Cập nhật mới

Dịch Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra

Chương 160


Giả Dị Gia đến trường đúng hẹn, cậu ta mặc dày như một quả bóng, chỉ thò mỗi non nửa mái đầu ra ngoài, phòng học nào cũng có hệ thống sưởi, vừa vào lớp, trong phòng yên lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng ho như cuốc kêu của Giả Dị Gia.

Cậu ta bịt miệng mình, vùi mặt trong cánh tay, nhịn đỏ cả mặt, tiếng ho ngắt quãng lọt ra ngoài theo kẽ ngón tay.

Cậu ho đến mức toàn thân run bần bật, mọi người khác đều không nhịn được chau mày vì tiếng ho này.

Phiền quá, không nghe thấy giáo viên đang nói gì.

Vương Đông Kỳ giơ tay, “Thưa cô, em dẫn Giả Dị Gia đến phòng y tế.”

“Đi đi.” Giáo viên xua tay, chẳng muốn cản trở các bạn khác học hành chút nào.

Vương Đông Kỳ ra hiệu yên tâm với Doãn Thường Lăng đang tỏ ra lo âu, sau đó kéo Giả Dị Gia đi ra ngoài.
 
Chương 161


“Đợi… khụ khụ khụ! Đợi đã…” Giả Dị Gia đi được nửa đường, kéo Vương Đông Kỳ lại, cậu ta chỉ vào cửa sổ, Vương Đông Kỳ vội vàng mở cửa sổ ra.

“Phù… khụ khụ, không khí trong phòng học nóng quá, em không chịu được lâu, hít thêm không khí lạnh là được.” Giả Dị Gia ho thêm vài tiếng, giờ mới từ từ dừng lại, hơi nóng còn dư trên mặt giảm dần.

“Đến phòng y tế.” Vương Đông Kỳ kéo cậu ta, nói.

“Em không sao, nghỉ ngơi tí là được.” Giả Dị Gia lắc đầu, cậu ta không muốn ở lại nơi toàn mùi cồn đó.

Tay Vương Đông Kỳ siết mạnh, rồi bưng mặt Giả Dị Gia bằng hai tay, cúi đầu hôn cậu.

“Đệt! Anh điên à?!” Giả Dị Gia đẩy phắt cậu ta ra, sau đó bưng mặt đối phương bắt đầu lau miệng cậu ta, “Em bị ốm, anh không sợ lây à??”

“Đi! Đến phòng y tế, anh đi cùng em.” Vương Đông Kỳ lại nắm tay Giả Dị Gia.

Giả Dị Gia nhìn cậu ta, hơi sốc, nỗi bất an trong lòng biến mất.
 
Chương 162


Kỳ thi cuối kỳ, Giả Dị Gia mang bệnh ra trận, chẳng biết Vương Đông Kỳ bị làm sao mà cũng bị cảm nhẹ, có thể là hai người này gần nhau quá nên bị lây.

Trong hai ngày thi chín môn, mẹ Doãn điên cuồng bổ sung hồ đào trứng gà, Doãn Thường Lăng không ăn nổi, bèn mang cho Bách Vụ Thanh ăn bớt, hai người ngồi xổm trước cổng trường, ăn trứng gà một cách nhếch nhác, mặc đồng phục trường cấp ba.

Sau đó bị bảo vệ lôi vào phòng bảo vệ, sưởi ấm.

Kẻo đứng ngoài bị mất mặt.

Hai người nhìn nhau cười, một người cầm nửa quả trứng gà cụng như uống rượu.

Sau đó họ bèn đi các địa điểm thi theo quy định, bắt đầu lượt thi đầu tiên.

Đề bài biết làm hết, nhưng lần này Doãn Thường Lăng làm chậm hơn so với mọi khi.

Các kỳ thi lớn nhỏ, Bách Vụ Thanh đều ngồi ở vị trí hạng nhất cả khối, vững như núi, kỳ thi tháng lần trước hai người kém nhau hơn mười điểm, Doãn Thường Lăng tủi thân xếp hạng hai khối, Bách Vụ Thanh phổng cả mũi.

Hắn còn bảo, chỉ cần hắn còn ở đây một ngày, Doãn Thường Lăng nhất định sẽ mãi mãi bị hắn đè xuống dưới!

Mắt Doãn Thường Lăng sáng như đuốc, bút viết hừng hực, lần này nếu lại thua Bách Vụ Thanh, tiên sư toàn bộ công sức ôn tập giấu kẻ này của cậu đều sẽ bị uổng phí!
 
Chương 163


Hai ngày thi kết thúc, Giả Dị Gia và Vương Đông Kỳ bèn về nhà nằm, duy trì thân phận bệnh nhân của mình, kỳ nghỉ đông cũng bắt đầu hẳn từ giờ phút này, bất kể bài tập về nhà nhiều cỡ nào, tóm lại là nghỉ lễ rồi.

Bố Doãn mẹ Doãn nghe Doãn Thường Lăng đề nghị, ở nhà đón Tết.

“Kính coong~” Có người ở ngoài, quản gia vội vàng đi mở cửa, bên ngoài là một cậu nhóc mặt mày tuấn tú, khí chất sạch sẽ đang đứng đó, mùa đông lạnh, gò má và chóp mũi đều đỏ bừng.

“Cậu là ai?” Quản gia nhìn cậu thấy lạ lẫm.

Doãn Thường Lăng mỉm cười, “Cháu là bạn học kiêm bạn thân của Bách Vụ Thanh.”

“Mời vào.” Quản gia nhường bước, chừa chỗ cho Doãn Thường Lăng vào.

Nhà Bách Vụ Thanh không khiêm tốn như hắn, lúc cậu điều tra địa điểm định lén lút mò tới, đứng dưới chân núi vẫn có thể nhìn thấy nóc nhà hắn ta, nhà to thật đấy… Có thể chỗ này nhà hắn không cần mua đất.

“Thường Lăng, sao em lại đến? Mau, vào phòng anh ngồi đi.” Sau khi hay tin, Bách Vụ Thanh đi từ tầng hai xuống ngay, hắn ăn mặc chỉnh tề ngay ngắn, chắc là dậy từ lâu rồi.
 
Chương 164


“Cô chú chưa nghỉ lễ à?” Doãn Thường Lăng theo Bách Vụ Thanh vào phòng, hỏi.

“Chưa, dạo này Tết lượng tiêu thụ hàng tăng vọt, công ty đang quay guồng rất mau, bận rộn lắm, em đến đây chỉ quan tâm đến họ thôi à?” Bách Vụ Thanh kéo tay Doãn Thường Lăng, tủi thân cọ đầu vào cậu.

“Chỉ hỏi thăm thôi mà? Đồ hay ghen. Nào, chúng ta so đáp án đi.” Doãn Thường Lăng cởi cặp mình, lấy laptop từ bên trong ra.

Sau khi kỳ thi cuối học kỳ kết thúc, nội dung đề đã được công bố trên mạng, gồm cả đáp án.

Bách Vụ Thanh nhìn Doãn Thường Lăng ôm laptop, vui vẻ đi tới chỗ bàn của mình, sắp đặt đồ đạc, rồi tìm dây sạc pin cắm vào, toàn bộ hành động rất trôi chảy.

“…”

“Em đến tìm anh chỉ để so đáp án thôi à?”

Doãn Thường Lăng còn chẳng buồn nhìn hắn, nhập mật khẩu mở máy tính, đáp: “Không thì gì?”
 
Chương 165


Bách Vụ Thanh mang ghế đến, ngồi cạnh Doãn Thường Lăng, sau đó gác đầu lên bàn, hắn thở dài, cứ như một con cá chết.

“Sao thế?”

Bách Vụ Thanh không nhúc nhích, ngước mắt lên, ra sức trừng mắt với Doãn Thường Lăng, cứ như oán phụ chốn khuê phòng, hắn liếc nhìn bằng ánh mắt phức tạp rồi thở dài.

Doãn Thường Lăng dừng việc đang làm, bắt chước động tác của Bách Vụ Thanh, cậu nằm bò ra bàn, một tay chọc má đối phương, “Sao thế? Cứ như vợ chết vậy.”

“Xuỳ!” Bách Vụ Thanh nhảy bật dậy, vỗ miệng Doãn Thường Lăng, “Mau xuỳ xuỳ xuỳ đi!”

“Hả?”

“Mau lên!”

“Ồ, xuỳ, được chưa? Anh muốn làm gì?” Doãn Thường Lăng bất lực.

Bách Vụ Thanh sắc mặt kỳ quái ôm chầm lấy Doãn Thường Lăng, cơ thể vô thức run rẩy, giờ cậu mới nhận ra có điều bất thường, giơ tay vuốt ve lưng đối phương, an ủi: “Anh sao thế?”

“Sau này đừng nhắc đến chuyện chết nữa…” Bách Vụ Thanh hít thật sâu mùi hương trên người Doãn Thường Lăng, cảm nhận người trong lòng mình vẫn còn sống, chỗ trống trong lòng lại được lấp đầy.

“Em chỉ đùa thôi mà? Vả lại, em có phải vợ anh đâu…” Doãn Thường Lăng đẩy Bách Vụ Thanh ra, gãi má.

Bách Vụ Thanh tỏ ra rất nghiêm nghị, “Em không phải vợ anh thì ai?”

Doãn Thường Lăng lại véo tai, “So đáp án đi, lần này chắc chắn em sẽ vượt qua anh.”
 
Chương 166


“Tiên sư cha! Tại! Sao! A a!!” Doãn Thường Lăng vươn tay vò mặt Bách Vụ Thanh như điên.

Ngoại trừ bài Ngữ Văn chưa biết điểm, Bách Vụ Thanh hơn cậu những năm điểm, tại sao?! Vất vả mấy ngày nay sắp xơ cả gan rồi!

Doãn Thường Lăng rất muốn chạy ra cửa sổ hét lên, “Tại sao?! Hào quang nhân vật chính mạnh thế à!!”

“Tức quá… em tức quá!! Tổ sư!” Doãn Thường Lăng vò như điên, Bách Vụ Thanh cười híp mắt nhìn cậu, ánh mắt cứ như ủ rượu, nhìn một lần chỉ ước gì được say trong đó.

Doãn Thường Lăng khựng mất nửa giây, hôn hắn như trả thù, hai cánh môi không thể nói là dày nhưng cũng coi như căng mọng cứ thế đè lên, người vốn đang thong dong bỗng trợn to mắt, toàn bộ sự thản nhiên đến giờ hoá thành hư vô, tay hắn vòng quanh eo đối phương, toàn thân run rẩy trong vui sướng.
 
Chương 167


Trong đầu Doãn Thường Lăng rối tinh rối mù, kỹ năng hôn của Bách Vụ Thanh giỏi quá đáng, dù cho người này là thiên tài, nhưng trên thế giới đâu có chuyện học một biết mười thế.

Lúc tách ra, hai người đều đỏ mặt thở dốc, Doãn Thường Lăng nghi ngờ nhìn hắn, “Kỹ năng hôn của anh giỏi lắm mà? Trước đây từng hẹn hò rồi à?”

Bách Vụ Thanh lắc đầu, “Không, chỉ có một mình em, có thể là anh không thầy tự giỏi chăng?”

“Trước giờ em vẫn luôn nghi ngờ.” Doãn Thường Lăng mím môi, phát hiện môi bị sưng, dái tai lại càng đỏ hơn, “Lúc đối mặt với một sự việc nào đó, anh hơi bị thành thạo quá mức.”

“Thế à?” Ánh mắt Bách Vụ Thanh hơi dao động.

“Bách Vụ Thanh, em muốn tin anh, em cũng muốn anh tin em.” Doãn Thường Lăng cầm cánh tay Bách Vụ Thanh, ánh mắt kiên định.

“Em…” Bách Vụ Thanh thở dài, đấu tranh một hồi, “Em phải đồng ý sẽ không cáu đã.”

“Ừm, em không cáu.” Trong lòng Doãn Thường Lăng đã đoán được đại khái.

Bách Vụ Thanh ngồi thẳng người, hỏi: “Em đã bao giờ nghe nói đến sống lại chưa?”
 
Chương 168


Sống lại.

Sao mà Doãn Thường Lăng chưa nghe nói bao giờ được cơ chứ, cậu chính là người được sống lại mà.

Cậu đơ người gật đầu một phát, suy đoán trong lòng dần dần kết tủa.

“Anh chính là người được sống lại, có thể em không tin, anh tối thiểu cũng phải hơn 70 tuổi đầu rồi.”

“Hơn 70?!” Mặc dù Doãn Thường Lăng đoán được có thể Bách Vụ Thanh cũng giống mình, nhưng nói đến cùng thì cậu nghiêng về khả năng Bách Vụ Thanh sống lại cùng lúc với cậu hơn, cũng nhờ vào vết nứt thời gian khi hai người họ cùng rơi xuống nước.

Dù cho Bách Vụ Thanh bắt đầu từ đầu, thì cùng lắm mới chỉ hơn 40 tuổi thôi.

“Em đừng chê bai anh… Anh vẫn còn trẻ trung trong tâm hồn mà… Anh nói thật đấy.” Bách Vụ Thanh nói rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt tràn ngập nỗi thấp thỏm bất an, tay cũng chần chừ có chạm vào đối phương hay không.

Doãn Thường Lăng kéo bàn tay lơ lửng trên không của hắn, cảm nhận mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay hắn, xuất phát từ lòng ích kỷ, cậu hỏi: “Anh có thể kể cho em về chúng ta trước khi sống lại không?”
 
Chương 169


Bách Vụ Thanh hé miệng, như bị bóp nghẹt cổ họng.

Hắn giơ tay vuốt ve mặt Doãn Thường Lăng, tình cảm bị kìm nén nhiều năm nay tuôn trào trong giây phút này.

Mọi khi bình dị như nước, dù là lúc tỏ tình, hắn chưa bao giờ bộc lộ toàn bộ cảm xúc của mình như thế.

Lần đầu tiên Doãn Thường Lăng đối diện thẳng với toàn bộ tình cảm của Bách Vụ Thanh dành cho mình, nồng nàn và sâu sắc vượt quá tưởng tượng của cậu, trải qua sự tích tụ lắng đọng thời gian dài tạo thành, nhất thời bao trùm cậu, khiến lòng cậu run lên, hơi ngạt thở.

Bách Vụ Thanh cụp mí mắt, che giấu cặp mắt vạch trần tình cảm của mình, rụt tay về, hai tay hắn đan vào nhau đặt giữa hai chân, giống như trẻ con biết sai.

“Lúc đó em không quen biết anh…”

“Vì trong mắt em chỉ có Đổng Hãn…” Nói đoạn, hắn liếc nhìn Doãn Thường Lăng đầy u buồn và uất ức, cậu chột dạ giần giật khoé môi.

Chuyện này cậu cũng không kiểm soát được mà.

“Lúc đó anh cứ nghĩ mãi, là tại anh không đủ đẹp trai, hay là anh học hành chưa đủ cố gắng? Anh ra sức học tập, đứng trên đỉnh tất cả mọi người, anh khát khao giành được sự chú ý của em, nhưng lúc đó em chỉ chú ý đến tên đội sổ Đổng Hãn, cơ bản là chẳng quan tâm đến bảng xếp hạng điểm số…”

“Việc làm anh tức giận nhất là Đổng Hãn lại không trân trọng em tốt như thế, ngày nào cũng lượn lờ trước mặt anh, anh toàn nhìn thấy vẻ mặt bị tổn thương của em, anh muốn người đứng bên cạnh em là anh xiết bao, em có biết anh muốn giết Đổng Hãn đến mức nào không? Nhưng anh không dám… anh sợ em buồn.”
 
Chương 170


“Anh cáu tại sao anh không gặp được em sớm hơn, anh cáu tại sao tế bào thể thao của anh không giỏi, không thể thu hút ánh mắt của em trên sân bóng rổ như Đổng Hãn, anh cáu anh không có tiền mua cho em kem dâu tây mà em thích.”

“Anh lúc đó rất nghèo, em học cấp ba số 1, anh học cấp ba số 3, điểm giao nhau của anh và em chính là sợi dây chuyền đó, có thể là tình yêu sét đánh, tóm lại từ lúc đó anh đã thích em rồi, cũng là từ lúc đó anh bắt đầu ra sức học hành, chen vỡ đầu vào được trường cấp ba số 1, đến khi làm lại lần nữa, anh lại không tìm được sợi dây chuyền đó…” Bách Vụ Thanh tỏ ra hụt hẫng.

Giờ Doãn Thường Lăng mới hiểu lúc đó mình nghe hắn kể, cứ cảm thấy chỗ nào sai sai, Bách Vụ Thanh giàu thế nào, sao lại đi chọn phần thưởng chỉ năm xu chứ?

Hơn nữa so với trường cấp ba số 1, trường cấp ba số 3 quá bình thường, thậm chí còn không thể so sánh với trường công lập bình thường, con cháu nhà giàu sẽ không đi học ở ngôi trường như thế.
 
Chương 171


“Em lúc đó hơi khác em bây giờ, có thể là vì anh chen vào chăng?” Bách Vụ Thanh bật cười, có chút mừng rỡ.

Biết được tiền căn hậu quả, Doãn Thường Lăng cười hùa theo, không ngờ người này lại nhạy cảm thế…

Bách Vụ Thanh không phát hiện ra điểm khác thường ở Doãn Thường Lăng, hắn nói tiếp: “Đổng Hãn tỏ tình với anh, bị anh từ chối, nhưng nó vẫn chưa tuyệt vọng, bám lấy anh đủ kiểu. Anh thật sự rất muốn đánh nó một trận, khiến nó ngoái đầu nhìn em, nhưng vì ích kỷ nên anh không làm thế, anh không muốn để nó nhìn thấy cái tốt của em.”

“Cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, anh giành được suất bảo đảm đi du học nước ngoài, có lẽ cũng là một cách trốn tránh, mỗi lần nhìn thấy em ngậm đắng nuốt cay trước mặt Đổng Hãn, anh đều muốn phát điên.” Bách Vụ Thanh siết chặt tay, đầu ngón tay trắng bệch.

“Sau khi du học trở về, ở một bữa tiệc, anh nhìn thấy Đổng Hãn ôm một người phụ nữ, không phải em. Lúc đó anh đã tìm đến nó, hỏi ngay trước mặt cô gái kia, em đâu? Em đang ở đâu?” Bách Vụ Thanh nhìn Doãn Thường Lăng, biểu cảm toát ra vẻ mù mịt và sợ hãi, hắn đã đắm chìm hẳn trong hồi ức.

Doãn Thường Lăng nhẹ nhàng ôm lấy Bách Vụ Thanh, giọng nói run rẩy, “Được rồi, đừng kể nữa…”
 
Chương 172


Bách Vụ Thanh lắc đầu, ôm chặt Doãn Thường Lăng, nói tiếp: “Nó bảo không quen… sao có thể không quen cơ chứ?”

Toàn thân Doãn Thường Lăng cứng đờ, trái tim thắt lại.

“Kể từ sau lần đó, anh và Đổng Hãn toàn chạm mặt vô cớ, anh chán ghét nó bao nhiêu cũng chỉ có mình anh biết, cho tới một ngày nọ anh gặp lại em, anh phát hiện em đã gầy rộc hẳn đi, ánh mắt cũng không còn sáng như trước nữa.”

“Anh muốn móc tim mình ra cho em, nhưng trong mắt em vẫn chỉ có Đổng Hãn, nó có gì tốt đẹp chứ? Anh đã giàu hơn nó, có quyền lực hơn nó, yêu em hơn nó.”

“Lúc ấy anh cũng điên rồi… Anh cho rằng cướp Đổng Hãn khỏi em, em sẽ có thể rời khỏi nó hoàn toàn, nhưng anh không ngờ em lại nhảy cầu tự sát… Em có biết lúc đó tim anh đau cỡ nào không? Sắp chết rồi!!”

Mặt Bách Vụ Thanh dán vào cổ Doãn Thường Lăng, chưa được bao lâu lệ đã tuôn rơi thành hàng.
 
Chương 173


Bách Vụ Thanh khóc nức nở.

“Anh không cứu được em, anh không cứu được, đều là tại anh… Nếu anh túm chặt em, em sẽ không chết…”

Doãn Thường Lăng vỗ lưng hắn, thầm nghĩ: Chuyện này không trách anh, chỉ có thể trách em lúc đó đạp văng anh đi…

“Sau khi tỉnh lại anh đã nghĩ đến chuyện tự sát, anh muốn đi cùng em… Nhưng anh không biết nên đối mặt với em ra sao… Anh bắt đầu sợ hãi, sợ chết. Nhưng anh không quên được em, anh làm việc suốt ngày, sau đó mang hết số tiền anh kiếm được cho đội cứu hộ, anh muốn họ vớt em lên.”

“Không tìm thấy, ngay cả thi thể anh cũng không tìm thấy…”

Bách Vụ Thanh khóc đến mức gần như ngất xỉu, trong giọng nói tràn ngập tuyệt vọng, rất khó đoán được lúc đó hắn sụp đổ đến mức nào.

Lần đầu tiên Doãn Thường Lăng cảm nhận được tình cảm sâu nặng thế này, theo nhận thức của cậu, chưa bao giờ có ai quan tâm cậu đến mức ấy.

Dù là bố mẹ cậu, cũng sẽ vứt bỏ cậu sau khi cậu công khai xu hướng tính dục của mình.
 
Chương 174


“Đừng khóc nữa, không phải em vẫn còn ở đây sao?” Doãn Thường Lăng khịt mũi, ngoẹo đầu ngoạm một phát trên má Bách Vụ Thanh.

Bách Vụ Thanh vẫn ôm cậu thật chặt, cọ đầu, “Có thể do anh vất vả quá, sợ hãi quá, anh hút thuốc rất nhiều, mắc bệnh ung thư, ung thư phổi, chạy thận hàng ngày sắp giết anh rồi, Thường Lăng… đau quá…”

Doãn Thường Lăng bó tay, cậu không biết mình nên nói gì, chỉ có thể ôm chặt người đã dùng cả đời yêu mình.

“Anh chịu đựng đến 58 tuổi, lúc đó anh xấu xí lắm, may mà em không nhìn thấy anh như thế, chắc chắn em sẽ không thích đâu.”

Bách Vụ Thanh cười, “Anh mơ thấy em đến đón anh, anh nắm tay em, toàn thân không kìm được run rẩy, đấy là lần đầu tiên em dắt tay anh, anh vui vẻ tưởng đã đến thiên đường.”

“Nhưng anh không ngờ rằng, lúc anh tỉnh dậy, anh đã sống lại, bắt đầu từ đầu, sau khi sợ hãi ban đầu, anh trở nên sung sướng, lần này anh sẽ không để em vuột mất trước mặt mình nữa.”
 
Chương 175


“Anh giúp gia đình kiếm tiền, lén lút tập bóng rổ… Em đừng giận, anh không phải cố tình lừa em đâu, anh chỉ muốn tạo ấn tượng tốt với em, nhưng anh lại đến muộn!!”

Bách Vụ Thanh uất ức gầm lên.

“Nhưng sau khi em bị Đổng Hãn ném bóng rổ trúng đầu, em lại thay đổi, toàn lẩn tránh Đổng Hãn, anh vui chết đi được! Cuối cùng mắt em cũng hết mù!”

Doãn Thường Lăng bị nghẹn đột ngột, khoé môi giần giật, “Đúng thế, ban đầu mù mắt nên mới thích Đổng Hãn, bây giờ sáng mắt rồi, mới đi thích anh.”

Bách Vụ Thanh mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ bừng, nhìn Doãn Thường Lăng, mắt ươn ướt, “Em xem kiếp trước anh chịu nỗi khổ lớn như thế vì em, kiếp này em không được bỏ rơi anh đâu.”

Doãn Thường Lăng lau nước mắt trên mặt hắn, đau lòng tỳ trán lên trán đối phương.

“Được.”
 
Chương 176


“Em phải đối xử tốt với anh đấy.” Bách Vụ Thanh nhìn đăm đăm vào môi Doãn Thường Lăng, thì thầm.

“Ừm, chắc chắn rồi.”

“Thế em hôn hôn anh được không?” Bách Vụ Thanh ngước mắt nhìn Doãn Thường Lăng, khuôn mặt vừa khóc tỏ vẻ lấy lòng.

Doãn Thường Lăng đau lòng bụm mặt hắn, dịu dàng hôn lên môi hắn, “Anh tốt lắm, thật đấy, vậy nên đừng hạ thấp mình như thế trước mặt em được không?”

Bách Vụ Thanh chớp mắt, bối rối gật đầu, rõ ràng là chưa nghe lọt, cặp mắt cười của hắn hơi khép lại, chu môi nói: “Hôn cái nữa, hôn cái nữa.”

Tim Doãn Thường Lăng rung động, đặt một nụ hôn lên mắt hắn, người đó vô thức nhắm mắt, hàng mi dài run nhè nhẹ, đến khi nụ hôn kết thúc lại vội vàng mở mắt, như chẳng muốn lãng phí thời gian nhìn thấy Doãn Thường Lăng chút nào.

Dái tai Doãn Thường Lăng đỏ tưng bừng, cậu đứng dậy nói: “Nhà anh có trứng gà chín không? Mắt anh sưng rồi, em lăn cho anh.”
 
Chương 177


“Thế anh là cục cưng của em à?” Bách Vụ Thanh hỏi một đằng đáp một nẻo.

Một sợi dây trong đầu Doãn Thường Lăng đứt phựt.

Bạn ơi tỉnh táo đi! Hình tượng nhân vật OOC rồi!

Có điều Bách Vụ Thanh bây giờ là một món hàng dễ vỡ, không dám châm chọc, cậu chỉ có thể xoa đầu đối phương, vò mái tóc mềm mại này thành một cái tổ chim, bắt chước giọng điệu của Bách Vụ Thanh, “Anh không phải cục cưng của em thì ai?”

Giờ Bách Vụ Thanh mới hài lòng buông tay, vui vẻ nói: “Bảo quản gia mang lên là được, em không cần đích thân đi lấy đâu.”

“Không sao, dù sao thì em cũng không bận, vả lại phần lớn nguyên nhân anh khóc cũng là tại em.” Doãn Thường Lăng thở dài, cậu thật sự bó tay với người này, nhưng cũng cam tâm tình nguyện.

Ra ngoài cửa, quản gia đang lau cốc dưới tầng một, Doãn Thường Lăng xuống tầng, hỏi: “Bác quản gia ơi, có trứng gà chín không ạ?”

Quản gia hơi sửng sốt, lắc đầu, “Không có, trứng gà sống thì còn nhiều lắm.”

“Được, cháu mượn bếp được không ạ?” Doãn Thường Lăng chỉ vào phòng bếp.

“Tất nhiên là được, cậu chủ Bách đã dặn dò, chỉ cần là yêu cầu của cậu thì đều phải thỏa mãn vô điều kiện.” Quản gia hơi khom lưng, rất lịch thiệp.
 
Chương 178


Doãn Thường Lăng cầm hai quả trứng gà chín đã được ngâm nước lạnh lên tầng, mở cửa bèn nhìn thấy Bách Vụ Thanh nhìn chằm chằm vào máy tính của cậu, tỏ vẻ muốn chạm vào mà không dám, thấy cậu đến, hắn vội vàng ngồi thẳng người.

“Nào, đến đây ngồi xuống giường đi.” Doãn Thường Lăng vỗ giường, Bách Vụ Thanh tai đỏ bừng chạy tới, ngồi xuống.

Bóc trứng gà xong, cậu từ từ lăn trên cặp mắt sưng húp của Bách Vụ Thanh, “Bách Vụ Thanh, kể cho anh chuyện này.”

“Hửm?” Bách Vụ Thanh tận hưởng động tác dịu dàng của Doãn Thường Lăng, khoan khoái cong khóe môi.

“Thực ra… em cũng sống lại.”

Bách Vụ Thanh run bắn, mở choàng mắt ra, trứng gà trong tay Doãn Thường Lăng rơi xuống đất, nảy lên một phát.

“Em nghĩ anh đã kể cho em nhiều thế rồi, em cũng nên kể cho anh bí mật của em.”

“Em cũng bắt đầu từ đầu à?” Ánh mắt Bách Vụ Thanh rất sốt sắng.

“Có thể coi là vậy, lúc em vừa gặp Đổng Hãn, cũng là giây phút mà anh bảo em bắt đầu thay đổi.”

Bỗng nhiên lập trường của hai người bị đảo lộn, Doãn Thường Lăng lúc này trở nên rụt rè.

Cậu đang chờ Bách Vụ Thanh nổi cáu, suy cho cùng thì sự an ủi lúc nãy đặt vào bây giờ cứ như trò cười, đó đều là chuyện đã biết.

Kể từ bắt đầu, hai người đã vô tình lừa gạt đối phương.
 
Chương 179


“Em…” Cổ họng Bách Vụ Thanh chuyển động.

Doãn Thường Lăng gục đầu, không dám nhìn hắn.

“Ban đầu em bảo thích anh có thật không? Em thật lòng không để bụng chuyện anh làm ở kiếp trước? Còn cả lời em vừa nói, còn tính không?” Bách Vụ Thanh không trách cậu, mà hỏi việc mình cho là quan trọng hơn.

“Thật, đều là thật, em còn phải cảm ơn anh, nếu không nhờ anh thì em cơ bản không có cơ hội sống lại.” Doãn Thường Lăng ngẩng đầu, nói chân thành.

Bách Vụ Thanh như bị rút hết sức lực trong nháy mắt, hắn thở phào nhẹ nhõm, “Thế thì tốt.”

“Anh không trách em lừa anh à?”

“Chẳng phải anh cũng lừa em đấy ư? Không ai nợ ai.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom