Sau lễ tang của Đệ Tam Hokage, bầu không khí trong Konoha vẫn còn nặng nề.
Nhiều khu vực trong làng vẫn đang được sửa chữa sau cuộc xâm lược, còn các ninja thì bận rộn với việc tuần tra và ổn định trật tự.
Riêng Naruto được tạm thời cho nghỉ ba ngày không phải làm nhiệm vụ.
Về mặt danh nghĩa là để hồi phục sau trận chiến với Shukaku, nhưng thực chất cũng là để cậu có thời gian ổn định tinh thần sau những sự kiện dồn dập vừa qua.
Buổi tối của ngày đầu tiên, khi Naruto vừa ngồi xếp bằng trên giường định nghỉ ngơi thì ý thức cậu đột nhiên bị kéo sâu xuống một tầng không gian quen thuộc.
Khi Naruto mở mắt ra, cậu đã đứng trong không gian tâm trí của mình.
Căn không gian rộng lớn tĩnh lặng, ánh sáng mờ ảo như sương.
Phía trước, Vergil đang đứng quay lưng về phía cậu, áo choàng dài khẽ lay động trong luồng gió vô hình của chakra.
Naruto hơi giật mình một chút rồi lập tức nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
“Sensei?
Vergil chậm rãi quay lại.
Ánh mắt xanh lạnh lẽo của anh nhìn Naruto vài giây, như đang đánh giá lại học trò của mình sau trận chiến vừa qua.
“Không tệ.
Naruto chớp mắt.
Vergil nói tiếp, giọng bình thản nhưng mang theo một chút tán thưởng hiếm hoi.
“Ngươi đã vượt qua được cánh cửa khó khăn nhất của Judgement Cut.
“Và thi triển thành công.
Naruto lập tức gãi đầu, nụ cười hiện rõ trên mặt.
Với người khác có thể đó chỉ là một lời nhận xét đơn giản, nhưng Naruto biết rất rõ Vergil hiếm khi khen ai.
Nghe được câu đó từ thầy của mình khiến cậu không giấu được vẻ vui vẻ.
“Em cũng không ngờ mình làm được.
“Lúc đó chỉ cảm thấy… nếu không chém thì sẽ chết.
Vergil khẽ gật đầu.
“Đó chính là ranh giới.
“Kiếm thuật của ta luôn nằm giữa sinh và tử.
Anh nhìn Naruto một lúc rồi nói tiếp.
“Nhưng đừng vì vậy mà tự mãn.
“Judgement Cut chỉ vừa mới bắt đầu.
“Ngươi còn rất xa mới chạm đến bản chất thật sự của nó.
Naruto nghiêm túc gật đầu.
“Vâng, thưa thầy.
Vergil im lặng một lúc.
Ánh mắt anh hơi hướng ra xa như đang cảm nhận điều gì đó mà Naruto không thể thấy.
Không gian tâm trí bỗng trở nên yên tĩnh hơn.
Sau vài giây, Vergil nói chậm rãi.
“Ta có cảm giác…”
“…sắp tới sẽ có vài sự kiện quan trọng xảy ra.
Naruto hơi ngạc nhiên.
“Ý thầy là gì?
Vergil không trả lời trực tiếp.
“Chỉ là trực giác.
“Nhưng loại trực giác này hiếm khi sai.
Ánh mắt anh quay lại nhìn Naruto, sắc bén hơn một chút.
“Vì vậy từ bây giờ…”
“Ngươi cần luyện tập nhiều hơn.
“Đừng lãng phí thời gian.
Naruto siết chặt nắm tay, vẻ mặt nghiêm túc hơn trước.
“Em hiểu rồi, em sẽ luyện tập chăm chỉ.
————————
Sáng hôm sau, Naruto vừa thức dậy thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Khi mở cửa ra, trước mặt cậu là một Anbu đeo mặt nạ cáo.
Người kia đưa cho cậu một tờ giấy niêm phong rồi nói ngắn gọn.
“Uzumaki Naruto.
“Ngươi đã được phê duyệt tấn cấp Chūnin.
“Hãy nhanh chóng đến tháp Hokage để hoàn tất thủ tục báo danh.
Nói xong, Anbu lập tức biến mất.
Naruto đứng ngẩn ra vài giây rồi mới nhìn lại tờ giấy trong tay.
Trái tim cậu khẽ đập nhanh hơn.
Dù đã trải qua nhiều trận chiến nguy hiểm, nhưng khoảnh khắc này vẫn khiến cậu cảm thấy một sự kích động rất rõ ràng.
Trở thành Chūnin… đó là một bước tiến rất lớn đối với một ninja của làng.
Naruto nhanh chóng thay đồ rồi chạy thẳng đến tháp Hokage.
Tại văn phòng hành chính trong tháp, sau khi hoàn tất các thủ tục cần thiết, Naruto cùng Shikamaru được trao bộ áo giáp tiêu chuẩn của Chūnin.
Neji vốn cũng nằm trong danh sách được thăng cấp, nhưng do vết thương từ kỳ thi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục nên hiện vẫn đang nằm viện và sẽ nhận trang bị sau.
Naruto cầm bộ áo giáp trong tay, cảm giác có chút kỳ lạ.
Không phải chỉ là niềm vui đơn thuần, mà giống như trong lòng cậu có một thứ gì đó vừa được tháo bỏ.
Vergil trong tâm trí cậu chậm rãi lên tiếng.
“Đó là một tầng chấp niệm.
“Chấp niệm?
Vergil nói bình thản.
“Trước đây ngươi luôn khao khát được người khác công nhận.
“Việc trở thành Chūnin chính là một minh chứng.
“Vì vậy tâm trí ngươi tự nhiên sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Naruto im lặng một lúc rồi gật đầu.
Cậu cũng không phủ nhận điều đó.
Từ khi còn nhỏ, cậu luôn muốn được mọi người nhìn nhận như một ninja thực thụ.
Tấm áo giáp Chūnin trong tay giống như một bước xác nhận rằng con đường mình đi không hề vô nghĩa.
Rời khỏi tháp Hokage, Naruto và Shikamaru quyết định tổ chức một bữa ăn nhỏ để ăn mừng.
Địa điểm quen thuộc được chọn là quán thịt nướng nơi cả nhóm thường tụ tập.
Khi Naruto và Shikamaru bước vào, gần như tất cả bạn bè cùng lứa đã có mặt:
Sakura, Kiba, Chōji, Tenten, Lee, Ino, Hinata, cùng vài người khác.
Bầu không khí trong quán lập tức trở nên náo nhiệt.
“Chúc mừng hai cậu!
Kiba là người nói lớn nhất, còn Chōji thì đã bắt đầu ăn từ lúc nào không rõ.
Lee nhiệt tình đến mức suýt làm đổ cả bàn khi vỗ vai Naruto.
Sakura mỉm cười chúc mừng, còn Tenten và những người khác cũng nâng ly chúc mừng thành công của hai tân Chūnin.
Naruto ngồi xuống bàn, nhưng rất nhanh cậu nhận ra vị trí của mình có chút… đặc biệt.
Ino đã ngồi xuống bên phải cậu từ lúc nào.
Hinata thì đỏ mặt nhưng vẫn ngồi xuống bên trái.
Hai cô gái gần như kẹp Naruto ở giữa.
Không khí quanh bàn bỗng có chút ám muội mà ngay cả Shikamaru cũng phải liếc sang nhìn một cái với vẻ lười biếng quen thuộc.
Naruto thì hoàn toàn không nhận ra điều đó.
Cậu chỉ cảm thấy bữa tiệc hôm nay đặc biệt vui.
Thịt nướng thơm phức, bạn bè xung quanh đều đang cười nói, còn Ino và Hinata thỉnh thoảng lại gắp thêm đồ vào bát cậu.
Naruto chỉ biết gãi đầu cười, trong lòng cảm thấy khá thích thú với bầu không khí náo nhiệt này, dù bản thân cậu hoàn toàn không hiểu vì sao bầu không khí quanh mình lại có chút kỳ lạ như vậy.
Trong suốt bữa tiệc, Sasuke hầu như không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
Cậu ngồi ở một góc bàn, thỉnh thoảng mới động đũa, ánh mắt lạnh lẽo như thường lệ.
Những người khác trong nhóm đã quá quen với biểu cảm đó nên cũng không để ý nhiều.
Với họ, Sasuke vốn dĩ luôn như vậy.
Nhưng sâu trong lòng cậu, một cảm giác khác đang âm thầm tích tụ.
Sự đố kị đối với Naruto không những không biến mất mà còn ngày càng rõ rệt hơn sau trận chiến với Shukaku và việc Naruto được thăng cấp Chūnin.
Nhìn Naruto bị hai cô gái xinh đẹp kẹp giữa, lại trở thành trung tâm của bữa tiệc, Sasuke chỉ lặng lẽ nhìn một lúc rồi quay đi.
Ngọn lửa âm ỉ trong lòng cậu tiếp tục cháy, không ai nhận ra.
Bữa tiệc kết thúc khá muộn.
Sau khi mọi người dần tản đi, Naruto phát hiện mình vẫn chưa được “thả”.
Ino và Hinata gần như cùng lúc đứng dậy, nói rằng sẽ tiễn cậu về nhà.
Kết quả là suốt quãng đường về, Naruto bị hai cô gái đi kèm hai bên như được “áp giải”.
Naruto chỉ biết gãi đầu cười ngượng ngùng, không biết nên nói gì cho phải.
Khi đến trước cửa nhà, Naruto quay lại nhìn hai người, hơi lúng túng.
Ino khoanh tay nhìn cậu, còn Hinata thì đỏ mặt cúi đầu.
Sau vài câu chào tạm biệt, hai cô gái cuối cùng cũng rời đi.
Naruto thở ra một hơi, vẫn còn cảm thấy đầu óc hơi rối rắm.
Cậu vừa định mở cửa bước vào nhà thì bất chợt cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình từ phía trên.
Naruto ngẩng đầu lên.
Trên nóc nhà, một thân ảnh quen thuộc đang ngồi đó.
Jiraiya khoanh tay nhìn xuống, vẻ mặt có chút phức tạp.
Vừa nãy ông đã nhìn thấy toàn bộ cảnh Naruto được hai cô gái xinh đẹp kèm hai bên đưa về tận cửa nhà.
Trong lòng Jiraiya không khỏi dâng lên một chút cay cú khó tả.
Làm một “tiên nhân háo sắc” lừng danh, ông bỗng nhiên cảm thấy hơi ghen tị với sức hút tự nhiên của thằng nhóc trước mặt.
Nhưng sau vài giây suy nghĩ, Jiraiya lại thở dài.
Dù có không muốn thừa nhận, ông cũng phải công nhận Naruto quả thật có “tiền vốn”:
ngoại hình rất giống Minato nên cực kỳ sáng sủa, khí chất ngày càng trầm ổn hơn trước, lại còn thể hiện tài năng trong trận chiến vừa rồi.
Jiraiya lắc đầu, cảm thấy có chút bất lực trước sự thật này.
Naruto lúc này đã nhận ra ông, liền lên tiếng.
“Tiên nhân háo sắc?
Jiraiya hơi giật mình vì bị gọi thẳng như vậy, nhưng rồi lập tức lấy lại vẻ bình thản.
Naruto nhìn ông với vẻ tò mò.
“Ông tìm tôi có chuyện gì vậy?
Jiraiya nhảy xuống từ mái nhà, phủi nhẹ bụi trên áo rồi cười cười.
“Chuẩn bị hành lý đi.
“Hành lý?
Jiraiya gật đầu.
“Ừ.
“Ngươi sẽ đi cùng ta làm một nhiệm vụ cho làng.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“Nhiệm vụ gì?
Jiraiya nhún vai, giọng nói nhẹ nhàng như đang kể một chuyện rất bình thường.
“Chúng ta sẽ đi tìm một người.
Naruto chờ ông nói tiếp.
Jiraiya nhìn cậu một cái rồi nói rõ.
“Senju Tsunade.
“Chúng ta phải tìm nàng và mời nàng trở về Konoha… làm Hokage.
Naruto nghe xong nhiệm vụ thì ánh mắt lập tức sáng lên.
Việc rời khỏi làng một thời gian để đi tìm một Tam Nhẫn huyền thoại, lại còn liên quan đến vị trí Hokage, đối với cậu rõ ràng là chuyện cực kỳ thú vị.
“Nghe hay đấy.
Naruto cười.
“Tôi tham gia.
Jiraiya lập tức bật cười lớn, rõ ràng rất hài lòng với phản ứng này.
“Ha ha ha!
“Ta biết ngay mà.
Ông vỗ mạnh vào vai Naruto một cái.
“Ba ngày nữa chúng ta khởi hành.
“Trong thời gian đó thì chuẩn bị hành lý đi.
Nói xong, Jiraiya nhảy lên mái nhà rồi biến mất trong bóng đêm, để lại Naruto đứng trước cửa nhà với vẻ mặt đầy hứng thú.
Sáng hôm sau, Naruto ra ngoài đi dạo quanh khu phố quen thuộc của Konoha.
Sau cuộc xâm lược vừa qua, nhiều khu vực vẫn còn đang được sửa chữa, nhưng nhịp sống trong làng đã dần quay trở lại bình thường.
Naruto vừa đi vừa suy nghĩ về chuyến hành trình sắp tới, nhưng chỉ một lúc sau, trực giác ninja của cậu bắt đầu cảnh báo.
Có người đang theo dõi cậu.
Khí tức đó không phải hoàn toàn xa lạ, nhưng cũng không phải kiểu chakra mà cậu thường gặp.
Naruto không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ thay đổi lộ trình, rẽ vào vài con phố khác nhau để thử cắt đuôi.
Nhưng người phía sau vẫn luôn giữ khoảng cách.
Không quá gần, cũng không quá xa.
Naruto nheo mắt.
Cuối cùng cậu rẽ vào một con ngõ vắng ít người qua lại.
Khi vừa bước vào giữa con ngõ, một luồng sát khí lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện phía sau.
Xoạt.
Naruto rút katana ra khỏi vỏ, cơ thể xoay nửa vòng, chuẩn bị lao tới.
Nhưng khi ánh mắt cậu chạm vào người vừa xuất hiện, động tác của Naruto lập tức dừng lại.
Người đứng đó là một lão già chống gậy, băng quấn che một bên mắt.
Shimura Danzō.
Naruto vẫn không hạ kiếm.
Ánh mắt cậu giữ nguyên vẻ cảnh giác.
“Danzo!
Ngươi tìm ta có chuyện gì?
Danzō đứng đó, nét mặt bình tĩnh như thể hoàn toàn không để ý đến lưỡi kiếm đang hướng về phía mình.
Lão khẽ cười nhạt.
“Không cần thiết phải căng thẳng như vậy.
“Ta chỉ đến nói chuyện.
Naruto không đáp.
Danzō nhìn cậu một lúc rồi nói tiếp.
“Ta có một lời mời.
“Rất hấp dẫn.
Naruto hơi nhíu mày.
“Lời mời gì?
Khóe miệng Danzō khẽ nhếch lên.
“Gia nhập Root.
Không khí trong con ngõ lập tức trở nên yên tĩnh.
Naruto không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào lão già trước mặt.
Danzō tiếp tục bằng giọng bình thản.
“Đừng vội từ chối.
“Ta sẽ cho ngươi một ngày để suy nghĩ.
Naruto vẫn im lặng.
Danzō khẽ gõ gậy xuống nền đá.
“Và nếu ngươi muốn biết… một vài thông tin liên quan đến thân thế của mình…thì nên cân nhắc.
Trong tâm trí Naruto, Vergil chậm rãi lên tiếng.
“Đề nghị này… đáng để suy xét.
Naruto hơi khựng lại trong giây lát.
Nhưng Danzō dường như không có ý định chờ câu trả lời.
Cơ thể lão bắt đầu mờ đi như một cái bóng.
Trước khi hoàn toàn biến mất, giọng nói của lão vang lên trong con ngõ vắng.
“Nếu ngươi quyết định.
“Đúng nửa đêm.
“Hãy đến tổng bộ Root.
Sau đó, bóng dáng Danzō hoàn toàn biến mất.
Con ngõ lại trở về yên tĩnh, chỉ còn Naruto đứng một mình, thanh katana vẫn còn trong tay, và lời mời kia vẫn vang vọng trong đầu cậu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập