong ngắn rồi đập mạnh vào sườn đối thủ.
Con Murkrow hoang bị hất văng ra xa.
Nhưng cú phản công đó cũng đủ để Honchkrow chú ý.
Con chim lớn quay đầu lại gần như ngay lập tức.
Nó không lao thẳng vào Murkrow của Hant lần này;
thay vào đó, nó hạ thấp độ cao một chút rồi mở rộng cánh.
Âm thanh từ cổ họng nó vang lên trầm và dài.
Screech.
Tiếng rít cao đến mức đàn Combee bên dưới lập tức tản ra.
Murkrow của Hant khựng lại giữa không trung một nhịp, đôi cánh mất nhịp trước âm thanh chói tai đó.
Chỉ một nhịp thôi.
Nhưng Honchkrow đã đủ nhanh.
Nó lao tới.
Murkrow của Hant xoay người né sang bên, vỗ cánh tạo ra một luồng Gust ngắn để đẩy mình ra khỏi đường lao xuống của đối thủ.
Luồng gió đó không mạnh đến mức làm Honchkrow chệch hướng, nhưng đủ để tạo ra khoảng cách.
Con chim nhỏ lợi dụng khoảng trống đó bay vòng ra sau.
Lần này nó không tấn công ngay.
Thay vào đó, Murkrow đột ngột vỗ cánh sát phía sau lưng Honchkrow, mỏ há ra phát ra một tiếng kêu đột ngột.
Astonish.
Âm thanh không lớn, nhưng bất ngờ đủ để Honchkrow quay đầu lại theo phản xạ.
Chỉ trong khoảnh khắc đó Murkrow định lao tới tiếp, nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn quá lớn.
Honchkrow đơn giản đập cánh một cái.
Luồng gió mạnh hất Murkrow lùi lại lần nữa.
Sự chênh lệch kích thước quá rõ ràng.
Trên mặt đất, Hant vẫn nhìn theo trận va chạm trên không.
Cậu không nói gì, cũng không cố gọi Murkrow xuống.
Từ vị trí của mình, cậu chỉ lặng lẽ quan sát cách con chim đen xử lý từng tình huống khi bị ép vào thế yếu.
Không phải mọi cú tấn công của nó đều hợp lý.
Đôi lúc Murkrow lao vào quá sớm, hoặc cố giữ khoảng cách không cần thiết khi Honchkrow đã quay lưng.
Nhưng xen giữa những khoảnh khắc đó vẫn có vài lần nó ra chiêu rất nhanh, nhanh đến mức khiến Hant phải chú ý.
Đặc biệt là Confuse Ray.
Hai lần Murkrow dùng chiêu đó, và cả hai lần đều xuất hiện gần như ngay khi đối thủ vừa quay đầu lại.
Trên cao, Honchkrow đã quay trở lại cành cây ban đầu.
Mấy con Murkrow hoang tiếp tục cướp mật từ những tổ bị rách.
Đàn Combee bay vòng quanh khu vực đó dày đặc hơn trước, nhưng không dám tiến quá gần con chim lớn đang đậu trên cành.
Murkrow của Hant không tấn công nữa.
Nó bay một vòng rộng rồi đáp xuống một nhánh cây thấp hơn, lông cổ vẫn hơi xù lên.
Con chim quay đầu nhìn lên Honchkrow thêm vài giây, sau đó mới quay về phía đoàn xe.
Hant và nó nhìn nhau một lúc.
Không ai nói gì.
Cuối cùng Murkrow rũ cánh, bay xuống gần chiếc xe và đậu lên mép thùng hàng phía sau.
Nó cúi đầu rỉa lông như thể trận va chạm trên cao chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng ánh mắt đỏ của nó thỉnh thoảng vẫn liếc lên tán cây.
Tiếng cánh ong vẫn vang khắp khu rừng.
Và ở đâu đó phía trên, Honchkrow lại kêu thêm một tiếng trầm, báo hiệu cho đàn của nó chuyển sang tổ mật khác.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập