Sáng hôm sau, đội 7 rời nhà Tazuna sớm khi mặt trời còn chưa vượt khỏi sườn đồi.
Sương trắng trải mờ trên cánh rừng ven biển, không khí mang theo vị mặn nhè nhẹ của hơi nước.
Kakashi dẫn cả nhóm đi sâu vào một bãi đất bằng trong rừng, nơi có những thân cây cao vút.
“Chúng ta sẽ luyện kiểm soát chakra, ” Kakashi bắt đầu với giọng điềm tĩnh.
“Một ninja giỏi phải làm chủ được dòng chảy chakra của mình, không chỉ trong tấn công mà còn trong từng bước đi.
Anh tiến đến một thân cây phủ đầy rêu trơn trượt, bàn chân chạm nhẹ vào vỏ cây rồi bước dọc theo thân gỗ thẳng đứng.
Cả quá trình Kakashi không hề lấy đà hay dùng tay bấm vào vỏ cây, chỉ có từng luồng chakra lưu động, bám chắc vào lớp gỗ như lực hấp dẫn thứ hai.
Anh dừng lại ở độ cao khoảng năm mét, ngoái nhìn.
“Mục tiêu của các em chính là đi bộ từ gốc cây đến cành cây phía trên đầu của thầy.
mà không dùng tay.
Sakura há hốc mồm kinh ngạc.
Sasuke siết chặt nắm tay.
“Để làm được, chakra phải được điều tiết hoàn hảo – không quá nhiều, không quá ít.
Nhiều quá sẽ phá nát vỏ cây.
Ít quá sẽ trượt chân.
Một lỗi nhỏ, một dao động trong ý thức.
cũng đủ để các em ăn đủ.
Kakashi thả mình xuống đất, nhẹ như lá rơi.
Sasuke và Sakura không cần nghe thêm.
Họ lao vào thử ngay.
Sakura kết ấn, hít sâu, đặt chân lên cây – và trượt xuống sau bước thứ ba.
Sasuke thì lấy đà thật mạnh, cố bước dứt khoát – và phá tan một mảng vỏ cây to bằng bàn tay khi chakra dồn quá mạnh.
Cả hai rơi xuống gần như cùng lúc.
Naruto không nói gì, chỉ bước tới.
Cậu đặt chân lên vỏ cây, chakra dồn đều về lòng bàn chân, và cứ thế cậu chậm rãi, nhịp nhàng đi lên, như thể dẫm trên đất bằng vậy.
Naruto dừng ở đoạn cành cây cao nhất không bị lá cây che phủ, rồi.
lật ngược người, chân dính sát vào cành cây, thả mình lơ lửng trong tư thế treo ngược đầu xuống như một con dơi, hai tay đút túi quần, mái tóc vàng óng rũ thẳng vì trọng lực.
Ánh mắt cậu lặng lẽ nhìn xuống ba người đang ngẩng lên.
“Xong rồi, ” Naruto nói, như thể đây là việc không đáng để nhắc tới.
Sakura mở to mắt.
Sasuke chết lặng.
Kakashi.
khẽ nhướng mày.
“Em.
học ở đâu?
Naruto đáp nhàn nhạt:
“Em đã học được cái này từ rất lâu rồi.
thầy Gai dạy.
Kakashi cạn lời.
Mặc dù nói như vậy, nhưng cũng chỉ là Naruto lấy cớ.
Thực ra cái này do Vergil dạy, nhưng Naruto không thể nói ra.
Ngược lại thì Gai cũng từng dạy qua Naruto về cách đi trên vách đá, coi như Gai biết cũng không cãi được.
Sakura ngồi thụp xuống, ánh mắt chao đảo giữa thán phục và tự ti.
Sasuke im lặng, mắt tối đi, không còn hỏi nữa.
Nhưng trong lòng, cảm giác bị bỏ lại phía sau đang dâng lên từng chút một, như một cơn sóng ngầm đè lên lòng kiêu hãnh.
Khi Naruto nhẹ nhàng bước xuống khỏi thân cây, vẫn giữ nguyên tư thế treo ngược cho đến khi bàn chân chạm đất, Kakashi im lặng trong vài giây.
Rồi anh quay sang Sakura và Sasuke, bảo họ tiếp tục luyện tập kiểm soát chakra.
“Cả hai người sẽ ở lại đây, tiếp tục tập leo cây cho đến khi có thể đi lên – đi xuống – đứng yên – mà không bị rơi.
Sakura gật đầu, ánh mắt rực lên quyết tâm.
Sasuke im lặng, quay đi, nhưng hai tay siết chặt — lần này, cậu không cho phép bản thân bị tụt lại.
Kakashi tiến về phía Naruto, định bảo cậu cùng mình luyện bước tiếp theo:
đi bộ trên mặt nước.
Nhưng trước khi kịp mở lời, Naruto đã khẽ liếc qua, ánh mắt dửng dưng như đang đọc một cuốn sách lật đi lật lại nhiều lần.
“Thầy không nhớ lúc em với thầy đánh với Zabuza là đứng ở đâu sao?
Naruto hơi nhún vai, xong cũng nhẹ nhàng bước xuống mặt nước và đứng như đứng trên mặt đất.
"Thật sự là khó lắm sao?"
Trước câu nói cần ăn đòn của Naruto, Kakashi không biết phải nói gì, ngôn từ nghẹn lại trong cổ.
Anh hắng giọng, gật đầu nhẹ, không nói thêm gì nữa.
Một lúc sau, khi Sakura và Sasuke vẫn đang lặp đi lặp lại những bước hụt trên thân cây, Kakashi ngồi cách đó không xa, lấy từ trong áo ra một ống thư niêm phong cấp A.
Chữ viết trên đó là của chính anh, gửi cho Konoha, là một bức thư cầu viện khẩn cấp.
Đội 7 hộ tống Tazuna đã chính thức chạm trán với một Jōnin cấp cao, cựu Thất Kiếm Nhân làng Sương Mù.
Nhiệm vụ hộ tống giờ không còn là cấp C, thậm chí không chỉ là cấp B.
Đây là một nhiệm vụ cấp A và họ cần viện binh.
Ở phía xa, tại tháp Hokage trong làng Lá, giữa ánh nắng nhạt của buổi chiều, Sarutobi Hiruzen đang ngồi trầm ngâm bên đống hồ sơ.
Một con chim ưng đen sà xuống bệ cửa sổ.
Hộp thư khẩn mở ra.
Giấy mực Konoha.
Dấu ấn của Hatake Kakashi.
Hiruzen đọc.
Đôi mắt vốn từng trải thoáng trầm xuống.
Ông đặt cuộn giấy sang bên, không nói lời nào, rồi giơ tay lấy ống lệnh.
“Gửi cho đội Asuma.
————————-
Thời tiết ở Sóng Quốc lạnh như nước chảy ngược.
Rừng cây rậm rạp quanh khu vực nhà Tazuna vẫn chưa dứt hơi sương.
Khi Sakura và Sasuke tiếp tục luyện leo cây dưới sự giám sát của Kakashi, Naruto rời nhóm.
Kakashi thấy vậy cũng không ngăn cản, mà cũng không hỏi lý do, chỉ nhìn theo lưng cậu, khẽ gật đầu, như một cách ngầm chấp nhận.
Naruto đi sâu vào rừng, dừng lại ở một khoảng trống nhỏ bên mép suối.
Tại đây, không khí yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có tiếng nước rì rầm và tiếng gió lướt qua những tán lá trên cao.
Cậu rút kiếm, đứng yên giữa đất, vẫn tiếp tục những bài tập rút kiếm – tra kiếm.
“Cũng không phải ai luyện kiếm một mình giữa rừng sớm như thế này đâu.
Giọng nói lanh lảnh, pha chút dịu dàng vang lên sau bụi cỏ.
Naruto xoay người.
Một cô gái – hoặc ít nhất là trông như một cô gái – đang đứng giữa rừng, tay ôm một bó hoa dại vừa hái, mái tóc nâu dài, mắt cong lên theo nụ cười mơ hồ.
Váy trắng giản dị, cổ tay có vết băng bó.
Ánh mắt không e ngại, cũng không tò mò – như thể đã biết trước sẽ gặp ai đó.
“Là hoa dại.
Ở Sóng Quốc này không có gì nổi bật ngoài sương và rêu.
” Người đó mỉm cười, rồi tiến về phía con suối, thả vài bông hoa xuống nước.
Naruto không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm, mắt không rời đối phương.
Cửu Vĩ đột nhiên lên tiếng:
“Khu rừng nguy hiểm thế này, không phải nơi mà một người bình thường sẽ đi vào.
Cửu Vĩ thì khịt mũi:
“Gương mặt không có sát khí… nhưng ta cũng cảm nhận được mùi máu tanh mịt mờ.
Kẻ này không đơn giản đâu.
Người lạ ngồi xuống mép suối, liếc sang Naruto, ánh mắt thoáng động.
“Cậu không giống người vùng này.
“Vì tôi không phải người vùng này, ” Naruto đáp.
“Cô cũng không phải, đúng không?
Người kia cười nhẹ.
“Có thể có, cũng có thể không.
Im lặng rơi xuống giữa hai người, nhưng không nặng nề.
Chỉ là một thứ gì đó căng như dây đàn.
Naruto đặt lại kiếm vào vỏ, không phải vì lơi lỏng, mà vì thấy không cần thiết nữa.
Cậu chậm rãi nói:
“Không có lý do gì để chúng ta chiến đấu ở đây.
Nhưng nếu cô rút thứ đó từ trong tay áo, tôi sẽ chém chết cô.
”"Cô gái"
im lặng nhìn cậu một lúc lâu, rồi bật cười.
Không phải cười khẩy, không phải giả vờ.
Là một kiểu cười.
thành thật.
“Yên tâm.
Hôm nay tôi chỉ hái hoa.
Tôi ghét giết người khi chưa ăn sáng.
Cô gái quay lại nhìn cậu, ánh mắt hơi co lại một nhịp, rồi dịu xuống.
“Tôi là Haku.
Naruto không cúi đầu, chỉ đáp ngắn:
“Naruto.
bước đi vào rừng, dáng đi nhẹ như mây trôi.
Nhưng Naruto nhận ra:
không một nhành cây nào khẽ động theo bước chân ấy.
Trước khi biến mất sau rừng rậm, người đó dừng lại, nghiêng đầu.
“Lần sau.
có thể tôi sẽ không dịu dàng như vậy đâu.
Naruto không đáp.
Cậu chỉ nhìn theo.
Rồi quay mặt trở lại suối, nơi mấy bông hoa dại đang trôi nhạt dần theo dòng nước chảy ngược về phía xa xa.
Cửu Vĩ nói nhỏ:
“Kẻ này cũng nguy hiểm không kém tên Zabuza kia.
Có thể không mạnh bằng, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Naruto khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục rút kiếm luyện tập, động tác càng ngày càng nhanh và sắc bén.
——————————-
Sakura đứng tại thân cây, mắt nhắm hờ, lòng bàn tay áp nhẹ lên thân gỗ còn âm ẩm hơi sương đêm.
Ba ngày liên tục.
Ngã không biết bao nhiêu lần.
Đầu gối trầy xước, hay tay bầm tím.
Nhưng hôm nay, khi bước đầu tiên của cô đã có thể bám chắc vào thân cây, bước thứ hai không bị trượt chân ngã xuống, và bước thứ ba không nổ tung vỏ cây, Sakura biết:
cuối cùng, cơ thể mình đã sơ bộ làm quen với chakra.
Cô không vội mừng.
Cô chỉ tiếp tục bước.
Những bước chân khá đều và vững vàng, lên đến tận ngọn cây.
Lần đầu tiên đứng trên cao nhìn xuống – không phải bằng sự ngẫu nhiên, mà là bằng nỗ lực thật sự – trong lòng Sakura dâng lên một cảm giác lặng thầm:
thỏa mãn.
Dưới gốc cây, Sasuke đứng khoanh tay, ánh mắt dán vào tán lá phía trên như đang cố đè nén gì đó.
Hai ngày trước, cậu đã từng vượt trước Sakura.
Nhưng hôm qua cậu rơi.
Và hôm nay… cậu vẫn rơi xuống dất.
Chakra không ổn định làm ý thức của cậu bị phân tán.
Sự đố kỵ đối với Naruto đang ăn mòn sự tập trung của cậu.
Sasuke cắn răng, cúi đầu, rồi bước tới gần Sakura, hơi do dự.
“.
Này.
Sakura quay đầu lại.
Không đáp ngay.
Đợi cậu nói tiếp.
“Cách điều tiết chakra… cậu làm thế nào?
Câu hỏi đơn giản, nhưng với Sasuke thì đây là một cú tát vào lòng kiêu hãnh bấy lâu nay của cậu.
Sakura nhìn lại.
Trong đôi mắt cô thoáng lóe lên một điều gì đó rất nhỏ – không phải đắc ý – mà là một kiểu tự khẳng định.
Cô nén một nụ cười, rồi nghiêm túc trả lời:
“Mỗi lần rơi, tớ không tăng chakra, mà giảm lại.
Lắng nghe cơ thể nhiều hơn.
Không cố ép, chỉ cần dẫn dắt là được.
Sasuke không nói gì.
Gật đầu.
Rồi quay đi.
Lần đầu tiên, Sakura thấy mình đi trước cậu – dù chỉ trong một bài huấn luyện.
Và cảm giác đó… không phải là chiến thắng, mà là một chút ánh sáng le lói giữa vùng tối của sự tự ti kéo dài.
Cùng lúc ấy, cách nơi luyện tập một quãng rừng ngắn, một tiếng chim ưng xé gió hạ xuống nhà Tazuna.
Kakashi ra đón, mở ống thư.
Thư đóng dấu hỏa tốc.
Bên trong có một hàng chữ cứng cáp ngắn gọn:
"Đội Asuma đang đến.
"Cùng ngày, cuối giờ chiều, bốn bóng người xuất hiện nơi lối mòn dẫn vào Làng Sóng:
Asuma Sarutobi – mái tóc rối, áo chùng mở, thuốc lá ngậm trên môi;
Shikamaru – gãi đầu như thể đi đánh cờ chứ không phải đi cứu viện;
Ino – tóc buộc cao, mắt sáng như muốn tìm ai đó giữa rừng;
và Chōji – tay cầm bịch snack, miệng lúc nào cũng nhai đồ ăn nhưng ánh mắt rất tỉnh táo.
Kakashi bước ra đón.
Không bắt tay, không khách sáo.
Chỉ gật đầu.
“Asuma.
“Kakashi.
“Chúng tôi đang ở giai đoạn giằng co.
Jōnin địch đã rút lui nhưng chắc chắn sẽ quay lại.
Không loại trừ trường hợp sẽ có thêm kẻ địch tiếp viện.
Asuma rít một hơi thuốc.
Mắt nheo lại.
“Chúng tôi sẽ ở lại cho đến khi kết thúc.
Cả hai đội nghỉ ngơi bên một bãi đất bằng sau khi hoàn tất khảo sát chu vi bảo vệ nhà Tazuna.
Ino là người lên tiếng trước.
“Lâu rồi mới gặp, Sasuke-kun, Sakura-chan, Naruto-kun.
” cô nói, tay chống nạnh, mắt đảo một vòng từ Sakura sang Sasuke, rồi dừng lại hơi lâu ở Naruto – người lúc này đang ngồi tách biệt, tựa lưng vào gốc cây, mắt nhắm như ngủ nhưng tay vẫn giữ chuôi kiếm.
Shikamaru ngáp khẽ, lười biếng ngồi xuống gần Sasuke, giọng buông thõng:
“Chuyện lớn đấy, ha?
Nghe bảo mấy cậu đụng độ phải Jōnin thật à?
Sasuke không trả lời ngay.
Cậu nhìn về khoảng không xa xa giữa các thân cây, nơi ánh nắng không thể len tới.
Một lúc sau, cậu gật đầu khẽ.
“Không chỉ đụng… mà còn suýt chết.
Chōji đang ăn, ngừng nhai một giây.
Ino đảo mắt.
“Và tớ đoán người chiến đấu với đối phương không phải là cậu, Sasuke?
Câu nói vừa dứt, không khí im lặng đi một chút.
Sakura thoáng quay sang nhìn Naruto – nhưng cậu không phản ứng.
Vẫn ngồi im, mắt nhắm, hô hấp đều như đã ngủ rồi.
Shikamaru khẽ liếc qua, chân mày nhíu lại một chút.
“Tớ nghe Kakashi-sensei nói, Naruto là người duy nhất không bị sát khí của Zabuza ảnh hưởng.
Ino dùng tay chống cằm nói.
“Cậu ấy giờ đã khác trước thật.
Không còn là thằng nhóc hét um sùm hồi còn học viện nữa.
Sakura nói khẽ:
“Naruto đã thay đổi.
Lời đó vừa buông ra, mọi ánh mắt đều hướng về cậu.
Nhưng Naruto vẫn không mở mắt.
Sasuke lên tiếng, thấp giọng nói:
“Hắn.
đã không còn thuộc về cùng chí hướng với tụi tôi nữa.
Chōji khẽ nghiêng đầu.
“Ý cậu là gì?
Shikamaru trả lời thay:
“Cậu ta đang bước nhanh hơn.
Và càng đi xa, càng khó quay lại.
Ino nhìn Sakura.
“Còn cậu thì sao?
Sakura khựng lại.
Rồi mím môi, không trả lời.
——————————————-
răng đêm Sóng quốc bạc nhạt, lặng lẽ vắt ngang mái nhà gỗ của gia đình Tazuna.
Làng chài nhỏ chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ xa xa và hơi gió biển len qua những rặng cây thưa.
Trong sân, vài chiếc đèn dầu đã tắt từ lâu.
Phần lớn mọi người đều đã ngủ — hoặc ít nhất là nằm yên trong bóng tối.
Nhưng Ino thì không.
Cô đứng trước cửa, tay nắm vạt áo, ánh mắt nhìn ra khoảng rừng phía sau nhà.
Do dự một nhịp ngắn ngủi, Ino khẽ hít vào rồi bước ra ngoài, đi men theo con đường đất dẫn về phía rìa rừng — nơi Naruto dựng một chiếc lều nhỏ tách biệt với mọi người.
Naruto đang ngồi dựa lưng vào gốc cây.
Thanh katana đặt bên cạnh, còn trong tay cậu là một mảnh vải, đang chậm rãi lau chuôi kiếm theo một nhịp đều đặn.
Ánh trăng rơi xuống gương mặt cậu, phản chiếu trong đôi mắt xanh một khoảng lặng sâu thẳm — không vui, không buồn, cũng không có bất kỳ gợn sóng nào.
Ino bước chậm lại.
“Cậu ngủ chưa?
“Chưa.
” Naruto đáp, vẫn không ngẩng đầu lên.
Ino khẽ cắn môi một chút, rồi hỏi tiếp.
“…Vậy tớ có thể ngồi một lúc không?
Giọng cô không quá mềm, cũng không quá cứng.
Nhưng trong đó có một chút dè dặt rất rõ ràng.
Naruto không trả lời.
Nhưng sau một giây im lặng, cậu khẽ dịch người sang bên cạnh một chút.
Ino coi đó là câu trả lời.
Cô ngồi xuống bên cạnh cậu, khoảng cách vừa đủ để không quá gần, nhưng cũng không xa.
Một lúc lâu trôi qua.
Chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá.
Ino nhìn thẳng về phía trước, tay chống nhẹ xuống đất.
“Tớ chỉ… thấy cậu thay đổi nhiều quá.
” Cô nói khẽ.
“Nên muốn tìm hiểu một chút.
Naruto vẫn tiếp tục lau chuôi kiếm.
“Cậu muốn tìm hiểu gì?
Ino đưa tay chạm nhẹ lên môi, suy nghĩ một lúc rồi mới nói.
“Nhiều lắm.
Nhưng cũng không hẳn là nhiều.
Cô khẽ cười.
“Chỉ là… tớ muốn biết vì sao cậu lại trở thành bộ dạng cách xa người ta ngàn dặm như thế.
Naruto dừng tay.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn Ino, ánh mắt thoáng qua một tia lưỡng lự — như thể chính cậu cũng không biết nên trả lời thế nào.
Trong tâm trí cậu, một bóng người hiện ra giữa làn ánh sáng xanh nhạt.
Một lúc sau, cậu đặt thanh kiếm sang bên cạnh.
Mảnh vải trong tay cũng được buông xuống.
Naruto nhìn Ino.
“Tớ thay đổi vì không còn lựa chọn.
Giọng cậu rất bình thản.
“Thứ chờ đợi bọn tớ ngoài kia không phải là bài kiểm tra trên lớp.
Là những kẻ giết người không chớp mắt.
Naruto nhìn về phía rừng tối.
“Muốn sống… phải mạnh.
Mà muốn mạnh… thì không có thời gian để dễ chịu.
Ino lắng nghe, không cắt ngang.
Khi Naruto nói xong, cô chỉ khẽ gật đầu.
Một nụ cười nhỏ xuất hiện trên môi cô.
“Có thể cậu không còn dễ chịu nữa.
“Nhưng ít nhất… cậu vẫn chưa hoàn toàn thay đổi.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“…Chưa từng thay đổi sao?
Một cơn gió nhẹ lướt qua khu rừng, làm lá cây xào xạc như tiếng thở của đất trời.
Ino không trả lời câu hỏi đó.
Cô đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo.
“Tớ đi đây.
Ino quay đầu lại nhìn Naruto.
“Ngủ đi.
“Đừng cố quá.
Nhưng ánh mắt cậu đã không còn lạnh như trước.
Có một chút dao động rất nhỏ — giống như lớp băng dày vừa xuất hiện một vết nứt mờ.
Ino quay lưng rời đi, bước chân nhẹ dần giữa bóng tối của khu rừng.
Naruto ngước nhìn lên bầu trời.
Vầng trăng lơ lửng trên cao, ánh sáng nhạt phủ xuống mặt đất như một lớp sương mỏng.
Cậu vẫn ngồi đó.
Nhưng lần này… Naruto không quay lại lau kiếm nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập