Chương 59: Vòng thi thứ 2

Ibiki đứng giữa căn phòng, ánh mắt chậm rãi quét qua từng gương mặt đang căng thẳng của các thí sinh.

“Bây giờ… là câu hỏi cuối cùng.

Cả phòng lập tức im phăng phắc.

Ibiki giơ một ngón tay lên.

“Nhưng trước khi ta đưa ra câu hỏi… các ngươi cần phải hiểu rõ một điều.

Ông dừng lại một nhịp.

“Nếu các ngươi chọn trả lời câu hỏi cuối cùng này… và trả lời sai.

Các ngươi… sẽ vĩnh viễn mất quyền tham dự kỳ thi Chuunin.

Một làn sóng chấn động lập tức lan khắp căn phòng, nhiều người trợn mắt.

“Cái gì?

Ibiki tiếp tục nói, giọng trầm xuống.

“Không chỉ kỳ thi lần này.

Mà là… vĩnh viễn.

Một genin làng Mưa lập tức đứng bật dậy.

“Đùa à?

Ibiki không để ý, chỉ lạnh lùng nói tiếp.

“Các ngươi có quyền lựa chọn.

Nếu sợ, có thể rời khỏi phòng ngay bây giờ.

Những ai rời đi… sẽ được coi là bỏ cuộc.

Nhưng vẫn có thể tham dự kỳ thi trong tương lai.

Không khí trong phòng lập tức dao động dữ dội, một vài người nhìn nhau, một vài người cắn răng suy nghĩ.

Chỉ cần một câu trả lời sai… cả đời không còn cơ hội trở thành Chuunin.

Đây không còn là một bài thi nữa, nó là một canh bạc.

Ghế bắt đầu kêu lạch cạch.

Một đội đứng dậy.

“Chúng tôi bỏ cuộc.

Ibiki gật đầu.

“Cả đội bị loại.

Ba người cúi đầu bước ra ngoài.

Sự căng thẳng trong phòng càng lúc càng nặng nề.

Thêm một đội nữa đứng dậy.

Rồi thêm một đội.

Tiếng ghế kéo lạch cạch vang lên liên tục.

Sakura bắt đầu lo lắng nhìn sang Sasuke.

Sasuke vẫn ngồi im, ánh mắt lạnh lẽo.

Naruto thì dựa lưng vào ghế, tay khoanh trước ngực, ánh mắt bình thản nhìn những người đang lần lượt rời khỏi phòng.

Một genin phía sau bỗng lẩm bẩm.

“Liều mạng thế này… có đáng không…”

Người bên cạnh cũng bắt đầu dao động.

“Hay là…”

Đúng lúc đó Naruto lên tiếng.

“Thật thảm hại.

Cả dãy bàn hơi khựng lại.

Naruto không nhìn ai, chỉ lạnh nhạt nói tiếp.

“Chưa nhìn thấy câu hỏi mà đã sợ đến mức run như cầy sấy.

Một vài người quay sang nhìn cậu.

Naruto hơi nghiêng đầu, ánh mắt xanh lam lạnh lẽo.

“Các ngươi đến đây để làm gì?

Chơi trò trẻ con à?

Một genin làng Cỏ cau mày.

“Ngươi nói cái gì?

Naruto nhếch môi.

“Nếu chỉ vì một lời đe dọa mà đã quay đầu bỏ chạy…thì dù có cho các ngươi thêm mười năm cũng không trở thành Chuunin được đâu.

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Một genin vừa đứng dậy định rời đi khựng lại giữa chừng.

Naruto tiếp tục nói, giọng vẫn bình thản.

“Thậm chí… có khi các ngươi cũng chẳng đủ tư cách làm genin.

Một người tức giận đập bàn.

“Ngươi nói ai vậy?

Naruto lúc này mới nhìn sang bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Ngươi nghĩ ta nói ai thì là người đó.

Người kia nghiến răng, nhưng lại không thể phản bác.

Một genin khác đang định bước ra cửa bỗng dừng lại.

“…Chết tiệt.

Hắn ta quay lại ghế.

“Ta ở lại.

Người đồng đội bên cạnh cũng nghiến răng ngồi xuống.

Ở vài bàn khác, những người đang dao động cũng bắt đầu quay trở lại chỗ ngồi.

Một người lẩm bẩm.

“…Không thể để thằng nhóc đó coi thường được.

Một người khác đập tay xuống bàn.

“Đúng vậy!

Ibiki đứng trên bục giảng, lặng lẽ quan sát, ánh mắt ông hơi híp lại.

Chỉ vài câu, không hề gào thét hay hô khẩu hiệu.

Chỉ là vài lời khích bác lạnh lùng…nhưng đã giữ lại được gần như toàn bộ những người đang lung lay.

Ibiki khẽ nghĩ.

“Thằng nhóc này…”

“…khá thú vị.

Ở hàng ghế gần Naruto, Sakura ngơ ngác.

“…Cậu làm thế mà họ lại ở lại thật.

Naruto nhún vai.

“Con người mà.

“Bị khích một chút là đủ rồi.

Sasuke ngồi bên cạnh khẽ liếc cậu.

Không nói gì.

Nhưng ánh mắt hơi trầm xuống.

Trong khi đó, Ibiki chậm rãi nhìn quanh căn phòng.

Không còn ai đứng lên nữa.

Ông gật đầu nhẹ.

“Rất tốt.

Ibiki khẽ nhếch môi.

“Tất cả các ngươi, những ai còn ở lại đều vượt qua.

Sự thay đổi trong không khí là rõ ràng.

Những Genin thở phào nhẹ nhõm, trong khi một số người vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.

Cảm giác lo lắng không hoàn toàn tan biến, nhưng có thể nói rằng họ đã vượt qua một bài kiểm tra lớn về ý chí.

Ibiki bước lên phía trước, đưa tay lên và gật đầu về phía mọi người.

“Vậy là vòng 1 đã kết thúc.

Tất cả các ngươi sẽ tiếp tục tham gia vòng thi tiếp theo.

Cả phòng ồ lên một tiếng, thở phào vì mình đã vượt qua.

Ngay khi Ibiki vừa dứt lời, không khí trong phòng vẫn còn đọng lại dư âm của sự căng thẳng thì—

RẦM!

Cánh cửa phòng thi đột nhiên bị đá bật tung, ngay lập tức một làn gió mạnh thổi ào vào, kéo theo tiếng vải bay phần phật.

Một bóng người lao thẳng vào giữa lớp học.

Áo khoác tím bay phấp phới, mái tóc nâu dài buộc cao phía sau, đôi mắt sắc bén mang theo vẻ hưng phấn gần như… điên dại.

“Đừng có mừng vội, lũ nhóc!

Người phụ nữ vừa xuất hiện chống tay xuống bàn giáo viên, nở một nụ cười đầy nguy hiểm.

“Tôi mới là giám khảo của vòng thi thứ hai!

Nhiều thí sinh giật mình quay lại.

Sakura chớp mắt.

“Ai vậy…?

Người phụ nữ đứng thẳng dậy, chỉ tay về phía đám genin đang ngơ ngác.

“Mitarashi Anko!

“Giám khảo vòng hai của kỳ thi Chuunin!

Ibiki đứng bên cạnh khẽ thở dài, giọng bình thản.

“Anko… cô phá cửa nữa rồi.

Anko quay sang liếc ông.

“Thì sao?

Rồi cô lại quay về phía đám thí sinh, nụ cười càng lúc càng rộng.

“Ta thấy vòng một của anh quá nhẹ nhàng rồi.

Chỉ loại có một vài người thôi sao?

Ibiki nhún vai:

"Không còn cách nào khác.

Bọn họ đều hợp lệ.

"Anko khẽ liếm môi, khinh thường cười lạnh.

“Vòng hai… ta sẽ loại ít nhất một nửa số còn lại.

Một vài genin nuốt nước bọt.

Không khí trong phòng lại bắt đầu căng lên.

Anko bước qua bước lại trước lớp, ánh mắt sáng rực như một kẻ đang mong chờ trò vui.

“Vòng thi thứ hai…sẽ diễn ra sau bảy ngày.

Cô giơ một ngón tay lên.

“Trong thời gian đó, tất cả các đội phải đến địa điểm được chỉ định để đăng ký.

“Và chuẩn bị tinh thần.

Anko cười khẽ, ánh mắt lấp lóe vẻ nguy hiểm.

“Bởi vì địa điểm của vòng hai…là Khu rừng Tử Thần.

Một vài người lập tức tái mặt.

Có người lẩm bẩm.

“Khu rừng… đó à…?

Anko khoanh tay, giọng nói đầy khoái trá.

“Chính là nơi đó.

“Vì vậy…”

Cô cúi xuống một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng.

“…hãy cố mà sống sót cho đến khi gặp lại tôi.

Ở cuối lớp, Naruto vẫn ngồi yên.

Ánh mắt cậu khẽ nheo lại.

Trong tâm trí, Vergil lên tiếng.

“Khu rừng Tử Thần…nghe có vẻ thú vị.

Naruto khẽ nhếch môi.

“Chính xác.

“Ít nhất… còn hơn mấy bài kiểm tra lý thuyết.

—————–

Bảy ngày sau, bầu trời Konoha phủ một lớp mây mỏng, ánh nắng nhạt chiếu xuống khu rừng khổng lồ nằm ở phía tây nam ngôi làng.

Trước cánh cổng sắt cao lớn dẫn vào khu rừng ấy, hàng chục đội genin đã tụ tập đông đủ.

Những tấm hàng rào thép gai vây quanh khu vực, phía sau là tán cây rậm rạp đen sẫm như một bức tường sống, gió thổi qua tạo thành những âm thanh rì rào khiến không khí càng thêm u ám.

Tấm bảng lớn treo ngay cổng vào ghi rõ ràng:

Khu huấn luyện số 44 – Rừng Tử Thần.

Đội 7 đứng giữa đám đông.

Sakura nhìn sâu vào rừng, vô thức nuốt nước bọt.

Không khí nơi này nặng nề hơn cô tưởng rất nhiều.

Ngay cả những genin khác cũng trở nên trầm lặng hơn khi đứng trước cánh rừng này.

Sasuke khoanh tay, ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc lạnh.

Cậu chỉ nhìn thoáng qua cánh cổng rồi chuyển sự chú ý sang những đội ninja xung quanh, như thể đang đánh giá từng đối thủ một.

Naruto thì đứng hơi tách khỏi hai người, ánh mắt lặng lẽ quan sát.

Cậu cảm nhận được rất rõ ràng – không khí nơi này không chỉ đáng sợ bởi khu rừng.

Chính những ninja đang tụ tập ở đây mới là thứ nguy hiểm hơn.

Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên từ phía trước.

“Được rồi, lũ nhóc.

Tập trung lại đây!

Mitarashi Anko đứng trên lan can cổng sắt, hai tay chống hông, nụ cười nửa miệng quen thuộc vẫn mang vẻ phấn khích nguy hiểm.

“Trước khi các ngươi bước vào vòng hai, có một thứ cần làm.

Cô nhảy xuống đất, rút ra một xấp giấy dày rồi vẫy tay gọi.

“Lại đây ký tên.

Các genin nhìn nhau khó hiểu.

Anko giơ tờ giấy lên.

“Giấy miễn trách nhiệm.

Một vài người lập tức cau mày.

“Cái gì cơ?

Anko cười nhạt.

“Đơn giản thôi.

“Nếu các ngươi chết trong khu rừng này…Konoha không chịu trách nhiệm.

Không khí lập tức lặng đi vài giây.

Anko nhún vai.

“Trong rừng có thú dữ, bẫy, độc trùng, và cả… những ninja khác.

Cho nên nếu không ký thì cút về ngay bây giờ.

Không ai rời đi.

Các đội lần lượt tiến lên ký tên.

Sakura hơi do dự một chút khi cầm bút, nhưng cuối cùng vẫn ký xuống.

Sasuke ký rất nhanh, nét chữ gọn gàng lạnh lùng.

Naruto ký sau cùng, chỉ liếc qua nội dung một lần rồi đặt bút xuống.

Trong lúc đó, ánh mắt Naruto bỗng khẽ dừng lại.

Ở phía xa, một đội ninja làng Âm Thanh đang đứng tách khỏi đám đông.

Ba người, mặc trang phục xám tối, băng trán mang ký hiệu làng Âm Thanh.

Hai người trong số họ khá bình thường.

Nhưng người đứng giữa…

Naruto khẽ nheo mắt.

Khí tức của người đó… rất kỳ lạ.

Không hẳn là sát khí.

Nhưng có thứ gì đó khiến Naruto cảm thấy khó chịu, giống như khi đứng gần một con rắn độc đang cuộn mình trong bóng tối.

Trong tâm trí, Vergil cất giọng.

“Thú vị.

Naruto khẽ đáp trong suy nghĩ.

“Thầy cũng cảm thấy à?

“Ừ.

” Vergil nói chậm rãi.

“Tên kia… không giống những kẻ xung quanh.

Ngay lúc Naruto đang quan sát, người ninja kia cũng quay đầu lại.

Ánh mắt hai bên chạm nhau trong thoáng chốc.

Đó là một “cô gái” tóc đen dài, làn da trắng nhợt, đôi mắt vàng nhạt.

Nụ cười trên môi cô ta kéo dài một cách quái dị, như thể đang quan sát một con mồi thú vị.

Naruto hơi nhíu mày.

Đúng lúc đó—

XOẸT!

Một tiếng rít sắc bén xé gió.

Một chiếc shuriken bay vụt qua không khí, lướt sát mặt “cô gái” kia đến mức một lọn tóc dài bị cắt phăng, rơi xuống đất.

Nhiều genin giật mình quay đầu.

Anko đứng cách đó vài mét, tay vẫn giữ tư thế ném.

Cô cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh.

“Đừng có nhìn quanh kiểu đó.

“Ở đây không có chỗ cho những kẻ lơ đãng.

“Cô gái” kia đưa tay lên chạm nhẹ vào lọn tóc bị cắt, rồi khẽ liếm môi, nụ cười càng sâu hơn.

“Thật đáng sợ…”

Giọng nói kéo dài đầy ám muội.

Anko nhìn chằm chằm cô ta vài giây, nhưng rồi quay đi, như thể chẳng muốn để tâm thêm.

Cô vỗ tay hai cái, thu hút sự chú ý của tất cả.

“Được rồi!

“Giải thích nhanh gọn về vòng hai.

Anko chỉ tay về phía khu rừng phía sau cổng.

“Khu rừng Tử Thần có bán kính mười cây số.

“Ở trung tâm có một tòa tháp.

Cô giơ lên hai cuộn trục.

“Trong vòng này, mỗi đội sẽ nhận được một cuộn trục.

“Thiên chi thư hoặc Địa chi thư.

“Muốn vượt qua vòng thi…”

Anko ném hai cuộn trục lên cao rồi bắt lại.

“…các ngươi phải đến được tòa tháp trung tâm với CẢ HAI CUỘN TRỤC trong tay.

Một genin nhíu mày.

“Nhưng nếu chỉ được phát một cuộn…?

Anko nhếch môi.

“Thì đi lấy cuộn còn lại từ đội khác.

Cô cười, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú nguy hiểm.

“Nói cách khác…”

“…đây là một cuộc săn lùng.

“Các ngươi có năm ngày.

“Nếu không đến được tháp trước thời hạn… thì sẽ bị loại.

Gió thổi qua cánh rừng phía sau, những tán cây rung lên như biển đen.

Naruto lặng lẽ nhìn vào khu rừng.

Trong tâm trí, Cửu Vĩ cười khẽ.

“Hừ… cuối cùng cũng bắt đầu trò chơi thật sự rồi.

Naruto khẽ siết chuôi kiếm bên hông.

Ánh mắt xanh lam lặng xuống.

“Ừ.

“Bắt đầu rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập