Chương 33: Ảo cảnh (tiếp theo)

Không ai biết Naruto đã ngồi đó bao lâu.

Thời gian trong ảo cảnh dường như không còn ý nghĩa.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy hơi thở nặng nề của cậu.

Những vết máu trên áo đã khô lại thành màu sẫm, bám cứng trên lớp vải trắng.

Naruto cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối.

Ánh mắt cậu vẫn còn hơi đờ đẫn, nhưng trong đó đã bắt đầu xuất hiện một thứ khác — sự quyết tâm.

Cuối cùng, Naruto hít sâu một hơi.

Rồi đứng dậy.

Cậu bước đến chiếc bàn vũ khí, đưa tay cầm lấy một kunai.

Lưỡi thép lạnh phản chiếu ánh mắt xanh dương vẫn còn hơi mệt mỏi nhưng đã không còn dao động như trước.

Naruto quay đầu nhìn cánh cửa thứ hai.

Con số 2 khắc sâu trên cánh cửa đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Không nói một lời.

Cậu bước tới.

Cánh cửa chậm rãi mở ra.

Naruto bước vào bên trong.

Chỉ vài giây sau—

Một tiếng **kêu la thảm thiết** vang lên từ căn phòng đá.

Âm thanh đó chói tai, kéo dài và rợn người đến mức khiến không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn.

Tiếng vật lộn, tiếng kim loại va chạm, rồi lại là những tiếng kêu đau đớn nghẹn lại trong cổ họng.

Cửu Vĩ phía sau cánh cổng phong ấn khẽ nheo mắt.

Vergil vẫn đứng yên.

Ánh mắt không hề dao động.

Không biết qua bao lâu.

Cánh cửa căn phòng số hai mở ra.

Naruto bước ra ngoài.

Lần này nhanh hơn lần đầu.

Sắc mặt cậu vẫn trắng bệch, môi hơi run run.

Hai bàn tay vẫn còn run nhẹ vì adrenaline chưa kịp lắng xuống.

Nhưng Naruto không gục xuống.

Cậu cũng không nôn.

Chỉ đứng đó, hít thở nặng nhọc.

Một lúc sau, Naruto khẽ nói:

“Vergil-sensei… em xin nghỉ một chút.

Vergil khẽ gật đầu.

“Được.

Naruto lại ngồi xuống nền đá lạnh.

Lần này, thời gian nghỉ ngơi của cậu ngắn hơn.

Không biết đã qua bao lâu.

Naruto lại đứng dậy.

Ánh mắt cậu lúc này đã ổn định hơn nhiều.

Cậu quay lại chiếc bàn vũ khí.

Lần này, Naruto không cầm kiếm.

Cậu cầm túi shuriken.

Những ngôi sao thép lạnh lẽo nằm gọn trong tay cậu.

Naruto bước đến trước căn phòng số ba.

Không do dự.

Không dừng lại.

Cánh cửa đá mở ra.

Naruto bước vào.

Tiếng động bên trong lần này ngắn hơn rất nhiều.

Chỉ vài âm thanh va chạm.

Rồi im bặt.

Cánh cửa mở ra lần nữa.

Naruto bước ra ngoài.

Lần này còn nhanh hơn cả hai lần trước.

Lưng cậu thẳng tắp.

Bước chân vững vàng.

Sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao, nhưng ánh mắt đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Một vệt máu văng lên má Naruto.

Cậu đưa tay lau nó đi một cách rất tự nhiên, giống như đó chỉ là một vết bẩn bình thường.

Naruto bước đến trước mặt Vergil.

Không nói gì.

Chỉ đứng đó.

Vergil nhìn cậu học trò của mình.

Ánh mắt anh thoáng qua một tia hài lòng hiếm thấy.

“Không tệ.

Giọng anh bình thản vang lên.

“Giai đoạn hai…kết thúc.

Naruto thở ra một hơi dài.

Vergil nói tiếp:

“Ngươi nghỉ ngơi một ngày trong thực tại.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Naruto.

“Sau đó… chúng ta sẽ bước vào giai đoạn ba.

Naruto khẽ gật đầu.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ảo cảnh tan vỡ.

Ý thức Naruto quay trở lại căn hộ nhỏ của mình trong làng Lá.

Cậu vừa mở mắt ra đã cảm thấy cả cơ thể nặng trĩu như bị rút cạn sức lực.

Naruto thậm chí còn không kịp thay quần áo.

Cậu chỉ kịp bước đến giường.

Rồi ngã xuống.

Ngay khi đầu vừa chạm gối.

Naruto lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.

Suốt một ngày một đêm, cậu gần như không tỉnh lại.

Những cơn ác mộng vẫn xuất hiện.

Trong giấc mơ, Naruto vẫn nhìn thấy những căn phòng đá lạnh lẽo, những tiếng kêu la, và những vệt máu bắn tung trên nền đá.

Nhưng lần này, Naruto không bật dậy như trước.

Cậu chỉ khẽ nhíu mày.

Rồi tiếp tục ngủ sâu.

———————–

Ngày hôm sau, khi Naruto hoàn toàn tỉnh ngủ, cơ thể cậu đã hồi phục phần lớn sức lực.

Những cơn ác mộng của đêm qua vẫn còn mơ hồ trong ký ức, nhưng tinh thần lại bình tĩnh hơn nhiều so với trước.

Cậu vừa ngồi dậy trên giường, còn chưa kịp vận động cơ thể thì một luồng lực quen thuộc lập tức kéo ý thức của cậu rời khỏi thực tại.

Chỉ trong nháy mắt, Naruto đã lại xuất hiện trong **không gian tâm trí**.

Nhưng lần này khung cảnh hoàn toàn khác.

Không còn những phiến đá lơ lửng hay khoảng không yên tĩnh quen thuộc.

Trước mắt Naruto là một **chiến trường cổ đại** rộng lớn trải dài đến tận chân trời.

Mặt đất nứt nẻ và lồi lõm bởi vô số hố sâu do vũ khí và nhẫn thuật tạo ra.

Khắp nơi là những tàn tích của chiến tranh:

xe công thành bị phá hủy, cờ hiệu cháy dở cắm nghiêng trên nền đất, những vết cháy đen kéo dài như vết sẹo trên mặt đất.

Khói lửa mù mịt phủ kín không trung.

Tiếng **kim loại va chạm** vang lên liên hồi.

Tiếng **gào thét**, **kêu la**, **tiếng bước chân dồn dập**, và cả những âm thanh nặng nề của vũ khí xuyên qua da thịt vang lên khắp nơi, tạo thành một bản hòa âm hỗn loạn của chiến tranh.

Naruto đứng giữa khung cảnh đó, đôi mắt xanh mở lớn.

“Đây là…”

Vergil đứng phía sau cậu.

Áo choàng xanh lam của anh khẽ lay động trong làn gió mang theo mùi khói và máu.

Ánh mắt lạnh lùng của anh quan sát toàn bộ chiến trường như thể đó chỉ là một bức tranh tĩnh.

“Chiến trường.

Anh nói ngắn gọn.

Naruto nhìn xung quanh.

Ở phía xa, những bóng người đang lao vào nhau, kiếm và kunai vung lên liên tục.

Chakra bùng nổ thành những luồng sáng chói lòa giữa khói bụi.

Vergil tiếp tục, giọng trầm thấp.

“Không có cách nào luyện tập sát tâm tốt hơn…”

“…bằng cách ném ngươi vào chiến tranh.

Naruto quay đầu nhìn Vergil.

“Vergil-sensei…?

Vergil nhìn thẳng vào cậu.

“Trong chiến tranh, mọi thứ đều bị bóp méo.

Giọng anh lạnh lẽo.

“Đạo đức.

“Luật lệ.

“Lòng nhân từ.

Tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Vergil chỉ tay về phía chiến trường trước mặt.

“Ở đó không có đúng hay sai.

“Chỉ có kẻ sống và kẻ chết.

Naruto siết chặt tay.

Vergil nói tiếp:

“Lần huấn luyện này… rất đơn giản.

Ánh mắt anh hơi hạ xuống.

“Mục tiêu của ngươi chỉ có một.

Anh dừng lại một nhịp.

“…Sống sót.

Naruto im lặng.

Vergil nói tiếp, giọng trầm hơn.

“Bằng bất cứ giá nào.

Một cơn gió mang theo tro bụi thổi qua chiến trường.

Ở phía xa, một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển nhẹ.

Vergil nhìn Naruto.

“Trong chiến tranh… bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

“Đồng minh phản bội.

“Kẻ địch giả chết.

“Những kẻ yếu bị chà đạp.

Ánh mắt anh lạnh như băng.

“Và đôi khi…”

“…ngươi sẽ phải giết những kẻ không đáng chết.

Naruto hít sâu một hơi.

Vergil khoanh tay.

“Ta sẽ đánh giá sự trưởng thành của ngươi… thông qua thử thách cuối cùng này.

Naruto nhìn thẳng vào chiến trường.

Vergil nói thêm một câu cuối cùng.

“Nếu ngươi hoàn thành nó một cách hoàn mỹ…”

Ánh mắt anh thoáng lóe lên.

“…ta sẽ cho ngươi **một món quà lớn.

Naruto quay lại nhìn Vergil.

“Quà?

Vergil khẽ nhếch môi.

Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi sống sót trở về.

Ngay sau đó—

Không gian phía sau Naruto đột ngột rung lên.

Chiến trường bắt đầu nuốt chửng cậu.

Vergil đứng yên quan sát.

Trong khi Naruto… bị ném thẳng vào cuộc chiến thật sự.

———————————–

Ngay khi Naruto bị ném vào chiến trường hỗn loạn kia, thân ảnh của cậu nhanh chóng biến mất giữa khói lửa và tiếng chém giết.

Trong ảo cảnh, những tiếng hò hét và kim loại va chạm vẫn vang vọng không ngừng, nhưng ở vị trí của Vergil lại tồn tại một khoảng lặng kỳ lạ, như thể mọi hỗn loạn đều bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình.

Vergil đứng lặng nhìn về phía chiến trường.

Ánh mắt anh bình tĩnh, sâu thẳm, không hề có chút dao động khi thấy Naruto bị cuốn vào vòng xoáy sinh tử.

Một lúc sau, anh chậm rãi lên tiếng.

“Ta đã quyết định rồi.

Trong không gian phong ấn phía sau cánh cổng sắt khổng lồ, Cửu Vĩ lập tức chú ý.

Đôi mắt đỏ thẫm của nó nheo lại.

“Quyết định cái gì?

Vergil vẫn nhìn về phía chiến trường, giọng nói trầm thấp vang lên như một lời tuyên bố.

“Sau khi khóa huấn luyện này kết thúc…”

“…ta sẽ **nói cho thằng bé biết thân thế của nó**.

Cửu Vĩ khựng lại.

Thật sự khựng lại.

Ngay cả một vĩ thú đã sống qua vô số năm tháng như nó cũng không ngờ Vergil lại đột nhiên thay đổi quyết định nhanh như vậy.

“…Ngươi nghiêm túc sao?

Cửu Vĩ hỏi.

Vergil gật đầu rất nhẹ.

“Ban đầu ta cho rằng nói ra quá sớm sẽ không tốt.

Ánh mắt anh hạ xuống.

“Ta nghĩ nếu nó biết sự thật quá sớm, nó sẽ bị gánh nặng đó nghiền nát trước khi kịp trưởng thành.

Cửu Vĩ im lặng nghe.

Vergil tiếp tục, giọng nói vẫn bình thản nhưng mang theo sự suy tính rất rõ ràng.

“Nhưng ta nhận ra một điều.

“Đôi khi…”

“…sự thật không phải là xiềng xích.

Anh nhìn về phía chiến trường nơi Naruto đang chiến đấu.

“Đôi khi nó là động lực, một động lực đủ lớn để khiến một con người thay đổi hoàn toàn."

Vergil nói chậm rãi:

“Nếu Naruto biết được mình là ai, biết được quá khứ của mình…thì thằng bé sẽ có một mục tiêu lớn.

Ánh mắt anh trở nên sắc bén.

“Và khi một kẻ đã có mục tiêu cuối cùng…hắn sẽ theo đuổi nó đến tận cùng.

Không gian lại rơi vào im lặng.

Cửu Vĩ khẽ nheo mắt nhìn Vergil.

Những lời này đối với nó vừa hợp lý, vừa khó hiểu.

Nó hiểu đại khái ý của Vergil, nhưng cách suy nghĩ của gã đầu bạc này vẫn khiến nó cảm thấy hơi… khó nắm bắt.

“…Hừ.

Cửu Vĩ khẽ hừ một tiếng.

“Nghe thì có vẻ đúng.

Nó dừng lại một chút.

“Nhưng ta vẫn không hiểu tại sao ngươi lại chắc chắn như vậy.

Vergil không trả lời ngay.

Anh chỉ nhìn về phía xa, nơi Naruto đang chiến đấu giữa chiến trường khốc liệt.

Sau một lúc, Vergil nói một câu rất đơn giản.

“Bởi vì…”

“…ta đã từng như vậy.

Cửu Vĩ im lặng.

Nó không hỏi thêm nữa.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Cửu Vĩ khẽ gật đầu.

“…Được.

Giọng nó trầm xuống.

“Ta cũng muốn xem thằng nhóc đó… sẽ đi được bao xa.

Ở phía xa, giữa khói lửa chiến trường.

Naruto đang bắt đầu cuộc chiến sinh tồn của mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập