Sau những ngày dài làm các nhiệm vụ cấp D tẻ nhạt, Naruto dần nhận ra một điều mà trước đây cậu chưa từng nghĩ tới.
Con đường trở thành ninja không phải lúc nào cũng là những trận chiến kịch liệt hay những nhiệm vụ nguy hiểm.
Phần lớn thời gian của một shinobi là hoàn thành những công việc nhỏ nhặt, đôi khi nhàm chán đến mức khiến người ta nghi ngờ ý nghĩa của nó.
Ban đầu Naruto phản ứng đúng như bản tính của mình:
nóng nảy, khó chịu và không ngừng phàn nàn.
Nhưng dưới sự quan sát lạnh lùng của Vergil trong tâm trí, cậu dần thay đổi.
Vergil không bao giờ khen ngợi, anh chỉ chỉ ra sai lầm.
Mỗi lần Naruto định nổi nóng, giọng nói lạnh lẽo đó lại vang lên.
“Ngươi lại mất kiểm soát.
“Ngươi lại hành động mà không suy nghĩ.
“Ngươi muốn trở thành Hokage, nhưng lại không chịu nổi những việc nhỏ như vậy?
Ban đầu Naruto rất khó chịu với những lời chỉ trích đó.
Nhưng theo thời gian, cậu bắt đầu hiểu ý nghĩa phía sau chúng.
Những nhiệm vụ tưởng chừng vô nghĩa ấy buộc cậu phải học cách kiên nhẫn, học cách giữ bình tĩnh và học cách làm việc cùng đồng đội.
Sự thay đổi không diễn ra ngay lập tức, nhưng từng chút một, Naruto bắt đầu khác đi.
Cậu không còn lao vào mọi việc như trước, mà bắt đầu quan sát nhiều hơn.
Suy nghĩ nhiều hơn.
Thậm chí Sasuke và Sakura cũng nhận ra điều đó, dù không ai nói ra.
Một buổi chiều nọ, Naruto ngồi một mình trên bờ sông sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong ngày.
Cậu khoanh chân, nhắm mắt, cố gắng cảm nhận chakra trong cơ thể theo cách Vergil đã chỉ dạy.
Chakra chảy qua từng mạch trong cơ thể, giống như một dòng nước âm thầm.
Đúng lúc đó, giọng Vergil vang lên.
“Ngươi đã học được kiên nhẫn.
Naruto mở mắt.
“Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Naruto hơi ngạc nhiên.
“Chưa đủ?
Vergil đáp ngay.
“Sức mạnh không chỉ đến từ cơ bắp hay nhẫn thuật.
“Trí tuệ cũng là một loại vũ khí.
Naruto nhíu mày.
“Ý ông là gì?
Vergil nói chậm rãi.
“Từ hôm nay, mỗi ngày ngươi phải dành ít nhất một giờ để đọc sách.
Naruto lập tức nhăn mặt.
“Đọc sách á?
Vergil không quan tâm đến phản ứng đó.
“Sách về chiến thuật.
“Sách về sinh tồn.
“Ghi chép nhiệm vụ của những ninja đời trước.
“Ngươi cần hiểu thế giới ninja vận hành như thế nào.
Naruto gãi đầu.
“Nhưng tôi ghét đọc sách lắm…”
Vergil lạnh lùng đáp:
“Đó chính là lý do ngươi còn yếu.
Naruto cứng họng.
Vergil tiếp tục.
“Một Hokage không thể chỉ mạnh.
“Hắn phải hiểu.
“Hiểu con người.
“Hiểu chiến trường.
“Hiểu hậu quả của mỗi quyết định.
Naruto im lặng một lúc, rồi thở dài.
“…được rồi.
Từ hôm đó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ và luyện tập thể thuật, Naruto bắt đầu lui tới thư viện của học viện ninja.
Những ngày đầu thật sự rất khó khăn.
Cậu đọc được vài trang là đã muốn ngủ gật.
Nhưng Vergil không cho cậu bỏ cuộc.
“Đọc lại.
Ngươi bỏ sót chi tiết.
Phân tích lại chiến thuật trong đoạn đó.
Dần dần, Naruto bắt đầu nhận ra những cuốn sách đó không hề nhàm chán như cậu nghĩ.
Những câu chuyện về các ninja đời trước, những chiến thuật trong các trận chiến, những sai lầm và bài học… tất cả mở ra trước mắt cậu một thế giới hoàn toàn mới.
Một buổi tối, khi Naruto đang ngồi bên bờ sông luyện tập kiểm soát chakra, Vergil lại lên tiếng.
“Được rồi.
Naruto ngẩng đầu.
“Hử?
Vergil nói:
“Ngươi đã bắt đầu hiểu thế nào là kiểm soát.
Naruto mỉm cười.
“Vậy là tôi tiến bộ rồi đúng không?
Vergil không trả lời câu hỏi đó, mà anh chỉ nói:
“Đã đến lúc học một thứ khác.
Naruto tò mò.
“Thứ gì?
Vergil đáp:
“Kiếm.
Naruto giật mình.
“Kiếm thuật?
Vergil gật đầu.
“Thể thuật của ngươi đủ tốt.
Nhưng chiến binh thực sự cần nhiều hơn thế.
Và thế là quá trình huấn luyện mới bắt đầu.
Nhưng phương pháp của Vergil đơn giản đến mức Naruto tưởng mình nghe nhầm.
“Rút kiếm.
“Tra kiếm vào vỏ.
“Lặp lại.
Naruto chớp mắt.
“…chỉ vậy thôi?
Vergil nói lạnh lùng:
“Một nghìn lần mỗi ngày.
Naruto suýt ngã ngửa.
“MỘT NGHÌN LẦN?
Vergil không thay đổi biểu cảm.
“Nếu không làm được, ngươi không cần học.
Những ngày đầu là cực hình.
Đến lần thứ hai trăm, tay Naruto đã bắt đầu run.
Đến lần thứ ba trăm, vai cậu đau nhức.
Đến lần thứ năm trăm, Naruto gần như muốn ném thanh kiếm đi.
“Cái này vô nghĩa quá!
Naruto thở hổn hển.
Vergil chỉ nói một câu.
“Tiếp tục.
Naruto nghiến răng làm tiếp.
Ngày qua ngày, động tác của cậu bắt đầu thay đổi.
Ban đầu mỗi lần rút kiếm đều vụng về và thiếu chính xác.
Nhưng dần dần, động tác trở nên mượt hơn.
Ổn định hơn.
Chính xác hơn.
Khi Naruto hoàn thành đủ một nghìn lần trong một ngày, cậu gần như kiệt sức.
Nhưng trong lòng lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Một cảm giác tiến bộ.
Vergil đứng nhìn cậu một lúc lâu.
Cuối cùng anh khẽ gật đầu.
“Khá hơn rồi.
Naruto cười mệt mỏi.
“Cảm ơn… ông đầu bạc.
Vergil im lặng vài giây.
Rồi anh nói:
“Từ hôm nay, nếu ngươi đã học kiếm thuật từ ta…Thì ít nhất cũng nên gọi ta cho đúng.
Naruto ngẩng lên.
“Tên của ta là…”
“Vergil.
Naruto lập tức đứng thẳng người, mắt sáng lên.
“Đã rõ!
Cậu nói đầy hưng phấn.
“Vergil-sensei!
Vergil không trả lời.
Nhưng trong sự im lặng đó, Naruto hiểu rằng con đường mình đang đi mới chỉ bắt đầu.
Từ ngày đó, Naruto bắt đầu một thói quen mới.
Mỗi buổi sáng trước khi tập hợp với Đội 7, và mỗi buổi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong ngày, cậu đều đứng một mình ở bãi đất trống phía sau khu rừng gần làng.
Trên tay cậu là một thanh kiếm luyện tập đơn giản.
Rút kiếm.
Tra kiếm vào vỏ.
Lặp lại.
Một lần.
Hai lần.
Mười lần.
Một trăm lần.
Những ngày đầu tiên, động tác của Naruto vẫn còn thô ráp.
Cánh tay cậu nhanh chóng mỏi nhừ, vai đau nhức, và nhiều lúc cậu chỉ muốn ném thanh kiếm sang một bên.
“Đã ba trăm bảy mươi hai lần…”
“Mới… ba trăm bảy mươi hai…”
Trong đầu cậu, giọng Vergil vang lên lạnh lùng.
“Ba trăm bảy mươi ba.
Naruto nhăn mặt.
“Ông không cần phải đếm đâu!
Vergil đáp ngay lập tức.
“Ngươi cần.
Naruto nghiến răng.
Tra kiếm.
Những ngày tiếp theo, cảnh tượng đó lặp đi lặp lại.
Naruto đứng dưới ánh nắng buổi sáng.
Naruto đứng dưới ánh hoàng hôn.
Naruto đứng dưới ánh trăng.
Thanh kiếm trong tay cậu di chuyển lên xuống không ngừng.
Dần dần, một vài người bắt đầu chú ý đến chuyện đó.
Một buổi sáng, khi Đội 7 tập hợp ở bãi tập trước khi làm nhiệm vụ, Sakura nhìn Naruto với vẻ khó hiểu.
“Cậu lại tập cái đó nữa à?
Naruto đang cầm thanh kiếm gỗ, tiếp tục động tác quen thuộc.
Rút.
Tra.
“Ừ.
Cậu đáp đơn giản.
Sakura khoanh tay.
“Nhưng… tập như vậy để làm gì?
Naruto dừng lại một giây.
Cậu nhớ tới lời Vergil.
"Đừng nói quá nhiều.
"Naruto gãi đầu.
“À… chỉ là luyện sự kiên nhẫn thôi.
Sakura nhíu mày.
“Kiên nhẫn?
Naruto gật đầu.
“Có người gợi ý cách này.
Cậu cười nhẹ.
“Ban đầu tôi cũng nghĩ nó ngu ngốc lắm.
Nhưng làm vài ngày… thấy cũng không tệ.
Ở bên cạnh, Sasuke đang tựa vào thân cây quan sát.
Cậu ta nhìn Naruto thêm vài giây, ánh mắt thoáng qua một tia suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Một lần khác, Kakashi cũng nhìn thấy cảnh đó.
Buổi chiều hôm ấy, Naruto đang đứng một mình ở bãi tập, tiếp tục chuỗi động tác rút kiếm quen thuộc.
Kakashi xuất hiện phía sau cậu.
“Yo.
Naruto quay đầu lại.
“Kakashi-sensei?
Kakashi nhìn thanh kiếm trong tay Naruto.
“Em tập kiếm à?
“À… vâng.
Kakashi nghiêng đầu.
“Thầy không nhớ là mình đã dạy em kiếm thuật.
Naruto lập tức lắc đầu.
“Không phải thầy.
Cậu tiếp tục rút kiếm.
“Chỉ là… có người gợi ý cách luyện này.
Kakashi nhướn mày.
“Ồ?
Naruto nói tiếp:
“Người đó bảo rằng nếu muốn mạnh lên thì trước hết phải học kiên nhẫn.
Và thế là ông ta nói em nên tập rút và tra kiếm.
Cậu rút kiếm thêm một lần nữa.
“Ban đầu em cũng thấy vô nghĩa lắm.
Naruto nhún vai.
“Nhưng tập vài ngày thì thấy… cũng hiệu quả.
Kakashi nhìn Naruto một lúc lâu.
Trong mắt anh thoáng qua một tia ngạc nhiên rất nhẹ.
"Thằng nhóc này…Thay đổi rồi.
"Cuối cùng Kakashi chỉ cười lười biếng.
“Không tệ.
Anh nói.
“Ninja biết tự luyện tập là ninja tốt.
Kakashi quay lưng bước đi.
“Cố lên nhé.
Naruto nhe răng cười.
“Vâng!
Khi Kakashi đã đi xa, giọng Vergil lại vang lên trong đầu cậu.
“Đừng cười.
Naruto lập tức bĩu môi.
“Ông đúng là khó tính thật.
Vergil không đáp.
Naruto thở ra một hơi, rồi tiếp tục động tác quen thuộc.
Chuỗi luyện tập đơn điệu đó tiếp tục lặp lại ngày này qua ngày khác.
Nhưng Naruto không nhận ra rằng…mỗi lần rút kiếm của cậu đã nhanh hơn một chút, và ổn định hơn một chút.
——————————
Chuỗi ngày luyện kiếm dưới sự đốc thúc không khoan nhượng của Vergil dần dần đem lại hiệu quả rõ rệt.
Ban đầu Naruto chỉ đơn thuần lặp lại động tác như một hình thức rèn luyện kỷ luật, nhưng theo thời gian, sự thay đổi bắt đầu xuất hiện không chỉ trong cánh tay cậu, mà còn trong tâm trí.
Những động tác rút kiếm và tra kiếm lặp lại hàng nghìn lần mỗi ngày dần mài mòn đi sự nóng vội vốn có của Naruto.
Trước đây, cậu luôn là người phản ứng trước khi suy nghĩ, hành động theo cảm xúc nhiều hơn là lý trí.
Nhưng bây giờ, mỗi lần rút kiếm, mỗi lần tra kiếm, đều buộc cậu phải giữ nhịp thở ổn định, giữ tâm trí tập trung.
Dần dần, sự xao động trong lòng cậu lắng xuống.
Naruto bắt đầu học được cách dừng lại một nhịp trước khi hành động.
Cậu không còn lập tức phản ứng khi bị khiêu khích.
Không còn vội vã lao vào mọi tình huống như trước.
Thay vào đó là một sự trầm tĩnh mới mẻ, đôi khi khiến chính cậu cũng cảm thấy lạ lẫm.
Sự thay đổi này nhanh chóng bị những người xung quanh nhận ra.
Sakura là người đầu tiên nói ra.
Một buổi chiều sau khi hoàn thành nhiệm vụ bắt mèo quen thuộc, cô nhìn Naruto với vẻ ngạc nhiên.
“Cậu hôm nay… không cãi nhau với Sasuke nữa à?
Naruto đang lau thanh kiếm gỗ của mình, nghe vậy chỉ nhún vai.
“Có gì để cãi đâu.
Sakura chớp mắt vài lần.
Trước đây Naruto sẽ lập tức phản ứng lại bất kỳ câu nói nào của Sasuke.
Nhưng lần này cậu chỉ đơn giản bỏ qua.
Ở phía bên kia, Sasuke cũng nhận ra điều đó.
Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt quan sát Naruto lâu hơn bình thường.
Sự thay đổi của Naruto… rõ ràng là thật.
Ban đầu, cả đội 7 đều nghĩ đây là một dấu hiệu tốt.
Naruto trở nên điềm tĩnh hơn.
Ít nóng nảy hơn, làm việc hiệu quả hơn.
Nhưng có một người không hoàn toàn cảm thấy yên tâm.
Hatake Kakashi.
Là một jonin từng trải qua vô số nhiệm vụ sinh tử, trực giác của anh nhạy bén hơn nhiều so với vẻ ngoài lười biếng thường thấy.
Anh nhận ra Naruto đang thay đổi, mà không phải thay đổi nhỏ.
Một buổi sáng nọ, Kakashi đứng trên cành cây nhìn xuống bãi tập nơi Naruto đang luyện kiếm.
Thanh kiếm gỗ trong tay cậu chuyển động đều đặn, không nhanh, không chậm, mỗi động tác đều ổn định.
Kakashi nheo mắt sau lớp băng che mắt.
"Thằng nhóc này…Trước đây không bao giờ kiên nhẫn như vậy.
"Anh không thể nói chính xác điều gì khiến mình cảm thấy kỳ lạ.
Naruto vẫn nói chuyện như trước, vẫn cười đùa.
Vẫn thích ăn ramen như thể đó là điều quan trọng nhất trên đời.
Nhưng có một thứ gì đó đã khác.
Ánh mắt.
Sự bình tĩnh.
Cách Naruto quan sát mọi thứ trước khi hành động.
Kakashi chống cằm suy nghĩ.
"Không phải thay đổi xấu…Nhưng…Có gì đó không đúng.
"Vấn đề là Kakashi không thể tìm ra điểm bất thường cụ thể.
Naruto không có dấu hiệu bị thao túng.
Không có dấu hiệu bị ảo thuật ảnh hưởng.
Không có biểu hiện tâm lý bất thường.
Chỉ đơn giản là… trưởng thành hơn.
Sau vài ngày quan sát kỹ, Kakashi bắt đầu theo dõi Naruto thường xuyên hơn.
Nhưng kết quả vẫn giống nhau.
Naruto vẫn là Naruto.
Cậu vẫn lén ăn ramen trước bữa tối.
Vẫn cãi nhau với Sakura khi bị mắng.
Vẫn cố gắng chứng minh mình mạnh hơn Sasuke.
Chỉ có một điều khác.
Cậu không còn nóng vội như trước.
Cuối cùng, Kakashi thở dài.
Anh khép cuốn
"Icha Icha Paradise"
lại, nhìn Naruto thêm một lần nữa từ trên cành cây.
"Có lẽ…Chỉ là thằng nhóc này lớn lên một chút thôi.
"Kakashi nhún vai.
Một ninja trưởng thành sớm hơn một chút… cũng không phải chuyện xấu.
Sau một thời gian quan sát thêm, Kakashi rốt cuộc cũng từ bỏ việc tìm kiếm “vấn đề” trong sự thay đổi đó.
Dù sao thì—Naruto vẫn là Naruto.
Chỉ là… bình tĩnh hơn trước rất nhiều.
————————————————-
Sau một thời gian dài kiên trì với thói quen đọc sách mà Vergil ép buộc, Naruto bắt đầu thay đổi theo một cách mà chính cậu cũng không ngờ tới.
Ban đầu, việc đọc chỉ đơn giản là một nghĩa vụ.
Naruto đọc vì Vergil yêu cầu, đọc vì cậu biết mình cần phải làm vậy nếu muốn trở nên mạnh hơn.
Nhưng càng đọc nhiều, cậu càng phát hiện ra rằng thế giới ninja rộng lớn và phức tạp hơn nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng.
Những cuốn sách về chiến thuật nhiệm vụ.
Những ghi chép của các ninja tiền bối.
Những phân tích về sai lầm trong các nhiệm vụ thất bại.
Tất cả đều mở ra cho Naruto một góc nhìn hoàn toàn mới.
Cậu bắt đầu hiểu rằng một trận chiến không chỉ là việc ai mạnh hơn, mà còn là ai hiểu tình huống tốt hơn.
Một nhiệm vụ không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh của ninja, mà còn phụ thuộc vào cách họ đánh giá nguy cơ, lựa chọn chiến thuật và phối hợp với đồng đội.
Dần dần, những kiến thức đó bắt đầu thể hiện ra bên ngoài.
Một lần, khi Đội 7 đang thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm một vật bị mất trong khu rừng gần làng, Sakura đề xuất chia nhau ra tìm.
“Không nên.
Sakura ngạc nhiên.
“Vì sao?
Naruto chỉ vào dấu vết trên mặt đất.
“Nếu chia ra, chúng ta sẽ mất dấu.
Cậu ngồi xuống quan sát kỹ hơn.
“Dấu chân này không phải của người bình thường.
Bước chân nặng nhưng không sâu… kẻ này là một tay chuyên lâu năm.
Sasuke đứng bên cạnh cũng hơi nheo mắt nhìn Naruto.
Naruto tiếp tục nói bình thản:
“Nếu là vậy, người đó sẽ cố dẫn chúng ta tách ra.
Cậu ngẩng đầu.
“Chúng ta nên đi cùng nhau.
Một lúc sau, họ phát hiện ra Naruto đoán đúng.
Kẻ đã lấy đồ cố tình để lại dấu vết giả nhằm kéo họ vào một khu vực chằng chịt bẫy rập.
Sakura nhìn Naruto đầy kinh ngạc.
“Cậu… từ khi nào mà phân tích được mấy thứ này vậy?
Naruto chỉ nhún vai.
“Đọc sách.
Một lần khác, khi Kakashi đang giải thích về một nhiệm vụ giả định trong buổi huấn luyện, Naruto bất ngờ đưa ra một phương án xử lý hoàn toàn khác.
Kakashi ngừng lại giữa chừng.
“…em đọc cái đó ở đâu?
Naruto đáp rất đơn giản.
“Trong ghi chép nhiệm vụ của ngài Hokage Đệ Nhị Senju Tobirama.
Kakashi hơi nhướng mày sau lớp băng che mắt.
Cách Naruto phân tích tình huống không hề giống một genin bình thường.
Cậu nhìn thấy những yếu tố mà phần lớn học viên bỏ qua.
Những điểm yếu trong kế hoạch.
Những nguy cơ tiềm ẩn.
Thậm chí đôi khi Naruto còn đưa ra những góc nhìn khá… độc đáo.
Có lần Kakashi nói đùa:
“Em chắc mình không phải bị ai đó dạy kèm bí mật chứ?
Naruto cười gãi đầu.
“Không đâu.
Nhưng trong lòng cậu, giọng Vergil chỉ lạnh nhạt nói:
“Đừng tự mãn.
Sự thay đổi của Naruto dần dần được tất cả mọi người nhận ra.
Ở học viện trước đây, Naruto luôn bị coi là học sinh ngốc nghếch, chậm hiểu, chỉ giỏi gây rắc rối.
Nhưng bây giờ, khi thỉnh thoảng cậu tham gia các buổi trao đổi chiến thuật của các đội genin, nhiều người bắt đầu ngạc nhiên.
Naruto không chỉ hiểu vấn đề nhanh.
Cậu còn có thể đưa ra những nhận xét rất sắc bén.
Một lần, Shikamaru sau khi nghe Naruto phân tích một tình huống nhiệm vụ chỉ lắc đầu.
“…phiền phức thật.
“Ý cậu là gì?
Shikamaru chống cằm.
“Tôi tưởng cậu là người ngốc.
Cậu nhìn Naruto.
“Nhưng hình như tôi nhầm rồi.
Ở phía bên kia, Ino cũng từng nói thẳng:
“Không hiểu sao, cậu nói chuyện dạo này… giống một ông già vậy.
Naruto chỉ cười trừ.
Ngay cả Kakashi cũng phải thừa nhận điều đó.
Một buổi chiều khi nhìn Naruto đang giải thích một chiến thuật đơn giản cho Sakura, Kakashi khẽ thở ra.
"Thằng nhóc này…Không còn là đứa trẻ ngu ngốc của học viện nữa.
"Sự thay đổi đó diễn ra chậm rãi nhưng chắc chắn.
Dần dần, trong mắt bạn bè và những người xung quanh, Naruto không còn mang danh hiệu “thằng ngốc của lớp” nữa.
Thay vào đó, cậu bắt đầu được nhìn nhận như một người có suy nghĩ sắc sảo và hiểu biết rộng bất ngờ.
Không phải kiểu thiên tài bẩm sinh như Sasuke.
Cũng không phải kiểu đầu óc chiến lược lười biếng như Shikamaru.
Mà là một kiểu trí tuệ khác.
Một trí tuệ được mài giũa bằng kỷ luật, trải nghiệm và sự học hỏi không ngừng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập