Naruto rời bãi tập ngay sau khi Rasengan ổn định hoàn toàn trong tay.
Cậu gần như không mất thời gian nghỉ ngơi, chỉ lau qua mồ hôi rồi lập tức chạy thẳng về phía khu rừng quen thuộc nơi Kakashi thường “tu luyện” theo cách rất riêng của mình.
Quả nhiên, khi Naruto bước tới bãi cây lớn phía sau khu huấn luyện, cảnh tượng trước mắt không có gì mới lạ.
Hatake Kakashi đang nằm dài trên một cành cây lớn, lưng tựa vào thân cây, một chân gác lên nhánh khác, tay cầm quyển tiểu thuyết quen thuộc.
Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi xuống trang sách, gió thổi nhẹ khiến vài trang giấy khẽ lật.
Naruto đứng dưới gốc cây nhìn lên.
Khóe mắt giật nhẹ.
“.
Trong lòng cậu thầm mắng.
"Kakashi-sensei.
cái gì cũng tốt.
Mỗi tội… lười.
"Naruto nhảy lên cành cây bên cạnh.
Kakashi vẫn không ngẩng lên, chỉ lật một trang sách.
“Ồ, Naruto à.
Có chuyện gì sao?
Naruto không trả lời ngay.
Cậu đưa tay túm cổ áo Kakashi.
“Đi theo em.
Kakashi còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo nhảy xuống một khoảng đất trống phía sau mấy thân cây lớn.
Anh gãi đầu.
“Khoan đã, em định làm gì—”
Câu nói dừng lại giữa chừng.
Naruto giơ tay lên.
Chakra trong lòng bàn tay bắt đầu xoáy lại.
Một quả cầu chakra xanh lam hình thành, xoáy tròn dữ dội, những dòng chakra quay cuồng như cơn lốc bị nén lại trong một khối cầu hoàn chỉnh.
“Rasengan.
Kakashi đứng chết lặng.
Mắt anh mở to.
Miệng sau khẩu trang há to như nuốt được cả quả táo.
“…Cái… cái gì?
Naruto nhìn vẻ mặt đó, hơi nhướn mày.
“Em luyện thành rồi.
Kakashi không nói gì.
Chỉ đứng nhìn quả Rasengan xoáy trong tay Naruto.
Một lúc lâu.
Đôi mắt anh bỗng đỏ lên.
Naruto nhận ra ngay.
“Thầy?
Có chuyện gì vậy?
Kakashi khẽ hắng giọng, quay mặt đi một chút như muốn che đi cảm xúc.
Giọng anh trầm xuống.
“…Em trông rất giống một người.
Naruto nhìn anh.
“Cha của em đúng không?
Kakashi theo phản xạ đáp ngay.
“…Đúng.
Ngay giây sau anh giật mình.
“…Khoan đã.
Kakashi quay phắt sang Naruto.
“Em… biết?
Naruto thản nhiên gật đầu.
“Em biết từ lâu rồi.
Cậu nói rất bình tĩnh.
“Cửu Vĩ nói cho em.
Kakashi đứng im.
Naruto nói tiếp.
“Em cũng biết thầy là học trò của cha em.
“Cha em… và mẹ em.
Cậu nhìn Kakashi.
“Cho nên em mới không bao giờ tỏ ra xa cách với thầy.
Gió nhẹ thổi qua khu rừng.
Kakashi vẫn đứng đó, đôi mắt anh dần nhòe đi.
Naruto bước tới, không nói thêm gì.
Chỉ dang tay ôm lấy Kakashi.
“Cảm ơn thầy.
Kakashi khựng lại.
Một lúc sau anh mới lên tiếng, giọng có chút lúng túng.
“…Thật ra.
“Thầy có lỗi với em.
Naruto ngẩng đầu.
Kakashi nhìn đi chỗ khác.
“Thầy… đã không có mặt trong tuổi thơ của em.
“Thầy biết em đã phải sống thế nào.
“Nhưng thầy…”
Naruto khẽ lắc đầu mỉm cười.
“Em hiểu.
Thầy chắc cũng có nỗi khổ riêng.
Anh nhìn chằm chằm Naruto rất lâu.
Đứa trẻ tóc vàng trước mặt, gương mặt, ánh mắt, cả phong thái…đều giống hệt người thầy năm xưa.
Một cảm giác nghẹn lại dâng lên trong cổ họng.
Cuối cùng Kakashi đưa tay ôm chặt Naruto.
Không nói thêm lời nào.
Chỉ lặng lẽ siết chặt cái ôm ấy.
Hai người đứng yên một lúc lâu dưới tán cây.
Gió rừng thổi qua mang theo mùi lá khô và đất ẩm, bầu không khí dần lắng lại sau cơn xúc động vừa rồi.
Kakashi buông tay ra trước, ho nhẹ một tiếng như để lấy lại vẻ bình tĩnh quen thuộc, rồi nhìn Naruto từ trên xuống dưới thêm một lần nữa.
Ánh mắt anh vẫn còn hơi đỏ.
“Vậy…” Kakashi chậm rãi nói, “em định công khai thân phận của mình sao?
Naruto khẽ lắc đầu.
“Chưa.
Cậu nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi Rasengan vừa tan đi không lâu, rồi ngẩng lên.
“Bây giờ vẫn chưa thích hợp.
Naruto nói rất bình thản, nhưng giọng nói lại mang theo sự chín chắn hiếm thấy ở một genin.
“Em vẫn còn quá yếu.
“Và có rất nhiều chuyện… em cần phải hiểu rõ trước khi để mọi người biết.
Kakashi im lặng nghe.
Naruto tiếp tục.
“Nhưng khi đến lúc công bố…”
Cậu nhìn thẳng vào Kakashi.
“…thầy sẽ là người đầu tiên được biết.
Một thoáng im lặng trôi qua.
Kakashi khẽ cười.
Lần này là nụ cười thật sự, không phải kiểu cười lười biếng thường ngày Anh giơ tay lên, vỗ nhẹ lên vai Naruto.
“Thầy tin ở em.
Naruto khựng lại một chút.
Kakashi tiếp tục, giọng nhẹ hơn.
“Dù em là con trai của Đệ Tứ Hokage…hay chỉ đơn giản là Uzumaki Naruto.
Anh nhún vai.
“Thầy vẫn tin em sẽ tìm được con đường của mình.
Naruto đứng yên vài giây, rồi khẽ gật đầu.
“Vâng.
Trên cao, lá cây xào xạc trong gió.
Ánh nắng chiều rơi qua kẽ lá, loang lổ trên mặt đất.
Trong khoảnh khắc đó, không khí giữa hai người thầy trò dường như nhẹ đi rất nhiều, giống như một khoảng cách vô hình đã được lấp đầy mà cả hai trước đây chưa từng nhận ra.
———————
Không có tiếng cười.
Không có lời khích lệ.
Chỉ có tiếng gió rít qua từng thân cây và tiếng bốp bốp khô khốc của nắm đấm va vào thân gỗ.
Sasuke đứng giữa bãi tập, áo sẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập, mắt đen thẫm như có lửa bị nhốt phía sau.
Cậu đấm thẳng vào thân gỗ thứ ba, lần thứ mười hai trong cùng một chuỗi.
Bốp!
Cú đấm vừa dứt, cậu xoay người tung một cú đá vòng, rồi lập tức rút shuriken ném đi.
Ba mũi shuriken xoáy trong không khí, cắm vào bia gỗ cách đó vài mét.
Gần trúng tâm.
Nhưng vẫn lệch một góc nhỏ.
Sasuke nghiến răng.
Kunai trong tay siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch.
Không đủ.
Cảm giác đó càng lúc càng rõ.
Dù đã tập thể lực, dù đã luyện kiểm soát chakra, dù đã cố gắng hết sức trong trận chiến ở Sóng quốc.
Nhưng từ sau nhiệm vụ đó… Naruto đã vượt qua cậu.
Không ai nói ra.
Nhưng Sasuke cảm nhận được.
Tốc độ.
Nhẫn thuật.
Phản ứng.
Ánh mắt.
Sự tĩnh lặng khi giết địch.
Cái bóng của Naruto càng lúc càng dài.
Và phía trước cái bóng đó… trong tâm trí Sasuke vẫn luôn tồn tại một người khác.
Uchiha Itachi.
Ở góc sân tập phía bên kia, Sakura đang luyện lại các nhẫn thuật cơ bản.
Cô kết ấn cẩn thận.
Bunshin no Jutsu (Phân thân thuật)
Một phân thân xuất hiện.
Chuẩn xác.
Kawarimi no Jutsu (Thế thân thuật)
Một làn khói nhỏ bốc lên, thân hình cô biến mất rồi xuất hiện lại phía sau khúc gỗ.
Henge no Jutsu (Biến thân thuật)
Hình dạng thay đổi hoàn chỉnh.
Mọi thứ đều đúng.
Không sai một động tác nào.
Nhưng… vô nghĩa.
Naruto đã đi con đường khác.
Sasuke thì càng lúc càng chìm sâu trong ánh mắt lạnh lẽo mà cô không chạm tới được.
Sakura từng nghĩ chỉ cần chăm chỉ thì sẽ đuổi kịp, nhưng chăm chỉ mà không có phương hướng thì chỉ giống như đứng yên để thời gian chạy qua.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Không run.
Không yếu.
Nhưng cũng không đủ mạnh để bước tới đâu cả.
Cuối buổi chiều, Sasuke đứng giữa sân.
Cột gỗ trước mặt đầy vết chém.
Máu rỉ nhẹ trên đốt ngón tay.
Sakura nhìn cậu, định bước lại nhưng dừng lại giữa chừng.
Sasuke không quay đầu, giọng trầm thấp.
“…Tập đi.
Đừng nhìn tớ.
Sakura khẽ gật đầu.
Cô quay lại tiếp tục kết ấn, nhưng trong lòng hiểu rõ cả hai đều đang mất phương hướng.
Trời nắng nhẹ.
Gió không gắt.
Một trong những ngày hiếm hoi mà bầu trời Konoha trong vắt không mây.
Sasuke và Sakura mỗi người cầm một xiên bánh nướng, bước chậm bên nhau trên con đường lát đá.
Không ai nói gì, nhưng lần đầu sau khá lâu bầu không khí không còn căng như dây cung.
Sakura buột miệng.
“Thật ra, dạo này cậu cũng bớt cau có rồi đấy.
Sasuke liếc nhẹ.
“Tớ chẳng thay đổi gì.
“Ừ… không thay đổi.
Chỉ là có vẻ không ghét đi cạnh người khác nữa thôi.
Sakura cười khẽ.
Sasuke không trả lời, nhưng cũng không phản đối.
Hai người rẽ qua góc phố dẫn ra quảng trường nhỏ gần khu chợ thì—
“Aaaaaa—!
Đừng có kéo ta!
Buông ra!
Tiếng hét thất thanh vang lên.
Cả Sasuke và Sakura lập tức dừng bước.
Sakura cau mày.
“Tiếng của… Konohamaru?
Hai người chạy vọt ra khỏi góc cua.
Konohamaru cùng hai người bạn Udon và Moegi đang rượt đuổi nhau quanh các cột nhà, vừa chạy vừa cười ầm.
“Udon chạy chậm quá!
” Moegi hét.
“Không phải đâu!
Là tớ nhường!
” Udon thở phì phò.
Konohamaru vừa quay lại gọi hai người thì—
Ặc!
Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ áo cậu từ phía sau, nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
“Ơ!
Này!
Hai chân Konohamaru đạp loạn trong không khí.
Người túm cậu là một thanh niên đeo băng trán làng Cát.
Mặt hắn có hai vệt sơn tím, sau lưng mang một vật dài được bọc vải giống như con rối khổng lồ.
Kankurō.
“Nhóc con hư đốn, dám đụng trúng ta à?
hắn gằn giọng.
“Bọn trẻ Konoha được dạy lễ phép kiểu này sao?
Udon và Moegi đứng cách đó không xa, run rẩy.
“Thả bạn tôi ra!
“Không thả thì sao?
Kankurō nhếch môi.
Ngay lúc đó Sasuke bước ra.
“Thả cậu ta ra.
Giọng không lớn.
Nhưng lạnh.
Kankurō quay sang cười khinh.
“Ồ?
Một Genin khác.
Temari đứng cạnh hắn liếc nhìn Sasuke, ánh mắt hơi sáng lên.
Đẹp trai thật.
Konohamaru vẫn bị treo lơ lửng.
Sasuke siết nhẹ nắm tay trong túi áo.
“Thả cậu ta.
Trước khi ta phải ra tay.
Không khí căng lên.
Bộp!
Một viên đá bay tới, đập thẳng vào cổ tay Kankurō.
Hắn giật mình buông tay theo phản xạ.
Konohamaru rơi xuống đất, lăn một vòng rồi được Udon và Moegi đỡ lại.
Tất cả quay đầu.
Naruto đang đứng trên mái nhà, một tay đút túi, tay kia tung nhẹ viên sỏi.
“Ai lại đi bắt nạt nhóc con thế hả?
Ánh nắng chiếu từ sau lưng cậu.
Mái tóc vàng, hai lọn tóc mai dài rủ xuống hai bên má, ánh mắt xanh lam sâu thẳm.
Temari chớp mắt.
Cậu nhóc này… cũng đẹp trai.
Kankurō gầm gừ.
“Thằng nhóc này từ đâu chui ra vậy?
Chưa ai kịp trả lời thì một giọng nói vang lên, bình thản đến mức khiến không khí như đông lại.
“Kankurō.
Dừng lại đi.
Một thiếu niên tóc đỏ đứng lộn ngược trên cành cây bằng một tay.
Gương mặt trắng bệch, đôi mắt xanh viền đen trống rỗng.
Sau lưng là một bầu cát khổng lồ.
Sabaku no Gaara.
Cậu buông tay, rơi xuống đất nhẹ như lông chim.
Ánh mắt Gaara lướt qua Sasuke, rồi Naruto, rồi quay về phía Kankurō.
“Nếu anh còn làm mất mặt làng Cát thêm lần nào nữa… tôi sẽ giết anh.
Không hề nâng giọng.
Nhưng toàn thân Kankurō cứng lại.
Gaara lúc này mới quay sang Naruto, nhìn chằm chằm vài giây.
“Ngươi… tên gì?
Naruto nhướn mày.
“Hỏi tên người khác mà không báo tên mình trước à?
“Sabaku no Gaara.
“Uzumaki Naruto.
Temari nghe đến đó lại cười thầm.
Gaara quay sang Sasuke.
“Còn ngươi?
“Sasuke.
Uchiha Sasuke.
Ba cái tên rơi vào không khí như những hạt giống.
Naruto khoanh tay.
“Khoan đã.
Đây không phải làng Cát.
Tại sao các người lại ở Konoha?
Temari bước lên.
“Nếu không biết thì đi hỏi Jōnin của các cậu.
Chúng tôi được Hokage mời.
Cô rút ra một bức thư có con dấu Hokage.
Gaara quay lưng.
“Đi thôi.
Ba người làng Cát rời đi.
Naruto vẫn nhìn theo bóng lưng Gaara.
Một cảm giác bất an âm thầm dâng lên.
Vergil khẽ nói trong tâm trí.
“Trong người thằng nhóc đó… có thứ gì đó.
Cửu Vĩ lập tức khịt mũi.
“Hừm.
Là con báo thối đó.
Kẻ ta ghét từ thời chưa bị phong ấn.
Naruto khẽ nhíu mày.
“…Hắn cũng là Jinchuriki?
“Đúng thế, thằng nhãi.
” Cửu Vĩ lười nhác đáp.
“Sau này gặp thì cứ tẩn cho hắn một trận.
Ta không cản.
Naruto xoa đầu Konohamaru.
“Ổn chứ?
“Ổn!
” Konohamaru sáng mắt.
Phía sau, Sasuke vẫn nhìn theo hướng Gaara đã biến mất.
Cậu lẩm bẩm.
“…Áp lực đó… là gì vậy?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập