Naruto mở mắt.
Ngay khoảnh khắc ý thức quay trở lại, một cơn đau dữ dội lập tức ập tới như búa bổ vào đầu.
Mọi thứ trước mắt chao đảo, âm thanh hỗn loạn vang lên bốn phía khiến đầu óc cậu như bị xé làm đôi.
Cậu vô thức đưa tay ôm đầu.
“…Ư…”
Ký ức trong đầu trống rỗng một cách kỳ lạ.
Naruto không nhớ mình từ đâu đến, cũng không nhớ quá khứ của mình là gì.
Những mảnh ký ức rời rạc trôi qua trong đầu như sương mù.
Cậu chỉ biết một điều.
Tên của mình là **Naruto**.
Và cậu là một **tiểu tướng quân ninja trẻ tuổi**, đang chỉ huy một đạo quân tiến công thành.
Naruto chớp mắt vài lần, tầm nhìn dần rõ lại.
Trước mắt cậu là một chiến trường rộng lớn, cờ hiệu phần phật trong gió, binh sĩ mặc giáp đang di chuyển khắp nơi.
Mùi khói lửa và kim loại nóng trộn lẫn trong không khí.
Một binh sĩ mặc giáp vội vàng chạy tới, quỳ một gối xuống trước mặt cậu.
“Bẩm tướng quân!
Naruto lập tức chú ý.
Tên lính ngẩng đầu lên, giọng gấp gáp.
“Kẻ địch đang tiến lại gần!
Quân tiên phong của chúng đã xuất hiện phía trước trận địa!
Naruto hơi giật mình.
Nhưng phản ứng tiếp theo của cậu gần như là bản năng.
Cậu đứng bật dậy.
Không cần suy nghĩ.
Không do dự.
Giọng Naruto vang lên rõ ràng giữa doanh trại.
“Toàn quân chuẩn bị!
Binh sĩ xung quanh lập tức chấn động.
Naruto rút thanh **katana** bên hông, lưỡi kiếm sáng lạnh phản chiếu ánh lửa chiến trường.
“Đội tiên phong theo ta!
“Xuất kích!
Tiếng trống trận lập tức vang lên dồn dập.
Hàng ngàn binh sĩ bắt đầu di chuyển.
Cờ hiệu phất cao, giáp trụ va vào nhau phát ra những âm thanh nặng nề.
Hai đạo quân nhanh chóng tiến ra chiến trường.
Ở phía xa, quân địch cũng đã dàn trận xong.
Hàng dài binh sĩ đứng thành đội hình chặt chẽ, phía trước là một kỵ sĩ mặc giáp đen cưỡi chiến mã, tay cầm trường thương.
Khi nhìn thấy Naruto dẫn quân tiến tới, người đó khẽ cười lạnh.
Hắn kéo cương ngựa tiến lên vài bước, giọng nói vang lớn trên chiến trường.
“Thật không ngờ…”
“…đối thủ của ta hôm nay lại là một **thằng ranh con**.
Hắn nhếch môi khinh miệt.
“Đám người phía bên kia đúng là quá coi thường ta.
Naruto nhìn hắn.
Sắc mặt hoàn toàn bình tĩnh.
Không tức giận.
Không phản ứng.
Chỉ đơn giản là **đánh giá đối thủ**.
Người kia tiếp tục nói, giọng đầy mỉa mai:
“Nghe cho rõ, nhóc con.
“Ta là **tướng quân Kurogane Daichi** của Hắc Phong quân.
Hắn giơ trường thương lên.
“Ngươi tên gì?
Naruto siết chặt chuôi kiếm.
“Uzumaki Naruto.
Kurogane Daichi cười lớn.
“Được!
“Vậy thì hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi làm chiến lợi phẩm!
Naruto không đáp lại.
Cậu chỉ khẽ xoay cổ tay.
Thanh katana phát ra một tiếng **keng** nhẹ.
Rồi Naruto bước lên.
Không nói thêm lời nào.
Không nổi giận.
Không tranh cãi.
Cậu chỉ **lao tới**.
Thanh katana vung lên.
Hai vị tướng trẻ và già lập tức giao phong ngay giữa chiến trường.
Cuộc giao phong giữa hai người diễn ra ngay giữa chiến trường hỗn loạn.
Kurogane Daichi không hổ danh là tướng quân lão luyện.
Mỗi một nhát thương của hắn đều nặng như búa bổ, góc độ xảo quyệt, tốc độ vừa nhanh vừa chuẩn xác.
Trường thương trong tay hắn vung lên như rắn độc, liên tiếp ép Naruto phải lùi lại từng bước.
Naruto nghiến răng chống đỡ.
Thanh katana trong tay cậu liên tục đỡ gạt, phát ra những tiếng kim loại chát chúa.
Mỗi lần va chạm, lực từ cây thương nặng nề truyền qua lưỡi kiếm khiến cổ tay Naruto tê dại.
“Ha!
Chỉ có thế thôi sao, nhóc con?
Daichi cười lớn, lại một lần nữa quét ngang cây thương.
Naruto vội nghiêng người tránh né, lưỡi thương sượt qua áo giáp tạo ra một vệt rách dài.
Chiến trường xung quanh vẫn hỗn loạn, binh sĩ hai bên đang lao vào nhau như sóng vỡ bờ.
Nhưng ở trung tâm, ánh mắt của tất cả đều bị thu hút bởi cuộc đấu giữa hai vị tướng.
Naruto lùi lại vài bước.
Hơi thở của cậu bắt đầu nặng dần.
Đối thủ trước mặt rõ ràng có kinh nghiệm chiến đấu dày dạn hơn rất nhiều.
Daichi liên tục chiếm thế thượng phong, ép Naruto phải phòng thủ.
Nhưng ngay lúc đó—
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Naruto khựng lại một nhịp.
Cậu không biết vì sao.
Nhưng trong cơ thể mình dường như tồn tại những kỹ năng rất quen thuộc.
Những chuyển động, những nhịp thở, thậm chí cả cách cầm kiếm… tất cả đều giống như một bản năng đã được khắc sâu từ lâu.
Naruto chậm rãi đứng thẳng.
Rồi làm một động tác khiến Daichi hơi ngạc nhiên.
Cậu tra kiếm vào vỏ.
Sau đó… nhắm mắt lại.
Daichi khựng lại một giây.
Rồi bật cười lớn.
“Ha ha ha!
“Cuối cùng cũng nhận ra mình không phải đối thủ của ta rồi sao?
Hắn siết chặt cây thương.
“Đầu hàng sớm như vậy thì đúng là—”
Không nói hết câu.
Daichi đã thúc ngựa lao lên, trường thương giơ cao chuẩn bị bổ xuống.
“—ngu ngốc!
Ngay khoảnh khắc đó—
Ánh mắt xanh dương của cậu bỗng trở nên sắc bén như lưỡi kiếm.
Naruto hô lớn.
“Nhất tự kiếm — Iai!
Thanh katana **rút ra khỏi vỏ.
Chỉ một nhát.
Nhanh đến mức mắt thường gần như không thể theo kịp.
Một vệt sáng lạnh lướt ngang không khí.
Daichi chỉ kịp cảm thấy…
Một luồng khí mát lạnh lướt qua cổ.
Hắn chớp mắt.
Thế giới bỗng xoay tròn.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, hắn nhìn thấy thân thể mình vẫn còn ngồi trên lưng ngựa… nhưng đầu của hắn đã rơi xuống đất.
Máu phun lên như suối.
Thân thể Daichi đổ gục khỏi chiến mã.
Toàn bộ chiến trường im lặng trong một nhịp thở.
Rồi ngay lập tức—
Hắc Phong quân rối loạn.
“Tướng quân chết rồi!
“Tướng quân bị giết rồi!
Đội hình của chúng lập tức dao động.
Naruto nhìn cảnh đó, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu lập tức giơ kiếm lên.
“Toàn quân xung phong!
Giọng Naruto vang lên giữa chiến trường.
“Giáp lá cà!
Binh sĩ dưới trướng lập tức hô lớn hưởng ứng.
“Xung phong!
Hai đạo quân lao vào nhau như hai con sóng khổng lồ va chạm.
Naruto không đứng yên.
Cậu tự mình xông lên trước.
Thanh katana trong tay vung lên liên tiếp.
Mỗi nhát kiếm đều nhanh gọn, dứt khoát.
Naruto xuyên qua hàng ngũ kẻ địch như một lưỡi dao sắc bén, tả xung hữu đột giữa biển người.
Một tên lính lao tới.
Naruto nghiêng người né đòn, kiếm vung lên.
Máu bắn tung.
Một tên khác xông tới từ phía sau.
Naruto xoay người, đá bật đối phương rồi chém ngang.
Chiến trường nhanh chóng biến thành biển máu.
Còn Naruto…đang lao vào đó như một cơn bão.
Trận chiến kết thúc khi mặt trời đã ngả về phía tây.
Chiến trường đầy những xác người và vũ khí gãy vụn.
Khói lửa vẫn còn bốc lên từ những cỗ xe bị phá hủy, mùi máu tanh trộn lẫn với mùi đất cháy lan khắp không khí.
Nhưng đối với đạo quân của Naruto, đó là một **chiến thắng trọn vẹn**.
Kurogane Daichi đã chết.
Hắc Phong quân mất thủ lĩnh, đội hình vỡ vụn, cuối cùng bị đánh tan hoàn toàn.
Ba ngày sau, chiến báo được truyền về kinh thành.
Naruto được triệu kiến.
Trong đại điện rộng lớn, trước mặt toàn bộ quan lại và tướng lĩnh, vị Daimyo của quốc gia đích thân ban thưởng cho vị tiểu tướng quân trẻ tuổi vừa lập đại công.
Người đó là Daimyo Takeda Masanori.
Một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc bén và khí chất uy nghiêm của kẻ nắm quyền lực tối cao.
Ông nhìn Naruto một lúc lâu rồi cười lớn.
“Không ngờ một tiểu tướng trẻ tuổi lại có thể chém chết Kurogane Daichi.
“Quả nhiên hậu sinh khả úy.
Naruto quỳ một gối xuống, đầu cúi thấp.
“Thần chỉ làm tròn trách nhiệm.
Takeda Masanori gật đầu hài lòng.
Ông giơ tay ra hiệu.
Ngay lập tức một quan viên bước lên đọc chiếu lệnh.
“Phụng mệnh Daimyo!
“Do công trạng xuất sắc trên chiến trường, tiểu tướng Uzumaki Naruto từ nay được trao quyền chỉ huy thêm ba đạo quân, tổng binh lực gần một vạn người!
Tiếng xì xào vang lên khắp đại điện.
Một tiểu tướng trẻ tuổi được trao quyền chỉ huy gần vạn binh sĩ — đây rõ ràng là một sự tin tưởng cực lớn.
Takeda Masanori nhìn Naruto.
“Nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Ông giơ tay chỉ lên bản đồ quân sự đặt giữa đại điện.
“Ta ra lệnh cho ngươi dẫn quân…”
“…đánh chiếm thành Aokawa.
Đó là một thành trì quan trọng án ngữ tuyến đường chiến lược của kẻ địch.
Nếu chiếm được nơi đó, toàn bộ phòng tuyến phía đông sẽ sụp đổ.
Naruto nghe xong.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác rất lạ.
Đó là trách nhiệm nặng nề.
Nhưng đồng thời cũng là vinh quang.
Naruto cúi đầu.
“Thần… xin lĩnh mệnh.
Takeda Masanori khẽ gật đầu.
“Ta chờ tin thắng trận của ngươi.
—
Một tuần sau.
Đại quân của Naruto đã xuất hiện trước **thành Aokawa**.
Cờ hiệu phấp phới trong gió.
Hàng vạn binh sĩ dàn trận ngoài thành, những cỗ xe công thành và thang vây thành được kéo tới sát tường.
Tiếng trống trận vang lên dồn dập.
Naruto đứng trên chiến mã, nhìn lên bức tường thành cao lớn phía trước.
Cậu giơ kiếm lên.
“Công thành!
Tiếng hò reo rung chuyển cả chiến trường.
Những cỗ xe công thành lao tới.
Thang vây thành dựng lên sát tường.
Binh sĩ hai bên bắt đầu lao vào cuộc chiến ác liệt trên tường thành.
Nhưng phòng tuyến của quân thủ thành nhanh chóng bị phá vỡ.
Chỉ sau vài giờ giao chiến, cổng thành Aokawa đã bị đập tan.
Đại quân tràn vào.
Naruto không đứng sau.
Cậu tự mình dẫn đầu.
Thanh katana trong tay vung lên giữa chiến trận.
Naruto dẫn quân xông thẳng vào nội thành, đánh tan những đơn vị kháng cự cuối cùng.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng hét, tiếng bước chân hỗn loạn vang khắp các con phố.
Thành Aokawa thất thủ.
Nhưng khi quân đội tràn vào thành, cảnh tượng trước mắt Naruto khiến cậu khựng lại.
Một số binh lính bắt đầu cướp bóc.
Một vài người đạp cửa nhà dân, kéo đồ đạc ra ngoài.
Một số khác truy đuổi dân thường đang hoảng loạn chạy trốn.
Tiếng khóc vang lên khắp nơi.
Naruto đứng giữa con phố.
Ánh mắt cậu lướt qua những cảnh tượng đó.
Đúng lúc này…
Trong đầu Naruto đột nhiên xuất hiện hai luồng suy nghĩ.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
— Đây là chiến tranh.
— Để mặc họ đi.
— Binh lính cần phần thưởng.
Một giọng khác lại vang lên:
— Đây là dân thường.
— Họ không phải kẻ địch.
— Nếu để mặc… thì ngươi khác gì kẻ tàn sát?
Naruto lắc đầu mạnh.
Hai suy nghĩ va chạm trong đầu khiến cậu hơi choáng váng.
Cậu nhìn xung quanh.
Những người dân đang sợ hãi chạy trốn.
Những binh lính đang hò hét cướp bóc.
Naruto hít sâu một hơi.
Rồi rút kiếm ra.
Cậu đứng giữa con phố và hét lớn.
“Tất cả dừng tay!
Giọng Naruto vang lên như sấm.
Binh lính xung quanh khựng lại.
Naruto nhìn khắp con phố, ánh mắt sắc lạnh.
“Truyền lệnh!
Cấm tuyệt đối cướp bóc dân thường!
Không khí lập tức im lặng.
Naruto giơ thanh katana lên.
“Nếu ai dám đụng tới dân chúng…”
Giọng cậu lạnh lẽo.
“Chém đầu ngay lập tức.
Không ai dám cử động nữa.
Những binh sĩ đang định cướp bóc lập tức buông tay.
Một đội trưởng vội chạy tới cúi đầu.
“Tuân lệnh, tướng quân!
Chỉ trong vài phút, quân đội bắt đầu ổn định lại trật tự.
Thanh kiếm vẫn còn dính máu.
Nhưng ánh mắt cậu… vẫn bình tĩnh.
Sau khi thành Aokawa được hoàn toàn kiểm soát, tin chiến thắng nhanh chóng truyền về kinh thành.
Không chỉ vì chiến công công phá thành trì quan trọng, mà còn bởi một điều khác khiến triều đình đặc biệt chú ý:
trong suốt quá trình chiếm thành, không xảy ra thảm sát hay cướp bóc dân thường.
Tin tức đó khiến danh tiếng của Naruto lan rất nhanh.
Chỉ vài ngày sau, chiếu triệu kiến của Daimyo được gửi tới.
Trong đại điện, Daimyo Takeda Masanori nhìn Naruto rất lâu trước khi bật cười hài lòng.
Ánh mắt ông không còn chỉ là sự đánh giá như trước, mà đã mang theo sự tán thưởng thật sự.
“Ngươi không chỉ thắng trận.
“Ngươi còn giữ được lòng dân.
Ông chậm rãi nói.
“Đó mới là điều khó nhất trên chiến trường.
Sau đó, trước toàn thể triều thần, chiếu lệnh được tuyên đọc.
“Do chiến công hiển hách và đức hạnh trong trị quân, Uzumaki Naruto từ nay được phong làm Đại tướng!
Trong đại điện vang lên tiếng xôn xao.
“Đồng thời…”
“Ngươi được giao trọng trách trấn thủ thành Aokawa, thay mặt triều đình quản lý toàn bộ vùng biên phía đông!
Naruto quỳ xuống nhận lệnh.
Thời gian trôi qua.
Naruto nhanh chóng quen với vị trí tướng thủ thành Aokawa.
Ban đầu có không ít người nghi ngờ vị đại tướng trẻ tuổi này.
Nhưng chỉ sau vài tháng, toàn bộ thành Aokawa đã thay đổi rõ rệt.
Naruto thi hành luật pháp cực kỳ nghiêm khắc.
Kẻ phạm luật, dù là binh sĩ hay quan lại, đều bị xử phạt không khoan nhượng.
Có vài trường hợp cướp bóc bị Naruto trực tiếp ra lệnh chém đầu thị chúng, khiến toàn bộ binh sĩ không dám vượt quá giới hạn.
Nhưng điều khiến dân chúng bất ngờ nhất lại là tính cách của vị đại tướng này.
Naruto không hề kiêu ngạo.
Cậu thường xuyên đi tuần trong thành mà không mang theo đội nghi trượng.
Khi gặp dân thường, Naruto luôn dừng lại lắng nghe họ nói chuyện, hỏi thăm tình hình sinh hoạt, thậm chí còn giúp đỡ khi cần thiết.
Nhiều người dân trong thành dần dần quen với hình ảnh một đại tướng trẻ tuổi luôn cười thân thiện với họ.
Dưới sự cai quản của Naruto, thành Aokawa trở thành một trong những thành trì ổn định nhất vùng biên.
Trật tự được giữ vững.
Dân chúng yên ổn làm ăn.
Quân đội kỷ luật nghiêm minh.
Năm tháng cứ thế trôi qua.
Chiến tranh dần lùi xa khỏi vùng đất này.
Naruto cũng dần già đi.
Mái tóc vàng từng rực rỡ dưới ánh mặt trời giờ đã pha bạc.
Những vết sẹo chiến trường in trên cơ thể cậu trở thành dấu tích của một đời binh nghiệp.
Nhưng danh tiếng của Naruto vẫn luôn được nhắc đến như một vị tướng vừa nghiêm khắc vừa nhân hậu.
Cuối cùng…
Một ngày nọ.
Trong căn phòng yên tĩnh của phủ tướng quân, Naruto nằm trên giường bệnh.
Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời thành Aokawa.
Hơi thở của cậu rất nhẹ.
Chậm rãi.
Naruto nhìn trần nhà.
Một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm lấy cậu.
“…Vậy là…cuộc đời của mình đến đây thôi sao.
Cậu khẽ nhắm mắt.
Hơi thở cuối cùng rời khỏi lồng ngực.
Một lúc sau.
Naruto mở mắt ra lần nữa.
Không còn giường bệnh.
Không còn thành Aokawa.
Không còn chiến trường.
Cậu đang đứng trong không gian tâm trí quen thuộc.
Trước mặt Naruto…là hai bóng hình đang nhìn cậu.
Một người mặc áo choàng xanh lam, ánh mắt lạnh lùng.
Một con cự thú chín đuôi khổng lồ với đôi mắt đỏ thẫm.
Naruto đứng yên vài giây.
Rồi thở ra một hơi.
“…Ra là vậy.
Vergil nhìn cậu.
Cửu Vĩ cũng nhìn cậu.
Cả hai đều im lặng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập