Chương 58: Thi viết.

Bước vào phòng thi, không khí càng lúc càng trở nên nặng nề.

Phòng chật, nhưng tất cả những Genin từ các làng khác nhau đã tập trung từ lâu, mỗi người đều có vẻ mặt căng thẳng, có người ngồi im lặng, có người trò chuyện nhỏ với đồng đội.

Nhóm Đội 7 tiến vào, mắt nhìn xung quanh.

Tất cả đều tỏ rõ sự tập trung.

Naruto đưa mắt nhìn khắp phòng – vòng tròn các đội đến từ làng Sương, làng Cát, làng Đá, còn có vài người lạ mặt không đeo băng trán.

Sasuke không để tâm quá nhiều, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại tìm kiếm từng cái tên, từng cử chỉ.

Sakura nhìn quanh, trong đầu đang lo lắng về câu hỏi đầu tiên của kỳ thi.

Và đột nhiên, một bóng hình mềm mại từ sau lưng Naruto nhảy lên.

“NARUTO!

Ino – với một động tác bất ngờ – nhảy thẳng lên lưng Naruto như một chiếc bóng từ trên cao, khiến cậu suýt loạng choạng.

“Ino!

” – Naruto kêu lên, tay vội vã đưa ra đỡ cô, không để cô ngã xuống.

Trong khi đó, Đội 7 – bao gồm Sasuke và Sakura – đều bất ngờ nhìn cảnh tượng đó.

Đội 8 nhìn qua, Hinata thì mỉm cười vui vẻ khi nhìn thấy Naruto, còn việc Ino nhảy lên lưng cậu thì có vẻ cô không bất ngờ.

Đội 10 thì lại nhìn nhau và bật cười nhẹ, nhưng vẫn có vẻ ngạc nhiên về sự nhiệt tình của Ino.

Naruto đỏ mặt, và chỉ biết đứng yên.

“Sao cậu lại.

Ino cười tươi, đôi mắt sáng rực.

“Không phải nói là có thể tin cậu sao, Naruto-kun?

Naruto ngại ngùng, hai tay đỡ lấy Ino, tránh cô ngã xuống đất.

“Cậu.

cậu không cần phải làm vậy!

Sasuke và Sakura lặng thinh, rồi họ nhìn nhau.

Những cử chỉ này – không giống như một đội Genin tập huấn lâu dài.

Nhưng Sakura lại nghĩ về một điều khác – có lẽ… Ino đang cố gắng tìm cách tăng cường gắn kết giữa họ.

Cả nhóm đang dần thay đổi từng ngày.

Ngay khi không khí trong phòng trở lại bình thường, và mọi người bắt đầu nói chuyện rôm rả hơn, một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau:

“Xin chú ý.

Một thanh niên tóc bạc mặc đồng phục Genin làng Lá bước tới, đôi mắt kính đeo trên mặt, mang vẻ ngoài bình tĩnh nhưng có gì đó ngấm ngầm nghiêm túc.

Tất cả mọi người trong phòng đều ngừng lại và quay về phía hắn ta.

“Không phải nơi để hành động thiếu ý tứ.

” – Hắn ta dừng lại trước mặt Naruto và Ino, ánh mắt không giận nhưng rõ ràng có điều muốn nói.

“Giữ hình ảnh cho bản thân và đội của các bạn.

” Hắn ta nói, sau đó nở một nụ cười mỉm nhẹ.

Naruto ngạc nhiên.

“Cậu là ai?

“Tên tôi là Kabuto Yakushi, Genin của Konoha.

Trước khi bắt đầu kỳ thi, tôi muốn chia sẻ với các bạn một chút thông tin tình báo về các đối thủ.

Điều này sẽ giúp các bạn có cái nhìn tổng quan, để chuẩn bị tốt hơn.

Kabuto vỗ nhẹ lên những thẻ giấy nhỏ trong tay, từng thẻ được hắn rút ra và đặt lên bàn, chuyển cho các Genin xung quanh.

“Để biểu diễn, tôi xin giới thiệu đây là một số thông tin của các Genin tham gia kỳ thi lần này.

Kabuto rút ra thẻ đầu tiên và lướt qua, mắt dừng lại ở Sasuke Uchiha.

“Sasuke Uchiha – 12 tuổi.

Số nhiệm vụ hoàn thành:

14.

Mạnh mẽ, tài năng.

Có Sharingan.

Tuy nhiên, thông tin về gia đình cậu khá mơ hồ.

Sasuke không tỏ ra quá ngạc nhiên.

Cảm giác khó chịu lại dâng lên trong lòng cậu, đặc biệt là khi Kabuto nhắc đến gia đình cậu.

Kabuto tiếp tục, thẻ tiếp theo là Rock Lee.

“Rock Lee – 13 tuổi.

Số nhiệm vụ hoàn thành:

20.

Sức mạnh thể chất đáng gờm, nhưng thiếu nhẫn thuật và ảo thuật.

Có thể gây bất ngờ với các đối thủ nếu chiến đấu cận chiến.

Lee đứng ngay cạnh Naruto, nhưng không nói gì, chỉ cười hiền lành khi nghe Kabuto nói về mình.

Naruto nhận ra một điều, dù Lee có thiếu nhẫn thuật, nhưng thể thuật của cậu ấy là thứ không thể coi thường.

Kabuto lướt qua một vài thẻ nữa, đến lúc bốc được thẻ có ghi tên Neji Hyūga.

“Neji Hyūga – 13 tuổi.

Số nhiệm vụ hoàn thành:

30.

Chuyên môn:

Bát Quái Chưởng, Byakugan.

Sức mạnh của cậu ta nằm ở khả năng phân tích và phòng thủ.

Cũng cần lưu ý sự tự cao của Neji, có thể sẽ gây khó khăn trong việc hợp tác nhóm.

Sasuke thầm nghĩ, Neji – một đối thủ rất mạnh.

Những chiêu thức tấn công của cậu ta đều có tính chiến thuật cao, không thể coi thường.

Sau đó cậu nghĩ tới một hình dáng với mái tóc màu đỏ, liền hỏi:

“Còn Gaara… có thông tin gì về cậu ta không?

Kabuto không vội trả lời, chỉ lấy một thẻ thông tin từ trong túi áo và bắt đầu lướt qua.

Hắn ta nhẹ nhàng lật thẻ, nhưng ánh mắt có gì đó mơ hồ.

“Gaara…” – Kabuto bắt đầu, giọng bình thản nhưng vẫn khiến mọi người phải chú ý.

“13 tuổi.

Số nhiệm vụ hoàn thành:

20, tất cả đều là cấp A.

Một chút im lặng.

“Cấp A…” – Sasuke nhắc lại, không giấu được sự bất ngờ trong giọng nói.

“mà những 20 lần.

Kabuto không nhìn Sasuke, chỉ tiếp tục:

“Chưa từng bị thương một lần nào.

Và một điều quan trọng.

kẻ thù của Gaara không còn ai sống sót.

Tất cả trong phòng đều ngừng thở một nhịp.

Không ai dám lên tiếng.

Khi nghe hết những thông tin tình báo, Naruto nhìn Kabuto.

“Cậu có vẻ biết hơi nhiều so với một Genin, phải không?

– Naruto hỏi, giọng lạnh lẽo.

Kabuto chỉ cười nhẹ, ánh mắt lướt qua tất cả.

“Cứ coi như tôi đã sưu tập thông tin của những Genin tham gia.

Ai biết được đâu, phải không?

Naruto lại hỏi.

“Cậu có ý đồ gì?

Kabuto chỉ mỉm cười nhẹ, không trả lời.

Vergil trong tâm trí Naruto lên tiếng, với giọng lạnh lùng như sương giá:

“Chú ý kỹ tên Kabuto này, hắn có mưu đồ gì đó.

Kẻ này không đơn giản chút nào đâu.

Trong khi phòng thi đang căng thẳng, Kabuto đột ngột quay lại và nhắc nhở tất cả.

“Và một điều nữa… Hãy nhớ giữ yêu cầu về giọng nói trong phòng thi này.

Giảm bớt âm thanh, đừng để bị mất điểm vì những lỗi không cần thiết.

“Nhìn quanh đi, ” – hắn nói, giọng nhẹ nhưng sắc bén.

“Những Genin từ các làng khác đều đang nhìn các bạn chằm chằm.

Đừng nghĩ rằng các bạn là trung tâm của mọi sự chú ý.

Hầu hết họ đều cảm thấy bực mình vì quá ồn ào.

Naruto quay đầu, nhìn qua đám đông.

Quả nhiên tất cả đều có vẻ nghi ngờ và thiếu thiện cảm.

Có người cau mày.

Có người nhìn chằm chằm.

Nhưng đặc biệt là nhóm Genin làng Âm Thanh đang đứng ở góc phòng, ánh mắt đầy ác ý.

Naruto cảm nhận được điều này ngay lập tức.

Những đôi mắt đó không phải nhìn họ với sự thán phục hay tò mò – mà là thù hận.

Cậu quay sang Sasuke, rồi nhìn Sakura.

Cả hai đều nhận thấy sự thay đổi nhỏ trong không khí.

Chưa kịp thở, một Genin làng Âm Thanh bước lên, gương mặt đầy chế giễu.

“Nhìn mấy đứa trẻ con này, miệng còn hôi sữa mà cũng muốn tham gia kỳ thi Chūnin sao?

Chẳng lẽ các người nghĩ mình là đội trưởng à?

Đừng có mơ!

Thôi về nhà bám váy mẹ đi, chứ đừng xông vào đây làm xấu mặt các ninja thật sự.

Cả phòng lặng đi một nhịp.

Họ đều dừng lại để nghe.

Naruto không chần chừ.

Ánh mắt cậu lạnh tanh, lòng bàn tay siết chặt.

Không cần suy nghĩ, không cần chờ đợi.

“Rầm!

Một đấm mạnh mẽ của Naruto đấm thẳng vào tên Genin làng Âm Thanh, khiến hắn bị văng ngược, hộc máu từ miệng, cơ thể bị đẩy văng xa vài bước, tay ôm bụng.

Bức tường đá sau lưng vỡ vụn, mảnh vụn bắn tung tóe, khiến một số Genin ở gần hoảng hốt né ra.

“Cái gì!

– Tên Genin cố gắng đứng dậy nhưng không thể, mặt tái xanh, ngũ tạng đảo lộn, mắt hoảng loạn.

Hắn ta chưa kịp đứng vững đã ngã gục xuống sàn.

Không khí trong phòng đột ngột im lặng, sự căng thẳng tột cùng bao trùm.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Naruto.

“Thằng nhóc này…!

” – Kabuto lặng lẽ bước ra từ phía sau, mặt không thay đổi, nhưng trong mắt có sự nham hiểm thoáng qua.

Cả nhóm Genin làng Âm Thanh, lúc này không còn vênh váo nữa, vội quay đi, lắc đầu như thể sợ hãi bị vạ lây.

Sasuke nhìn Naruto một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng nói:

“…Cậu hơi hấp tấp rồi.

Sakura chỉ thở dài, không nói gì, nhưng ánh mắt của cô thể hiện rõ sự lo lắng.

Naruto đứng thẳng, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cười.

“Tất cả im lặng!

” – Một giọng nói lạnh lùng và đanh thép vang dội khắp căn phòng.

“Nếu còn gây rối, lập tức bị loại khỏi kỳ thi!

Ở phía trước lớp, một người đàn ông cao lớn, đầu quấn khăn, gương mặt nghiêm nghị đứng khoanh tay.

Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao quét qua toàn bộ thí sinh.

Ibiki Morino.

Giám khảo vòng một của kỳ thi Chuunin.

Ibiki chậm rãi bước lên bục giảng, giọng trầm thấp nhưng vang rõ trong căn phòng.

“Ta là Morino Ibiki.

Giám khảo vòng một.

Ánh mắt ông dừng lại từng dãy bàn.

“Luật của vòng này rất đơn giản.

Ibiki giơ một tờ giấy lên.

“Đây là bài kiểm tra viết.

Cả phòng lập tức xôn xao.

Sakura khẽ thở phào.

Đây rõ ràng là phần thi cô có lợi thế.

Nhưng Ibiki lập tức nói tiếp.

“Mỗi đội bắt đầu với mười điểm.

“Mỗi câu sai trừ một điểm.

“Bị bắt gian lận… trừ hai điểm.

Ibiki dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo.

“Nếu điểm của đội về không… toàn đội bị loại.

Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.

Ibiki nhếch mép.

“À, còn một điều nữa.

“Bất cứ ai bị bắt gian lận năm lần… cả đội cũng bị loại.

Một làn sóng căng thẳng lan khắp căn phòng.

Sasuke cau mày nhìn tờ đề vừa được phát xuống.

Chỉ cần nhìn lướt qua cũng hiểu ngay vấn đề.

Các câu hỏi trên đề không hề đơn giản.

Phần lớn là kiến thức chiến thuật, mã hóa thông tin, phân tích cấu trúc bẫy và lý thuyết nhẫn thuật cấp cao.

Những thứ này… gần như vượt quá trình độ genin bình thường.

Sakura mở to mắt.

“Cái này… khó thật…”

Ở nhiều bàn khác, các thí sinh cũng bắt đầu tái mặt.

Một vài người lập tức cắn bút suy nghĩ.

Một số khác đã bắt đầu liếc sang bài của người xung quanh.

Rất nhanh, căn phòng bước vào trạng thái kỳ lạ.

Ai cũng đang làm bài… nhưng không phải ai cũng thật sự làm bài.

Một genin làng Mưa khẽ giật dây cước mảnh như tơ từ tay áo, chiếc gương nhỏ ở cuối dây phản chiếu bài của người phía trước.

Một ninja làng Cỏ khẽ khép mắt lại, dùng nhẫn thuật cảm nhận để nghe tiếng bút của người khác.

Một người khác từ làng Cát lặng lẽ điều khiển một con bọ nhỏ bò qua mép bàn để nhìn bài.

Nhưng…

Ibiki không hề ngăn cản.

Ngược lại, ánh mắt ông sắc lạnh quan sát tất cả.

Đột nhiên—

“Ngươi.

Một kunai bay thẳng xuống bàn.

Một genin làng Thác giật mình.

Ibiki lạnh lùng nói:

“Gian lận lần thứ năm.

“Đội của ngươi… bị loại.

Ba người lập tức bị dẫn ra khỏi phòng.

Không khí càng trở nên nặng nề.

Trong khi đó, Naruto lại đang bình tĩnh nhìn tờ đề.

Cậu cầm bút… và bắt đầu viết.

Sasuke ngồi bên cạnh thoáng liếc sang, sắc mặt hơi đổi.

Naruto…Viết thật, không phải giả vờ.

Naruto đang giải bài, từng câu, từng câu một.

Sasuke nhíu mày.

Những câu hỏi này ngay cả cậu cũng phải suy nghĩ một chút.

Nhưng Naruto lại viết rất nhanh.

Ở phía trước, Sakura cũng đang chăm chú làm bài.

Cô có thể giải được phần lớn câu hỏi, nhưng vẫn phải dừng lại vài lần để suy nghĩ.

Naruto thì khác, cậu đọc câu hỏi, viết đáp án, rồi chuyển sang câu tiếp theo.

Trong tâm trí cậu, Vergil đứng khoanh tay.

“Lý thuyết chiến thuật cơ bản.

Những thứ này ta đã bắt ngươi đọc hàng trăm lần rồi.

Naruto khẽ nhếch môi.

“Vâng.

Bút vẫn tiếp tục di chuyển.

Trong khi cả phòng đang tìm mọi cách gian lận để sống sót, Naruto lại là một trong số ít người thực sự làm bài.

Ibiki đứng trên bục giảng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng dãy bàn như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi của mình.

Khi ánh nhìn của ông lướt qua Naruto, nó khẽ dừng lại một nhịp.

Bề ngoài Ibiki vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, nhưng trong lòng ông lại không khỏi rung động.

Thứ đầu tiên đập vào mắt ông chính là ngoại hình của thằng bé.

Mái tóc vàng sáng, gương mặt sắc nét, đặc biệt là ánh mắt xanh lam kia — gần như là hình ảnh thu nhỏ của một người mà Ibiki không thể nào quên.

Đệ Tứ Hokage.

Ibiki khẽ híp mắt.

Nhưng điều khiến ông chú ý hơn nữa… là bài thi.

Naruto không hề gian lận, không liếc nhìn sang người khác, không sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào.

Chỉ đơn giản… cầm bút và làm bài.

Nhưng tốc độ của cậu nhanh đến đáng kinh ngạc.

Gần như chỉ đọc lướt câu hỏi một lần, bút đã lập tức viết xuống đáp án.

Không hề do dự, không hề sửa lại.

Quan sát vài phút, Ibiki đã có thể khẳng định một điều.

"Đây không phải đoán mò.

Thằng bé này… thật sự biết đáp án.

Không chỉ là tốc độ…”

Ibiki thầm nghĩ.

“…mà còn là độ chính xác.

Ánh mắt ông khẽ trầm xuống.

Một genin… lại có thể xử lý những câu hỏi chiến thuật cấp cao như vậy.

Trong đầu Ibiki thoáng hiện lên một suy nghĩ.

“Quả nhiên… con trai của Đệ Tứ.

Điều chỉnh lại tâm tình, Ibiki tiếp tục quan sát căn phòng.

Thỉnh thoảng lại có một kunai phóng xuống.

“Gian lận.

“Đội bị loại.

Từng đội một bị đưa ra khỏi phòng, nhưng phần lớn thí sinh vẫn tiếp tục.

Những trò gian lận ngày càng tinh vi.

Một genin làng Sương dùng kim cực nhỏ để gõ tín hiệu mã Morse.

Một ninja làng Cát dùng cát mịn viết đáp án cực nhỏ lên mép bàn.

Một người khác thậm chí sử dụng nhẫn thuật cảm nhận chakra để đọc chuyển động tay của người phía trước.

Ibiki nhìn tất cả.

Nhưng không ngăn cản.

Bởi vì…

Đó mới chính là mục đích của bài thi.

Thời gian trôi qua từng phút.

Cuối cùng Ibiki giơ tay lên.

“Hết giờ.

Cả căn phòng lập tức dừng bút.

Ibiki bước ra giữa phòng, ánh mắt sắc như dao.

“Bây giờ…đến câu hỏi cuối cùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập