Tiếng cổng sắt phía đấu trường vừa mở ra thì cả năm người gần như đã đồng thời chuyển động.
Không cần ai ra lệnh, họ lao về phía đống vũ khí nằm rải trên nền cát ở rìa sân — đúng vị trí đã bàn bạc từ trước trong phòng giam, nơi mà khoảng cách vừa đủ xa để buộc người bước ra sân phải tự giành lấy thứ duy nhất có thể giúp họ sống sót.
Cát dưới chân bắn lên khi Hant chạy.
Ở phía trước, Nari đã lao nhanh hơn một bước, dáng người thấp xuống theo thói quen của một người đã quen chiến đấu trong không gian mở.
David chạy lệch sang trái, hướng thẳng đến cây halberd cắm nghiêng trong cát, còn Roderic nặng người hơn nhưng vẫn giữ được tốc độ ổn định, nhắm thẳng đến chiếc khiên tròn nằm cạnh một thanh đoản kiếm.
Con thú ở phía đối diện cũng đã bước ra khỏi cổng.
Một con Nidorina.
Hant đã thấy loài này trong những chuyến buôn trước đây, nhưng con trước mắt có màu sắc nhợt nhạt hơn bình thường, lớp da tím dường như thiếu sức sống, và bộ gai trên lưng trông gầy đi thấy rõ nếu nhìn kỹ.
David vừa chạy vừa nói lớn, giọng không phải hoảng loạn mà giống như đang nói ra một phán đoán đã nghĩ sẵn trong đầu.
“Nhìn màu da nó đi — nếu tôi đoán đúng thì nó không còn đủ sức để giữ đặc tính Poison Point như mấy con khỏe mạnh đâu, nên đừng quá sợ chuyện chạm vào nó.
Không ai trả lời.
Nhưng Hant biết tất cả đều đã nghe.
Đợt tấn công đầu tiên đến nhanh hơn họ dự tính.
Con Nidorina không lao về phía người gần nhất là David mà đổi hướng đột ngột, nhắm thẳng đến Nari — người lúc này vẫn còn cách thanh đoản kiếm nửa bước chân.
Nari khựng lại một nhịp.
Ông lùi chân ra sau để tránh cú lao đầu tiên, nhưng chưa kịp cúi xuống nhặt vũ khí thì con thú đã áp sát, móng vuốt bật ra theo một cú Scratch quét ngang.
Âm thanh vuốt xé gió nghe rõ trong không gian mở của đấu trường.
Nari không phải người mới.
Ông đạp mạnh chân xuống cát để giữ thăng bằng, thân người nghiêng sang một bên vừa đủ để lưỡi vuốt sượt qua phía trước ngực, rồi ngay lập tức hất mũi chân lên.
Một vốc cát bay thẳng vào mặt con thú.
Hạt cát nhỏ không làm nó bị thương, nhưng đủ khiến nó chớp mắt theo phản xạ, cái đầu gồ lên trong một khoảnh khắc bối rối.
Chỉ một khoảnh khắc.
Nhưng trong đấu trường, đôi khi chỉ cần vậy.
Roderic lúc đó đã nhặt được chiếc khiên.
Người đàn ông lớn tuổi lao ra theo bản năng của một người từng quen bảo vệ hàng hóa và người đi cùng trong những chuyến buôn đường dài.
Ông ép sát tấm khiên về phía trước đúng lúc con Nidorina phóng ra một loạt Poison Sting từ khoảng cách gần.
Những mũi gai tím bắn tới va vào mặt kim loại của chiếc khiên trong tiếng lách tách khô khốc, từng mũi bật ra khỏi bề mặt cong rồi rơi xuống cát mà không mũi nào xuyên qua được lớp thép dày.
Con Nidorina dừng lại trong một nhịp rất ngắn khi nhận ra đòn tấn công không mang lại kết quả, phần thân trước hạ thấp xuống mặt cát theo một tư thế quen thuộc mà những con Pokémon chuyên lao húc thường dùng trước khi dồn lực.
David nhìn thấy động tác đó gần như ngay lập tức, giọng anh bật ra gấp gáp khi nhận ra chuyện gì sắp xảy ra.
“Roderic, coi chừng nó lao thẳng vào!
Nhưng khi lời cảnh báo đã đến muộn, vừa dứt lời thì con thú đã bật người lên khỏi mặt cát.
Con Nidorina bật cả thân hình khỏi mặt cát rồi lao thẳng về phía Roderic bằng cú Take Down, lực dồn từ hai chân sau khiến cú húc đến nhanh hơn bất kỳ ai trong nhóm kịp phản ứng.
Tấm khiên vừa kịp nâng lên nhưng cú va chạm vẫn nặng đến mức người đàn ông lớn tuổi bị hất bật ra sau, chân mất trụ trên nền cát lún khiến cả thân người ngã ngửa xuống đất trong lúc tiếng reo hò từ khán đài phía trên dâng lên như sóng.
Con thú vừa chạm đất đã xoay thân theo bản năng săn mồi, rõ ràng định lao tiếp khi thấy đối thủ chưa kịp đứng dậy, nhưng đúng lúc đó Nari đã nhặt được thanh đoản kiếm, bước cắt ngang giữa hai người rồi vung lưỡi thép thật mạnh.
Nhát chém trúng phần tai của con thú, lưỡi kiếm rạch qua lớp da dày làm máu bật ra thành một vệt đỏ sẫm trên nền cát, khiến Nidorina tru lên khàn đặc và quay phắt đầu lại theo hướng đòn tấn công vừa giáng xuống.
David lúc đó cũng vừa kịp chạy tới.
Anh nhấc cây halberd lên bằng cả hai tay rồi chém mạnh xuống trước mặt con thú, lưỡi vũ khí cắm sâu vào cát tạo thành một rào chắn khiến con Nidorina buộc phải khựng lại nếu không muốn tự đâm mình vào lưỡi thép.
Ở phía bên kia sân cát, Hant và Luca vẫn còn cách nhóm của Roderic vài bước khi mọi chuyện phía trước bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn, bởi đống vũ khí bị đặt quá xa khiến hai người họ không kịp hội cùng những người còn lại ngay từ đầu.
Hant nhìn nhanh qua tình hình đang diễn ra rồi quay đầu về phía Luca, giọng bật ra gấp nhưng vẫn đủ rõ ràng giữa tiếng cát xào xạc và tiếng gầm của con thú.
“Luca, đưa con dao đây!
Cậu không đứng chờ.
Ngay khi Luca rút con dao găm khỏi thắt lưng theo phản xạ, Hant đã chộp lấy nó rồi vung tay ném thẳng về phía con Nidorina đang quay lưng về phía mình.
Lưỡi dao xoay một vòng ngắn trong không khí trước khi cắm phập vào phần lưng dày của con thú;
nhát ném không đủ sâu để tạo vết thương chí mạng, nhưng cú va chạm bất ngờ vẫn khiến nó giật mình quay phắt đầu lại theo bản năng.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó lại là tất cả những gì Roderic cần.
Người đàn ông lớn tuổi bật dậy khỏi nền cát, tấm khiên được ép sát vào thân con thú rồi dồn toàn bộ sức nặng cơ thể xô mạnh về phía trước, cú va khiến con Nidorina mất thăng bằng và đổ nhào xuống nền cát trong một tiếng va nặng nề.
David và Nari không bỏ lỡ cơ hội khi con thú vừa bị lật;
lưỡi halberd của David chém mạnh xuống phần sườn trong khi thanh kiếm của Nari đâm thẳng vào vai nó, hai đòn đánh gần như chồng lên nhau khiến con thú gào lên khàn đặc và giãy mạnh đến mức cát văng tung tóe quanh thân.
Đến lúc đó Hant và Luca cũng đã kịp chạy tới bên cạnh họ.
Cả năm người nhanh chóng dàn lại đội hình đúng như kế hoạch đã bàn bạc từ trước — khiên của Roderic ở phía trước, David giữ khoảng cách với halberd, Nari và Hant hai bên, Luca đứng lùi nửa bước phía sau.
Con Nidorina chống chân bò dậy khỏi lớp cát vừa bị cày xới, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào nhóm người trước mặt trong khi hơi thở của nó bắt đầu trở nên nặng nhọc sau những vòng giao tranh liên tiếp.
Những phút tiếp theo trôi qua trong một nhịp điệu căng thẳng và lặp lại đến mức gần như máy móc;
con thú liên tục lao tới tìm cơ hội húc hoặc cào, còn năm người thì tránh né, chặn đòn rồi phản kích ngắn trước khi nhanh chóng lùi lại giữ đội hình như họ đã bàn bạc từ trước.
Sau vài lần như vậy, nhịp thở của con Nidorina bắt đầu gấp dần, phần thân phập phồng rõ rệt trong khi những bước di chuyển của nó không còn chắc như lúc đầu nữa, và chính khoảnh khắc đó khiến Nari nhận ra cơ hội hiếm hoi đang mở ra.
Khi con thú đang dồn sự chú ý về phía Roderic ở tuyến trước, Nari vòng sang phía sau trong một quãng di chuyển ngắn trên cát rồi nâng thanh kiếm lên nhắm thẳng vào cổ nó, ý định kết thúc trận đấu bằng một nhát đâm gọn gàng từ góc chết.
Nhưng ngay trước khi lưỡi thép kịp chạm vào lớp da dày, một cảm giác bất thường khiến Nari khựng lại;
bản năng của một người đã sống đủ lâu trong đấu trường buộc ông lùi nửa bước mà chưa kịp hiểu rõ điều gì không ổn.
Con Nidorina gầm lên một tiếng ngắn gần như ngay sau đó, và một luồng điện đột ngột bùng ra từ cơ thể nó.
Đó là Shock Wave.
Khoảng cách vốn dĩ không đủ để dòng điện chạm tới vị trí của Nari, nhưng thanh kiếm trong tay ông hoàn toàn bằng thép;
luồng điện truyền dọc theo lưỡi kiếm như một con rắn sáng trắng rồi chạy thẳng vào cánh tay đang nắm chặt chuôi vũ khí.
Cơ thể Nari giật mạnh khi dòng điện truyền qua người, các cơ bắp co cứng trong một nhịp ngắn trước khi ông kịp buông vũ khí, và đúng lúc đó con Nidorina đã dồn chút sức lực còn lại lao thẳng tới.
Cú húc nhắm trực tiếp vào cánh tay trái vốn đã bị thương từ trước, lực va chạm nặng đến mức thân hình ông bị hất văng ra vài mét trên nền cát trong một tiếng va khô khốc.
Bốn người còn lại khựng lại trong một nhịp rất ngắn khi cảnh tượng xảy ra quá nhanh.
Hant là người phản ứng đầu tiên.
Cậu lao tới đúng lúc con thú vừa quay đầu lại, mũi thương chĩa thẳng vào phần tai của nó rồi dồn toàn bộ lực đâm xuống;
lưỡi thép xuyên qua lớp da và xương mỏng ở đó, đi sâu vào trong đầu theo một góc gần như thẳng đứng.
Thân hình con Nidorina khựng lại ngay lập tức, các cơ bắp run lên trong một phản xạ ngắn trước khi toàn bộ sức nặng của nó đổ xuống nền cát.
Lần này nó không cử động nữa.
Khoảng lặng ngắn ngủi phủ xuống sân cát sau khi con Nidorina đổ gục, chỉ còn lại tiếng thở gấp của những người vừa sống sót qua trận đấu và tiếng cát khô lạo xạo dưới chân.
Luca là người đầu tiên định chạy về phía Nari, nhưng David đã kịp đưa tay chắn ngang trước ngực cô ta, ánh mắt vẫn dán chặt vào thân người đang nằm trên nền cát cách đó vài bước.
Roderic cũng nhìn theo hướng đó một lúc rồi lên tiếng, giọng ông trầm xuống như đang cân nhắc điều gì.
“Khoan đã… để chú nhìn kỹ đã.
Ông bước chậm lại một bước, ánh mắt dừng ở cánh tay trái của Nari đang đặt lệch trên nền cát.
“Có vẻ anh ta dính độc rồi.
David khẽ thở ra, ánh nhìn lướt qua xác con Nidorina trước khi quay lại phía người đàn ông đang nằm.
“Vậy là con này vẫn mang đặc tính Poison Point… chắc vì nó bị bỏ đói quá lâu nên màu da mới nhợt như vậy.
Trên khán đài phía trên cao, đám đông quý tộc và quan khách đã bắt đầu gào lên phấn khích sau khi trận đấu kết thúc, tiếng reo hò dội xuống lòng đấu trường như từng lớp sóng đập vào tường đá.
Giữa âm thanh hỗn loạn đó, thân người nằm trên cát khẽ cử động.
Nari chống tay ngồi dậy rất chậm, hơi thở nặng nề trong khi cánh tay trái của ông đã sưng lên rõ rệt;
màu tím của độc đang lan dần từ cổ tay lên phía khuỷu, từng mạch tím nổi dưới lớp da sạm nắng.
Ông nhìn cánh tay mình vài giây, ánh mắt không có vẻ hoảng loạn mà chỉ giống như đang xác nhận một điều đã đoán trước từ lâu.
Sau đó Nari cúi xuống nhặt thanh kiếm nằm cạnh mình.
Ông đặt lưỡi thép ngang khuỷu tay trái.
Rồi chém xuống.
Nhát chém dứt khoát đến mức gần như không có chút do dự nào;
lưỡi kiếm cắt đứt phần cánh tay đã bắt đầu chuyển tím, máu bắn ra nhuộm đỏ lớp cát ngay dưới chân ông.
Nari lập tức dùng tay còn lại xé một mảnh vải trên áo rồi buộc chặt phần cánh tay vừa bị cắt để cầm máu, động tác nhanh và gọn như thể ông đã từng làm việc này nhiều lần trong đầu trước khi nó thật sự xảy ra.
Cả bốn người còn lại đứng sững tại chỗ.
Không ai có thể thốt lên lời nào.
Trên khán đài, phản ứng lại hoàn toàn trái ngược;
khán giả như phát cuồng trước cảnh tượng vừa diễn ra, tiếng hò reo dâng lên dữ dội hơn khi giọng của người dẫn chương trình vang vọng khắp đấu trường, đầy kích động như thể vừa chứng kiến màn biểu diễn đặc sắc nhất của ngày hôm đó.
Giữa cơn cuồng loạn đó, năm người dưới sân cát không trao đổi thêm lời nào.
Họ chỉ lặng lẽ quay lưng về phía cổng sắt đang mở ở cuối sân, rồi cùng nhau bước vào hành lang đá dẫn trở lại dãy phòng giam dưới lòng đất.
Có quá nhiều biến số trong kế hoạch nhưng họ vẫn còn sống đủ 5 người.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập