Cập nhật mới

Dịch Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra

Chương 180


Tết đến, dù là nhà giàu quyền quý thì cũng không tránh được việc ghé thăm họ hàng bạn bè.

Trong các nhân vật quan trọng, không thể thiếu bọn trẻ con quỷ sứ…

Bọn quỷ sứ đang bò đầy trên người Doãn Thường Lăng, sự thật chứng minh đẹp cũng là tội, trẻ con bây giờ cũng rất chú ý đến thứ không thiết thực là chỉ số sắc đẹp.

Là một cậu nhóc 16 tuổi, Doãn Thường Lăng bị người lớn cử đi chăm sóc những đứa trẻ con khác.

Tiếng ồn ào không dứt, Doãn Thường Lăng tìm một hướng bắt đầu ngây người, tình cờ đáp phải một đứa nhóc.

“Anh Doãn!! Cho anh cái máy bay này!” Một đứa bé mũm mĩm đỏ mặt đưa máy bay nhỏ của mình cho Doãn Thường Lăng, trong mắt vừa lưu luyến vừa kiên quyết.

Doãn Thường Lăng không khỏi thấy buồn cười, “Anh không chơi đâu, em cầm đi.”

“Dạ~” Mắt đứa bé sáng bừng, lại ôm máy bay ngồi xổm một bên chơi.
 
Chương 181


Đám nhóc quỷ sứ chạy lung tung khắp nơi, Doãn Thường Lăng đuổi theo sau, lúc thì đóng vai Ultraman giải cứu Trái Đất, lúc thì biến thành đại ma vương vô địch bị đám kỵ sĩ trẻ con đánh cho chạy khắp nơi, điện thoại trong túi cũng rơi ra ngoài không biết từ lúc nào, bị một đứa nhóc nào đó nhặt được.

Buổi trưa được ăn cơm, chia thành hai bàn, một bàn trẻ con một bàn người lớn, mỗi bàn một mâm.

Đồ ăn đầy ắp bàn, Doãn Thường Lăng ngồi chính giữa, quản lý đám trẻ con này, chơi chung một buổi sáng, Doãn Thường Lăng đã trở thành vua trẻ con trong mơ hồ, cậu ngồi đó chỉ cần ho một tiếng, trong nháy mắt đám nhóc quỷ sứ đã ngoan ngoãn ngồi im, rất nhiều cặp mắt sáng rực nhìn cậu.

Sau khi người lớn khởi động, bàn này mới bắt đầu, đứa nhóc tặng máy bay ngồi bên cạnh Doãn Thường Lăng, tay cầm đũa gắp một miếng vịt quay rất vững, rồi đưa cho Doãn Thường Lăng, “Anh ơi, ăn thịt nè.”

“Ừ~” Tim Doãn Thường Lăng sắp tan chảy.

“Cạch!” Một cái điện thoại rơi ra từ trong túi đứa nhóc.

Doãn Thường Lăng: “…” Sao giống điện thoại của mình thế…
 
Chương 182


“Anh ơi, cho anh này, em vừa nhặt được.” Nhóc con trèo từ trên ghế xuống, bình tĩnh nhặt điện thoại lên đưa cho Doãn Thường Lăng.

Doãn Thường Lăng nhìn ánh mắt ngây thơ của nó, nghẹn mất hồi lâu, “… Cảm ơn nhé.”

Nói đoạn, cậu nhận điện thoại, mở ra đọc, phát hiện tin nhắn Bách Vụ Thanh gửi cho mình sắp nổ tung rồi.

??? Chuyện gì thế?!

Nhân dịp đi vệ sinh, Doãn Thường Lăng trốn trong nhà vệ sinh, rồi mở tin nhắn.

Thời gian là nửa tiếng trước.

Bách: ‘Chọc một phát’

Bách: ‘Doãn Thường Lăng, nghe thấy xin hãy trả lời!’

Bách: ‘Chọc một phát’ ‘Chọc một phát’ ‘Chọc một phát’ ‘Chọc một phát’



Bách: ‘(⌒`) Doãn Thường Lăng đồ sở khanh!!’

Bách: ‘。゜゜(□`)°゜。Sao em không trả lời anh!!’

Bách: ‘Bài em đăng nghĩa là sao? Một mình anh không thoả mãn được em nữa à?!! (°ω°`)’

Bách: ‘Hôm kia em còn bảo anh là cục cưng của em mà! Đồ lừa đảo!!’

Doãn Thường Lăng: Cái quái gì thế?!

Tay cậu run rẩy mở tường nhà mình, phát hiện ra vốn 0 bài đăng tự dưng biến thành 1.

Cậu chưa bao giờ chơi thứ này, danh sách bạn bè cũng chỉ có một mình Bách Vụ Thanh, vừa đăng ký tài khoản mấy tuần trước, tường nhà chỉ là đồ trang trí.

Không ngờ tự dưng hôm nay lại đăng một bài, còn là mấy tấm ảnh động, chín tấm ảnh động đàn ông đủ kiểu đang chớp mắt.

Đù!

Không phải cậu đăng! Đám người này còn không đẹp bằng Bách Vụ Thanh!!!

Thoát tường nhà, Doãn Thường Lăng đang nghĩ xem phải giải thích ra sao, bỗng phát hiện ô trò chuyện với Bách Vụ Thanh có thêm một thông báo tin nhắn.

Mở ra là một tấm ảnh bị làm mờ, nhoè nhoẹt, còn là ảnh động, vẫn đang tải.

Doãn Thường Lăng ôm điện thoại, ngồi trên bồn cầu, mắt nhìn trân trân, thấy mong đợi vô cớ.

Tải xong rồi.

Bách Vụ Thanh trong ống kính hơi lúng túng, vừa tủi thân vừa giận dỗi, hắn hung dữ trừng mắt một cái, do dự một cái, và chớp mắt miễn cưỡng một cái.

Giây phút ảnh tải xong, tin nhắn của hắn cũng được gửi tới.

Bách: ‘Anh không đẹp bằng họ sao? Quả nhiên một cái lạ bằng tạ cái quen? Hửm??’

Đã già nửa tiếng trôi qua, lẽ nào nãy giờ hắn vẫn đang chụp ảnh?

Doãn Thường Lăng nghĩ, sắc mặt rạng rỡ.

Sao mà Vụ Thanh của cậu lại đáng yêu thế này?

Doãn: ‘…’

Là tin nhắn thoại.

“Đẹp, trong lòng em anh là đẹp nhất.”
 
Chương 183


Chờ hai phút, Bách Vụ Thanh vẫn chưa đáp, có thể là đầu bên kia hắn cũng đang bận, Doãn Thường Lăng rửa tay rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

Cơm trên bàn chưa ai động vào tí nào, mấy đứa trẻ con cắn ngón tay, mắt long lanh nhìn về phía nhà vệ sinh, sau khi nhìn thấy cậu thì đồng loạt hò reo.

Doãn Thường Lăng hơi cảm động, mấy đứa nhóc này đang chờ cậu quay lại ăn cùng ư?

“Anh ơi, anh đi vệ sinh chậm quá, mẹ bảo thế thì phải đi bệnh viện khám đấy.” Một đứa còm nhom trong đó nói.

Doãn Thường Lăng: “…” Quả nhiên trẻ con rất đáng ghét.



Ăn cơm xong, cuối cùng đám người đó cũng được tiễn đi, Doãn Thường Lăng mệt mỏi lên tầng, nằm trên giường mình, thở dài, “A… mệt quá…”

Cậu cầm điện thoại lên, đăng nhập, vẫn dừng ở tin nhắn thoại của cậu, Bách Vụ Thanh chưa trả lời.

Bỗng nhiên, trong lòng hơi buồn bực.

“Tại sao không trả lời mình?”
 
Chương 184


Mơ hồ ngủ thiếp đi, chẳng ăn cả cơm tối, lúc tỉnh dậy, cậu nhìn đồng hồ, 3:24 rạng sáng, sắp ba giờ rưỡi rồi.

Cậu vô thức đăng nhập xem thử, phát hiện Bách Vụ Thanh trả lời vào 5:40 chiều.

Bách: ‘7h gặp nhau ở công viên Mộc Sinh nhé?’

7h???

“Đệt!!” Doãn Thường Lăng tỉnh táo ngay lập tức, túm áo khoác, xỏ giày, lao thẳng ra ngoài.

Công viên Mộc Sinh rất gần nhà Doãn Thường Lăng, là nơi cậu phải đi qua khi đến trường.

Chạy đến đó chỉ mất năm phút đồng hồ, nhưng Bách Vụ Thanh bảo 7 giờ… Bây giờ đã hơn 6 tiếng trôi qua… Vả lại, đang Tết nhất, trên đường không có ai, nhiệt độ thấp dã man.

Doãn Thường Lăng chạy mãi rồi chậm dần, nỗi đau buồn sâu sắc bao trùm cậu.

Tại sao lại thiếp đi! Tại sao?!



“Thường Lăng?” Giọng Bách Vụ Thanh vọng tới cách đó không xa.
 
Chương 185


“Tại sao…” Doãn Thường Lăng siết chặt nắm tay, lẩm bẩm.

“Gì cơ?” Bách Vụ Thanh không nghe rõ, hắn vừa xoa tay vừa lại gần Doãn Thường Lăng, đáng thương nói: “Lạnh quá, sưởi tay được không?”

“Tại sao anh không gọi điện cho em?! Nếu 7 8 giờ sáng hôm nay em mới dậy, anh cũng ở đây chờ em à?” Mắt Doãn Thường Lăng ngấn lệ, trong lòng vừa tức vừa thương, hắn không nghĩ cho sức khoẻ mình được à?

Bách Vụ Thanh run cầm cập, hơi sợ, “Em đừng cáu, lúc anh ra có mang điện thoại, sau đó rơi mất… Số điện thoại cũng chưa thuộc… Vả lại, anh tin em sẽ đến tìm anh mà.”

“Tìm, tìm cái quần què!” Nước mắt Doãn Thường Lăng rơi lã chã, “Tổ sư, anh một mực đòi làm em tức chết à! Đáng đời anh chết cóng, đồ không có não.”

“Đừng khóc mà, lần sau nhất định anh sẽ gọi cho em…”

“Hừ!” Doãn Thường Lăng kéo tay Bách Vụ Thanh, quả nhiên lạnh như băng tảng, “Đến đây, ôm em.”

Bách Vụ Thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm, ôm Doãn Thường Lăng từ sau lưng, ngoan ngoãn đặt tay vào túi áo đối phương, rồi khom lưng gác cằm lên vai cậu, đẩy cậu đi tiếp.

“Thường Lăng, đi thôi, dẫn em đi xem cái này hay lắm.”
 
Chương 186


“Gì cơ?” Doãn Thường Lăng ngoái đầu thơm lên vầng trán bị tóc che khuất của Bách Vụ Thanh, “Tên nhóc này!”

“Còn giận không?” Bách Vụ Thanh cọ cổ Doãn Thường Lăng, thì thầm.

“Còn phải nói à! Anh đổi vị trí suy nghĩ mà xem, nếu em làm việc như anh, anh…”

“Anh sẽ không để chuyện như thế xảy ra.” Bách Vụ Thanh chặn luôn vế sau, “Đến rồi.”

Trái tim Doãn Thường Lăng không chịu kiểm soát, đập nhanh vài nhịp, mặt nóng bừng, ánh mắt dần dần hạ xuống phía trước.

Trên khoảnh đất trống chính giữa công viên bày một hình trái tim, nhìn kỹ thì hình như là sáp nến, đệt! Không phải là đợi cậu mãi đến khi cháy hết đấy chứ?

Cảm giác tội lỗi của Doãn Thường Lăng lại tăng thêm một bậc.

Chính giữa có một thứ trông như que dài, Bách Vụ Thanh đằng sau thả cậu ra, móc bật lửa từ trong túi ra, đi tới, châm lửa.

“Xoẹt–“

Ánh lửa bắn ra khắp nơi, giống như bắn pháo hoa dưới đất, ngắn ngủi nhưng tuyệt đẹp.

Bách Vụ Thanh đứng bên cạnh, trong mắt toàn là Doãn Thường Lăng, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn, rải đầy sao, “Thường Lăng, chúc mừng năm mới.”
 
Chương 187


Chẳng mấy chốc pháo hoa đã cháy hết, Doãn Thường Lăng bước vài bước, sau đó lao tới nhào vào lòng Bách Vụ Thanh, lẩm bẩm: “Chúc mừng năm mới.”

Bách Vụ Thanh ôm đáp lại, tiếng cười trầm vang dội bên tai, “Dạo này quản chặt quá, Tết không cho bắn pháo hoa, lát nữa anh còn phải quét dọn chỗ này.”

Doãn Thường Lăng vốn đang cảm động, nghe thấy thế bèn phì cười, “Hà… ngốc nghếch.”

Bách Vụ Thanh mặc cho cậu véo mặt mình, mặt hai người đều tươi cười, đến lúc rung động, môi đã dán vào nhau.

“Được dùng lưỡi không?”

“Không được.” Dái tai Doãn Thường Lăng đỏ bừng, thơm một phát lên môi đối phương, “Chờ… đại học đã.”
 
Chương 188


Hai người dọn dẹp mọi thứ cùng nhau, chụt một cái, bịn rịn chia tay.

“Mau về ngủ đi, mấy giờ rồi, à phải rồi, nhớ phải tắm nước nóng đã, uống nước ấm rồi hẵng ngủ, biết chưa?” Doãn Thường Lăng gõ mặt Bách Vụ Thanh.

Mắt Bách Vụ Thanh mông lung, gật đầu, hắt xì một phát.



Về đến nhà, Doãn Thường Lăng rón rén chạy về phòng mình, có thể là do đã ngủ cả chiều, bây giờ cậu không buồn ngủ.

Nhìn đồng hồ, 6:05, trời vẫn tối đen, cậu trở mình nằm trên giường, mở điện thoại.

Lúc đăng nhập, Bách Vụ Thanh không online, tên gốc trên mạng chỉ là một chữ “Bách” đơn giản, giờ nhìn lại, đã biến thành…

Biến thành “Ngài Bách cấm dục”.
 
Chương 189


Nửa năm trôi qua, cuối cùng cũng có bảng điểm cuối kỳ.

“A!!!” Một tiếng hét vọng ra từ phòng Doãn Thường Lăng!!

“Sao thế?! Con trai, con không sao chứ?!” Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, mẹ Doãn lo lắng hỏi.

Doãn Thường Lăng vội vã đáp, “Mẹ, con không sao, mẹ yên tâm.”

Chờ tiếng bước chân bên ngoài đ xa, Doãn Thường Lăng bắt đầu lăn lộn trên giường, lần đầu tiên cậu cảm thấy thỏa mãn thế này.

Hạng nhất!! Mình hạng nhất!!!

Doãn Thường Lăng nhìn bảng điểm trong điện thoại, cảm thấy mình sắp ngất xỉu, tay run run chụp ảnh màn hình, rồi gửi cho Bách Vụ Thanh.

Doãn: ‘Bách Vụ Thanh!!! Nhìn này!!! Em vượt qua anh rồi!!!’

Ngài Bách cấm dục: ‘Chúc mừng. ヾ(●`●)’

Doãn: ‘Anh đổi tên đi!’

Ngài Bách cấm dục: ‘Được.’

Chồng của Thường Lăng: ‘Luyện tập bao lâu nay cuối cùng không bị lãng phí. Vợ mình giỏi quá!’

Doãn: ‘…’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Còn phải nói à, không nhìn xem em là ai?!’

Doãn Thường Lăng cảm thấy hơi nóng cuồn cuộn ập lên đầu, cậu điên thật rồi, thế mà còn đùa theo Bách Vụ Thanh.

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Anh thi thế nào?’

Bách Vụ Thanh trả lời rất nhanh: ‘127 khối.’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘??? Sao mà thế được?! Anh làm văn được bao nhiêu điểm?’

Doãn Thường Lăng trợn trừng mắt, hận không thể trừng mắt khoét một cái hố trên điện thoại của mình.

Chồng của Thường Lăng: ‘0 điểm.’

Không do dự chút nào, giọng rất nhẹ nhàng… Trái tim Doãn Thường Lăng chùng xuống.
 
Chương 190


“Tinh tinh tinh…” Bách Vụ Thanh chờ Doãn Thường Lăng trả lời, hơn mười phút sau chờ được một cuộc gọi, vì chột dạ nên hắn không dám nghe máy.

“Alo?”

“Ra đây, tôi ở cửa nhà anh.”

“Cái…”

Điện thoại cúp máy.

Bách Vụ Thanh tút tát lại, chạy bình bịch xuống tầng, sau đó lại nhìn xem mình có chỗ nào không ổn không, chuẩn bị hòm hòm rồi mới mở cửa.

Doãn Thường Lăng ngồi xổm ở cửa nhà hắn, trên người mặc áo lông dày cộp, như một quả bóng xù lông.

“Thường Lăng…” Bách Vụ Thanh cất tiếng gọi.

“Anh lại đây cho tôi!” Doãn Thường Lăng kéo cổ áo hắn, dẫn hắn đến một ngôi đình nhỏ mà cậu nhìn thấy lúc đi ngang qua đây.

Bách Vụ Thanh bị cậu ấn lên cột đá, hai tay vòng quanh eo cậu.

“Sao không viết bài?”

“Anh viết rồi.”

“Đề bài là “Quay ngược thời gian”, tiên sư anh viết rồi sao lại bị 0 điểm?”

“Anh không biết…”

“Anh đã viết cái gì?!”

“Em.”

Doãn Thường Lăng bỗng dưng không cáu nổi nữa, toàn bộ nghẹn trong lồng ngực, lơ lửng ở đó, “Em tưởng anh thông minh lắm, sao toàn làm chuyện ngu ngốc thế. Lần này anh thi như thế, bố mẹ anh không thất vọng à?”

“Không đâu, họ biết trình độ của anh, hơn nữa quan trọng nhất là thi đại học, anh chỉ cần thi tốt lần đó là được.” Bách Vụ Thanh lắc đầu, cười nói.

Doãn Thường Lăng cảm thấy mình hơi đau lòng, “Đệt… Quả nhiên bọn học giỏi chỉ thi cái này chơi chơi thôi… Thế chúng ta hẹn đi, thi đại học, cùng thi Thanh Hoa.”

“Được, em muốn ở lại trong nước thì ở lại trong nước.”
 
Chương 191


Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuộc sống cấp ba vừa lặp lại vừa nhạt nhẽo.

Ngoại trừ học hành thì là thi cử, như Doãn Thường Lăng thì thêm hẹn hò yêu đương.

Qua lại giữa đủ kiểu người, cẩn thận che chở tình cảm giữa cậu và Bách Vụ Thanh, bây giờ chưa đến lúc phơi bày.

Gần như tuần nào Bách Vụ Thanh cũng đến nhà Doãn Thường Lăng, cùng cậu trăn trở cách giải quyết tối ưu các vấn đề từ nấu cơm đến quét tước, dần dà, bố Doãn mẹ Doãn đều quen với sự tồn tại của Bách Vụ Thanh, thi thoảng vài lần không đến, họ còn hỏi Doãn Thường Lăng có phải cãi nhau hay không.

Cho đến cuối, hai người họ đều hận không thể coi Bách Vụ Thanh là con trai ruột của mình.

Giả Dị Gia và Vương Đông Kỳ thì không may mắn như vậy, chẳng mấy chốc đã bị phát hiện, còn bị gọi phụ huynh.

Không ngờ thế mà phụ huynh hai nhà lại là bạn thân đã mất liên lạc nhiều năm…

Cốt truyện cứ như phim, tình cảm của hai người thế như chẻ tre, tay nắm tay công khai trước mặt mọi người.

Doãn Thường Lăng cảm thấy mình sắp tự kỷ mất…
 
Chương 192


Cứ như ngồi trên tên lửa, càng ngày càng gần ngày thi đại học.

Kiếp trước không có cảm giác gì, suy cho cùng thì sau khi thi đại học xong bèn bỏ học, đi theo Đổng Hãn, sau đó lại bị Đổng Hãn và bạn bè của anh ta khinh thường vì học vấn kém.

Biết tầm quan trọng của học vấn, lần này nhất định cậu phải học hành tử tế.

Trong thời gian này ruột bút bỏ đi gần đầy một ngăn kéo, mắt cũng gần như cận thị, cuối cùng cũng chịu đựng được đến ngày thi đại học.

Thi đại học rút thăm ngẫu nhiên, chọn vài trường cấp hai trong thành phố làm điểm thi, Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh ở cùng một điểm thi, khác phòng thi.

Kiến thức rất chắc chắn, vậy nên cậu không căng thẳng gì, ngược lại là bố Doãn mẹ Doãn vứt luôn hợp đồng mấy tỷ ở văn phòng, đặc biệt đưa Doãn Thường Lăng đến điểm thi.

Không thể thốt ra nổi câu từ chối.

Giây phút bước vào phòng thi, Doãn Thường Lăng tràn trề ý chí chiến đấu.

Cậu tìm chỗ ngồi của mình, vô tình liếc nhìn thấy một người, ngay sau chỗ ngồi của cậu – Đổng Hãn.
 
Chương 193


Oan gia ngõ hẹp trong truyền thuyết…

Doãn Thường Lăng cảm thấy da đầu mình đau nhức.

Đổng Hãn cũng phát hiện ra cậu, hơi ngạc nhiên, “Không ngờ người ngồi phía trước tôi lại là cậu.”

“…” Doãn Thường Lăng liếc nhìn anh ta, ngồi vào chỗ mình, không để ý đến anh ta.

Đổng Hãn bị phớt lờ, cơn giận dữ bốc lên đầu, liếc nhìn Doãn Thường Lăng bằng ánh mắt độc địa.

Sau khi thi xong môn đầu, mọi người ra ngoài tụ tập ở hành lang, Đổng Hãn đang định bước tới bắt chuyện, thì thấy Doãn Thường Lăng rảo bước đi lên tầng.

Anh ta bám theo sau, rồi nhìn thấy Bách Vụ Thanh mà mình hằng nhớ nhung đang cười…

“Vụ Thanh! Sao cậu lại ở đây? Tình cờ thế…” Đổng Hãn không kiềm chế nổi chạy tới, đẩy Doãn Thường Lăng sang một bên.

Cứ như không nhìn thấy Bách Vụ Thanh đột nhiên trở thành vô cảm, thậm chí còn đang bên bờ vực giận dữ, anh ta vươn tay muốn kéo tay đối phương, kết quả bị Doãn Thường Lăng hất văng, “Này, có miệng thì nói đi, đừng có động chân động tay.”

“Mày là cái thá gì?! Tao…” Đổng Hãn đẩy Doãn Thường Lăng ra, vì cảm xúc đặc biệt Bách Vụ Thanh dành cho Doãn Thường Lăng khiến anh ta hơi căng thẳng, chưa nói dứt câu đã bị Bách Vụ Thanh lườm, sợ đến mức im bặt.

“Cậu là cái thá gì?” Ánh mắt Bách Vụ Thanh nhìn anh ta không có chút tình cảm nào, âm thanh từ tốn vọng vào tai Đổng Hãn, hận không thể đánh nát anh ta.

Bách Vụ Thanh khoác tay lên vai Doãn Thường Lăng, ôm hờ cậu, nói với Đổng Hãn: “Em ấy là người của tôi, nếu cậu muốn động vào em ấy, công ty nhà cậu sẽ không chỉ tổn thất đơn giản thế đâu, không cho cậu học cấp ba số 1 nữa là cậu không học nổi nữa, đại học… cũng thế thôi.”
 
Chương 194


Thi xong ra khỏi cổng trường, đối mặt với Doãn Thường Lăng là một tấm biểu ngữ.

Bên cạnh Doãn Thường Lăng còn có cả Bách Vụ Thanh, hắn liếc nhìn, nói đùa: “Cô chú thú vị quá.”

Thú vị cái đầu anh.

“Bạn Doãn Thường Lăng thi cố lên”, tấm biểu ngữ này vẽ thêm một đường đậm màu trong cuộc sống của Doãn Thường Lăng.

Tổ sư xấu hổ quá!!!

Bách Vụ Thanh đang cười thì sắc mặt bỗng cứng đơ, Doãn Thường Lăng nhìn theo ánh mắt của hắn, “Phụt! Ha ha ha ha, cục cưng Vụ Thanh, con mãi mãi là niềm kiêu hãnh của bố mẹ ha ha ha ha… Không được rồi chết cười mất thôi ha ha ha…”

Mặt Bách Vụ Thanh đen sì, hắn vừa đỡ người đang cười nghiêng cười ngả, vừa đi về phía hai cặp bố mẹ đang đứng dàn hàng dưới biểu ngữ.

“Cô, chú… Tấm biểu ngữ của hai người…” Bách Vụ Thanh hỏi với vẻ mặt bí hiểm.

Bố Doãn mẹ Doãn và bố mẹ hắn tỏ ra rất tự hào, “Bố mẹ làm xuyên đêm đấy! Thế nào! Ngầu không?! Cảm động không?”

“Phụt ha ha ha ha… cảm động chết mất.” Doãn Thường Lăng không nhịn được cười.

“Đi thôi, cùng đi ăn cơm, hai nhà chúng ta.” Bố Doãn nói nghiêm túc.

“Ơ?” Doãn Thường Lăng cứng đờ, nụ cười vụt tắt.
 
Chương 195


Nói thế nào nhỉ… hơi hồi hộp.

Doãn Thường Lăng ngoái ra sau nhìn theo chiếc ô tô màu trắng qua cửa sổ hàng ghế sau, bóng người trong đó rất mờ, cậu cầm điện thoại chọc như điên.

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘A a a a!!! Làm sao đây?! Tại sao lại ăn cơm cùng nhau!!!’

Chồng của Thường Lăng: ‘Có thể là định chính thức ra mắt thông gia chăng.’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Vớ vẩn!!! Sao thế được?!!! ┻╰(‵□′)╯’

Chồng của Thường Lăng: ‘Em hồi hộp à?’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Sao em lại hồi hộp? Ông đây chẳng hồi hộp chút nào hết!’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘(Chửi thề).jpg’

Chồng của Thường Lăng: ‘Anh hồi hộp… Hồi hộp quá… Mặc dù đã chuẩn bị rất nhiều, ngộ nhỡ cô chú không ủng hộ thì sao?’

Doãn Thường Lăng quay đầu ngồi ngay ngắn, đờ đẫn nhìn tin nhắn Bách Vụ Thanh gửi cho mình, hơi ngây người.

Cậu bỗng bật cười, bắt đầu gõ.

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Em đi cùng anh, chỉ cần anh không phụ em.’

Nói đến cùng, từ đầu đến cuối cậu chưa bao giờ thay đổi.
 
Chương 196


Hai nhà đặt một gian phòng riêng, lúc đến món gì cũng được bày biện xong xuôi rồi, xem ra là đã lên kế hoạch từ trước.

Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh ngồi cạnh nhau, hai nhà ngồi đối diện, cứ như thẩm vấn phạm nhân.

“Thi vất vả quá, nào, ăn nhiều vào bồi bổ sức khoẻ.” Mẹ Doãn cười híp mắt nói.

Hai người mỉm cười, gắp một miếng bỏ vào miệng, như nhai sáp nến.

“Bố mẹ, cô chú, mọi người… định làm gì?” Doãn Thường Lăng nhìn bốn người, tay cậu nắm chặt tay Bách Vụ Thanh.

Mẹ Bách chống cằm bằng một tay, không giấu giếm gì, nói thẳng: “Các con đến tuổi trưởng thành rồi, làm gì phải nghĩ cho kỹ.”

“Đúng thế, quyết định rồi à?” Mẹ Doãn hùa theo.

Doãn Thường Lăng trợn to mắt, “Mọi người… biết từ khi nào??”

Bố Doãn hắng giọng, ánh mắt soi mói đáp xuống người Bách Vụ Thanh, “Bố mẹ đều là người từng trải, vụ này mà không nhận ra thì sống uổng phí quá!”

Bố Bách tiếp lời: “Tài xế khai hết rồi.”

Doãn Thường Lăng lườm Bách Vụ Thanh, không phải bảo sẽ không nói sao?!

Bách Vụ Thanh nhún vai, “Bố mẹ, cô chú, con thật lòng thích Thường Lăng, trời đất chứng giám.”

Mặt Doãn Thường Lăng đỏ bừng.

Thẳng thừng thế ư?

Nhìn các vị phụ huynh, đều tỏ ra kinh ngạc, lẽ nào… họ nói chuyện khác?!
 
Chương 197


Bố Doãn đứng bật dậy, đi tới túm cổ áo Bách Vụ Thanh, lôi hắn dậy, “Tao coi mày là con trai, mày lại đi tán con trai tao??”

“Chú, chú đừng cáu… Cháu và Thường Lăng yêu nhau rồi, vẫn là con trai chú.” Bách Vụ Thanh hơi khom lưng, bây giờ hắn đã cao đến 1mX, nói là bị nhấc cổ áo, chẳng thà nói là bị kéo.

“Tao!!” Bố Doãn bỗng cảm thấy có gì sai sai.

“Hai đứa yêu nhau rồi?!” Mắt mẹ Doãn và mẹ Bách phát sáng.

“Mẹ, con thích cậu ấy.” Doãn Thường Lăng chắn trước mặt Bách Vụ Thanh.

“Bà thông gia!!” Mẹ Doãn và mẹ Bách ôm chầm lấy nhau. “Hay quá!!”

Bốn người đàn ông còn lại: “???”
 
Chương 198


Cho đến nay, Doãn Thường Lăng vẫn còn nhớ dáng vẻ sắp ăn thịt cậu của mẹ cậu và mẹ Bách, cùng với vẻ không còn thiết sống của bố cậu và bố Bách lúc đó.

Tóm lại, cậu và Bách Vụ Thanh hẹn hò rồi… Kiểu được bố mẹ ủng hộ ấy.

“Trời… cứ như nằm mơ.” Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh ngồi trong đình nghỉ mát trước biệt thự, vừa uống nước ép dâu tây vừa nói.

Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, họ được thư giãn hoàn toàn, không còn bài tập về nhà, hai người họ bị đóng gói vứt ra nước ngoài hưởng thụ tuần trăng mật.

Bách Vụ Thanh sấn tới, hôn một phát, “Không phải mơ, là thật đấy.”

“Ừm~ Ở bên nhau thật rồi.”

Doãn Thường Lăng cầm tay Bách Vụ Thanh, cười nói: “Hay là vào phòng ngồi đi?”

“Làm gì?”

“Anh nói xem?”
 
Chương 199: Hoàn


Mấy hôm trước hai người cùng đón sinh nhật 18 tuổi, lúc này mọi chướng ngại vật đã được dỡ bỏ.

Bách Vụ Thanh ấn đầu Doãn Thường Lăng, lúc đối phương hé miệng, bèn tấn công thành trì của đối phương, khuấy đảo tất cả, tước đoạt không khí còn sót lại, âm thanh vỡ vụn lơ lửng trong không trung.

Doãn Thường Lăng không trắng bằng Bách Vụ Thanh, cậu có nước da khoẻ khoắn, chân hai người bắt chéo vào nhau, tương phản rất mạnh.

“Em không muốn làm 0… Ư… ha a…” Doãn Thường Lăng ngoạm vai Bách Vụ Thanh, nghe thấy đối phương kêu đau thì lại liếm.

“Thế…” Bách Vụ Thanh rút tay mình ra.

“Đừng ra…” Mắt Doãn Thường Lăng đỏ hoe, ngấn nước, “Với anh… ưm… em thế nào cũng được…”

Ánh mắt Bách Vụ Thanh tối tăm, ưỡn người tiến vào.

Mối tình ngăn cách mấy chục năm trời, đến nay cuối cùng cũng có kết quả.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom