Chương 37: cái chết đến bất ngờ

Gió từ hành lang đá phía ngoài thổi qua khung cửa sắt thấp, mang theo mùi cát nóng và thứ kim loại ngai ngái còn vương lại trên quần áo của những người vừa trở về từ sàn đấu, khiến căn phòng giam chật hẹp ấy dù không hề rộng rãi hơn lúc trước vẫn bỗng trở nên nhẹ đi một chút, như thể áp lực đè lên lồng ngực của từng người trong bọn họ cuối cùng cũng đã lỏng ra sau khi trận chiến với con Nidorina khép lại mà không ai trong phòng phải bỏ mạng.

Hant ngồi dựa lưng vào bức tường đá lạnh, hai cánh tay vẫn còn nặng như đeo chì sau những nhịp chiến đấu dồn dập trước đó, ánh mắt cậu lặng lẽ lướt qua từng gương mặt trong phòng khi mọi người bắt đầu nói chuyện trở lại, những câu nói vụn vặt ban đầu chỉ như những tiếng thử giọng dè dặt rồi dần dần kéo dài thành những đoạn đối thoại thực sự, thứ âm thanh bình thường đến mức tưởng như chẳng đáng chú ý ấy lại khiến căn phòng bớt đi cái cảm giác u ám đã bám chặt vào nó suốt nhiều ngày qua.

Luca là người thay đổi rõ nhất.

Cô gái vốn luôn ngồi co mình ở góc phòng trong những ngày đầu, ánh mắt thường xuyên lảng tránh người khác và chỉ trả lời khi bị hỏi trực tiếp, giờ đây lại đang ngồi gần phía David, mái tóc dính cát buộc lỏng phía sau vai, giọng nói của cô thấp nhưng đã không còn run như trước nữa khi cô xen vào những câu chuyện nhỏ nhặt mà David thỉnh thoảng ném ra, đôi khi là những nhận xét về trận đấu vừa rồi, đôi khi chỉ là một câu đùa nhạt nhẽo về cách một trong những kẻ khác ở phòng bên đã ngã sõng soài trên cát trong trận trước.

David kể chuyện khá khéo, giọng hắn mang thứ nhịp điệu nửa đùa nửa thật khiến người nghe dễ thả lỏng, và Luca, có lẽ vì vừa sống sót qua một trận chiến mà cô từng nghĩ mình sẽ không qua nổi, dường như đang để bản thân trôi theo bầu không khí ấy, thỉnh thoảng bật cười khe khẽ rồi hỏi thêm vài câu.

Hant nhìn họ một lúc lâu trước khi dời ánh mắt sang phía khác.

Ở phía tường đối diện, Roderic đang ngồi với tấm lưng dựa vào khối đá thô, chiếc khiên sắt đặt nghiêng bên chân, người đàn ông lớn tuổi hơn vẫn giữ thói quen lau lại mép khiên bằng một mảnh vải cũ, động tác chậm rãi nhưng đều đặn, như thể việc làm sạch lớp cát và máu khô bám trên kim loại là cách duy nhất để ông giữ cho đầu óc mình không trôi về những hình ảnh vừa diễn ra trên sàn đấu.

Còn Nari.

Người đàn ông cụt tay nằm hơi tách khỏi tất cả, phần vai trái quấn vải đã sẫm màu, hơi thở của anh ta nặng hơn bình thường nhưng ổn định, ánh mắt nửa nhắm nửa mở như thể anh ta đang ngủ, dù Hant nhận ra những lúc phòng giam im lặng nhất, con mắt của Nari thường hé ra một khe nhỏ, đủ để quan sát mọi chuyển động xung quanh.

Bữa ăn chiều hôm đó đến muộn hơn thường lệ, và khi cánh cửa sắt bật mở, người lính gác ném vào phòng một chiếc khay gỗ lớn hơn bình thường, giọng hắn cộc lốc vang lên qua khe cửa:

“Đặc ân của kẻ chiến thắng.

Thịt.

Không nhiều, chỉ vài miếng mỏng đã được nướng qua lửa, nhưng mùi của nó khi bốc lên trong căn phòng chật khiến tất cả những người đang ngồi đều ngẩng đầu lên gần như cùng lúc, và bên cạnh đó là vài quả trái cây nhỏ, trong đó có hai quả Oran Berry màu xanh lam nhạt mà Hant nhận ra ngay lập tức.

Những miếng thịt nướng và trái cây biến mất gần như ngay sau khi chiếc khay gỗ được đẩy vào phòng, không có tiếng cãi vã hay tranh giành, nhưng cũng chẳng ai chậm tay, bởi trong căn phòng nơi mỗi bữa ăn đều có thể là bữa cuối cùng trước khi cánh cửa sắt lại mở ra gọi tên một trận đấu mới, mọi người đã quen với việc đưa tay nhanh hơn một nhịp so với suy nghĩ.

Hant cầm phần của mình rồi ngồi xuống cạnh Roderic, cắn một miếng thịt nhỏ cho đỡ cồn ruột trước khi bẻ đôi quả Oran Berry và đưa một nửa sang cho người đàn ông lớn tuổi hơn;

vị chua mát của phần quả còn lại lan trên đầu lưỡi khiến cổ họng khô rát của cậu dịu đi đôi chút, dù cái cảm giác bụi cát vẫn còn bám ở phía sau vòm họng sau trận chiến buổi sáng.

Cậu không ăn hết.

Phần berry còn lại nằm trong tay Hant thêm một lúc khi ánh mắt cậu lặng lẽ quan sát căn phòng, nơi David và Luca đang ngồi gần cửa sắt và trò chuyện với nhau bằng giọng thấp nhưng thoải mái hơn nhiều so với những ngày đầu, như thể việc sống sót qua trận chiến vừa rồi đã giúp cô gái trẻ trút bỏ được phần nào nỗi sợ từng khiến cô luôn thu mình trong góc phòng trước đây.

Hant đứng dậy rồi bước chậm qua nền đá, dừng lại trước chỗ Nari trước khi ngồi xuống cạnh người đàn ông cụt tay đang dựa lưng vào tường, thân hình gầy nhưng cứng như một thanh sắt cũ đã bị nung qua quá nhiều lần trong lò.

Con mắt của Nari mở ra ngay khi Hant đặt tay xuống, ánh nhìn của ông không hướng thẳng vào mặt cậu trước mà trượt xuống bàn tay đang giữ quả Oran Berry, dừng lại ở đó một nhịp ngắn rồi mới nhấc lên.

“Đừng nói với tao là mày mang đồ ăn tới đây chỉ để làm từ thiện, ” Nari lên tiếng bằng giọng khàn đặc, hơi thở nặng nhưng ánh mắt lại tỉnh táo đến mức khó chịu, như thể ông đã quen nhìn thấy những giao dịch kiểu này từ lâu trước khi người khác kịp mở miệng.

Hant đặt quả berry xuống nền đá giữa hai người, động tác không vội vã nhưng cũng không do dự.

“Không phải việc thiện, ” cậu đáp, giọng thấp nhưng rõ ràng, “chỉ là nghĩ anh dùng nó sẽ có ích hơn tụi tôi.

Nari nhìn quả berry khá lâu, con mắt nheo lại một chút như đang cân nhắc xem thằng nhóc trước mặt mình đang toan tính điều gì, trước khi khóe môi ông nhích lên một đường cong mỏng không hẳn là cười.

Người đàn ông cầm quả berry lên rồi cắn một miếng nhỏ, nhai chậm rãi như thể đang kiểm tra xem vị chua quen thuộc ấy có còn thật hay không, trước khi nuốt xuống cùng một tiếng thở nhẹ hơn, dấu hiệu hiếm hoi cho thấy cổ họng khô khốc của ông vừa được xoa dịu đôi chút.

Roderic bước tới phía sau Hant rồi ngồi xuống phía bên kia Nari, bàn tay lớn thả thêm nửa quả Oran Berry của mình xuống cạnh phần Hant vừa đưa, hành động đơn giản nhưng đủ rõ để cho thấy hai người đã nói chuyện với nhau từ trước.

Nari liếc nhìn phần Oran Berry thứ hai rồi chuyển ánh mắt qua cả hai người, để sự im lặng giữa ba người kéo dài thêm vài nhịp thở trước khi ông khịt nhẹ một tiếng, ánh nhìn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lẽo của một kẻ đã sống đủ lâu trong đấu trường để hiểu rằng không ai mang đồ ăn đến cho mình mà không muốn đổi lấy thứ gì đó.

“Được rồi, ” ông nói chậm rãi, giọng khàn nhưng bình tĩnh, “hai người chắc chắn không phải tự nhiên mang đồ ăn tới cho tôi, ” rồi hất cằm về phía hai quả berry nằm trên nền đá.

“Nếu muốn đổi thứ gì thì nói rõ ràng ra đi, vì hai phần Oran cắn dở thế này cũng chẳng phải cái giá lớn lắm.

Hant không vòng vo khi đáp lại.

“Cách sống sót, ” cậu nói, ánh mắt giữ nguyên trên người đàn ông trước mặt.

“Không phải vài lời nhắc chung chung, mà là cách thực sự để sống qua những trận đấu tiếp theo.

Con mắt của Nari dừng lại trên mặt cậu lâu hơn lần trước, ánh nhìn sâu và lạnh như một lưỡi dao đã bị mài qua quá nhiều năm.

“Ở cái đấu trường kia, ” ông nói chậm, “người ta không dạy miễn phí.

Roderic nhún vai rất nhẹ, giọng điềm tĩnh đến mức gần như thản nhiên.

“Chúng tôi cũng đâu xin miễn phí, ” ông nói, gật đầu về phía hai quả berry.

“Chỉ là đổi chác thôi, trừ khi anh không thấy hứng thú.

Một tiếng cười khô bật ra từ cổ họng Nari, âm thanh nghe giống tiếng kim loại cọ vào đá hơn là tiếng cười thật sự, trước khi ông ăn nốt phần berry còn lại, lau tay lên mảnh vải quấn ở vai rồi ngả đầu ra sau tựa vào tường, con mắt khép hờ nhưng vẫn dõi thẳng vào Hant.

“Được, ” anh ta cười nói giọng thấp nhưng rõ ràng.

“Vậy thì nghe cho kỹ.

Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi, nhưng căn phòng giam chưa bao giờ thực sự yên tĩnh, bởi chỉ cần nhìn cách mọi người chọn chỗ ngồi, cách họ nói chuyện hoặc im lặng, Hant cũng có thể cảm nhận được bầu không khí trong phòng đang dần tách thành những khoảng rõ rệt.

David và Luca thường ngồi gần cửa sắt, nơi ánh sáng từ hành lang lọt vào nhiều hơn một chút so với phần còn lại của căn phòng;

giọng nói của họ luôn giữ ở mức thấp nhưng liên tục, đôi khi Luca hỏi điều gì đó còn David trả lời bằng giọng điềm tĩnh quen thuộc, giải thích từng chi tiết nhỏ như thể việc phân tích chiến thuật đã trở thành thói quen của hắn từ rất lâu trước khi đặt chân đến nơi này.

Ở góc còn lại của căn phòng là Hant, Roderic và Nari.

Họ không có vũ khí để luyện tập, cũng không có không gian đủ rộng cho những động tác phức tạp, vì vậy tất cả những gì họ làm chỉ dừng lại ở những giả định đơn giản được lặp lại hết lần này đến lần khác trên nền đá lạnh của phòng giam:

Hant và Roderic thay nhau bước lên đối diện người kia, một người đóng vai Pokémon lao tới còn người còn lại tìm cách né, đổi góc, hoặc lùi lại đúng nhịp trước khi tưởng tượng ra cú phản công mà trong thực tế họ thậm chí còn chưa từng cầm vũ khí để thực hiện.

Nari không tham gia trực tiếp.

Anh ta chỉ dựa lưng vào tường và quan sát.

Thỉnh thoảng, khi một bước chân đặt sai nhịp hoặc khi Hant lùi quá thẳng thay vì chéo sang bên, giọng khàn của anh ta sẽ vang lên từ phía sau, cắt ngang động tác của họ bằng một lời nhắc ngắn nhưng đủ để khiến cả hai phải dừng lại.

“Đừng chạy thẳng, ” Nari nói một lần khi Hant vừa lùi ba bước liền trên cùng một đường.

“Pokémon không cần hiểu mày đang nghĩ gì đâu, nó chỉ cần nhìn thấy chuyển động là đủ;

bước chéo, đổi nhịp, làm nó đoán sai hướng trước khi mày kịp quay người.

Một lần khác, khi Roderic đóng vai con thú và dồn Hant lùi sát tường nhanh hơn dự tính, Nari khịt nhẹ rồi lắc đầu.

“Đừng cố giữ khoảng cách, ” anh ta nói, ánh mắt liếc qua hai người đang đứng đối diện nhau trên nền đá.

“Khi không có chỗ lùi thì ép nó chọn mục tiêu khác;

khiên ở trước, thằng nhóc đứng sau một nhịp, chờ nó quay lưng rồi mới ra.

Những lời nhắc đó nghe đơn giản, nhưng khi được lặp lại suốt bốn ngày liền trong những buổi tập ngắn và khô khốc như vậy, chúng dần thay đổi cách Hant di chuyển;

bước chân của cậu không còn vội vã như trước, trọng tâm hạ thấp hơn, và ánh mắt bắt đầu tìm kiếm khoảng trống trước khi cơ thể kịp phản ứng theo bản năng.

Trong lúc đó, phía gần cửa sắt vẫn vang lên tiếng trò chuyện của David và Luca, hai người họ nói chuyện với nhau khá lâu mỗi ngày như thể phần còn lại của căn phòng không thực sự tồn tại, cho đến một buổi tối khi Hant vô tình ngẩng đầu lên đúng lúc ánh mắt David dừng lại trên Nari đang dựa lưng vào tường.

Ánh nhìn đó sau đó trượt xuống chỗ hai quả Oran Berry đã biến mất khỏi khẩu phần của Hant và Roderic mấy ngày trước.

David mỉm cười.

Nụ cười ấy rất nhẹ, gần như thân thiện nếu chỉ nhìn lướt qua.

Nhưng khi ánh mắt hắn chuyển sang Hant, cái nhếch môi ấy bỗng trở nên sắc hơn một chút, đủ để khiến Hant có cảm giác rằng đằng sau vẻ điềm tĩnh quen thuộc của người đàn ông kia vẫn còn thứ gì đó lạnh lẽo đang lặng lẽ quan sát mọi thứ trong căn phòng này.

Đến ngày thứ năm, cánh cửa sắt lại mở ra.

Tiếng xích kéo lê trên sàn đá vang lên trước khi một tên lính gác xuất hiện ở hành lang, hất đầu về phía trước với vẻ chán nản quen thuộc.

“Đến lượt bọn mày.

Một lúc sau, cát của đấu trường lại trải rộng dưới chân họ khi 5 người bước ra.

Hant nheo mắt khi bước ra khỏi bóng tối của hành lang và ánh nắng gắt của đấu trường lập tức phản chiếu từ lớp cát trắng bên dưới, khiến tầm nhìn của cậu trong một thoáng phải điều chỉnh lại trước khi tai bắt đầu bắt được những âm thanh quen thuộc từ các bậc khán đài phía trên — một biển tiếng người hỗn loạn, cười nói, huýt sáo, gào thét, tất cả trộn lẫn thành làn sóng ồn ào dội xuống sàn đấu như thể bốn người họ chỉ là một phần của trò giải trí mà đám đông kia đã trả tiền để xem.

Một bóng hình nhỏ hơn nhiều so với con Pokémon ở trận trước bước ra khỏi bóng tối phía sau cánh cổng, nhưng chỉ cần nhìn cách nó đứng thẳng trên hai chân với thân người gọn gàng và hai vỏ sò gắn ở hai bên hông phản chiếu ánh sáng nhạt dưới nắng, Hant đã nhận ra ngay đó là Dewott.

Con Pokémon hệ nước đưa mắt quan sát đấu trường một vòng rất nhanh, cái nhìn của nó dừng lại trên bốn con người đang tản ra trước mặt trước khi một cánh tay rút vỏ sò khỏi hông;

ngay lập tức, lớp nước trong không khí tụ lại quanh lưỡi vỏ tạo thành một đường sắc lạnh.

Từ phía sau, giọng khàn của Nari vang lên rất thấp, đủ để Hant nghe thấy nhưng không phải để hét.

“Cẩn thận tốc độ của nó.

Roderic đã bước lên phía trước trong lúc đó, tấm khiên nâng cao trước ngực khi đôi chân lớn cắm chắc xuống cát để giữ vị trí trung tâm, và gần như cùng lúc David ra lệnh ngắn gọn khiến đội hình tách ra.

“Phân tán.

Hant lập tức vòng sang trái trong khi Luca chạy sang phải, khoảng cách giữa 5 người giãn ra theo đúng cách họ đã làm ở trận trước, và Dewott phản ứng gần như ngay lập tức khi thân hình nhỏ gọn của nó bắn vọt qua lớp cát với tốc độ khiến mắt Hant phải mất một nhịp mới bắt kịp.

Razor Shell.

Lưỡi nước trên vỏ sò sáng lên khi Dewott lao thẳng vào Roderic, cú chém đầu tiên giáng xuống tấm khiên với một tiếng va chạm kim loại chát chúa khiến cát dưới chân người đàn ông to lớn trượt nhẹ về phía sau.

Hant không đứng yên, cậu đã bắt đầu vòng sang phía bên phải của Dewott ngay khi nó dồn toàn bộ sự chú ý vào Roderic, cơ thể hạ thấp theo đúng nhịp bước mà Nari đã bắt cậu lặp lại suốt bốn ngày trên nền đá phòng giam, cố giữ cho chuyển động của mình nằm ngoài tầm nhìn trực diện của con Pokémon.

Để chuẩn bị dùng thương đâm 1 đòn chí mạng.

“Nó sẽ quay phải, ” giọng Nari vang lên phía sau, Hant đổi hướng gần như ngay lập tức.

Quả nhiên Dewott xoay người, lưỡi vỏ trong tay nó quét ngang qua khoảng không nơi Hant vừa đứng chưa đầy một nhịp trước, đường nước sắc lạnh cắt gió ngay trước ngực cậu làm chảy ít máu nhưng không thương qua da.

“Ngay bây giờ!

Luca” Lần này giọng David vang lên.

Luca giật mình hấp tấp ném lưới bay ra trong một đường cong rộng trước khi phủ xuống Dewott khi con Pokémon vừa hoàn thành cú xoay người, những sợi dây thắt lại quanh vai và cánh tay nó khi Luca giật mạnh đầu dây để siết chặt.

“Giữ nó lại!

” David gào lên đồng thời giơ thanh harberd lên lấy đà tấn công.

Luca đã đúng như vậy.

Cô kéo căng sợi dây bằng cả hai tay, đôi chân trượt nhẹ trên cát khi Dewott vùng vẫy trong lớp lưới đang siết quanh thân, và trong khoảnh khắc đó Hant thực sự nghĩ rằng con Pokémon đã bị khống chế đủ lâu để họ kết thúc trận đấu.

Dewott không dừng lại;

ngay trong lúc lớp lưới vẫn còn siết quanh vai và cánh tay, vỏ sò trong tay nó bỗng lóe lên ánh nước lạnh lẽo khi Razor Shell được kích hoạt, lưỡi nước sắc mỏng quét ngang lớp dây đang căng và cắt phăng những sợi lưới chỉ trong một chuyển động gọn gàng.

Những sợi dây bung ra khắp nơi.

Thân hình Dewott bật khỏi đống lưới rối gần như ngay lập tức, lao thẳng về phía trước với tốc độ khiến khoảng cách giữa nó và Luca co lại nhanh đến mức Hant chỉ kịp nhận ra cô gái vẫn đứng nguyên tại chỗ, hai tay còn giữ phần dây đã đứt khi ánh mắt vô thức hướng về phía David như thể đang chờ lệnh tiếp theo.

Lưỡi vỏ trong tay con Pokémon vung lên.

Đường cong bạc lóe qua không khí trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng.

Đầu Luca rời khỏi cổ.

Cơ thể cô đổ xuống lớp cát trắng trong khi những ngón tay cuối cùng buông khỏi đoạn dây lưới đã đứt, thân người ngã nghiêng sang một bên còn cái đầu lăn thêm nửa vòng trước khi dừng lại trên lớp cát đang nhanh chóng nhuốm đỏ.

Không ai kịp nói gì.

Nhưng Nari đã di chuyển từ trước khi cái xác chạm đất, người đàn ông cụt tay lao lên từ phía sau Dewott đúng lúc con Pokémon vừa hoàn thành cú chém và vẫn còn để lộ khoảng trống sau lưng, bước chân của anh ta gần như không tạo ra âm thanh trên cát khi cơ thể áp sát vào điểm mù của đối thủ.

Thanh kiếm ngắn trong tay phải đâm thẳng vào khe giữa cổ và vai Dewott.

Lưỡi thép xuyên sâu.

Thân hình Dewott khựng lại giữa chuyển động.

Máu phun ra thành một vệt mỏng trên cát khi con Pokémon lảo đảo hai bước rồi đổ nghiêng sang một bên, gục xuống ngay cạnh xác Luca với thanh kiếm vẫn còn cắm sâu trong cổ.

Trong một nhịp ngắn sau khi Dewott đổ xuống, toàn bộ đấu trường dường như rơi vào khoảng lặng kỳ lạ khi hàng nghìn con người trên khán đài cùng lúc ngừng hét, như thể chính họ cũng cần một khoảnh khắc để nhận ra trận đấu vừa kết thúc.

Rồi âm thanh bùng nổ trở lại.

Tiếng hò reo tràn xuống từ mọi phía của khán đài, dội vào lớp cát nơi bốn con người vừa đứng như những đợt sóng ồn ào, và trong âm thanh hỗn loạn đó Hant nhận ra đám đông phía trên hoàn toàn không quan tâm đến việc một cô gái vừa chết trên sàn đấu, bởi điều duy nhất khiến họ phấn khích là trận chiến đã kết thúc bằng máu như họ mong đợi.

Hant đứng yên tại chỗ trong khi cơn ồn ào của khán đài tiếp tục dội xuống đầu cậu, ánh mắt dừng lại trên cơ thể Luca nằm cách đó vài bước, mái tóc của cô loang đỏ trên lớp cát trắng nơi cái đầu vừa lăn khỏi thân.

Cậu không biết những tiếng gào thét kia là dành cho chiến thắng của họ, hay dành cho cái chết vừa xảy ra ngay trước mắt.

Ở phía trước, Nari rút con dao ra khỏi cổ Dewott bằng một động tác dứt khoát rồi quay lại, ánh mắt anh ta lướt qua David trong một nhịp ngắn trước khi dừng lại trên Hant và Roderic, cái nhìn tỉnh táo và lạnh lẽo của một kẻ đã sống đủ lâu trong đấu trường để hiểu rằng nơi này không có chỗ cho sự thương tiếc.

Hant nhìn sang David sau đó.

Người đàn ông kia đang lau vết máu bắn lên tay áo với vẻ bình tĩnh quen thuộc, gương mặt gần như không thay đổi kể từ khi trận đấu kết thúc, chỉ có điều khi ánh mắt hắn dừng lại trên xác Luca thì một cái nhíu mày rất nhẹ thoáng qua trên trán nhanh đến mức nếu không nhìn đúng lúc thì gần như sẽ không ai nhận ra.

Nhưng chừng đó đã đủ để Hant hiểu ra vì sao Nari luôn giữ khoảng cách với người đàn ông đó, và vì sao anh ta chưa từng tin bất kỳ ai trong căn phòng giam kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập