“Momochi Zabuza…”
Tất cả đều quay đầu lại.
Naruto.
Cậu đứng trên mặt hồ, ánh mắt xanh lạnh lẽo nhìn thẳng về phía Zabuza.
“Quỷ Nhân của làng Sương Mù…”
Naruto nói tiếp, giọng đều đều.
“Sát thủ chuyên nghiệp… thật thú vị.
Zabuza nhíu mày.
Hắn nhìn Naruto vài giây, ánh mắt dần hẹp lại.
“Ồ?
Hắn nhếch miệng.
“Thằng nhóc… ngươi không sợ sao?
Sát khí từ cơ thể Zabuza tràn ra như sóng lạnh, ép xuống mặt hồ.
Ngay cả Sasuke và Sakura đứng phía sau cũng cảm thấy lồng ngực nặng như bị bóp chặt.
Nhưng Naruto vẫn đứng yên.
Trong lòng cậu thầm cười lạnh.
“So với sát khí của Vergil-sensei…”
“…cái này chỉ như trò trẻ con.
Naruto bước về phía trước.
Một bước.
Hai bước.
Chakra truyền xuống lòng bàn chân, giữ cơ thể cậu đứng vững trên mặt nước.
Mặt hồ chỉ gợn lên những vòng sóng nhỏ.
Cảnh tượng đó khiến Kakashi trong quả cầu nước, Sasuke, Sakura và cả Zabuza đều thoáng ngạc nhiên.
Genin đứng trên mặt nước không phải chuyện quá hiếm.
Nhưng đứng vững giữa sát khí của Zabuza… lại là chuyện hoàn toàn khác.
Naruto tiếp tục tiến lên.
Chậm rãi.
Bình thản.
Rồi—
Cậu rút kiếm.
Keng.
Âm thanh kim loại vang lên trong màn sương tĩnh lặng.
Sasuke mở to mắt.
Sakura nín thở.
Ngay cả Zabuza cũng thoáng sững lại.
Một genin…
Rút kiếm trước mặt hắn.
Trên mặt hồ phủ kín sương mù, Naruto đứng thẳng, thanh katana trong tay phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Ánh mắt cậu lạnh lẽo nhìn thẳng vào Zabuza.
Zabuza nhìn Naruto vài giây, rồi bật cười khinh khỉnh.
Tiếng cười trầm khàn vang lên giữa màn sương lạnh.
“Một genin mà dám rút kiếm trước mặt ta…”
Hắn lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.
“Đúng là ngu ngốc.
Một tay vẫn giữ ấn pháp của **Thủy Lao Chi Thuật (Suiton – Suirō no Jutsu)
**, tay còn lại của Zabuza chạm xuống mặt nước.
“**Thủy độn – Thủy Phân Thân Chi Thuật (Suiton – Mizu Bunshin no Jutsu)
**”
**Bụp!
**
Nước hồ bắn lên, một thân ảnh giống hệt Zabuza từ từ hình thành.
Phân thân nước nắm lấy chuôi **Kubikiribōchō**, đại đao khổng lồ vung lên rồi lao thẳng về phía Naruto.
Sasuke thấy cảnh đó thì tim thắt lại.
“Không xong…”
Sakura cũng hoảng hốt.
“Tránh ra Naruto!
Nhưng Naruto không hề lùi.
Cậu chỉ hơi hạ thấp trọng tâm, thanh katana trong tay khẽ nghiêng.
Thủy phân thân của Zabuza lao tới, đại đao bổ xuống như một tảng đá rơi.
**ẦM!
Mặt nước nổ tung.
Nhưng Naruto đã nghiêng người tránh sang bên, lưỡi kiếm vung lên phản kích.
**KENG!
Thanh katana và đại đao va chạm, tóe ra những tia nước trắng xóa.
Zabuza đứng xa quan sát, ánh mắt hơi hẹp lại.
Hắn không ngờ một genin lại có thể đỡ được một đòn của phân thân hắn.
Thủy phân thân tiếp tục tấn công.
Đại đao quét ngang, chém dọc, từng nhát đều nặng như búa.
Nhưng Naruto di chuyển rất gọn gàng.
Nghiêng người.
Bước lùi.
Lật cổ tay.
Thanh kiếm trong tay cậu vạch ra những đường cong sắc lạnh, đỡ đòn rồi phản kích.
Hai bóng người giao phong liên tục giữa mặt hồ.
KENG!
Sasuke nhìn mà chết lặng.
“Không thể nào…”
“Thằng đó… đang giao đấu ngang ngửa với phân thân của Zabuza?
Ngay cả Kakashi bên trong quả cầu nước cũng hơi mở to mắt.
“Động tác… quá gọn gàng…”
Sau vài hiệp giao phong, Naruto đột nhiên bước lùi nửa bước.
Thanh kiếm trong tay cậu khẽ xoay.
**Xoẹt!
Một đường kiếm lóe lên.
Thủy phân thân của Zabuza bị cắt ngang ngực.
Thân thể bằng nước lập tức vỡ tung.
**BÙM!
Nước bắn tung tóe rồi rơi xuống hồ.
Naruto đứng yên, thanh kiếm nhỏ máu nước, ánh mắt bình thản.
Cậu khẽ lắc đầu.
“Zabuza.
Giọng cậu lạnh lùng.
“Ngươi nên nghiêm túc hơn một chút.
Zabuza khựng lại một giây.
Ánh mắt hắn tối sầm xuống.
“Một thằng nhóc…”
Sát khí trong giọng nói hắn trở nên nặng nề.
“Ngươi đang khiêu khích ta sao?
Hắn vừa định di chuyển—
Thì Naruto đã biến mất.
**Vút!
Một bóng mờ lướt qua mặt nước.
Zabuza giật mình quay đầu.
“Cái—?
Nhưng đã muộn.
Naruto xuất hiện ngay phía sau lưng hắn.
Thanh kiếm đã nằm sẵn trong vỏ.
Cậu khẽ mở mắt.
“Iai.
Một nhát chém ngang lóe lên như tia chớp.
Lưỡi kiếm cắt ngang bụng Zabuza.
Máu phun ra.
Zabuza trợn mắt.
“Kh—!
Cơn đau khiến hắn mất tập trung trong tích tắc.
Bàn tay đang giữ ấn pháp run lên.
Ấn của **Thủy Lao Chi Thuật (Suiton – Suirō no Jutsu)
** bị phá vỡ.
Quả cầu nước nổ tung.
Kakashi thoát ra khỏi dòng nước xoáy, lộn người trên không rồi đáp xuống mặt hồ.
Sharingan đỏ rực xoay chậm.
Anh nhìn Naruto đang đứng phía trước, rồi nhìn Zabuza đang ôm bụng lùi lại.
Trong mắt Kakashi thoáng qua một tia kinh ngạc.
Kakashi vừa thoát khỏi dòng nước xoáy thì lập tức ổn định thân hình trên mặt hồ.
Sharingan đỏ rực xoay chậm, ánh mắt anh nhanh chóng đánh giá tình hình.
Zabuza đã bị thương ở bụng, nhưng vẫn còn đủ sức chiến đấu.
Một đối thủ cấp S như hắn tuyệt đối không thể xem thường.
Kakashi liếc nhìn Naruto đứng phía trước, khẽ nhếch môi.
“Phối hợp được không?
Naruto khẽ nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi gật nhẹ.
“Được.
Không cần nói thêm lời nào nữa.
Naruto đã kết ấn.
“**Hỏa độn – Phượng Tiên Hỏa Thuật (Katon – Hōsenka no Jutsu)
Những quả cầu lửa nhỏ liên tiếp phóng ra, bay tản rộng trên mặt hồ rồi lao thẳng về phía Zabuza như một đàn chim lửa.
Zabuza lập tức nhảy lùi, đại đao vung ngang.
**VỤT!
Kubikiribōchō quét qua, chém nổ vài quả cầu lửa giữa không trung.
Nhưng chính khoảnh khắc đó đã tạo ra một khoảng hở.
Naruto lập tức tiếp tục kết ấn.
“**Phong độn – Đại Đột Phá (Fūton – Daitoppa)
Một luồng gió mạnh bùng nổ, thổi thẳng vào thân hình Zabuza.
Không đủ để gây sát thương, nhưng lại làm hướng vung của đại đao chệch đi nửa nhịp.
Chỉ cần nửa nhịp đó.
Kakashi đã biến mất.
Một bóng đen lao qua mặt nước như mũi tên.
Zabuza nhận ra quá muộn.
“Chết tiệt—!
Hắn lập tức xoay người, đại đao chém ngang để cản Kakashi.
Nhưng ngay khi lưỡi đao vừa vung ra—
Naruto đã xuất hiện ở phía đối diện.
Thanh kiếm lóe lên.
Một đường kiếm sắc lạnh cắt ngang đùi Zabuza.
Zabuza gầm lên đau đớn, thân hình lùi lại vài bước trên mặt hồ.
Lần đầu tiên trong trận chiến, ánh mắt hắn thật sự lộ ra vẻ hoảng sợ.
“Khốn kiếp…”
Hắn nhìn Naruto rồi lại nhìn Kakashi.
Một jōnin với Sharingan.
Và một genin… có kiếm thuật quái dị đến mức khó tin.
Zabuza cắn răng.
Nếu tiếp tục đánh, tình thế sẽ bất lợi.
Hắn nhảy lùi.
Rồi bật người lùi ra xa hàng chục mét trên mặt hồ.
Sương mù bắt đầu loãng dần.
Zabuza nhìn chằm chằm vào Kakashi và Naruto, ánh mắt lạnh lẽo.
“Các ngươi… thật thú vị.
Hắn lau máu trên miệng.
“Nhưng đừng tưởng thế là xong.
Giọng hắn trầm xuống.
“Ta sẽ quay lại.
Vừa dứt lời—
Thân hình Zabuza đã phi thân vào rừng, biến mất giữa màn sương tàn.
Không khí quanh hồ dần trở nên yên tĩnh.
Sương mù cũng từ từ tan đi, để lộ mặt nước gợn sóng và những thân cây ướt đẫm.
Mặt hồ dần trở nên yên tĩnh khi bóng dáng Zabuza biến mất trong rừng sâu.
Sương mù tan chậm, để lộ mặt nước gợn sóng và những thân cây ướt sũng.
Bầu không khí nặng nề ban nãy cũng theo đó mà lỏng ra từng chút một.
Sasuke là người đầu tiên thở ra một hơi dài, lồng ngực căng cứng cuối cùng cũng hạ xuống.
Cậu nhìn về phía rừng nơi Zabuza vừa biến mất, rồi lại nhìn sang Naruto đang đứng trên mặt nước cách đó vài bước.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Sakura thì gần như sụp xuống tại chỗ.
“Thoát… thoát rồi…”
Cô đặt tay lên ngực, hơi thở run rẩy.
Tazuna phía sau cũng lau mồ hôi trên trán, đôi chân già nua vẫn còn run.
“Trời đất… ta cứ tưởng hôm nay chết chắc rồi…”
Cả ba người đồng loạt thở phào, như vừa bước ra khỏi một cơn ác mộng.
Kakashi nhìn theo hướng Zabuza rời đi thêm vài giây, rồi mới chậm rãi thả lỏng vai.
Sharingan từ từ ngừng xoay, ánh mắt anh quay sang Naruto.
Anh bước tới, vỗ nhẹ lên vai cậu.
“Làm tốt lắm.
Giọng Kakashi mang theo một chút tán thưởng hiếm thấy.
“Nếu không có em ép hắn rút lui, trận này còn chưa biết kết thúc thế nào.
Naruto tra kiếm vào vỏ.
**Keng.
Âm thanh kim loại khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Cậu hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhạt.
“Chỉ là làm việc cần làm thôi, Kakashi-sensei.
Kakashi định nói thêm gì đó, nhưng ngay lúc ấy Naruto chú ý đến một chi tiết nhỏ.
Hơi thở của Kakashi.
Không đều.
Vai anh hơi hạ thấp, chakra dao động yếu đi thấy rõ.
Sau khi thoát khỏi **Thủy Lao Chi Thuật (Suiton – Suirō no Jutsu)
** rồi liên tục sử dụng Sharingan, lượng chakra của Kakashi gần như bị rút cạn.
Naruto nhìn anh một giây lâu hơn bình thường.
Trong đầu cậu thoáng hiện lên một suy nghĩ.
Nhưng cuối cùng Naruto không nói gì.
Cậu chỉ quay người lại, nhìn về con đường dẫn sâu vào rừng.
“Chúng ta nên rời khỏi đây.
Naruto nói bình thản.
“Zabuza đã rút lui, nhưng hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Cả đội nên tìm một nơi dừng chân để nghỉ ngơi và chuẩn bị.
Kakashi nhìn Naruto thêm một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
“Ừ.
Anh quay sang những người còn lại.
“Tiếp tục di chuyển.
Tìm điểm dừng chân trước khi trời tối.
Sasuke, Sakura và Tazuna lập tức theo sau.
Cả đội nhanh chóng rời khỏi bờ hồ, tiến sâu vào con đường dẫn về làng Sóng.
Kakashi vẫn giữ nét mặt cảnh giác thêm một quãng đường dài.
Sát khí đã tan, nhưng sự hiện diện của một sát thủ cấp Jōnin không thể nào xem nhẹ.
Sự yên ắng lúc này chỉ là khoảng bình yên trước bão tố.
Con đường đến Sóng Quốc vẫn còn dài.
Khi nhóm tới được ngôi nhà gỗ đơn sơ của Tazuna nằm ven một vách đá gần bờ biển, trời đã sẫm tối.
Đèn dầu trong nhà được thắp lên, ánh sáng vàng nhạt hắt ra trên những gương mặt còn vương mệt mỏi.
Sasuke, từ lúc Zabuza rời đi, vẫn im lặng.
Nhưng khi vừa đặt chân vào sân nhà Tazuna, cậu bất ngờ bước nhanh tới, ngẩng đầu hỏi Kakashi:
“Thầy có thể nói cho em biết.
tại sao thầy có Sharingan?
Kakashi khựng lại.
Một nhịp ngắn.
Rồi anh quay đầu, mắt trái khẽ nheo.
“Từ một người bạn rất thân của thầy.
Một người thuộc tộc Uchiha đã hi sinh.
” Rồi im bặt, không giải thích gì thêm.
Sasuke hơi nhíu mày.
Không phải vì giận – mà vì hụt hẫng.
Cậu muốn biết, muốn hiểu, muốn được chia sẻ.
Nhưng lại bị chặn bởi một tấm rèm mơ hồ như cách mà cha mẹ cậu năm xưa luôn im lặng.
Bữa tối hôm đó không có không khí ấm cúng.
Tazuna ăn ít, chỉ uống rượu.
Còn đứa cháu nhỏ của lão – cậu bé với gương mặt lầm lì tên Inari – thì ngồi khoanh tay ở góc phòng, ánh mắt u uất như người lớn trong hình hài trẻ con.
“Làm anh hùng chẳng khác nào một lũ ngốc, ” Inari lầm bầm, giọng lặng mà đầy gai.
“Bọn anh hùng chết sớm hết thôi.
Chẳng ai cứu được ai cả.
Không khí như đóng băng trong khoảnh khắc.
Sakura cúi đầu.
Sasuke không nói.
Kakashi không can thiệp.
Nhưng Naruto thì ngẩng lên.
“Thằng ngu… mới là ngươi.
Inari giật mình.
Naruto không hét.
Cậu chỉ nói, đều đều, nhưng ánh mắt sắc như mũi tên xuyên thẳng vào cậu bé đang trốn sau lớp sầu hờn non nớt.
“Nói như thế.
tức là ngươi chưa từng gặp ai thực sự bảo vệ được người mình yêu quý.
Vậy đừng lấy cái thất bại của người khác làm chân lý sống cho mình.
Inari mím môi.
Nước mắt chực trào, nhưng không nói thêm gì.
Cậu chạy về phòng, đóng sầm cửa lại.
Khi đêm xuống, Kakashi nói nhỏ với cả đội:
“Zabuza chưa chết.
Hắn sẽ trở lại.
” Mắt anh nhìn thẳng vào từng người.
“Và trước khi hắn đến – chúng ta phải sẵn sàng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập