Chương 69: Ai huấn luyện?

Đêm đó, Konoha đã chìm vào yên tĩnh.

Ánh đèn lồng treo dọc con phố dần tắt bớt, chỉ còn lại ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống mái ngói và những tán cây cao.

Kakashi đang đứng trên ban công căn hộ của mình, một tay cầm cuốn tiểu thuyết quen thuộc.

Anh vừa định lật sang trang tiếp theo thì nghe thấy một tiếng động rất khẽ phía sau.

“Thầy Kakashi.

Kakashi không quay đầu lại ngay.

“Thầy biết là em sẽ đến, Sasuke.

Sasuke đứng phía sau, hai tay đút túi áo, ánh mắt tối lại trong bóng đêm.

“Thầy đã nói Chidori là thuật nguy hiểm.

Chỉ những người có Sharingan mới có thể khắc phục điểm yếu của nó.

Kakashi khép cuốn sách lại, quay đầu nhìn cậu.

“Cho nên?

Sasuke bước lên một bước.

“Dạy cho em.

“Em muốn học Chidori.

Kakashi nhìn Sasuke vài giây.

Ánh mắt của cậu lúc này không hề do dự.

Trong đó chỉ có một thứ duy nhất — khát vọng trở nên mạnh hơn.

“Vì trận chung kết?

Kakashi hỏi.

Sasuke lắc đầu nhẹ.

“Không chỉ vậy.

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.

Rồi Sasuke nói tiếp.

“Nếu thầy không dạy… em không chắc mình sẽ làm điều gì ngu ngốc.

Kakashi khẽ nhíu mày.

Câu nói ấy không phải đe dọa.

Nhưng nó cho thấy Sasuke đã đi đến một mức độ cố chấp nhất định.

Nếu không được hướng dẫn đúng cách, cậu rất có thể sẽ tự tìm cách đạt được sức mạnh bằng con đường nguy hiểm hơn.

Kakashi thở dài một hơi.

“…Thật là rắc rối.

Anh đưa tay gãi sau đầu, suy nghĩ một lúc.

Cuối cùng Kakashi gật đầu.

“Được rồi.

Sasuke ngẩng lên.

“Trưa ngày mai.

” Kakashi nói.

“Chúng ta sẽ bắt đầu đặc huấn.

Ánh mắt Sasuke lóe lên một tia sáng rất khẽ.

Cậu gật đầu.

“Cảm ơn thầy.

Sáng hôm sau.

Trong văn phòng Hokage, Kakashi đứng trước bàn làm việc của Đệ Tam.

Sarutobi Hiruzen chậm rãi rít một hơi thuốc rồi nhả ra làn khói trắng mỏng.

“Vậy là cậu muốn đưa Sasuke đi đặc huấn?

Kakashi gật đầu.

“Vâng.

Với tình trạng hiện tại của cậu ta, tốt nhất là để tôi trực tiếp giám sát.

Đệ Tam gật đầu chậm rãi.

“Ta hiểu.

Ông đặt tẩu thuốc xuống.

“Nhưng còn Naruto thì sao?

Kakashi nhún vai.

“Vì vậy tôi mới đến đây.

Tôi muốn nhờ Hokage-sama cắt cử một người tạm thời huấn luyện Naruto trong thời gian tôi đặc huấn Sasuke.

Đệ Tam trầm ngâm.

Chuyện tìm một ninja giỏi để huấn luyện Genin không phải vấn đề khó.

Nhưng Naruto lại là trường hợp đặc biệt.

Thằng bé không chỉ mạnh… mà còn có tính cách cực kỳ khó nắm bắt.

Người quá nghiêm khắc thì Naruto sẽ phản ứng.

Người quá yếu thì không theo kịp.

Người quá cứng nhắc thì sẽ bị Naruto làm cho đau đầu.

Đệ Tam xoa xoa thái dương.

“…Quả thật là vấn đề.

Ông lẩm bẩm.

Naruto cần không phải người giỏi nhất.

Mà là người… chịu được tính của cậu.

Sau một lúc suy nghĩ, Đệ Tam bỗng như nhớ ra điều gì đó.

“À.

Ông gật đầu một cái.

“Ta nghĩ ra rồi.

Kakashi hơi nhướn mày.

Đệ Tam mỉm cười, nói ra cái tên mà ông vừa nghĩ tới.

“…Ebisu.

————————–

Sau khi biết Kakashi sẽ đưa Sasuke đi đặc huấn trong suốt một tháng, Naruto đứng im một lúc ở sân tập.

“…Ra vậy.

Cậu khẽ lẩm bẩm.

Thực ra trong lòng Naruto còn định nhân cơ hội này “gạ” Kakashi dạy cho mình Chidori.

Dù Kakashi đã từng giải thích nhược điểm của nhẫn thuật này, Naruto vẫn rất tò mò về cách vận hành chakra của nó.

Nhưng bây giờ Kakashi đã mang Sasuke đi đặc huấn riêng, chuyện đó coi như không còn cơ hội.

Naruto thở ra một hơi, hơi tiu nghỉu.

Nhưng cảm xúc ấy cũng chỉ thoáng qua.

Cậu rút katana ra.

Thanh kiếm lóe lên một đường sáng mỏng dưới ánh nắng buổi sáng.

Naruto hít sâu, rồi bắt đầu luyện tập.

Những đường kiếm liên tiếp vẽ thành từng vòng cung gọn gàng trong không khí.

Xoẹt.

Xoẹt.

Tiếng lưỡi kiếm xé gió vang lên đều đặn.

Naruto tập trung hoàn toàn vào nhịp thở và bước chân, từng động tác đều chính xác và tiết kiệm lực.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau.

“Ồ?

“Đó là kiếm thuật à?

Naruto dừng lại, quay đầu.

Một người đàn ông mặc trang phục jōnin đứng cách đó vài mét.

Anh ta đeo kính đen tròn và che kín phần mũi miệng bằng một chiếc khăn giống như Kakashi, nhưng thái độ lại khác hẳn.

Naruto hơi nheo mắt.

Người kia khoanh tay, ngẩng cằm lên.

“Ta là Ebisu.

Giọng hắn mang theo một chút ngạo nghễ.

“Jōnin tinh anh của Konoha.

Naruto không nói gì.

Ebisu tiếp tục.

“Ta được Hokage-sama giao nhiệm vụ huấn luyện cậu trong thời gian Hatake Kakashi không có mặt.

Hắn đẩy nhẹ gọng kính, ánh nắng phản chiếu khiến mặt kính lóe lên một tia sáng.

“Cậu nên cảm thấy vinh dự.

Naruto vẫn đứng yên.

Ebisu hơi chờ một chút.

Theo dự định của hắn, lúc này Naruto phải lộ ra vẻ kinh ngạc hoặc ít nhất là tỏ ra kính nể.

Nhưng thứ hắn nhận được chỉ là… một ánh nhìn lạnh nhạt.

Naruto tra kiếm vào vỏ.

“Ồ.

Chỉ một chữ.

Ebisu khựng lại một nhịp.

“…Chỉ vậy thôi?

Naruto không trả lời.

Nhưng cậu cảm nhận được ánh mắt của Ebisu.

Một ánh mắt rất quen thuộc.

Ánh mắt khinh bỉ.

Ánh mắt mà Naruto đã thấy vô số lần khi còn nhỏ.

Những người trong làng nhìn cậu như nhìn một thứ gì đó đáng ghê tởm.

“Quái vật.

“Đồ tai họa.

Những ký ức cũ thoáng qua trong đầu Naruto như một làn khói mỏng.

Ánh mắt Naruto chậm rãi lạnh xuống.

Ebisu vẫn đang nói.

“Ta đã huấn luyện nhiều ninja ưu tú của Konoha.

Cho nên nếu cậu biết điều thì—”

Naruto đột nhiên bước tới.

Không một dấu hiệu báo trước.

Ebisu còn chưa kịp phản ứng thì Naruto đã đứng ngay trước mặt hắn.

Khoảng cách chỉ còn chưa tới nửa mét.

Naruto hơi nghiêng đầu.

“Thầy huấn luyện tôi?

Giọng cậu rất bình thản.

Nhưng ánh mắt lại lạnh đến mức khiến Ebisu hơi khựng lại.

Naruto khẽ cười.

“…Vậy trước khi dạy tôi.

Cậu chậm rãi đặt tay lên chuôi kiếm.

“…thầy có muốn kiểm tra xem mình có đủ tư cách không?

Không khí sân tập bỗng nhiên trở nên căng thẳng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung những chiếc lá trên tán cây phía trên.

Ebisu nheo mắt sau cặp kính đen.

Còn Naruto…

Đã quyết định rằng hôm nay, cậu sẽ dạy cho vị jōnin này một bài học.

Ebisu nheo mắt sau cặp kính đen.

Một Genin… lại dám khiêu chiến một jōnin như hắn?

Trong lòng hắn thoáng qua một tia khinh thường.

“…Gan cũng không nhỏ.

Ebisu chỉnh lại gọng kính, giọng mang theo vẻ chế nhạo.

“Được thôi.

“Ta cũng muốn xem thử cậu có bao nhiêu bản lĩnh.

Naruto không nói thêm.

Cậu lùi lại hai bước, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm nhưng không rút ra.

Một cơn gió nhẹ thổi qua sân tập.

Khoảnh khắc tiếp theo, Naruto động.

Bộp!

Cậu đạp mạnh xuống đất, lao thẳng tới Ebisu.

Ebisu hơi nhướn mày.

“Thể thuật?

Naruto tung một cú đá ngang rất nhanh.

Ebisu đưa tay đỡ, thân thể chỉ hơi lùi lại nửa bước.

“Chậm.

Hắn nói bình thản.

Naruto không trả lời.

Bốp!

Một Naruto khác xuất hiện phía sau Ebisu.

Ảnh Phân Thân Chi Thuật – Kage Bunshin no Jutsu.

Phân thân tung cú đấm thẳng vào lưng Ebisu.

Nhưng Ebisu thậm chí còn không quay đầu, chỉ nghiêng người một chút rồi vung tay đánh bật cú đấm ấy.

“Chỉ có vậy thôi sao?

Naruto không hề tỏ ra bất ngờ.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Thêm ba phân thân xuất hiện.

Bốn Naruto đồng loạt lao tới.

Cú đá, cú đấm, đòn móc, tất cả phối hợp liên tục từ nhiều hướng.

Ebisu bắt đầu phải di chuyển nghiêm túc hơn một chút.

Bốp!

Ebisu đỡ một cú đá.

Bịch!

Một phân thân bị quật xuống đất rồi biến thành khói.

Nhưng Naruto vẫn tiếp tục tấn công.

Hai phân thân phối hợp kẹp từ hai phía, trong khi bản thể Naruto lướt thấp xuống, quét chân nhắm vào trọng tâm Ebisu.

Ebisu nhảy lùi lại, tránh khỏi đòn quét.

“Không tệ.

Hắn lẩm bẩm.

“Nhưng vẫn quá ngây thơ.

Ebisu vung tay, tung một cú đánh mạnh vào ngực Naruto.

Bùm!

Naruto nổ tung thành khói.

“…Phân thân?

Ebisu khựng lại một nhịp.

Ngay lúc ấy—

Hai bàn tay thò lên từ dưới mặt đất.

Bộp!

Bộp!

Chúng nắm chặt lấy hai cổ chân của Ebisu.

Hai ảnh phân thân của Naruto đã biến hình thành hai hòn đá dưới mặt đất từ trước.

Ebisu lập tức mất thăng bằng.

Naruto thật xuất hiện phía trước.

Cậu đứng thẳng, nhìn Ebisu đang bị giữ chặt hai chân, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Xin lỗi nhé.

Naruto nói rất bình thản.

“Nhưng hình như thầy vừa nói… tôi quá ngây thơ.

Ebisu lúc này mới nhận ra.

Ngay từ đầu, Naruto đã không định thắng bằng sức mạnh.

Cậu đang dẫn hắn vào bẫy.

Naruto nhìn Ebisu đang bị hai phân thân giữ chặt hai chân dưới mặt đất, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

Nụ cười ấy không hề giống một đứa trẻ vừa giành lợi thế trong trận đấu, mà mang theo một vẻ gian manh rất khó tả.

“Xin lỗi nhé, thầy Ebisu.

Naruto vừa nói vừa khẽ búng tay.

Hai phân thân dưới đất siết chặt cổ chân Ebisu hơn một chút, khiến hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Khoảnh khắc tiếp theo—

Vụt!

Naruto biến mất.

Thuấn Thân Thuật – Shunshin no Jutsu.

Ebisu còn chưa kịp quay đầu thì Naruto đã xuất hiện phía sau lưng hắn.

Hai tay Naruto lập tức kết ấn.

Cùng lúc đó, Naruto hét lên một tiếng đầy khoái trá, giọng vang khắp sân tập.

“Áo nghĩa thể thuật Konoha—Thiên!

Niên!

Sát!

(Konoha Hiden Taijutsu Ōgi – Sennen Goroshi)

Hai ngón tay Naruto chụm lại như mũi giáo.

Rồi—

BỘP!

Một cú đâm chuẩn xác, tàn nhẫn, và cực kỳ… nhục nhã.

Toàn thân Ebisu cứng đờ trong một khoảnh khắc.

Đôi mắt sau cặp kính đen trợn tròn.

Một giây sau—

“AAAAAAA—!

Ebisu gào lên một tiếng kinh thiên động địa.

BÙM!

Cả người hắn bị lực phản xạ bắn thẳng lên trời như một quả pháo.

Một vệt bụi kéo dài trên mặt đất khi cơ thể Ebisu bay vọt qua bãi cỏ rồi rơi thẳng xuống bụi cây phía xa.

ẦM!

Lá cây rung rinh rào rào.

Một vài con chim hoảng loạn bay vọt lên trời.

Hai phân thân của Naruto từ dưới đất trồi lên, nhìn theo quỹ đạo bay của Ebisu rồi huýt sáo một tiếng đầy thán phục trước khi biến thành khói.

Naruto đứng giữa sân tập, phủi nhẹ tay áo như thể vừa hoàn thành một việc hết sức bình thường.

“…Đúng là chiêu này vẫn hiệu quả.

Cậu lẩm bẩm.

Xa xa, từ trong bụi cây, một giọng rên rỉ yếu ớt vang lên.

“Ng… ngươi…”

Ebisu nằm sấp trên mặt đất, cả người run nhẹ vì cú đánh quá bất ngờ.

Trong không gian tâm trí Naruto, Cửu Vĩ bật cười khà khà đầy khoái trá.

“Khà khà… thằng nhãi này.

“Chiêu đó đúng là ác thật.

Ở phía sau, Vergil đưa tay lên vuốt trán, thở dài một tiếng đầy bất lực.

“…Ta đã dạy nó kiếm thuật.

Vergil nhìn cảnh tượng vừa rồi, lẩm bẩm như không tin vào mắt mình.

“Và nó dùng… cái này?

Naruto thì vẫn đứng đó, hoàn toàn không cảm thấy có gì sai.

Cậu quay đầu nhìn về phía bụi cây nơi Ebisu vừa rơi xuống, giọng rất bình thản.

“Vậy đủ tư cách chưa?

Giáo viên ưu tú của các Hokage?

Ebisu gập người, một tay ôm chỗ đau, một tay run rẩy chỉ về phía cậu:

“N-Ngươi… đánh lén… bẩn thỉu… vô đạo đức—!

“Không có luật nào cấm tôi dùng chiêu này hết.

” – Naruto vẫy tay – “Nhất là mấy người hay tự cho mình giỏi hơn người khác.

Trong lúc này, tại Tháp Hokage, Đệ Tam ngồi bên bàn đá, tay cầm tẩu thuốc chưa châm.

Ông đưa tay phải lên quả cầu thủy tinh trong suốt trước mặt – Thủy Tinh Cầu – công cụ theo dõi đặc biệt của Hokage.

“Cho ta xem Naruto.

Bên trong cầu thủy tinh, cảnh vật mờ dần hiện ra một bãi đất trống, ẩm ướt nước, mùi chakra còn sót lại.

Ebisu – bất tỉnh nhân sự.

Naruto – bước đi trong nắng, ngoái lại nhìn ‘tác phẩm’ của mình.

Rồi ông nhìn thấy… khoảnh khắc đó.

Ngón tay Naruto –

Cú thọc –

Gương mặt biến dạng của Ebisu –

Tiếng hét không thành lời –

Cả người cong lại như con tôm bị rút xương sống.

“Trời ơi…” – Đệ Tam buông một tiếng thở dài não nề.

Ông rút tẩu thuốc khỏi miệng, che mặt bằng một bàn tay.

Là xấu hổ thay cho Ebisu.

Hay là thương cảm cho lỗ nhị của anh ta đây?

“Xem ra…” – ông lẩm bẩm –

“Ebisu cũng không thuần hóa nổi thằng nhóc ấy rồi.

Hiruzen đứng dậy, tay chắp sau lưng, đi tới cửa sổ mở rộng của Tháp.

Bên dưới là Konoha – rực rỡ và ồn ào.

Nhưng lòng ông thì đang rối như tơ vò.

Ai…

Ai mới đủ tầm để rèn giũa Naruto?

Một người không sợ sự nổi loạn

Một người không bóp chết bản năng

Một người hiểu rằng để nuôi rồng, phải chịu được lửa.

Bỗng, quả cầu phát sáng lần nữa.

Không cần điều khiển, nó tự xoay.

Hiện ra cảnh… gần một nhà tắm công cộng trong làng.

Một cái bóng quen thuộc – cao lớn, tóc trắng, áo đỏ, trán buộc băng.

Đang… lấp ló bên rào gỗ.

Mắt dán vào kẽ ván.

Miệng lẩm bẩm gì đó.

“.

đẹp như thiên nữ.

dòng suối trong vắt như đôi mắt nàng…”

“Không thể nào…” – Hiruzen nheo mắt lại.

“Tên khốn này lại đang rình nhà tắm phụ nữ!

Nhưng ông chưa kịp giận thật, thì… môi khẽ nhếch.

“…Là hắn.

Người đủ ‘điên’ để chịu nổi Naruto.

Người đủ bản lĩnh để dạy nó.

Hiruzen lùi về sau, ngồi xuống ghế, lặng lẽ châm thuốc, rít một hơi dài.

Khói tỏa lên như màn sương mỏng.

Trên mặt ông, là sự an tâm lặng lẽ.

“Jiraiya…Ngươi đến rất đúng lúc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập