Hant lúc này không biết nói gì cho phải, cậu nhận ra anh chàng này là 1 kẻ đam mê bạo lực và thèm khát vinh quang.
Không biết bên ngoài xã hội thế nào nhưng có lẽ môi trường nơi đây sinh ra để dành cho những kẻ như vậy.
Đứng cạnh Hant lúc này Roderic và Nari đều trầm mặc không biết họ đang nghĩ gì.
Những trận đấu sau đó diễn ra dồn dập hơn Hant tưởng, như thể trận thắng vừa rồi đã khiến đấu trường quyết định đẩy họ trở lại sân nhanh hơn để xem liệu màn phối hợp đó chỉ là may mắn hay thật sự là một thứ đáng xem.
Con Pokémon tiếp theo xuất hiện là một con Ekans dài và đen như một dải dây trượt trên cát nóng, chiếc đầu tam giác của nó liên tục nâng lên hạ xuống trong khi cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào, thử mùi của năm con người đang dàn đội hình phía trước;
nhưng trận đấu đó kết thúc nhanh hơn cả lần trước khi Rum, sau khi đã nếm cảm giác khán giả gào lên tên mình, gần như lao vào ngay khi Roderic vừa chặn được cú quét đầu tiên của con rắn, lưỡi rìu nặng vung ngang khiến thân Ekans đứt làm đôi trước khi nó kịp quấn lấy ai.
Rum ngửa đầu cười lớn ngay trên sân.
Âm thanh đó hòa lẫn vào tiếng reo hò từ khán đài phía trên, và trong khoảnh khắc Hant nhìn thấy rõ ràng rằng người đàn ông to lớn kia không chỉ chiến đấu để sống sót như phần lớn những kẻ bị nhốt ở đây.
Anh ta đang tận hưởng nó.
Trận sau đó là một con Golbat.
Thứ sinh vật cánh dơi khổng lồ lao xuống từ trên cao với tiếng vỗ cánh dội khắp đấu trường, cái miệng rộng há ra để lộ hàm răng trắng nhọn trong khi cái bóng của nó lướt qua đầu họ như một đám mây đen;
lần này Rum không lao lên ngay lập tức, nhưng chỉ vì David đã kịp ra lệnh giữ đội hình trước khi con Pokémon kịp hạ thấp độ cao, và khi Golbat buộc phải đổi hướng sau cú đâm xiên của cây halberd, Rum bước vào khoảng trống đó như một bức tường di chuyển, lưỡi rìu nặng quét lên từ dưới khiến con dơi văng sang một bên trước khi nó kịp lấy lại thăng bằng.
Sau đó đến một con Graveler nhỏ.
Hant vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh cơ thể đá xám của nó lăn chậm trên lớp cát mềm của đấu trường, mỗi lần di chuyển đều lún sâu xuống như thể chính mặt sân đang cố giữ nó lại, và chỉ cần vài vòng kéo giãn khoảng cách là Roderic đã tìm được thời điểm thích hợp để dùng khiên hất nó lật nghiêng, mở ra cơ hội cho Rum kết thúc trận đấu bằng một cú bổ thẳng xuống phần lưng nứt đá.
Những trận tiếp theo cũng kết thúc theo cách tương tự.
Rum càng lúc càng tỏ ra thoải mái hơn trong vai trò tuyến trước, và mỗi lần tiếng reo hò từ khán đài vang lên sau cú đánh cuối cùng, anh ta đều không ngại ngẩng đầu lên đón lấy âm thanh đó như thể nó thật sự thuộc về mình.
Sau trận thứ tư, khi họ được dẫn ra khỏi đấu trường qua cổng sắt quen thuộc, Hant nhận ra ánh mắt của nhiều khán giả trên hàng ghế cao không còn lướt qua họ như những ngày đầu nữa.
Mà trong đó có sự soi xét của những con bạc thua cược hay cuồng nhiệt với chiến thắng mãn nhãn hiếm có như vậy.
Rum liếc lên khán đài rồi bật cười hả hê.
“Nghe kìa, ” anh ta nói khi bước xuống hành lang đá, giọng vẫn còn mang theo hơi thở nóng của trận đấu.
“Bọn họ bắt đầu nhớ mặt chúng ta rồi.
David đi bên cạnh chỉ mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh ta không ở trên khán đài lâu như Rum.
“Không phải chúng ta” anh ta nói, giọng bình tĩnh hơn nhiều.
“Thứ họ nhớ là chuỗi thắng.
nhớ cái cách chúng ta thắng mà không mất 1 ai, điều gần như phi lý ở đấu trường này”
Rum nghiêng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt như thể vừa nghe một điều không quá quan trọng.
“Thắng là thắng thôi, ” anh ta đáp, nhún vai rộng.
“Khán giả reo hò, chúng ta còn sống, chúng ta tận hưởng khoảnh khắc đó thế là đủ.
David không tranh luận thêm.
Anh ta chỉ nói nhẹ, gần như là nhắc nhở.
“Rồi sẽ đến lúc đấu trường quyết định đổi món tiếp đãi chúng ta.
Sau trận thắng thứ mười hai liên tiếp, việc bước ra khỏi đấu trường dường như đã trở thành một thói quen quen thuộc đối với cả năm người trong phòng mười bảy.
Tiếng reo hò từ khán đài vẫn đổ xuống như những con sóng âm thanh quen thuộc mỗi khi cánh cổng sắt khép lại sau lưng họ, và trong những lần gần đây Hant bắt đầu nhận ra rằng đám đông phía trên không còn chỉ nhìn họ như những kẻ lạ mặt bước vào sân nữa;
nhiều ánh mắt dừng lại lâu hơn, vài tiếng gọi tên Rum thậm chí còn vọng xuống từ những hàng ghế cao khi người đàn ông to lớn kia quay lại giơ tay về phía khán đài như thể thật sự đang đứng trên một sân khấu.
Những ngày sau đó trôi qua trong nhịp sống quen thuộc của phòng giam, nhưng chuỗi thắng liên tiếp khiến sự đối xử của đấu trường thay đổi theo cách nhỏ mà không ai trong số họ bỏ qua.
Khẩu phần ăn được tăng lên đôi chút, đôi khi còn có thêm những món hiếm thấy trong bát gỗ của tù nhân — một mẩu thịt nhiều hơn bình thường, vài loại rau hoặc quả khô mà trước đó Hant chưa từng thấy xuất hiện ở nơi này — và mỗi lần Rum nhìn thấy phần ăn đó được đưa qua song sắt, anh ta đều bật cười trầm như thể xem đó là bằng chứng rằng những cú chém của mình trên sân đã mang lại kết quả xứng đáng.
Ba ngày trôi qua kể từ lần ra sân gần nhất.
Buổi tối hôm đó, khi họ đang ngồi dựa lưng vào tường ăn nốt phần thức ăn còn lại trong bát gỗ, Rum lại bắt đầu kể cho David nghe — với sự hào hứng gần như không giảm đi chút nào — rằng cú bổ cuối cùng của anh ta trong trận thứ mười hai đã khiến khán giả phía trên đứng bật dậy như thế nào, hai cánh tay rộng của người đàn ông to lớn vung lên trong không khí như thể anh ta vẫn đang đứng giữa đấu trường chứ không phải trong căn phòng đá chật hẹp.
“Anh nên nghe thấy họ hét lúc đó, ” Rum nói, giọng trầm đầy thích thú.
“Cả khán đài như muốn sập xuống khi con Graveler vỡ ra dưới lưỡi rìu.
David chỉ mỉm cười nhẹ khi nghe anh ta kể, ánh mắt vẫn bình tĩnh như thường lệ.
“Khán giả luôn thích những cú kết thúc gọn gàng, ” anh ta nói, đặt bát gỗ xuống nền đá.
“Đặc biệt là khi họ bắt đầu quen mặt người cầm vũ khí.
Rum nhún vai rộng.
“Thế thì càng tốt.
Anh ta vừa nói xong thì một giọng từ hành lang đá lọt vào qua song sắt.
“Phòng mười bảy.
Sáng mai đấu với Machoke.
Cả căn phòng gần như im lặng ngay lập tức vì không ngờ cuộc chiến tiếp theo đến sớm hơn dự kiến.
Rum có lẽ chưa hiểu hết vấn đề nên hành xử như mọi lần.
Anh ta ngẩng đầu lên rồi bật ra một tiếng huýt sáo trầm thấp, khóe miệng cong lên thành nụ cười mang theo sự thích thú rất rõ ràng.
“À…Xem ra ngày mai khán giả sẽ có thứ đáng để hét to hơn rồi.
David nghiêm mặt lại không còn khuôn mặt vui đùa với Rum mà là sự căng thẳng thật sự.
Machoke là pokemon ít nhất ở Mature Tier (Lv 21–35)
vì lv 28 mới có thể tiến hóa.
David quay sang nhìn Hant và Roderic.
“Cậu từng thấy Machoke chưa?
Cách nó chiến đấu đấy?
Hant gật nhẹ rồi lại lắc đầu.
“Có nhưng nếu chiến đấu thực sự thì chưa tôi chỉ biết Machop đánh thế nào thôi.
Roderic cũng gật đầu đồng tình rồi nhìn về góc phòng giam nơi Nari đang nhắm hờ mắt.
Người đàn ông cụt tay nhìn họ một lúc trước khi lên tiếng.
“Tôi đã từng thấy cách 1 con Machoke chiến đấu nhưng không phải với người.
Lần đó tôi thấy nó sử dụng tất cả kỹ thuật như 1 nhà đấu vật chuyên nghiệp, không đánh như Machop Machoke đều là những con phát triển đủ kỹ năng từ tay đến chân.
Hơn hết để đánh giá Machoke có mạnh hay không còn phải xem môi trường nào đã đào tạo nó nữa.
Rum quay đầu sang.
“Ý ông là nó không lao thẳng vào à?
“Ý tôi là, ” Nari nói chậm rãi, “nó có thể làm như vậy hoặc sẽ chờ đợi cậu phạm sai lầm như những gì chúng ta đã làm từ trước đến giờ.
Rum im lặng vài giây cười lớn.
“Thế thì khán giả ngày mai chắc sẽ được xem một trận ra trò rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập