Cập nhật mới

Dịch Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra

Chương 140


Doãn Thường Lăng dừng bút trong tay, quay sang chống cằm mình, ánh mắt đáp trên mặt Bách Vụ Thanh, nói từ tốn: “Chìm đắm cái quái gì.”

“Ư…” Bách Vụ Thanh chau mày, kéo ống tay áo Doãn Thường Lăng, thè lưỡi, “Thường Lăng, anh là quái treo cổ, chìm đắm trong anh đi.”

“Xuỳ! Ấu trĩ!” Doãn Thường Lăng giơ tay xoa đầu đối phương, bật cười thành tiếng.

“Khụ, các cậu chú ý hơn được không, không chịu nổi cú sốc thần kinh kép đâu!” Giả Dị Gia gác đầu trên vai Vương Đông Kỳ, tỏ ra tuyệt vọng.

Vương Đông Kỳ vỗ đầu cậu ta, “Nào, khóc trong lòng bố đi.”

“Phắn.” Giả Dị Tay đập văng tay cậu ta, ngồi thẳng, nhìn sang hai người trong tư thế mờ ám kia, hỏi: “Các cậu…”

“Hẹn hò rồi, giống các cậu.” Doãn Thường Lăng khẳng định không hề giấu giếm, cậu còn chưa đến mức phải giấu cả hai người thường xuyên gặp mặt này, nếu không thì cậu và Bách Vụ Thanh tù túng quá.

Cảm nhận được người dưới tay cứng đờ, Doãn Thường Lăng cười càng rạng rỡ hơn, bây giờ còn hỏi mình chìm đắm chưa nữa không?

“Cái gì?? Đâu có giống bọn tôi?? Ai thèm hẹn hò với cậu ta?!” Giả Dị Gia đẩy phắt Vương Đông Kỳ ra, giả vờ bình tĩnh.

Ánh mắt Vương Đông Kỳ tối sầm, hùa theo: “Đúng thế, mặc dù từng hôn rồi…”

“Im mồm!!” Giả Dị Gia cứ như một con mèo xù lông, nhào về phía Vương Đông Kỳ, ra sức bịt miệng cậu ta.

Doãn Thường Lăng bảo Bách Vụ Thanh ra ngồi bên cạnh, ngồi xổm ở đây dễ bị tê chân, cậu nhìn hai người đang quần nhau kia, hỏi: “Vẫn chưa tỏ tình à?”

“Ai tỏ tình với cậu ta chứ?!” Hai người đồng thanh.
 
Chương 141


“Ồ?” Doãn Thường Lăng nhếch lông mày, không ngờ thế mà hai người này vẫn còn mắc kẹt ở đó, khoé môi cậu vểnh lên, nổi ý xấu.

Bách Vụ Thanh nhìn thấy hết tất cả, trong mắt toàn là cưng chiều, hắn sấn đến cạnh Doãn Thường Lăng bóp vai cho cậu.

“Nếu một ngày các cậu trưởng thành, bố mẹ giục các cậu kết hôn sinh con, các cậu có đồng ý không? Dù sao thì chưa tỏ tình, không cần phải để ý đến đối phương.”

“…”

Hai người đồng thời rơi vào im lặng, họ chưa bao giờ nghĩ đến những việc này.

“Vội gì chứ, tôi mới bao nhiêu tuổi?” Giả Dị Gia cứng cổ nói, biểu cảm cứng đờ chứa chút sợ hãi.

“Không được,” Vương Đông Kỳ bỗng lên tiếng, cậu ta cầm tay Giả Dị Gia, “Cậu không được kết hôn sinh con với người khác!”

“Ơ??” Giả Dị Gia giãy giụa, “Cậu, cậu quản lý tôi đấy à?”

Biểu cảm của Vương Đông Kỳ nặng nề khác thường, “Tôi không cho phép!”

“Cậu đang nghĩ gì thế? Tôi còn chưa bảo muốn kết hôn mà…”

“Tỏ tình! Tôi tỏ tình ngay bây giờ! Tôi thích cậu! Cậu thì sao?” Vương Đông Kỳ cầm tay còn lại của Giả Dị Gia, gần như gầm lên.

Doãn Thường Lăng bỗng lấy làm may rằng phòng mình cách âm rất tốt, bất ngờ quá, cậu chỉ đặt một câu hỏi, phản ứng của Vương Đông Kỳ lại dữ dội thế này.

Cảm xúc của Giả Dị Gia cũng bị kéo theo, cậu ta hé miệng, đang định nói, “Cộc cộc!” Có người gõ cửa.

“Tôi đi mở cửa.” Giả Dị Gia luống cuống bò dậy mở cửa, người đến là mẹ Doãn, bà bưng vài cốc sữa bò và đồ ngọt đến.
 
Chương 142


“Vất vả quá, cô mang sữa bò và bánh ngọt đến, lát nữa ở lại ăn tối nhé?” Mẹ Doãn đặt đồ trong khay xuống bàn, cười rạng rỡ nói.

“À, không được rồi ạ.” Giả Dị Gia kéo Vương Đông Kỳ, nhìn đồng hồ nói: “Muộn rồi ạ, bọn cháu nên về nhà thôi, bố mẹ ở nhà chuẩn bị có cả phần bọn cháu rồi, khỏi mất công cô.”

“Thế à? Cô còn muốn thể hiện tài nghệ cơ…” Mẹ Doãn hụt hẫng thở dài, vỗ tay một phát, “Thế lần sau đến nhé, nhất định phải ở lại ăn cơm đấy.”

“Vâng, không thành vấn đề ạ.” Giả Dị Gia đồng ý, bắt đầu thu dọn đồ đạc, mọi người khác cũng dọn đồ, Doãn Thường Lăng đứng dậy, “Mẹ, con đi tiễn họ.”

“Được, tối nay muốn ăn gì?”

“Nấu gì ăn nấy ạ.” Doãn Thường Lăng đáp, ra ngoài theo ba người kia.

Bốn người dừng ở cổng, Vương Đông Kỳ kéo Giả Dị Gia đi trước, dáng vẻ khí thế hùng hổ đó, chắc là cả đêm không ngủ, Bách Vụ Thanh nán lại đằng sau, thong thả đi cùng Doãn Thường Lăng về phía trạm xe.

Chẳng mấy chốc tài xế đã lái ô tô đến đón Bách Vụ Thanh, hắn hơi nghiêng đầu, nói bên tai Doãn Thường Lăng: “Ngoại trừ anh ra, em không được kết hôn với ai khác đâu…”

“Ừm.” Doãn Thường Lăng siết tay đối phương, đáp lời.
 
Chương 143


Để không ảnh hưởng đến thói quen đến lớp đầu tiên của Bách Vụ Thanh, Doãn Thường Lăng cũng tập thói quen dậy sớm.

Tuy nhiên lần này dậy sớm đến lớp, Doãn Thường Lăng phát hiện ra Giả Dị Gia và Vương Đông Kỳ còn đến sớm hơn cả mình.

Giả Dị Gia ngồi trên bàn mình, đong đưa chân, miệng ngậm kẹo mút, Vương Đông Kỳ ngồi trên ghế, chống đầu lặng lẽ nhìn cậu ta.

Doãn Thường Lăng thấy trầm cảm, bọn yêu cùng lớp đáng ghét!

“Thành công rồi à?”

“À, thế mà tên ngốc này lại mua chuộc tôi bằng kẹo mút.” Giả Dị Gia tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Vương Đông Kỳ gật đầu, trên mặt nở nụ cười ngốc nghếch.

Doãn Thường Lăng ngồi vào chỗ mình, hôm nay là tự học buổi sáng môn Lịch Sử, vậy nên cậu lấy sách Lịch Sử, nhìn ảnh Lâm Tắc Từ, ngây người.

Lâm Tắc Từ, là một vị quan nhà Thanh ở thế kỷ XIX trong lịch sử Trung Quốc, góp phần trong Chiến tranh Nha phiến.

Cả đời này cậu tưởng mình sẽ cô độc đến già, quá trình yêu đương đồng tính quá khổ, cậu vốn không định thử lần nữa, sự chỉ trích đến từ xã hội, gia đình, đạo đức có thể đè bẹp bao nhiêu người, cậu đã từng trải nghiệm.

Nói đến cùng thì cậu ích kỷ, nhớ miếng ngon không nhớ đòn, rõ ràng bị tổn thương đến mức mất cả mạng, nhưng lúc rung động thì vẫn lao vào không ngoảnh đầu lại.

Nhìn bầu không khí hơi thay đổi của Giả Dị Gia và Vương Đông Kỳ, Doãn Thường Lăng lại cảm thấy mình đê hèn, để khiến mình khỏi cô đơn, thế mà cậu lại kéo theo cả bạn mình vào hố lửa…

Thật lòng… xin lỗi.

Doãn Thường Lăng nhắm mắt, nội tâm chua chát.
 
Chương 144


Mấy ngày gần đây, chất lượng giấc ngủ của Doãn Thường Lăng rất tệ, mơ ác mộng cả đêm, toàn là khuôn mặt vừa tuyệt vọng vừa giận dữ của bố mẹ mình ở kiếp trước sau khi biết cậu hẹn hò với Đổng Hãn.

Những lời chì chiết đã quên bẵng từ lâu giờ lại rõ ràng như những mũi nhọn đâm vào lồng ngực cậu, đến mức cậu đầm đìa máu tươi.

Dần dần khuôn mặt Đổng Hãn biến thành Bách Vụ Thanh, Doãn Thường Lăng càng sợ và buồn hơn, cậu siết chặt tay, hận không thể cắn rách cả môi, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Khổ, quá khổ…

Chẳng mấy chốc Bách Vụ Thanh đã phát hiện ra sự khác lạ ở Doãn Thường Lăng, hắn dẫn cậu lên sân thượng, giơ tay vuốt ve mặt cậu, “Dạo này nghỉ ngơi không ổn à, sao lại thiếu sức sống thế này?”

Doãn Thường Lăng lắc đầu, ánh mắt mù mịt, “Em nói ngộ nhỡ nhé, ngộ nhỡ bố mẹ biết quan hệ của chúng ta rồi không chấp nhận thì sao?”

Bách Vụ Thanh sửng sốt, ôm Doãn Thường Lăng vào lòng, “Em đừng lo việc này, mấy năm nay anh đã nói rõ với bố mẹ rồi, cô chú cũng không thành vấn đề đâu.”

“Thật sao?” Doãn Thường Lăng nhìn vẻ mặt tự tin của Bách Vụ Thanh, nỗi bất an trong lòng dịu dần.

“Tất nhiên rồi.” Bách Vụ Thanh xốc áo khoác của Doãn Thường Lăng, nhiệt độ ở sân thượng rất thấp, hắn lại nhét bàn tay lạnh băng của đối phương vào túi áo mình, siết chặt, “Anh xử lý, em cứ yên tâm.”
 
Chương 145


Hôm nay thứ bảy, Doãn Thường Lăng vẫn ngồi trong phòng đọc ôn bài như mọi khi, tới tận buổi trưa ăn cơm, cậu đi từ phòng ra bỗng nghe thấy tiếng cười của mẹ Doãn.

“Ra rồi à?”

Doãn Thường Lăng trợn tròn mắt, chỉ vào Bách Vụ Thanh ngồi cạnh mẹ Doãn, không thốt nên lời, “Cậu! Cậu cậu…”

Mẹ Doãn giả vờ giận dữ lườm cậu, “Đừng chỉ vào Tiểu Vụ Thanh nhà người ta, bất lịch sự!”

“Tiểu Vụ Thanh???” Doãn Thường Lăng rùng mình, cái qué gì cơ??

Bách Vụ Thanh nhìn cậu cách mẹ Doãn, giơ ngón cái.

“Sao cậu lại đến đây?” Doãn Thường Lăng nhìn cảnh mẹ hiền con thảo này, tim đập loạn xạ.

Mẹ Doãn cười híp mắt vỗ tay Bách Vụ Thanh, trong mắt toàn là yêu thích, “Người ta đến từ lâu rồi, bảo là muốn ôn bài với con, nhưng không nỡ quấy rầy con, trò chuyện với mẹ con lâu lắm rồi đấy!”

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, mẹ Doãn đã bị Bách Vụ Thanh thu phục hoàn toàn, ngay cả Doãn Thường Lăng cũng chưa được đối xử thân mật thế này bao giờ, cậu nhìn sang Bách Vụ Thanh, làm khẩu hình miệng.

“Ghê ghê ghê”
 
Chương 146


Bách Vụ Thanh nán lại ăn cơm trưa, sau đó tranh rửa bát, lau bàn, ôm cặp đi theo Doãn Thường Lăng trong ánh mắt lấp lánh sao của mẹ Doãn, sung sướng vào phòng đọc.

Cửa không đóng chặt, một câu “cô Doãn trẻ quá, xinh quá” lọt ra ngoài, ánh mắt mẹ Doãn càng sáng rực.

Doãn Thường Lăng nhìn Bách Vụ Thanh ngồi đằng sau cách mình không xa, lật sách với khuôn mặt vô cảm, hắn không mặc đồng phục trường mà vẫn toát ra hơi thở thanh xuân, cúi đầu, tóc con trước trán che khuất mắt, chỉ có thể nhìn thấy hàng mi hơi rung, bàn tay nổi rõ khớp xương kẹp giữa trang sách, yên tĩnh, có vẻ đẹp bình yên.

“Anh đã nói gì với mẹ em? Sao mẹ…” Tính cách mẹ Doãn và Doãn Thường Lăng trái ngược nhau hoàn toàn, nếu nói Doãn Thường Lăng là kiểu ngoài lạnh trong nóng, thế thì mẹ cậu chính là kiểu còn lại, nom thì nhiệt tình, nhưng luôn giữ khoảng cách, đặt đối phương ở cự ly an toàn.

Thế nhưng Bách Vụ Thanh cứ thế lặng lẽ bước vào, tên này là yêu quái à?!

Bách Vụ Thanh gập sách, mím môi cười, Doãn Thường Lăng nhìn hắn cười mà sửng sốt, thầm nghĩ, chắc khuôn mặt này cũng chiếm một phần nguyên nhân.

“Cô Doãn tốt lắm, rất dễ gần.”

“Tin anh cái củ cải ấy, không nói thì thôi.” Doãn Thường Lăng đảo mắt, quay người làm bài tiếp, có điều chẳng chữ nào lọt vào đầu.

Bách Vụ Thanh lặng lẽ đi tới, hai tay chống trên bàn, bao bọc Doãn Thường Lăng trong lòng mình, hắn cúi xuống đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu đối phương, “Anh chỉ nắm bắt sinh hoạt, thói quen và sở thích của cô chú, ra tay từ điểm yếu mà thôi.”

“Bắt đầu từ bao giờ?” Doãn Thường Lăng ngửa đầu, nhìn vào mắt Bách Vụ Thanh.

Bách Vụ Thanh cúi xuống thấp hơn nữa, chạm vào chóp mũi Doãn Thường Lăng, trong mắt đầy âu yếm, “Có thể là, bắt đầu từ kiếp trước.”
 
Chương 147


“Anh mới bao nhiêu tuổi mà đã nói ngọt thế, em có phải mấy cô gái đó đâu.” Doãn Thường Lăng giơ tay bóp mũi hắn, kéo người ta đến cạnh mình, chán nản nói: “Câu này làm như thế nào?”

Lời trào ra đến họng lại bị Bách Vụ Thanh nuốt về, hắn liếc nhìn đề bài, bắt đầu tính toán.

Sao con người này dễ xấu hổ thế?

Người khác đều là đứa học giỏi dạy kèm đứa học dốt, chỉ có bọn họ là học giỏi va phải học giỏi, vì nhiều kiến thức, ngược lại dễ nảy sinh ma sát.

“Sao câu này lại giải như thế? Rõ ràng có cách tốt hơn nhanh hơn mà!” Doãn Thường Lăng chỉ vào đề, nói.

“Anh biết mà.” Bách Vụ Thanh bất lực, “Nhưng em có phải không biết đâu, em lơ đễnh bất cẩn như thế, cách làm này chỉ nhiều hơn cách em nói một bước thôi, hơn nữa đảm bảo hơn hẳn, anh không muốn nhìn thấy khuôn mặt khổ sở của em vì lơ đãng quá nên bị mất điểm đâu. Anh sẽ đau lòng đó.”

“Biết rồi, đừng nói nữa.” Doãn Thường Lăng đỏ bừng mặt, thoả hiệp.

Không tán tỉnh người ta thì chết à à à!!
 
Chương 148


Cùng là cậu ấm nhà giàu có chào đời ở vạch đích, tại sao Bách Vụ Thanh gì cũng biết?!

Doãn Thường Lăng nhìn Bách Vụ Thanh thao tác thành thạo trong bếp, cậu và mẹ Doãn ngồi ở bàn ăn nhìn nhau.

Cậu nhìn thấy vẻ “nhìn con nhà người ta kìa” trong mắt mẹ, bà thì nhìn thấy “bà mẹ nào lại để khách nấu ăn” trong mắt cậu.

Họ nhìn nhau thêm chốc lát, đồng thời đặt ánh mắt khó tin lên bóng lưng đẹp đẽ kia.

“Đàn ông biết nấu ăn đẹp trai thật…” Mẹ Doãn bưng mặt mình nói.

Doãn Thường Lăng bỗng ưỡn thẳng lưng, “Mẹ, cậu ấy mới lớp 10 thôi, chưa phải đàn ông.”

Bách Vụ Thanh “chưa phải đàn ông” nghẹn họng.

Mẹ Doãn lắc đầu, “Hầy… mẹ mà có con trai chăm chỉ và thấu hiểu lòng người như Tiểu Vụ Thanh thì hay quá.”

“Thế mẹ gọi cậu ta là con trai đi.” Doãn Thường Lăng nói, không để bụng, thậm chí còn toát ra vẻ nhẹ nhõm.

Mẹ Doãn tưởng cậu giận, vội vàng xua tay, “Ai da, tất nhiên là con trai ruột tốt hơn rồi~”

Được Doãn Thường Lăng giúp đỡ, Bách Vụ Thanh bưng vài món ăn gia đình mình xào lên bàn, tình cờ bố Doãn về nhà sớm cho kịp giờ cơm, cả gia đình ngồi ở bàn, nhìn cơm canh có màu sắc không đặc biệt hấp dẫn cho lắm, chẳng thốt nên lời.

“Cơm hôm nay là Tiểu Bách nấu à?” Vẻ mặt bố Doãn đầy khen ngợi.

“Vâng, bố, bố nếm thử trước đi?” Doãn Thường Lăng cười, bàn tay đặt dưới gầm bàn không kìm được co chặt, bỗng nhiên một bàn tay trùm lên trên, Bách Vụ Thanh ngồi cạnh cậu mỉm cười với cậu, không biết tại sao hắn bỗng tràn trề tự tin với những món ăn này.

Bố Doãn gắp thức ăn bỏ vào miệng, nhai vài cái, ánh mắt bừng sáng, “Tiểu Bách, ngon lắm!”

Bách Vụ Thanh cười thẹn thùng, “Bố mẹ đi làm vất vả, thi thoảng cháu sẽ nấu ăn giúp họ, nếu cô chú không để bụng, sau này cháu cũng có thể nấu cho cô chú.”

Mẹ Doãn cũng gắp thức ăn bỏ vào miệng, mắt cũng bừng sáng, “Ngon!! Sánh ngang đầu bếp! Con trai! Con…”

Doãn Thường Lăng tâm trạng phức tạp, vẫn câu đó, “Mẹ. Đừng nghĩ nữa, không thể nào, cái này phải dựa vào thiên phú.”
 
Chương 149


Vì phép lịch sự của chủ nhà, Doãn Thường Lăng bị đuổi ra tiễn khách.

Bầu trời bên ngoài đã tối đen, hai người nắm tay nhau đi trên đường phố không người.

“Anh bảo bố em về sớm à?”

Bách Vụ Thanh biết không giấu được cậu, gật đầu, “Ừm, muốn bắt được tim một người thì phải bắt được dạ dày của người đó trước.”

Doãn Thường Lăng lườm hắn, “Tính toán ghê đấy.”

“Hầy… không tính không được, em không nhìn xem anh dốc hết tâm tư là vì ai?” Bách Vụ Thanh vừa nói đùa vừa nhìn cậu.

“Khụ! Tài xế nhà anh còn đang đợi anh kìa!” Doãn Thường Lăng đẩy hắn, “Mau đi đi.”

“Không đi, thưởng nấu cơm hôm nay đâu?” Bách Vụ Thanh gõ mặt mình.

Mặt Doãn Thường Lăng nóng bừng, hơi hoảng loạn, “Thưởng gì, đều là người thân trong gia đình cả, đúng không? Hơn nữa tài xế nhà anh còn đang nhìn kìa, anh không sợ chú ấy nói lung tung à?”

Bách Vụ Thanh siết chặt tay Doãn Thường Lăng, mười ngón đan vào nhau, cảm nhận mồ hôi trong lòng bàn tay đối phương, hắn cười khẽ, “Chú ấy sẽ không nói lung tung đâu, cũng không dám nói, nào, việc nào ra việc đó, thơm một cái rồi anh về.”
 
Chương 150


Nụ hôn đó cứ như chuồn chuồn lướt nước, giống như tĩnh điện mùa đông, “pặc” một cái rồi biến mất, cảm giác mềm mại vẫn còn đọng trên mặt, Bách Vụ Thanh mỉm cười, bị Doãn Thường Lăng gục đầu đẩy vào ô tô.

“Về sớm đi, cô chú sốt ruột đấy.”

“Không sao đâu, bố mẹ anh đã chuẩn bị trước anh không về rồi.” Bách Vụ Thanh vít cổ Doãn Thường Lăng, đặt một nụ hôn lên mặt cậu, “Tạm biệt.”

“Phắn phắn phắn.” Doãn Thường Lăng đóng cửa xe cho hắn, mắng.

Tài xế ngồi ở ghế lái lau mồ hôi trên trán, không dám nhìn xiên xẹo. “Cậu chủ, đi, đi chưa?”

“Đợi đã.” Bách Vụ Thanh mỉm cười với Doãn Thường Lăng, rồi đóng cửa sổ xe.

Doãn Thường Lăng cúi đầu nhìn hắn cách lớp kính ô tô, không hiểu sao hắn còn chưa đi, giờ này bên ngoài lạnh lắm…

Sau đó cậu bèn nhìn thấy Bách Vụ Thanh hà hơi lên kính ô tô, một lớp hơi nước xuất hiện trên đó, rồi người này vẽ hai trái tim nhỏ trên kính, đặt miệng mình ở giữa, mấp máy, khẩu hình miệng là… ‘Yêu em’.

Khuôn mặt vốn đã đỏ ửng của Doãn Thường Lăng, diện tích lại càng lớn hơn nữa, lần này ngay cả cổ cậu cũng đỏ bừng.
 
Chương 151


Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh đã trao đổi số điện thoại từ lâu, nhưng chưa bao giờ gọi điện lấy một lần.

Một là vì trong giờ học không cho mang theo điện thoại, hai là vì thường thì Bách Vụ Thanh tìm cậu đều sẽ tìm trực tiếp, cơ bản là không cần dùng đến.

Hôm nay tan học, Doãn Thường Lăng kéo người đang định lên xe, nói: “Sau này có chuyện gì thì gọi điện thoại, nhà anh cũng không gần nhà em, cứ chạy qua chạy lại, ngoài trời lạnh thế này, anh không sợ bị cóng à?”

Kết quả Bách Vụ Thanh mặt dày ôm chầm lấy Doãn Thường Lăng, dụi đầu vào cậu, “Anh tìm em là có việc cực cực quan trọng, phải nói trực tiếp.”

“Việc quan trọng gì? Trên đường đi gặp một con chó, nó sủa anh à? Đề bài có thể dùng ba cách để giải, không biết dùng cách nào? Đi ngang qua công viên nhìn thấy hai hòn đá cuội màu sắc khác hẳn nhau, nhưng đều là hình vuông? Sáng sớm phát hiện ra cỏ ven đường đọng sương? Tổ sư anh muộn thêm chút, ngay cả tan thành nước em cũng không nhìn thấy! Anh ngốc à, không chụp ảnh gửi cho em được à?” Doãn Thường Lăng vừa cáu vừa thương.

“Nhưng anh nhớ em mà…” Bách Vụ Thanh tủi thân phản bác, “Vả lại anh muốn kể hết mọi chuyện thú vị anh nhìn thấy cho em.”

“Xuỳ, đừng nói sến súa thế, anh phải kiềm chế hành vi này của mình, điện thoại là để anh dùng, đừng coi nó thành cục gạch.” Doãn Thường Lăng không dao động mảy may.

“Thế thì được… nếu em nhớ anh thì gọi điện cho anh, anh sẽ xuất hiện trước mặt em ngay lập tức.” Bách Vụ Thanh bịn rịn lưu luyến.

“Đi đi, ngày mai lại gặp rồi.” Doãn Thường Lăng bất lực đẩy hắn.



Đêm nằm trên giường, tủ đầu giường đặt hai hòn đá màu sắc khác nhau và một cọng cỏ khô.

Doãn Thường Lăng cầm điện thoại, đăng nhập QQ, lặng lẽ nhìn ảnh đại diện của Bách Vụ Thanh, là một chú mèo trắng ngoan ngoãn, cười híp mắt rất đáng yêu.

Tít tít.

Bách Vụ Thanh đã online.

Bách: ‘Mau! Vợ ơi! ヾ(●`●)’

Doãn: ‘Phắn, ai là vợ anh?’

Doãn: ‘Nói đi, có chuyện gì?’

Bách: ‘Em cũng làm một người tí hon đi! (ˊvˋ*)’

Doãn: ‘Người tí hon gì cơ?’

Bách: ‘Cái bên dưới giao diện trò chuyện của mình ấy. Mau lên! Em cũng làm một cái đi!’

Doãn: ‘Anh bảo CM Show á? Làm cái đó làm gì? Có trẻ con không hả? _(ツ)_/’

Bách: ‘Anh muốn ghép thành một cặp với em, đi mà! (°ω°`)’

Doãn: ‘…’



Bách: ‘Vợ ơi, của em không đẹp bằng của anh.’
 
Chương 152


Có câu nói là “cầm đá đập chân mình”, giờ Doãn Thường Lăng đã được trải nghiệm thực tế.

6 giờ 20 phút sáng, thông báo đặc biệt của QQ đột nhiên đổ chuông, lôi cậu dậy từ trong giấc mơ, cậu mơ hồ mở mí mắt, liếc nhìn tin nhắn.

Bách: ‘Chào buổi sáng!’

Doãn: ‘Chào cái quần què, phắn. ヽ(‘⌒メ)ノ’

Bách: ‘Ô kê!’

Doãn Thường Lăng đảo mắt, ném điện thoại, lại nằm vào chăn ngủ tiếp.

Kể từ sau khi Bách Vụ Thanh phát hiện ra ưu điểm của điện thoại, ngày nào tin nhắn cũng chất đống, đến nỗi bộ nhớ trong điện thoại của Doãn Thường Lăng bị thiếu nghiêm trọng, mở QQ thôi cũng lag.

Doãn Thường Lăng cáu đến nỗi vừa mắng Bách Vụ Thanh ngốc vừa chụp ảnh màn hình từng tin nhắn đối phương gửi cho cậu, ném lên dịch vụ lưu trữ đám mây, còn khoá cả mật khẩu.

Cuối cùng cậu quyết định, “Lần sau mua điện thoại bộ nhớ lớn hơn là được…”
 
Chương 153


Kỳ thi giữa kỳ tiến hành rất thuận lợi, tháng 12 đến trong mơ hồ, cuộc sống học hành cấp ba luôn căng thẳng, dù bạn mới lớp 10.

Trên tường dán câu nói khích lệ bản thân của học sinh tốt nghiệp khoá trước, giáo viên chủ nhiệm cố ý không dọn, để lại khích lệ học sinh khoá sau.

Rất dễ thấy, tác dụng không nhiều.

Bạn học nào cũng sinh tồn trong lằn ranh, vác nặng bước đi trong lịch học dày đặc, tranh thủ lúc rảnh rỗi đọc tiểu thuyết, chơi điện tử, hẹn hò.

Toàn bộ chuyện không phải học hành trong thời gian này đều là thứ kích thích chơi vui nhất.

Doãn Thường Lăng không chìm đắm trong tiểu thuyết hay điện tử, chỉ chìm đắm trong Bách Vụ Thanh.

Ai bảo người này ngày nào cũng lắc lư trước mặt cậu, chẳng sợ bị người khác phát hiện.

Có điều dù bị người khác nhìn thấy, cũng chẳng ai nghi ngờ… Thử hỏi ai nhìn thấy hai thần đồng top 3 khối ôm đề thi thảo luận rất đứng đắn, lại cho rằng hai người này đang yêu đương?

Điên à?
 
Chương 154


Kết quả kỳ thi giữa kỳ không ảnh hưởng đến bất cứ ai, vì ngay sau đó là kỳ thi cuối kỳ một tháng sau.

Mọi người không hẹn mà cùng thôi ham chơi, suy cho cùng thì sắp Tết rồi, điểm số phải ra gì đó, dù không ra gì thì tối thiểu cũng phải cố gắng hết sức.

Đây là tâm lý của Giả Dị Gia, cái miệng đó nhắc đến đạo lý là liến thoắng không ngừng, Doãn Thường Lăng sắp nổ đầu rồi.

“Thấm Viên Xuân, Trường Sa, đọc thuộc!” Cậu ta đang thao thao bất tuyệt thì bị Bách Vụ Thanh cắt ngang, giọng điệu ra lệnh.

Bị chèn ép thời gian dài, đầu Giả Dị Gia còn chưa kịp phản ứng thì miệng đã bắt đầu đọc làu làu, Vương Đông Kỳ thương xót liếc nhìn cậu ta.

Chọc ai không chọc? Khăng khăng thể hiện trước mặt Doãn Thường Lăng, không phải tự sát à? Sau đó cậu ta lật sách Ngữ Văn đến trang tương ứng, đề phòng lúc Giả Dị Gia mắc kẹt, không ai nhắc cho.
 
Chương 155


Điểm thi giữa kỳ cuối cùng Giả Dị Gia cũng thoát khỏi top 3 đếm ngược, kể từ đó trở đi, cậu ta bèn dính lấy hai học sinh giỏi là Bách Vụ Thanh và Doãn Thường Lăng, hạng nhất hạng hai khối, ôm được ô dù thì ôm, cần sĩ diện làm gì?

Về mặt học hành, gia đình vô cùng ủng hộ, bỏ xa lấy gần, nhà Doãn Thường Lăng bèn trở thành nơi tụ tập của ba người.

Lúc học, họ thường chia thành hai phe, còn về hai phe đó thì đương nhiên không cần nói cũng biết, dùng bình phong học tập để lén lút hẹn hò yêu đương.

Để không bị lộ tẩy, bốn người cũng ra sức học hành, không thể để cái mác “hẹn hò bỏ bê học hành” dán lên người mình được.

“Ư… trời ơi, tại sao?! Tại sao đáp án lại lệch so với tôi nghĩ nhiều thế?!” Giả Dị Gia mặt xám ngoét, bị tra tấn bởi nghị luận Ngữ Văn đẩy đến bờ vực sụp đổ.

“Thường Lăng, sao cậu được điểm cao thế?”

Doãn Thường Lăng ăn ô mai dâu tây mà Bách Vụ Thanh đưa, thở dài, “Viết mọi suy nghĩ bất khả thi vào cộng thêm đề thi thử hàng ngày, khen được thì khen, viết vĩ mô vào, tình cảm dành cho gia đình đất nước vân vân.”

Giả Dị Gia và cậu nhìn nhau, rồi nhìn đề, bỗng cảm thấy cậu nói chí lắm.
 
Chương 156


Còn ba ngày đến kỳ thi cuối kỳ thì Giả Dị Gia đổ bệnh, sốt cao không giảm còn bị cảm nặng, xin nghỉ phép về nhà, chắc sẽ bỏ lỡ lần thi này.

Vương Đông Kỳ mất hồn mất vía, trong tiết giáo viên gọi cậu ta lên trả lời câu hỏi, cậu ta cũng như không nghe thấy.

Doãn Thường Lăng là bạn cậu ta, quả thật không nhìn nổi nữa, bèn đề nghị đi thăm bệnh nhân Giả Dị Gia, Vương Đông Kỳ lấy lại sức sống ngay lập tức, nhưng họ đều không biết nhà Giả Dị Gia ở đâu.

Cậu ta chưa bao giờ nhắc đến gia đình mình.

Bách Vụ Thanh nghe nói đến chuyện này, thờ ơ nói: “Giả Dị Gia không ở nhà, cậu ấy đang ở bệnh viện số 2.”

“Sao anh biết?!”

“Bệnh viện số 2 là của nhà anh mở, đi thôi, đi thăm cậu ta, lẵng hoa quả chuẩn bị xong rồi.” Bách Vụ Thanh kéo Doãn Thường Lăng ra, chen vào giữa hai người, “Hai người muốn đi thăm người ta, sao không dẫn theo anh?”

Doãn Thường Lăng: “Em tưởng anh sẽ không đi.”

“Em đi mà anh không đi ư?”

“…”
 
Chương 157


Hình như Giả Dị Gia bị ốm không nặng lắm.

Lúc ba người đến phòng bệnh, cậu ta đang mặc quần áo bệnh nhân đứng ở cửa sổ, nhìn ra xa xăm đầy thi vị. Một miếng dán hạ sốt dính trên trán cậu ta, gió thổi là cậu ta rùng mình.

Vương Đông Kỳ ôm lấy cậu ta từ đằng sau, đóng cửa sổ, giờ Giả Dị Gia mới thoát khỏi thế giới của mình, cậu ta nhoẻn cười, “Ô! Còn biết đến thăm em cơ à!”

“Thế nào rồi?”

“Thì thế thôi, cảm nhẹ mà bị bố mẹ em phóng đại bao nhiêu lần, sốt sắng nhét em vào bệnh viện, không cho đi học nữa.” Giả Dị Gia nhún vai, tỏ vẻ bất lực, quay mình ngồi xuống giường bệnh, vỗ đệm ra hiệu cho mọi người khác ngồi xuống.

Doãn Thường Lăng hơi chau mày, nơi này không giống từng có bố mẹ đến, sạch sẽ quá.

Giả Dị Gia vẫn tươi cười, rõ ràng cậu ta rất vui vì mọi người tới, “Vương Đông Kỳ, dạo này giáo viên có giảng bí quyết điểm cao nào không?”

Vương Đông Kỳ huých nhẹ cậu ta, “Mơ à, có bí quyết điểm cao cũng không kể cho em đâu.”

“Xùy…” Giả Dị Gia bĩu môi, “Bố đây chả thiếu nhé!” Vừa định nói thêm thì đó thì bị Vương Đông Kỳ ôm chầm lấy, chặt vô cùng, không giãy ra nổi, “Đồ ngốc.”

Giọng Vương Đông Kỳ hơi méo mó, nghẹn ngào, Bách Vụ Thanh kéo Doãn Thường Lăng, ra hiệu bảo họ đi trước, chừa không gian cho hai người kia.

“Bị ốm tại sao không kể cho anh, giáo viên nói anh mới biết em ốm.”

“Khóc gì chứ? Chỉ cảm thôi mà, sao làm như em sắp chết vậy?” Cổ họng Giả Dị Gia chuyển động, kìm nén nước mắt muốn trào ra.

“Bố có khóc đâu! Đây là tức giận! Giận em tại sao không kể cho anh biết em bị ốm!” Vương Đông Kỳ ngoạm cổ Giả Dị Gia.

Cơ thể Giả Dị Gia cứng đờ, “Anh là chó à, chẳng phải em lo việc học của anh đấy sao?”

“Không cần phải lo, có bọn tôi mà!” Một giọng nói chen vào, Doãn Thường Lăng kéo Bách Vụ Thanh đang tỏ vẻ cuộc đời không còn gì lưu luyến, miệng cắn hạt dưa, nói rất chắc chắn.

Vương Đông Kỳ lập tức nhảy bật dậy, dái tai đỏ bừng, “Sao các cậu chưa ra ngoài?!” Mắt nhìn đâu?! Học giỏi là có thể ngang ngược không kiêng dè gì thế này à???
 
Chương 158


Doãn Thường Lăng xoa cánh tay mình, lắc đầu, “Ngoài kia lạnh, trong này ấm.”

Toàn bộ bệnh viện số 2 đều có hệ thống sưởi, dù là nhà vệ sinh thường xuyên thoáng gió thì cũng ấm áp, Doãn Thường Lăng không được tin tưởng ngượng ngùng nhìn xung quanh, mắt bừng sáng, chỉ ra cửa sổ gào lên: “Tuyết rơi rồi! Tuyết đầu mùa!!”

Mọi người khác ngoái đầu nhìn, đúng là tuyết rơi thật, thưa thớt lác đác cực kỳ tự do, bé tí xíu, một lát sau bắt đầu rơi thành cụm, dày đặc hơn hẳn, rơi thẳng xuống tựa lông ngỗng.

“Tôi nghe nói ngắm tuyết đầu mùa cùng người mình thích, sau này sẽ ở bên nhau mãi mãi.” Giả Dị Gia gãi mũi, tiện thể nắm tay Vương Đông Kỳ.

Doãn Thường Lăng nhoài người trên bậu cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn ngoài trời dần dần dày đặc sắc trắng, Bách Vụ Thanh lại gần cậu, đặt tay mình lên bàn tay đang ấn trên kính của Doãn Thường Lăng, “Không lạnh à?”

“Hơi.”

Bách Vụ Thanh cầm tay Doãn Thường Lăng nhét vào lòng mình, “Giờ thì sao?”

“… Da anh mịn thật đấy.”
 
Chương 159


“Ngày mai đi học à?” Trời sắp tối, Vương Đông Kỳ kéo tay Giả Dị Gia, lưu luyến bịn rịn.

Giả Dị Gia gật đầu mạnh, “Đi! Sức khỏe em không yếu ớt thế đâu, yên tâm đi!”

Vương Đông Kỳ ngần ngừ rất lâu, vẫn muốn hỏi, “Bố mẹ em…”

Ba người họ ở đây ít nhất hai tiếng đồng hồ, nhưng trong khoảng thời gian đó chẳng có ai vào.

Ánh mắt Giả Dị Gia lấp lánh, chứa vẻ cầu xin, “Chắc họ bận, họ vừa đi trước khi mọi người đến.”

“Cậu muốn đi học, thế thì phải nghỉ ngơi tử tế vào, bọn tôi đợi cậu ở trường, còn cả vở ghi chép mấy ngày nay đang chờ cậu.” Doãn Thường Lăng chuyển chủ đề.

“Hả…. tha cho tôi đi!” Giả Dị Gia mếu máo, mọi người không hẹn mà cùng phì cười, ngoại trừ Vương Đông Kỳ, cậu ta không cười nổi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom