Cập nhật mới

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Chương 380


“Vậy là tốt rồi, buổi trưa ngày mai chủ tử nhà ta chờ ngươi ở miếu Huyền Nữ, có việc cần thương lượng, hy vọng ông chủ Lê tới đúng giờ.”

“A??”

Nghe xong lời người nọ nói, đầy mặt Lê Giang đều là dấu chấm hỏi.

“Ta rất bận chuyện làm ăn trong cửa hàng, không rảnh để đi. Nếu chủ tử nhà ngươi có chuyện, vậy hoặc là hắn tự mình tới cửa hàng chúng ta nói, hoặc dặn dò ngươi để ngươi qua đây nói, tóm lại ta không đi được.”

Miếu Huyền Nữ xa như vậy, người ta kêu một câu là hắn đi ngay ư? Hắn đâu phải đồ ngốc.

“Ngượng ngùng quá, ta còn phải ăn cơm, không có việc gì khác, vậy mời ngươi tự nhiên.”

Lê Giang chẳng buồn chú ý tới nam nhân đang ngây ngốc đứng bên ngoài kia, hắn nói xong rồi lập tức xoay người trở về phòng bếp.

“Phụ thân, là ai vậy?”

“Mặc đồ phú quý nhưng chúng ta chưa từng gặp. Không thể hiểu được, tới nhà chúng ta nhưng chưa nói tên tuổi, chỉ hỏi có phải đậu hũ là đồ chay hay không, lại nói ngày mai chủ tử hắn ở miếu Huyền Nữ chờ ta, có chuyện cần thương lượng. Ta đâu có rảnh để đi.”

Có thời gian qua đó còn không bằng ăn thêm hai miếng đậu hũ, thật là… chậm trễ hắn ăn cơm rồi.

Ai, tay nghề của nữ nhi nhà mình đúng là… mỗi lần ăn đều cảm động. Hắn còn cho rằng tào phớ đã ăn ngon lắm rồi, không nghĩ tới đậu hũ này còn thơm, còn ăn ngon hơn nhiều, đúng là cực kỳ hợp để ăn với cơm.

Chắc chắn hôm nay hắn phải ăn được bốn chén cơm!

Lê Tường: “……”

Mặc đồ phú quý, còn hỏi đồ chay, lại thêm miếu Huyền Nữ ……

“Các ngươi ăn trước, ta có chút việc!”

Nàng buông chén xuống rồi vội vàng chạy ra ngoài, Ngũ Thừa Phong theo bản năng cũng muốn đi theo nàng, hai người chạy ra đường tắt, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy ‘người phú quý’ kia đang muốn lên xe ngựa

“Đại thúc chờ chút!”

Dư Sinh đang xụ mặt khó chịu, lại nghe được cách xưng hô kia, hắn lại càng khó chịu hơn. Bởi vậy, hắn không hề ngừng lại mà trực tiếp kêu mã phu đánh xe đi.

Mắt thấy xe ngựa kia sắp sửa đi qua mặt mình, Lê Tường lập tức hô một tiếng.

“Ta là người làm tào phớ của Lê gia!”

Trong nháy mắt hai chữ tào phớ này đã chọc trúng điểm mềm yếu của Dư Sinh.

“Dừng xe!”

Dư Sinh nhảy từ trên xe xuống, đi đến trước mặt hai người, hắn nghĩ lại âm thanh vừa gọi hắn là của một nữ tử.

“Là ngươi? Ngươi chính là người làm ra tào phớ của Lê gia?”

“Đúng vậy, vừa rồi người nói chuyện cùng ngươi đúng là phụ thân ta, không biết gia chủ của đại thúc ngươi là ai?”

Lê Tường nhìn không chớp mắt vào hắn, dường như nàng nhất định phải nghe đối phương báo ra lai lịch mới tiếp tục câu chuyện.

Đã làm chuyện buôn bán, hiển nhiên phải quang minh lỗi lạc sòng phẳng, nếu lai lịch đối phương mơ hồ, chẳng ai có lá gan tới một nơi xa như miếu Huyền Nữ miếu bàn chuyện mua bán.

“Chủ tử nhà ta chính là Tĩnh Từ sư thái trụ trì miếu Huyền Nữ.”

Lê Tường không biết Tĩnh Từ sư thái, chẳng qua người ta đã nói vậy ngày mai cũng nên hỏi thăm một chút thì hơn.

Ừm? Một sư thái, vì sao lại có hạ nhân như vậy ……

Kỳ kỳ quái quái.

Dư Sinh thấy Lê Tường nghe được danh hào của chủ tử nhà mình mà không có chút phản ứng nào, hắn lại trở nên kinh ngạc, thời buổi này mà trong thành vẫn còn người không biết danh hào chủ tử của hắn ở miếu Huyền Nữ ư?

“Lê cô nương, vẫn là câu nói kia, ngày mai chủ tử nhà ta sẽ ở miếu Huyền Nữ an tĩnh chờ đợi, nếu ngươi có thể làm món tào phớ kia, vậy ngươi nên tới đó xem.”

Nói xong hắn lập tức xoay người lên xe, không thèm liếc mắt nhìn hai người kia thêm một lần nào nữa.

Gọi hắn là đại thúc ư? Tiểu cô nương không có ánh mắt!

Lê Tường: “……”

Ngũ Thừa Phong thấy xe ngựa đã đi xa, lúc này mới nói cho Lê Tường nghe chuyện của miếu Huyền Nữ.

“Tĩnh Từ sư thái trụ trì miếu Huyền Nữ rất có danh tiếng trong thành.”
 
Chương 381


Ngũ Thừa Phong dừng một chút lại nói tiếp: “Những thái thái nhà quan gia thương gia thường lên núi cầu phúc, cũng thường xuyên có người đi bái kiến nàng.”

“Bái kiến? Thái thái nhà quan gia cũng đi bái kiến nàng? Thân phận của nàng rất cao ư?”

“Ừm, nàng là muội muội duy nhất của Tiên vương còn sống tới thời điểm này. Năm đó nàng còn được phong hào đó, chẳng qua ta đã quên mất rồi. Chỉ nhớ rõ sau khi nàng được gả tới An Lăng thì phu thê nhà nàng vẫn không có hài tử. Sau này khi tiễn trượng phu đi, nàng lập tức lên chùa quy y cửa Phật. Trải qua một khoảng thời gian rất dài, nàng đã lên làm trụ trì rồi.”

Nghe hắn nói, Lê Tường bỗng có chút suy nghĩ, một chủ trì tìm tới nhà mình, lại tới vì món tào phớ. Nghĩ tới đây, trong lòng nàng đã có một chút phỏng đoán.

“Tứ ca, ngươi hiểu biết thật nhiều.”

Ngũ Thừa Phong có chút ngượng ngùng.

“Lần trước đi ra ngoài áp tiêu, vừa lúc nghỉ ngơi cả đêm dưới chân núi Huyền Nữ, ta đã nghe những huynh đệ trong tiêu cục nói về chuyện này. Lại nói Tĩnh Từ sư thái kia rất có danh tiếng trong thành, chúng ta nể mặt đi qua gặp người ta cũng không sao. Ngươi muốn đi không? Ngày mai ta có thể đi cùng ngươi lên núi.”

Lê Tường quay đầu lại, bình tĩnh nhìn hắn rồi đột nhiên nở nụ cười, đẩy hắn một cái.

“Đi về ăn cơm trước đi, chuyện này ta còn phải thương lượng với người nhà đã.”

Hai người một lần nữa ngồi trở lại trên bàn, người một bàn đều qua lại đánh giá hai người bọn họ.

Tuy da mặt Lê Tường đủ dày, nhưng thấy những ánh mắt này, nàng cũng cảm thấy nó nóng bỏng lên rồi, cuối cùng nàng chỉ còn cách nói chuyện chính để đánh vỡ bầu không khí kỳ lạ này.

“Phụ thân, người vừa tìm ngươi là thủ hạ của trụ trì miếu Huyền Nữ. Người có việc cần thương lượng với ngươi cũng là trụ trì miếu Huyền Nữ. Cho nên, ta nghĩ, ngày mai ta sẽ lên núi Huyền Nữ một chuyến.”

“Lên Núi Huyền Nữ? Có chút xa nha, ngươi nhất định phải đi sao? Bà ấy là một vị trụ trì, chẳng biết bà ấy tìm nhà ta làm gì nữa? Chẳng lẽ muốn chúng ta vào miếu làm tào phớ?”

Lê Giang cảm thấy chuyện này không quá khả thi, xa như vậy, ai mà tới nổi?

“Chắc không phải muốn chúng ta vào miếu làm tào phớ đâu.”

Khả năng cao hơn chính là muốn mua công thức làm tào phớ từ trong tay bọn họ, vì trong miếu đều dùng thức ăn chay.

Bọn họ thường xuyên ăn rau dưa với nấm, bây giờ được nếm một chén tào phớ trơn mềm, chắc chắn sẽ rất thích.

Nếu người khác có ý này, chắc chắn Lê Tường không cần suy nghĩ gì sẽ lập tức từ chối. Suy cho cùng nhà mình vừa mới ra mắt món tào phớ, còn phải mở rộng thực đơn, nói gì thì nói, nàng sẽ không bán công thức trong khoảng thời gian này.

“Phụ thân, để ngày mai ta và nương cùng tới Miếu Huyền Nữ đi, chẳng phải nương đã nói muốn tới Miếu Huyền Nữ kính lễ dâng hương sao? Vừa lúc, ta qua bên đó bàn chuyện còn nương đi dâng hương.”

Quan thị lập tức đồng ý: “Đúng đúng đúng, lẽ ra nên kính lễ từ lâu rồi.”

“Vậy để ta đi cùng hai người, ta không yên tâm để hai người đi một mình.”

Nhưng Lê Giang vừa đi, cửa hàng nhà bọn họ cũng gần như đóng cửa rồi. Ngoại trừ Quan Thúy Nhi còn biết tính toán một chút, Đào Tử Hạnh Tử hoàn toàn không thể xử lý nổi.

“Dượng, hôm qua rất nhiều người đã nói hôm nay bọn họ còn muốn tới nhà chúng ta mua tào phớ đó, nếu đóng cửa hàng… sẽ không hay đâu?”

“Này……”

Lê Giang biết việc làm ăn của cửa hàng rất quan trọng, nhưng tức phụ nữ nhi càng quan trọng hơn.

Hắn đang muốn mở miệng nói nghỉ ngơi một ngày mai, đã nghe thấy tứ oa đột nhiên mở miệng nói: “Đại Giang thúc, nếu không như vậy đi, ngày mai ta và sư phụ ta đưa thẩm và Tương nha đầu đi. Vốn dĩ chúng ta được giao nhiệm vụ bảo hộ các ngươi an toàn mà.”

“Không phải các ngươi còn gác đêm sao?”

“Có gì đâu? Buổi tối ta và sư phụ thay phiên nhau ngủ một lát là được.”
 
Chương 382


“Lại nói, trước kia chúng ta ra ngoài áp tải có khi hai ngày hai đêm không được chợp mắt chút nào, không mệt đâu.” Ngũ Thừa Phong nói một cách chắn chắn.

Trong lòng Lê Tường âm thầm nói nhỏ kẻ lừa đảo.

Hai ngày hai đêm không ngủ làm sao có thể không mệt chứ? Tiểu đáng thương này vẫn khiến người ta đau xót.

Nếu năm đó nàng có một hài tử, chắc chắn sẽ cực kỳ, cực kỳ yêu thương nó, không thể khiến nó chịu biết bao khổ sở như vậy.

“Phụ thân, chúng ta không thể chậm trễ việc làm ăn của cửa hàng được. Ngươi cứ để cho tứ ca và sư phụ hắn ngày mai đi cùng chúng ta. Thân thủ của tiêu đầu Sài rất giỏi. Có hắn ở đó, ngươi còn không yên tâm ư?”

“Yên tâm, ta rất yên tâm.”

Mười tên Lê Giang hắn cũng không đánh lại tiêu đầu Sài, có đối phương đi cùng hai mẫu nữ, chắc chắn yên tâm hơn hắn đi cùng nhiều. Với lại, nữ nhi hắn đã có ý tưởng rồi, hắn cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Vì thế chuyện này cứ quyết định như vậy.

Ngũ Thừa Phong trở về tiêu cục, vừa nói chuyện này ra, tiêu đầu Sài đã cười một tiếng.

“Tiểu tử ngươi giỏi nha, đã học được cách kéo việc về cho ta làm rồi.”

“Sư phụ, đâu thể gọi là kéo việc về? Bảo vệ Lê gia an toàn không phải là nhiệm vụ chúng ta đã nhận sao? Sư phụ ngày mai cùng đi đi, Tương nha đầu làm tào phớ ăn rất ngon.”

Tiêu đầu Sài nhẹ nhàng đạp hắn một cước.

“Đừng cho rằng ta không biết tâm tư của ngươi. Đã cần ta phải bỏ công sức như vậy, tiểu tử ngươi nhất định phải nỗ lực mà làm, chờ ngày nào đó ta lại qua nhận thêm một đứa nữa.”

“Lại nhận thêm một người nữa vậy ta cũng là đại sư huynh rồi.”

Ngũ Thừa Phong hiểu sư phụ đã nhận lời rồi, vậy nên hắn tỏ ra cực kỳ vui vẻ.

“Ngươi đã trải qua nhiều ngày sung sướng rồi đó. Chuẩn bị tinh thần đi, qua nửa tháng nữa chúng ta sẽ áp tiêu tới Dụ Châu, may mắn thì trở về trước dịp năm mới, còn không may……”

Phải ăn tết ở trên đường.

“Sư phụ, ngươi đã nhận tiêu rồi?!”

“Ừm……”

Niềm vui sướng của Ngũ Thừa Phong lập tức tiêu tan không còn.

Sáng sớm hôm sau hai sư đồ qua Lê Gia Tiểu Thực đúng lúc người ta vừa mở cửa hàng. Lê Tường nhìn tiêu đầu Sài với vẻ mặt vui vẻ, tinh thần mười phần, liên tiếp ăn hai chén sủi cảo, còn Ngũ Thừa Phong lại buồn bã ỉu xìu, chỉ ăn được nửa chén đã có chút ăn không vô.

Tác hại của việc ngủ không ngon ư?

Lúc này người bên trong cửa hàng dần dần nhiều lên, nàng cũng không tiện hỏi thăm hắn, đành phải vội vàng ăn xong cơm sáng rồi dọn dẹp đồ cùng nương đi ra khỏi cửa.

Hai người vừa rời khỏi cửa hàng đã nhìn thấy tiêu đầu Sài và Ngũ Thừa Phong đánh một chiếc xe ngựa lại đây.

“Tương nha đầu, lên xe đi.”

Lê Tường sửng sốt nhìn hắn.

“Không phải đi đường thuỷ sao? Cỗ xe ngựa này ở đâu vậy?”

Tiêu đầu Sài cũng không phải loại người làm chuyện tốt không lưu danh, hắn lập tức giải thích nói: “Đi đường thuỷ nhanh hơn một chút, nhưng khi xuống bè trúc còn phải đi một đoạn đường dài mới tới chân núi, không bằng đi xe ngựa trực tiếp nhẹ nhàng đến chân núi. Lại nói, xe ngựa này ư? Là tiểu tử Thừa Phong này cứ nhất quyết kéo ta tìm tiêu cục mượn đó.”

Ngũ Thừa Phong: “……”

Rõ ràng đã bảo ngươi đừng nói rồi.

Quan thị liếc mắt nhìn nữ nhi một cái, cười tủm tỉm rồi vịn vào tay tứ oa bước lên xe ngựa. Nương đã lên rồi, Lê Tường tự nhiên cũng đi theo.

“Tứ ca, có phải ngươi ngủ không ngon hay không?”

“A? Không có đâu.”

Ngũ Thừa Phong vẫn chưa phản ứng lại được.

Tiêu đầu Sài đã vừa đánh xe ngựa vừa giải thích thay đồ đệ của mình: “Hắn á? Không phải là ngủ không ngon đâu, mà là do trong lòng có chuyện đó.”

Nói xong, tiêu đầu Sài cũng ‘thuận miệng’ đề cập tới chuyến áp tiêu nửa tháng nữa của bọn họ.

“Có thể trở về trước năm mới không?”

Trong lòng Lê Tường cũng muộn phiền theo.
 
Chương 383


Ngũ Thừa Phong kia mới mười mấy tuổi đầu, đã phải chạy khắp trời nam đất bắc, công việc của hắn còn có độ nguy hiểm cao.

“Khó mà nói. Lần này chúng ta tới Dụ Châu, một nửa đi đường thuỷ, đường không xa nhưng thời tiết bên kia không tốt, lúc này đã bắt đầu có tuyết rơi, chờ tới khi chúng ta đi qua đó, không biết tình huống sẽ như thế nào. Nếu lúc trở về, thời tiết quá lạnh khiến đường sông kết băng vậy chẳng còn cách nào khác, đành phải chờ tan băng mới trở về được.”

Nếu bị đóng băng, có khi phải chờ đến ba tháng mới đi qua được.

Cũng vì nguyên nhân này mà Ngũ Thừa Phong càng nghĩ càng khó chịu từ hôm qua tới giờ.

Cuối cùng Lê Tường cũng hiểu vì sao buổi sáng hắn lại bày ra bộ dáng ủ rũ đó. Mắt thấy còn hơn một tháng nữa là ăn tết, nhưng hắn lại phải theo sư phụ ra ngoài áp tiêu, còn không biết khi nào mới được trở về.

Dụ Châu rất lạnh đó, nàng có nên làm chút đồ gì đó cho hắn mang đi hay không.

Nàng đang ngồi bên cạnh suy nghĩ vấn đề này, Quan thị cũng không làm phiền nàng, bà chỉ vén mành lên tò mò đánh giá khung cảnh xung quanh.

Hiển nhiên ngồi xe ngựa thoải mái hơn xe la nhiều lắm, lắc lư nhẹ nhàng khiếng người cũng mơ màng muốn ngủ. Ngày hôm nay Lê Tường phải dậy sớm, lúc này nàng đang rất buồn ngủ, bởi vậy cũng dứt khoát ghé vào đầu gối nương nghỉ ngơi trong chốc lát.

Cũng không biết đã qua bao lâu, chỉ biết nàng đã ngủ đến mức eo đau, lưng đau khó chịu cực kỳ, thì đột nhiên xe ngựa ngừng lại.

“Thừa Phong, đi đằng trước nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.”

“Ừm!”

Xe ngựa run lên một chút, Ngũ Thừa Phong nhảy xuống xe. Lê Tường xốc màn xe lên nhìn khắp nơi.

Lúc này nàng mới phát hiện ra con đường này khá hẹp, chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe ngựa chạy song song thôi. Hiện giờ phía trước đã bị tắc, chỉ có thể thấy phần sau của chiếc xe ngựa đằng trước.

“Sư phụ, phía trước có chiếc xe ngựa bị đứt càng xe, lúc này đang sửa, chắc phải đợi thêm chút nữa.”

“Sửa được là tốt rồi, chậm một chút cũng không sao. Chẳng qua là xe ngựa nhà ai vậy? Ta cảm giác chung quanh an tĩnh quá mức, chẳng có lấy một tiếng oán giận.”

Tình huống này quá không bình thường.

“Là xe ngựa nhà Tri Châu đó, ai dám oán giận.”

Ngũ Thừa Phong đi đến bên cạnh xe ngựa, gọi Lê Tường một tiếng.

“Tương nha đầu, phía trước đã bị tắc rồi, muốn xuống dưới hít thở không khí hay không. Ngồi lâu như vậy rất khó chịu.”

Lê Tường đang có ý này, một đường xóc nảy khiến xương cốt nàng như muốn rã rời hết rồi.

“Nương, có muốn xuống xe không?”

Quan thị lắc đầu, bà vẫn thích ngồi yên trong xe hơn.

“Tự ngươi đi thôi, nhớ đừng đi quá xa.”

Lê Tường gật gật đầu, sau đó nàng vén mành lên nhảy xuống.

Nơi này chắc rất gần núi Huyền Nữ, có khi mấy người bọn họ đã tới dưới chân núi Huyền Nữ rồi. Trước mắt đều là cây cối xanh um tươi tốt, hoàn cảnh vô cùng thanh tịnh, xinh đẹp.

Chỉ là rất nhanh sau đó khung cảnh thanh tịnh xinh đẹp này đã bị người ta phá vỡ.

Cách mấy chiếc xe ngựa, hai người đã nghe được thanh âm đột nhiên ầm ĩ lên từ phía trước, tiếng kinh hô, tiếng la khóc xen lẫn vào nhau, khung cảnh loạn thành một đoàn.

Lê Tường không muốn lên xem náo nhiệt, kết quả ngay lúc nàng chuẩn bị trở lại xe ngựa đã nghe người phía trước nói có một tiểu hài tử lúc ăn mứt bị nghẹn, tình thế hiện giờ sắp không xong.

Mạng người là quan trọng, không thể do dự được.

“Tương nha đầu, ngươi đi làm gì?”

“Ta đi xem!”

Lê Tường túm làn váy rồi xuyên qua đám xe ngựa kia, đi lên phía trước. Lúc này phía trước đã loạn thành một đoàn, nàng chỉ có thể trực tiếp chen vào.

Cũng may những phu nhân tiểu thư này rất chú ý dáng vẻ, thấy nàng chen qua, tất cả bọn họ đều vội vàng nhường chỗ.

“Người nào vậy? Thật không biết lễ nghĩa.”

Ngũ Thừa Phong cũng chen vào theo.
 
Chương 384


Những người khác cao, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy người bị nghẹn là một tiểu nữ hài chừng ba tuổi, hiện giờ mặt nàng đã nghẹn tới mức xanh tím cực kỳ dọa người.

“Mau đi tìm lang trung!”

Phụ nhân tuổi trẻ ôm tiểu nữ hài gấp đến độ gần như sắp ngất, nhưng tại một nơi hẻo lánh như vậy, chắc chắn tiểu nữ hài kia không chờ nổi tới lúc tìm được lang trung.

“Đưa hài tử cho ta, mau!”

Lê Tường trực tiếp giơ tay ra cướp lấy hài tử đó, phụ nhân kia đã mềm nhũn không còn sức lực, nhưng v.ú già của nàng ấy rất hung hăng, bà ta dùng một tay đẩy Lê Tường ra. Cũng may Ngũ Thừa Phong ở phía sau nàng đỡ được.

“Ngươi còn dám ra tay thử xem?”

“Là nàng muốn cướp Uẩn Tỷ Nhi nhà ta!”

“Ngươi không nhìn thấy nàng ấy sắp tắt thở sao? Mau đưa hài tử cho ta, ta có cách cứu nàng!”

Lê Tường biết nàng nói lời này không ổn cho lắm, thế nhưng nàng chỉ có thể thốt lên lời c.h.é.m đinh chặt sắt như vậy mới khiến phụ nhân kia tin tưởng giao nữ hài nọ cho nàng, hài tử đó không thể chịu đựng được lâu hơn nữa.

Quả nhiên, một câu này của nàng đã khiến phụ nhân kia thấy được một tia hy vọng, nàng ấy lập tức giao nữ nhi trong tay cho nàng.

Nàng nói câu đó quá nhanh, Ngũ Thừa Phong muốn ngăn cũng không ngăn được. Suy cho cùng, đây là một mạng người, có lẽ Tương nha đầu thực sự có biện pháp gì đó cũng nên.

Lê Tường trực tiếp đặt nữ hài nọ lên đùi nàng, rồi dùng bàn tay nhắm ngay vị trí trung gian giữa xương bả vai liên tục vỗ xuống. Có lẽ miếng mứt kia không dính quá chắc, cho nên Lê Tường cho vỗ tới cái thứ năm, một miếng mứt màu xanh đậm đã bị nữ hài nọ khụ ra.

Không còn thứ gì bịt kín yết hầu, tiểu nữ hài thở hổn hển hai ngụm rồi oa lên một tiếng lập tức khóc lên.

Đại khái do tiểu nữ hài đó quá sợ hãi mà thôi. Thấy vậy, Lê Tường lập tức trả tiểu nữ hài lại cho nương nàng ấy, chắc chắn nằm trong n.g.ự.c nương, nàng ấy sẽ an tâm hơn một chút.

“Cảm ơn vị cô nương này! Cảm ơn!”

Phụ nhân kia đầy thương xót an ủi hài tử nhà mình, vừa mở lời cảm ơn nàng, đã vội vàng quay sang dỗ dành tiểu nữ hài nọ.

Thấy không còn chuyện gì nữa, Lê Tường lập tức kéo Ngũ Thừa Phong chen khỏi đám người. Ra được bên ngoài, b.í.m tóc trên đầu nàng cũng trở nên rối bời.

“Tương Nhi! Ngươi làm gì vậy?!”

Quan thị ở bên ngoài nhìn không thấy tình huống bên trong, tỏ ra cực kỳ lo lắng. Vừa thấy hai người bọn họ đi ra, bà đã tiến lên giúp nữ nhi mình sửa lại tóc và xiêm y, rồi vội vàng túm nàng lên xe ngựa.

“Ngươi thành thành thật thật ngồi trong xe ngựa cho ta, không cho đi bất kỳ chỗ nào nữa.”

“Được được được, ta không đi đâu nữa.”

Lê Tường nhìn bên ngoài cửa sổ, rồi thở dài nhẹ nhõm một hơi. Vừa rồi là nàng quá mức xúc động, may mắn là cứu được người, nếu không cứu nổi, chỉ sợ nàng sẽ khó thoát thân, ngược lại còn liên luỵ tới cả nhà.

Lúc này trong lòng không còn xúc động hồi nãy nữa, nàng vừa nghĩ vừa cảm thấy cả người đều mềm.

“Tứ ca, còn bao lâu nữa mới tới núi Huyền Nữ?”

“Nhanh thôi, chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa, đại khái là trên dưới ba mươi phút có thể tới nơi.”

Hai người vừa nói xong, đã thấy xe ngựa đằng trước di chuyển.

Tiêu đầu Sài cũng vung roi lên, đi theo bọn họ.

Đại khái là tiểu nữ hài ở chiếc xe ngựa đằng trước đã khóc tới mệt rồi, hiện giờ nàng ấy cứ thút tha thút thít dựa vào trong lòng n.g.ự.c nương và ngủ thiếp đi.

“Phu nhân, cho nô tỳ tới ôm đi, ngài vừa khỏi bệnh, chút nữa còn phải lên núi, lại mệt nhọc một phen nữa.”

Ân thị gật gật đầu, giao hài tử cho bà vú.

“Vừa rồi quá nguy hiểm, ngày sau mấy loại mứt trái cây, hạt đậu linh tinh đó không được đưa ra trước mặt Uẩn Tỷ Nhi.”

“Nô tỳ đã hiểu.”

“Còn nữa, vừa rồi ngươi có chú ý tới vị cô nương cứu Uẩn Tỷ Nhi đi lên xe ngựa nào không?”
 
Chương 385


“Có phải là xe ngựa của Hà gia không? Hồi nãy ta chỉ lo dỗ dành Uẩn Tỷ Nhi chưa có nói lời cảm tạ người ta thật tử tế. Quá là thất lễ rồi, ơn cứu mạng nên tới tận cửa mới phải.”

Tinh thần phụ nhân có chút mệt mỏi, nàng ấy chỉ dặn dò nha hoàn bên người chốc lát nữa nhớ đi hỏi thăm kĩ càng, sau đó đã ngủ thiếp đi rồi.

Ba mươi phút sau, xe ngựa ngừng lại dưới chân núi Huyền Nữ.

Lê Tường nhìn dải cầu thang bằng đá thật dài vắt ngang sườn núi kia, quả thực vô cùng tuyệt vọng.

“Chúng ta phải leo lên trên đó ư?”

Muốn leo lên tới nơi cũng phải leo nửa canh giờ đó!

Vẻ mặt tiêu đầu Sài vui vẻ như xem kịch.

“Núi Huyền Nữ không cho phép xuất hiện kiệu, vì biểu lộ sự thành kính trong lòng nhất định phải tự mình đi từng bước một.”

Quan thị chưa từng thấy cầu thang đá nào lớn như vậy, ngược lại bà lại cảm thấy có chút nóng lòng muốn thử.

“Nghe nói người thường xuyên lên núi Huyền Nữ bái phúc cầu nguyện sẽ rất linh nghiệm, đặc biệt là cầu thân thể khỏe mạnh.Tường Nhi, chúng ta đi thôi.”

Lê Tường: “……”

Cầu thang bằng đá lớn như vậy, tới tới lui lui cần phải leo vài lần, hiển nhiên là thân thể tốt rồi.

“Đi thôi đi thôi.”

Ba người men theo con đường dẫn lên núi, sau đó tới chân cầu thang bằng đá, tiếp tục leo lên.

Tiêu đầu Sài lấy cớ phải ở lại trông xe ngựa, không đi theo bọn họ, hắn cho tiểu đồ đệ đủ cơ hội để biểu hiện mình rồi nha.

Thân thể Quan thị kém cỏi nhất, bà mới leo được một nửa đã run rẩy cả người. Cơ hồ là đi được mười bậc thang nhất định phải nghỉ ngơi mười lăm phút. Ngũ Thừa Phong muốn cõng bà lên lại bị bà từ chối.

“Đoạn cầu thang đã này phải tự mình đi lên. Tứ oa, ngươi tới đỡ ta lên là được rồi.”

Ngũ Thừa Phong không khuyên được bà ấy, cuối cùng hắn chỉ có thể làm theo lời bà.

Ba người leo chừng một canh giờ mới đến miếu Huyền Nữ. Lê Tường cũng không dám nhìn lại đằng sau, nàng chỉ tùy tiện tìm một cục đá sạch sẽ rồi ngồi xuống thở dốc.

Quan thị cũng vậy, bà đã toát mồ hôi đầy người, hiện giờ miệng khô lưỡi đắng, hai mắt bà đã biến thành màu đen. Chỉ có Ngũ Thừa Phong vẫn bình thường, sắc mặt hắn hơi có chút đỏ lên, hơi thở không hề dồn dập.

“Các vị khách hành hương uống chén nước mát họng đi.”

Dường như trước miếu có người đun nước, mỗi khi nhìn thấy có người lên núi, bọn họ sẽ mang nước tới.

Lê Tường phải uống liên tiếp ba ly nước mới đã khát, nàng đang muốn tìm một tiểu ni cô nhờ nàng ấy thông báo cho vị nam nhân chạng vạng hôm qua tới tận nhà nàng, thì ni cô ấy đã đưa mấy người bọn họ qua bên này.

“Lê cô nương, các ngươi cứ đi theo Viên Ninh vào là được, nàng sẽ đưa các ngươi đi gặp trụ trì.”

“Hử? Ngươi không đi vào sao?”

Dư Sinh lắc đầu, hắn chỉ cười khổ một tiếng rồi không nói gì nữa, xoay người đi rồi.

Một hồi lâu sau, Lê Tường mới phản ứng lại được, có lẽ do hắn là một công công, mà trong miếu này không cho phép người như vậy đi vào?

“Lê cô nương, mời qua bên này.”

“Được được. Nương? Chúng ta đi nha?”

Trong lòng Quan thị hơi trống rỗng, bà biết vị Tĩnh Từ sư thái gì đó kia chắc chắn là một nhân vật lớn, bà sợ mình đi theo, sẽ khiến nữ nhi mất mặt trước người ta.

“Tương Nhi, ta không đi đâu, vốn dĩ ta tới đây để dâng hương cho Huyền Nữ nương nương. Hiện giờ ta sẽ đi dâng hương, lúc nào mấy người các ngươi xong việc, chúng ta sẽ tập họp ngoài cửa.”

Lê Tường thấy bộ dáng cực kỳ không được tự nhiên của bà, nàng đã hiểu bà đang suy nghĩ điều gì.

Thôi quên đi, chưa gặp mặt người ta, bà đã không tự nhiên như vậy, chờ khi gặp được người bà sẽ càng thêm không chịu đựng nổi.

“Vậy để tứ ca đi cùng ngươi, chốc lát nữa, sau khi ta xong việc, sẽ ở cửa chờ các ngươi.”

Ngũ Thừa Phong lập tức đồng ý, và ba người bọn họ cũng tách nhau từ đây.
 
Chương 386


Viên Ninh dẫn Lê Tường rẽ trái rẽ phải vòng qua vài toà điện nhỏ, cuối cùng lại xuyên qua một mảnh rừng trúc, mới dừng lại bên ngoài một gian phòng lưng tựa rừng, trước mặt là một dòng suối.

“Sư thúc, Lê gia cô nương tới.”

“Mời vào……”

Chỉ nghe thấy một thanh âm rất ôn hoà, nhưng vẫn chưa nhìn thấy người, vậy mà Lê Tường đã cảm thấy có một chút hảo cảm với Tĩnh Từ sư thái này.

“Lê cô nương, ngươi vào đi thôi, sư thúc đang chờ ngươi bên trong.”

“Đa tạ sư phụ Viên Ninh dẫn đường.”

Nàng đẩy cửa ra, nhìn vào phòng nhưng vẫn không thấy người.

“Đi sang bên phải.”

Đi theo lời hướng dẫn của thanh âm ấy, lúc này Lê Tường mới gặp được Tĩnh Từ sư thái trong truyền thuyết.

Khác với những ni cô bình thường, tuy bà cũng cạo hết đầu, nhưng đã là mỹ nhân thì đầu trọc cũng vẫn là mỹ nhân.

Thoạt nhìn, bộ dáng nàng ấy chỉ chừng ba mươi tuổi, hàng chân mày xanh mướt, rõ nét như dãy núi mờ xa, một đôi mắt trong trẻo, khiến người ta an tĩnh lại.

Lê Tường bị kinh ngạc bởi dung mạo của nàng ấy, tới mức quên mất phải lên tiếng chào hỏi.

“Lê cô nương, lại đây ngồi đi.”

Lê Tường lấy lại tinh thần, sau đó có chút ngượng ngùng ngồi xuống đối diện với nàng. Gian nhà tre này được xây dựng tại vị trí rất nên thơ, có rừng trúc, có dòng suối chảy ngang qua bên cạnh.

Lúc này tại vị trí các nàng đang ngồi có khung cửa sổ với ba mặt đều mở, ngay bên cạnh có thể nhìn thấy núi, nhìn thấy dòng suối, nhìn thấy bóng râm của rừng trúc xanh mát, lại có một ly trà xanh bốc khói đặt ngay trước mặt.

“Sư thái thật lịch sự tao nhã.”

“Chẳng qua chỉ là nhàn rỗi không có chuyện gì làm thôi mà. Lê cô nương, hôm nay bần ni mời ngươi tới đây vì chuyện tào phớ.”

Tĩnh Từ không thích quanh co lòng vòng, nàng ấy trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Bần ni muốn mua công thức làm tào phớ.”

Nói đến tào phớ, nàng ấy lại theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, ngay sau đó cảm thấy hơi ngại ngùng nên nàng ấy bưng chén trà lên nhấp một ngụm che lấp sự thất lễ của mình.

Trên núi rất kham khổ, những tiểu nha đầu trong miếu ngày ngày chỉ được ăn một chút mì sợi chay với nấm và rau xanh, hôm qua những tiểu nha đầu đó được ăn món tào phớ nàng ấy mang từ trong thành trở về, vẻ mặt bọn họ lập tức mừng như được ăn tết, thoạt nhìn vô cùng đáng thương, cực kì khiến người chua xót.

Nhưng không thể phủ nhận được món tào phớ kia vừa ăn ngon vừa thơm nồng nàn, nếu dùng nó làm đồ chay, chắc chắn sẽ là một món đồ chay vô cùng được yêu thích.

Hơn nữa sau khi làm ra tào phớ đó, nó lại có vẻ ngoài trắng nõn xinh đẹp, thật sự rất thích hợp để làm đồ chay.

Đương nhiên, nàng ấy đề cập tới chuyện mua công thức này, cũng có một nguyên nhân rất lớn là nàng ấy thèm ăn.

Nếu hôm nay không thể mua được, chắc chắn lúc nàng ấy muốn ăn lại phải đi vào trong thành, cực kỳ vất vả. Lại nói nàng ấy cũng không thiếu tiền bạc, cho nên mới động tâm tư muốn mua công thức.

“Lê cô nương chỉ việc cho ta một con số thôi.”

Vừa nhắc tới chuyện tiền bạc, không khí trong phòng lập tức ít đi vài phần Phật tính.

Lê Tường vẫn chưa nói mình đồng ý bán hay không, sau khi nàng suy nghĩ trong chốc lát mới mở miệng hỏi: “Sư thái có thể bảo đảm sau khi ta bán công thức này cho ngươi, các ngươi chỉ sử dụng trong miếu không?”

“Đây là tự nhiên, nếu Lê cô nương không yên tâm, bần ni có thể viết khế ước.”

Tĩnh Từ sư thái vừa dứt lời, nàng ấy đã đứng dậy cầm thẻ tre và bút mực tới, hiệu suất cực kỳ cao.

Lê Tường: “……”

Giá vẫn chưa nói xong, người đã chuẩn bị ký khế ước. Đúng là nàng nhìn nhầm rồi.

Vừa rồi nàng còn cảm thấy sư thái này là một người ôn hoà, lạnh nhạt, vậy mà vị Tĩnh Từ sư thái này lại là một người có cá tính nóng vội.

“Đây, Lê cô nương, ngươi nhìn xem?”
 
Chương 387


Trên thẻ tre đã tràn đầy chữ, cũng may, hầu hết những chữ này Lê Tường đều biết. Tĩnh Từ sư thái nói rõ chỉ cần Lê Tường dạy miếu Huyền Nữ công thức làm tào phớ, miếu Huyền Nữ tuyệt không dạy cho người bên ngoài, nếu không sẽ bị phạt bồi thường 5000…… ngân bối?!

Quá có tiền!

Lê Tường đọc xong, trực tiếp thả thẻ tre trở lại bàn.

“Tĩnh Từ sư thái, nếu ngài có thành ý như vậy, ta cũng không quanh co lòng vòng. Ta có hai cách bán, ngài nghe một chút xem.”

“Hai cách bán ư? Nói ta nghe một chút.”

“Cách thứ nhất, 500 ngân bối, ta bán cho ngài công thức làm tào phớ, hai bên trao tiền là thoả thuận xong. Còn cách thứ hai, vẫn là 500 ngân bối, ta sẽ bán công thức làm tào phớ cho ngài, tính cả các món đồ ăn phát triển từ nó, thêm nữa mỗi tháng ta sẽ hỗ trợ bên này làm một món đồ ăn chay mới.”

Tĩnh Từ nhẹ nhàng gõ gõ cái bàn.

“Biện pháp thứ hai, có kèm theo yêu cầu gì?”

“Tự nhiên là có, yêu cầu đó là mỗi lần trước khi giới thiệu món chay cho khách hành hương, nhất định phải thêm hai chữ Lê Ký trước tên mỗi món.”

Miếu Huyền Nữ lớn như vậy, có không ít phu nhân tiểu thư lui tới, danh khí cũng cao. Nếu có miếu Huyền Nữ này tuyên truyền…… Hắc hắc, đôi bên cùng có lợi.

Tĩnh Từ sư thái lại yên lặng trong chốc lát. Nói thật với nàng ấy, con số 500 ngân bối này không hề nhiều, nàng ấy đủ khả năng để mua ngay lập tức. Nhưng phương pháp thứ hai của nha đầu này lại khiến tim nàng ấy hơi ngứa ngáy.

Tào phớ còn có những món ăn phát triển từ nó ư? Mỗi tháng còn cho miếu một món đồ chay mới?

Bình thường nha đầu này cũng tự tin tới mức khoa trương vậy sao? Phải biết rằng, nghiên cứu ra món ăn mới luôn là chủ đề làm đau đầu nhóm tiểu ni cô trong phòng bếp nha.

“Chỉ nói là không đủ, Lê cô nương, bần ni muốn thử đồ ăn trước.”

Lê Tường cong cong mi mắt, nàng nở một nụ cười đầy tự tin.

“Vậy phiền sư thái dẫn đường đi tới phòng bếp.”

Rất nhanh sau đó, Tĩnh Từ đã đưa Lê Tường tới phòng bếp trong miếu. Lúc này cũng gần tới giữa trưa, đã có ni cô bắt đầu nấu cơm rồi.

Chắc hẳn bữa trưa nay bọn họ nấu cháo, nàng còn thoáng thấy gạo vừa vo sạch đang đặt ở bên kia.

Lê Tường đánh giá phòng bếp ở đây, khá sạch sẽ ngăn nắp lại rộng thoáng, những tiểu cô nương trong này đều là người yêu sạch sẽ.

“Lê cô nương, nếu ngươi cần thứ gì, cứ việc dùng tất cả mọi thứ trong này, chỉ cần ngươi có thể làm ra hai món đồ chay mà Miếu Huyền Nữ không có, hương vị lại không tồi, chúng ta sẽ chọn ngay phương án thứ hai.”

Chỉ hai loại thôi mà, chuyện nhỏ.

Lê Tường cẩn thận hỏi lại những món đồ chay trong miếu Huyền Nữ đã có, vừa hỏi xong, bản thân nàng đã có kế hoạch rồi.

Nàng đi dạo một vòng trong kho hàng chứa nguyên liệu nấu ăn, chọn chút cà rốt và mấy loại nấm nàng cần, còn có một chút hành lá nữa.

Cũng chẳng cần quá nhiều nguyên liệu phức tạp, chỉ cần vài món rau xanh này lại thêm một chậu bột mì thôi, cứ chờ nàng biến chúng thành hai món đồ ăn chay ngon lành nhé.

“Sư tỷ, nàng muốn làm canh mì cắt ư?”

“Nhìn có chút giống.”

Mấy tiểu ni cô chụm đầu cùng một chỗ ríu rít thảo luận, Tĩnh Từ ngồi bên cạnh lại mở to hai mắt có vẻ cực kỳ quan tâm.

Có điều nàng ấy cho rằng món canh mì cắt kia chẳng có gì mới lạ hết. Ngày thường mấy tiểu ni cô trong phòng bếp đều làm như vậy mà.

Nhào bột ư? Nàng ấy cũng biết,

Dường như Lê Tường đã mơ hồ nghe thấy những thanh âm xì xào trong phòng bếp nhưng nàng cũng không quan tâm mấy.

Sau khi nàng nhồi xong cục bột, lại ném nó qua một bên chờ bột nghỉ. Tận dụng khoảng thời gian này, nàng xoay người bắt đầu thái cà rốt và nấm.

Sủi cảo có nhân thịt cũng có nhân chay, chỉ tính riêng nhân chay, nàng cũng có thể làm được mấy chục loại.
 
Chương 388


Bởi vậy, mỗi tháng cung cấp cho bên này một món ăn chay là chuyện cực kỳ đơn giản.

Lê Tường càng làm, không khí trong phòng bếp càng trở nên yên tĩnh lại.

Những người khác đều nhìn chằm chằm vào động tác trên tay Lê Tường, nhìn nàng băm một đống cà rốt và nấm rồi bỏ thêm một đống gia vị vào, nhưng nàng nhanh tay vô cùng, các nàng ấy không cách nào nhớ được.

Còn cục bột kia nữa, nó được nàng xoa xoa một lát đã biến thành từng dải dài dài, sau đó nàng tiếp tục cắt nó thành một đống nhỏ.

Chỉ thấy nàng cầm một cái chén trên tay, vừa lăn vừa xoay chuyển, trong chớp mắt, một đống cục bột đã biến thành một xấp vỏ sủi cảo mỏng.

Quá lợi hại!

“Trụ trì, dường như vị Lê cô nương này nấu ăn rất lợi hại nha!”

Tĩnh Từ gật gật đầu, nàng ấy cũng nhìn ra. Khó trách nàng tự tin nói mỗi tháng sẽ cung cấp cho miếu Huyền Nữ một món đồ ăn mới, hoá ra tay nghề của nàng thật không tầm thường.

Chỉ cần đứng nhìn từng động tác tay lưu loát của Lê Tường cũng biết nên lựa chọn phương án thứ hai.

Không biết nàng đang làm món gì, có hương vị ra sao……

Ba mươi phút sau, Lê Tường đã gói xong tất cả những miếng vỏ sủi cảo trong tay, ngay sau đó, nàng lại đi cắt một đống bột mới.

Lúc này nàng không cắt từng cục bột mì nhỏ nữa mà trực tiếp rắc một chút bột mì khô lên cục bột kia rồi lăn cho nó dài ra.

Những thứ khác đều ổn, có điều trong phòng bếp này không có chày cán bột, nàng chỉ có thể sử dụng chai hoặc là bát để làm, bởi vậy muốn làm món này, có chút lao lực

Sau khi cán xong một lớp vỏ bánh cực lớn, nàng lại bôi lên nó một tầng dầu cải, rải chút hành vừa thái xong lên trên, tiếp theo mới cuốn lớp vỏ bánh lại.

Cuốn nó thành một cục, lại tiếp tục cán ra, lần này mới trực tiếp bỏ nó lên chảo nóng để nướng. Nếu thích ăn nhiều dầu một chút cũng có thể quét một lớp dầu vào trong nồi, có điều người ở trong miếu sẽ thích đồ ăn thanh đạm hơn.

Lê Tường vừa nướng bánh rán hành, vừa đun sôi nước trong nồi để bỏ sủi cảo.

Hai việc gần như hoàn thành trong cùng một lúc.

Sau khi làm xong công việc của mình, nàng lại chuyển qua làm một chén nước chấm sủi cảo. Một chút dấm thơm, một chút nước tương tỏi bằm là đủ, vô cùng đơn giản nhưng loại nước chấm đơn giản này lại có tác dụng tăng thêm vị thanh đạm của sủi cảo nhân chay.

“Sư thái, cái này là sủi cảo nhân chay, cái này là bánh rán hành. Ngài cũng nhìn thấy rồi đó, hai món này đều dùng nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp, tuyệt đối không có thức ăn mặn.”

Tiểu ni cô bên cạnh nàng ấy lập tức đưa cho trụ trì của bọn họ bát đũa chuyên dụng.

Tĩnh Từ nhìn tới nhìn lui vẻ bề ngoài của hai món đồ ăn này, cuối cùng nàng ấy chọn gắp một miếng bánh rán hành trước.

Bởi vì thứ này quá thơm, lúc bỏ vào nồi nướng còn bốc lên từng đợt hương thơm hành chiên, hương thơm ấy cứ liên tục chui vào mũi Tĩnh Từ.

Răng rắc… một tiếng giòn vang, miếng bánh rán hành đã bị nàng ấy cắn một miếng. Tĩnh Từ ăn ngon tới mức hai mắt cũng cong cong lại.

Ăn quá ngon!

Lớp bột mì bên ngoài được bỏ thêm một chút muối, rất vừa vặn với khẩu vị thanh đạm hàng ngày của Tĩnh Từ, vị xốp giòn, ngon miệng, khiến bất cứ ai nếm thử cũng yêu thích.

Phần bên trong được bỏ thêm hành, vừa mềm vừa thơm, có điều nếu ăn mỗi một món này sẽ hơi nghẹn, nếu có chén canh thì tốt rồi.

Lê Tường quay đầu lại múc một chén canh sủi cảo đưa cho nàng ấy.

Tĩnh Từ uống canh, sau đó trực tiếp ăn hết non nửa cái bánh rán hành.

Ăn xong bánh rán hành và một chén canh sủi cảo kia, nàng ấy lại gắp một cái sủi cảo, nhưng chưa chấm thứ gì đã bỏ thẳng vào trong miệng.

“Ừm… Tươi ngon quá!”

Hương vị tươi ngon, thơm ngọt của cà rốt và nấm đan xen, hoà quyện vào nhau, không biết bên trong còn một thứ gì nữa, chỉ biết ăn vào lại cảm thấy béo béo.
 
Chương 389


Có điều thứ nước béo này chẳng ngấy chút nào, lại rất vừa vặn khi ăn chung với lớp vỏ sủi cảo mềm dài bên ngoài.

Quan trọng nhất chính là ăn một miếng sủi cảo này sẽ khiến toàn bộ hương vị ngập tràn khoang miệng, có thể thoải mái ăn cả một miệng đầy mà không ngại ngần gì cả.

Nhưng cũng vì vậy mà sau khi ăn xong cái sủi cảo này, nàng ấy thật sự đã no lắm rồi, không ăn nổi thứ gì nữa.

“Nếu sư thái cảm thấy miếng sủi cảo này hơi lớn một chút, vậy ngươi có thể cán vỏ mỏng thêm một chút và gói sủi cảo nhỏ hơn một chút.”

“Được được được.”

Tĩnh Từ chia hết cho mọi người phần bánh rán hành và sủi cảo còn dư lại, sau đó nàng ấy lập tức gấp không chờ nổi kéo Lê Tường đi ký khế ước.

Có 500 ngân bối thôi nhưng vụ mua bán này cực kỳ đáng giá!

Thời điểm Lê Tường rời khỏi gian nhà bằng trúc kia, trên người nàng lại có thêm một phần khế ước thẻ tre và một cái bọc nhỏ đựng 500 ngân bối.

Lúc đi đường, sợ cái túi nhỏ kia cứ kêu leng keng leng keng không ngừng khiến người ta chú ý, cho nên Tĩnh Từ đã tách riêng chúng nó ra thành nhiều túi rồi dùng vải bọc kỹ lại.

Hai người đã thoả thuận xong, ngày mai Tĩnh Từ sẽ phái hai tiểu ni cô xuống núi tới cửa hàng Lê gia học tập tay nghề làm tào phớ, chờ học xong công thức này, bọn họ sẽ tiếp tục học ba món đồ ăn được phát triển từ táo phớ, còn mỗi tháng dạy một món đồ chay mới kia, cứ cuối tháng sẽ được dạy một lần.

Bởi vì gần đây Lê Tường thật sự quá bận, Tĩnh Từ cũng dễ nói chuyện, cho nên nàng ấy sửa lại thời gian theo ý nàng.

Chuyện đã bàn xong, vẫn như cũ là vị tiểu ni cô Viên Ninh kia đưa Lê Tường ra ngoài.

Lúc này Quan thị đã vái Huyền Nữ xong từ lâu rồi, bà và Ngũ Thừa Phong đang ngồi chờ nàng ngoài cửa miếu. Hai người bọn họ uống hết ly nước này tới ly nước khác, bụng đã đói meo cả rồi.

“Thẩm à, ta có thói quen cứ ra cửa là mang theo lương khô, ngươi ăn miếng bánh ngô này đi?”

“Không không, ta không đói. Tứ oa, ngươi đói bụng thì mau ăn đi.”

Ngũ Thừa Phong khuyên vài lần, bà ấy cũng không chịu nhận, hắn đành phải cất bánh ngô về.

“Có lẽ Tương nha đầu cũng đói bụng, chốc lát nữa ta sẽ cho nàng ăn.”

Trong lòng Quan thị vừa động, bà trực tiếp nghiêng đầu nhìn tứ oa cao hơn mình tới một cái đầu đang ngồi bên cạnh, rồi đột nhiên hỏi hắn một câu.

“Tứ oa, ngươi thích dạng cô nương gì?”

Vấn đề này……

Ngũ Thừa Phong cân nhắc lại cân nhắc hồi lâu mới đáp: “Ta thích người hiếu thuận với phụ mẫu, và biết nấu cơm.”

Hắn chỉ dám nói như vậy, không dám nói nhiều hơn, sợ Quan thẩm cảm thấy mình yêu cầu quá nhiều.

Thêm nữa, chỉ có hai điều kiện này, thoạt nghe sẽ nghĩ rằng hắn muốn nói tới Lê Tường, nhưng kỳ thật phần lớn cô nương đều có thể thỏa mãn được.

Quan thị lại hỏi: “Ngươi tính toán chừng nào thì thành thân?”

Hiện giờ Ngũ Thừa Phong đã 17 tuổi, đã đủ tuổi để thành thân. Thế nhưng Lê Tường mới mười bốn, hắn tự nhiên không thể biểu hiện ra bản thân mình đang rất sốt ruột được.

“Thẩm à, bây giờ ta còn chưa nghĩ tới chuyện thành thân đâu. Ta đang tính toán cứ chăm chỉ làm việc trước, tích cóp tích cóp tiền. Quá 3-4 năm nữa rồi nói sau.”

“Đúng, thành thân quá sớm cũng không ổn, không lo được chu đáo cho gia đình.”

Trong lòng Quan thị lại càng thêm hài lòng.

“Vậy ngươi có để ý tới chuyện kén rể không?”

Nghe bà hỏi câu này, Ngũ Thừa Phong kích động đến mức run lên. Chẳng lẽ Quan thẩm đang cân nhắc tới hắn ư?

“Ta……”

“Nương! Ta đã lo xong chuyện rồi!”

Lê Tường chạy chậm qua bên này, mặt mày đầy hớn hở.

Bị nàng cắt ngang lời nói, Ngũ Thừa Phong chỉ có thể nuốt những lời đã ra tới miệng trở về trong bụng.

“Xong rồi thì chúng ta về thôi, hiện giờ cũng không còn sớm. Dường như dưới chân núi có bán thức ăn, chúng ta xuống núi ăn vài thứ trước đã.”
 
Chương 390


Hiển nhiên là Quan thị không có ý kiến gì, bà đưa tay vịn lan can từ từ đi xuống chân núi, kết quả cũng không biết như thế nào mà khi đứng lên, hai chân bà run lẩy bẩy, rất nhiều lần đều thiếu chút nữa đã ngã xuống.

Xuống núi không giống với lên núi, để cho người khác cõng mình trên lưng cũng không quá ngại ngùng, lại thêm Ngũ Thừa Phong kiên trì, Lê Tường đứng bên cạnh khuyên nhủ, cuối cùng Quan thị cũng đành phải da mặt dày để Ngũ Thừa Phong cõng bà đi xuống núi.

Suy cho cùng, nếu vì bà cố chấp mà ngã xuống núi, chắc chắn không phải chuyện đơn giản, vì mạng nhỏ của chính mình, mất mặt thì mất mặt đi.

Lên núi tốn một canh giờ, nhưng xuống núi chỉ mất chừng ba mươi phút. Ba người đi đến nơi đậu xe ngựa, nhưng không nhìn thấy tiêu đầu Sài.

Mấy người đi tìm khắp nơi mới phát hiện ra hắn đang uống cháo ừng ực trong một tiệm cháo gần đó, bộ dáng đánh chén cực kì hăng say.

Ngũ Thừa Phong: “……”

Sư phụ ở dưới này thật thoải mái.

“Tương nha đầu, chúng ta cũng qua đó ăn chút đi, muốn về tới nhà còn cả chặng đường dài nữa.”

“Ừm ừm.”

Ba người đều ngồi xuống bàn của tiêu đầu Sài, dọa hắn giật nảy mình.

“Nha! Các ngươi xuống núi rồi à. Bàn chuyện sao rồi?”

“Đều bàn xong rồi, tiêu đầu Sài, ngươi chọn món ăn gì vậy? Ăn ngon không?”

Trên bàn chỉ còn ba cái đ ĩa không, chẳng biết hắn đã gọi món gì. Tiêu đầu Sài xấu hổ cười cười, hắn lập tức quay đầu lại gọi ông chủ.

“Vị khách quan này muốn tính tiền sao? Tổng cộng 30 đồng bối.”

“Trời đất, ngươi có mắt không vậy? Không thấy bên cạnh ta vừa có thêm mấy vị bằng hữu ư? Đi mang thêm ba chén cháo nóng, hai đ ĩa cá khô, một đ ĩa trứng gà xào, một đ ĩa thịt hầm.”

“Được rồi!”

Ông chủ vừa đi, Lê Tường đã nghi hoặc hỏi: “Nhà này cũng bán thịt hầm ư?”

“Đương nhiên, hơn nữa hương vị thịt hầm nhà hắn cũng giống của nhà ngươi như đúc. Chẳng qua cũng đắt hơn một ít, một đ ĩa chỉ có ba, bốn lạng, nhưng có giá tới mười lăm đồng bối.”

!!!

Cho nên, cửa hàng này đã qua cửa hàng nhà nàng mua thật nhiều thịt về rồi nâng giá lên bán ư?

Những người tới miếu Huyền Nữ này dâng hương đa phần là người phú quý, bọn họ sẽ không để ý tới mười mấy đồng bối này. Ông chủ tiệm cháo này rất biết làm ăn nha.

Nếu trước đó Lê Tường chỉ suy đoán mà thôi, nhưng sau khi nàng nếm thử thịt hầm này, nàng đã có thể xác định, món này chính là thịt hầm nhà nàng.

Ông chủ nơi này cũng thật lợi hại, mười tám đồng bối một cân, người ta kéo qua bên này, bán được với giá gấp đôi.

Lê Tường chua miệng, ăn hết một miếng thịt to.

Cuối cùng khi tính tiền, bốn người ăn hết gần 60 đồng bối. Tiêu đầu Sài muốn đi trả tiền lại bị Lê Tường ngăn cản.

Người ta qua đây để bảo vệ hai mẫu nữ nhà nàng, làm gì có chuyện để người ta trả tiến?

Lại nói, hôm nay nàng vừa kiếm lời không ít, nàng nên mời khách mới đúng. Sau khi trả tiền, bốn người lập tức ngồi lên xe ngựa quay trở về trong thành.

Thời điểm về đến nhà, nàng đang muốn lên lầu cất tiền bạc, kết quả nhìn thấy cảnh Tô nương tử đang làm thịt vịt ở cửa sau, lông vịt bay tứ tung.

Hử?? Lông vịt?

Trong đầu nàng lại nhớ tới câu chuyện nghe được lúc trên xe ngựa, tiêu đầu Sài nói qua nửa tháng nữa bọn họ sẽ đi Dụ Châu, bên kia rất lạnh.

“Tô tẩu tử, ngươi đừng vứt chỗ lông vịt này đi nhé, cứ gom lại giùm ta, ta có chuyện cần làm.”

“Được rồi.”

Ban đầu Lê Tường muốn làm một chiếc áo lông vũ cho Ngũ Thừa Phong.

Thế nhưng lúc nàng lên lầu lại nảy ra suy nghĩ khác, loại áo lông vũ kia chỉ có thể dùng lông nhung ở ức vịt để làm, nếu nàng muốn làm một chiếc áo lông vũ như vậy, nhất định phải đi khắp nơi thu gom lông vịt trở về làm, không khỏi có chút quá mức tốn nhân công làm việc.

Thế nhưng quan hệ giữa nàng và hắn còn chưa tới mức đó.
 
Chương 391


Bản thân Lê Tường lại không biết làm xiêm y, đến lúc đó vừa phải tiêu tiền mua một đống nhung lông vịt lại phải nhờ nương may giùm một cái áo.

Với lại, đưa xiêm y cho nam tử cũng không ổn cho lắm……

Nghĩ thêm lát nữa, Lê Tường vẫn quyết định làm một thứ gì đó nhỏ nhỏ cho hắn thôi.

Áo lông vũ nhẹ thật, nhưng tình ý quá nặng, vẫn nên làm bao tay cho hắn là được rồi. Ngày mùa đông đánh xe ở bên ngoài, có một đôi bao tay lông sẽ khiến đôi tay ấm áp hơn rất nhiều.

Ngày hôm sau, Lê Tường lên tiếng dặn dò mấy người Tô nương tử, từ sau nếu trong tiệm lại làm thịt vịt thì đừng vứt bỏ lông bụng và ức vịt, tất cả đều giữ lại cho nàng. Mấy người Tô nương tử không hiểu lắm, nhưng nàng đã dặn thì bọn họ sẽ làm theo.

Cứ như vậy, trong vòng bảy ngày đã gom được một túi lông nho nhỏ.

“Tương Nhi ngươi thu thứ này làm gì? Ta cứ bảo tại sao nhiều ngày nay trong phòng có thứ gì đó thối hoắc, hoá ra là cái này. Ngươi định làm quả cầu ư?”

Quan thị nhìn một lúc lại phát hiện ra lông vịt trong túi không giống những thứ lông làm quả cầu mà bà thường thấy. Sau khi nhìn kỹ, bà mới tìm ra manh mối.

“Tại sao lại gom nhiều lông mềm như vậy? Không đúng, dùng những loại lông này không làm quả cầu được.”

“Nương, ta gom đám lông này có việc cần làm, ngươi đừng để ý, đến lúc làm xong, ta sẽ cho ngươi xem.”

Lê Tường nhặt ra những đám lông cứng còn lẫn trong túi ra ngoài rồi mang cả túi thả vào chậu nước ấm có ngâm bồ kết, tiếp theo nàng tỉ mỉ nhẹ nhàng rửa thật sạch chỗ lông nhung kia thật sạch sẽ.

Lặp đi lặp lại tới ba lần rửa, đám lông đó mới sạch sẽ được, hương vị thối hoắc cũng biến mất, ngược lại lớp lông kia còn tản ra hương bồ kết nhàn nhạt.

Rửa sạch xong phải phơi nắng cho khô, có điều những thứ nhẹ nhàng như thế này rất dễ bị gió thổi bay, cho nên nàng trực tiếp cho chúng nó lên bệ bếp, nhờ nương thổi chút gió nóng cho lông mau khô.

Hong khô xong vẫn chưa dùng ngay được, dù sao những thứ này cũng ở trên người con vịt, chúng nó suốt ngày lăn lộn trong bùn, nước, ai biết có bệnh gì hay vi khuẩn gì hay không. Hiển nhiên là phải tiêu độc trước khi sử dụng rồi.

Ở thời đại này, muốn tiêu độc chỉ có thể bỏ lên nồi hấp thôi.

Lê Tường buộc cẩn thận một túi lông nhung vịt rồi cho lên nồi hấp, hấp hơn ba mươi phút mới gỡ xuống hong khô, sau đó lại tiếp tục hấp thêm ba mươi phút nữa, như vậy là đạt tiêu chuẩn rồi.

Lăn lộn một hồi, nàng cũng cảm thấy làm thứ này quá phiền phức, may mắn nàng không làm áo lông, bằng không mấy cái nồi trong nhà không đủ để hấp lông, cũng không đủ diện tích để phơi khô đám lông đó.

Lông nhung vịt sau khi xử lý xong, cứ phập phồng phập phồng trong túi, lại tản ra mùi bồ kết nhàn nhạt chứ không còn chút vị khó ngửi như lúc trước nữa.

Tới buổi tối Lê Tường nhờ phụ thân đặt tay lên vải để nàng vẽ đường viền, sau đó lại đóng cửa nhờ biểu tỷ hỗ trợ cắt vải khâu vá, tới lúc này, mọi chuyện đã thành chỉ thiếu gió đông.

Chỉ còn khâu cuối cùng là nhồi lông vịt thì do tự tay nàng làm. Chờ tới khi lông nhung vịt đều được nhét đầy găng tay, Quan Thúy Nhi lại đảm nhiệm vai trò khâu những chỗ hở lại, bây giờ chỉ cần lật ngược nó lại là được.

Một đôi găng tay to lớn màu xanh, vừa nhìn đã biết làm cho nam tử rồi.

“Oa! Biểu muội, thứ này thật ấm áp nha, ta vừa cầm chút đã cảm thấy hơi nóng rồi.”

Quan Thúy Nhi kinh ngạc cực kỳ.

Hai ngày nay nàng ấy đã để ý thấy biểu muội lăn lộn làm đám lông vịt đó, còn tưởng nàng muốn làm món đồ chơi gì, ai ngờ lại là thứ này!

“Biểu tỷ, ngươi còn nhớ bầy vịt người ta nuôi lúc còn trong thôn không? Mùa đông trời lạnh như vậy nhưng đám vịt đó vẫn dám xuống nước nha.”
 
Chương 392


“Chắc chắn chúng nhờ vào lớp lông trên cơ thể, cho nên ta mới nghĩ ra cách làm sạch lông vịt rồi nhồi vào vải xem sao. Không nghĩ tới lại thành công nha!”

“A? Tùy tiện thử một chút đã làm được một đôi găng tay to đùng này ư?”

Quan Thúy Nhi không nhịn được ôm gối đầu cười ầm lên.

“Ta chính là biểu tỷ của ngươi nha, làm sao mà lừa gạt ta được? Ha ha ha ha ha, ai nha… cười c.h.ế.t ta.”

Muốn làm cho Ngũ Thừa Phong thì nhận đi, còn soạn ra một câu chuyện để nói dối như vậy.

Lê Tường hậm hực cất đôi găng tay đó vào rương của mình.

“Ta gọi cái này là có qua có lại mới toại lòng nhau.”

Ăn của người ta nhiều đường hồ lô như vậy, nàng chỉ đáp trả lại cái bao tay thôi mà.

“Đúng đúng đúng, ngươi nói rất đúng, ta sẽ giữ bí mật.”

Lê Tường nhìn gương mặt tươi cười đầy trêu ghẹo của biểu tỷ mà hết đường chối cãi.

Đã vậy, nàng cũng dứt khoát không thèm giải thích nữa. Nhưng ngẫm lại nàng cũng thấy may mắn vì mình làm đôi găng tay này không để phụ mẫu biết.

Trong túi còn thừa lại một ít lông nhung vịt, nàng quyết định lại tích cóp thêm nhiều ngày nữa, chờ tới khi tích cóp đủ lại làm cho phụ thân đôi bao đầu gối.

Hàng năm phụ thân nàng đều bắt cá ngoài sông, cho nên mắc bệnh phong thấp ở đầu gối.

Cứ đến ngày trời mưa dầm hoặc thời tiết quá lạnh, phụ thân nàng sẽ đau đầu gối, nếu có hai cái bao đầu gối chắc là phụ thân sẽ thoải mái hơn chút.

Nàng đã bắt đầu nghĩ tới chuyện nên dùng loại vải màu gì làm thì tốt, kết quả đã mơ mơ màng màng ngủ mất rồi.

Nhưng ngày hôm sau cuộc sống của nàng lại trở nên càng ngày càng vội, đừng nói tới hai cái bao đầu gối, cái bao tay trong rương cũng bị nàng ném ra sau đầu.

Suốt bảy ngày, nàng mới dạy cho hai vị sư phụ tới từ phòng bếp trên miếu học được thuần thục cách làm tào phớ và đậu hũ.

Có hai người ấy ở đây, cửa hàng chỉ có thể dùng hai cái nồi để thay phiên nấu ăn, bởi vậy bọn họ bận tối mày tối mặt.

Cũng may tới bây giờ bọn họ đã học xong rồi, có thể về trên núi báo cáo kết quả công tác. Bẵng đi một khoảng thời gian, đã tới ngày cuối tháng, khi đó chắc chắn cửa hàng nhà nàng sẽ dọn đến tửu lâu mới, bên kia rộng rãi, có tới tám bệ bếp, kiểu gì cũng đủ để sử dụng.

Hôm nay bảng hiệu tửu lâu đã làm xong rồi, người ta tự mình đưa tới. Bọn họ còn giúp mấy người Khương Mẫn treo bảng hiệu và thẻ bài thực đơn lên trên tường, còn treo sẵn một lớp lụa đỏ lên trên, chỉ chờ ngày khai trương kéo xuống là được.

Bàn ghế trong lâu cũng được đổi mới hơn phân nửa, Lê Tường đã chọn không ít loại cây xanh dễ nuôi sống để bày biện trong lâu, nhìn tửu lâu cũng có cảm giác tươi tắn, rực rỡ hơn hẳn ngày xưa.

“Tiểu muội, ta vừa ra phía sau nhìn nhà xí và phòng tắm ngươi thiết kế, thực sự rất tiện lợi và dễ sử dụng. Cái đầu bé bằng quả dưa chuột này mà có lắm ý tưởng thật. Thế ngươi còn nảy ra sáng kiến gì nữa không, ví dụ như loại đồ vật thích hợp cho cái bụng càng ngày càng lớn của tẩu tử ngươi chẳng hạn.”

Lê Tường cười thần bí, nàng cho hắn một cái nút*.

*Phần kịch tính hồi hộp trong các câu chuyện. Ý là cho hắn thắc mắc chơi.

“Đúng là ta có nghĩ tới chuyện này rồi, đang cho sư phụ làm, ngươi chờ mấy ngày nữa mới thấy.”

“Đã cho người làm rồi ư? Nha đầu này giỏi nha, khó trách tẩu tử ngươi thương ngươi như vậy.”

Lê Trạch đưa tay vào trong ngực, lấy ra hai hộp gốm nhỏ.

“Đây là món quà nhỏ hôm qua tẩu tử ngươi tới Phù Dung các thì chọn mua cho ngươi đó. Nàng biết ngươi thích những thứ mộc mạc, bởi vậy đều chọn những thứ rất thanh nhã. Đây là phấn mặt, đây là son môi, tiểu muội ngươi có biết dùng không?”

“Tự nhiên là biết.”

Nàng có tới một ngăn tủ chất đầy đồ trang điểm đó, trong những ngày sinh bệnh, ít nhiều cũng nhờ đồ trang điểm giúp nàng làm tươi tắn gương mặt của mình, khiến nàng không trở nên quá nhợt nhạt, xấu xí.
 
Chương 393


“Đại ca, thay ta cảm ơn đại tẩu. Chờ thêm mấy ngày nữa, món đồ kia làm xong, ta sẽ bớt thời giờ tới nhà ngươi thăm nàng một chút.”

“Được, vậy ngươi làm việc đi. Hôm nay ta qua là muốn cùng phụ thân tới phủ nha, sửa lại hộ tịch và tên của tửu lâu này.”

“Được rồi!”

Được nhập hộ tịch và sửa lại tên, lúc đó đại ca nàng mới chính thức trở về.

Chắc chắn khi biết tin này, phụ mẫu nàng sẽ rất vui.

Tâm tình Lê Tường cũng vô cùng không tồi. Sau khi nàng nói chuyện với Lê Trạch, nàng lại chuyển ra sau bếp đánh giá, nhận xét, bệ bếp đã được xây gần như hoàn chỉnh rồi, chỉ cần công đoạn cuối cùng là rửa sạch một lần lại lau dọn sạch sẽ, chúng nó sẽ được đưa vào sử dụng.

Chu gia cũng làm gần xong tủ chén to trong bếp rồi, ngày mai nên để chưởng quầy Miêu đi chọn mua nguyên liệu mang về chất đầy những ngăn tủ mới.

Nhìn tửu lâu từng chút từng chút một thay da đổi thịt trong tay mình, loại cảm giác này còn vui sướng hơn khi nàng kiếm được một lần cả trăm đồng bối.

Bận rộn cả nửa ngày, đến chạng vạng, khi Lê Tường nhìn thấy Ngũ Thừa Phong tới cửa hàng ăn cơm, nàng mới nhớ ra đôi găng tay nàng làm cho hắn vẫn còn nắm trong cái rương trên lầu.

“Tứ oa, hôm nay ngươi muốn ăn món gì?”

“Đại Giang thúc, cho ta một chén mì nước chua đi.”

Ngũ Thừa Phong vừa nói xong, hắn lại đưa mắt nhìn tấm mành che kín mít ở cửa phòng bếp. Sau đó thừa dịp Đại Giang thúc ra sau bếp, hắn cố gắng ghé mắt nhìn, nhưng chỉ thấy mỗi mảnh góc áo nho nhỏ, khiến lòng hắn có chút thất vọng.

Rất nhanh sau đó, mì nước chua của hắn đã lên bàn.

Nhưng hắn vừa ăn hai miếng đã thấy khác thường. Ừm? Tại sao lại có thịt sợi? Lại ăn thêm hai miếng nữa, phía dưới còn trôi ra một miếng trứng chiên.

Hắn ngẩn người, nhưng chưa kịp suy nghĩ cẩn thận đã thấy Đại Giang thúc đi tới. Đại Giang thúc tới quá đột ngột khiến hắn vội vàng dùng mì phủ đi miếng trứng chiên trong chén.

Là Tương nha đầu làm cho hắn!

Thiếu niên Ngũ Thừa Phong lập tức cảm thấy cõi lòng thỏa mãn. Sau đó, hắn vừa ăn mì vừa lưu luyến mãi, một lúc lâu sau mới ăn hết cả chén.

Nhưng ăn xong hắn cũng không chịu đi, cứ do dự mãi, chỉ muốn nói với nàng mấy câu. Mắt nhìn ngày hắn phải đi khỏi nơi này đã càng ngày càng gần, trong lòng luôn đầy lưu luyến.

Hắn chỉ ngồi xổm trong chốc lát, chứ cũng chẳng có suy nghĩ sẽ đợi được người ấy đi ra.

Lê Tường không muốn ra, chẳng qua gia hỏa này cứ ngồi bên ngoài không chịu đi, khiến cho mỗi lần Tô tẩu tử từ bên ngoài bước vào phòng bếp lại nhìn nàng với bộ dáng muốn nói lại thôi.

Biểu tỷ cũng vậy, mỗi lần nàng ấy ra ra vào vào là lại trưng ra vẻ mặt không khác gì Tô tẩu tử. Hai người này biểu cảm cũng dễ hiểu thật, chẳng cần nói năng câu gì cũng đủ hiểu là ở bên ngoài có người chờ ngươi đấy.

Kết quả là không khí trong phòng bếp càng lúc càng trở nên kỳ quái. Cuối cùng nàng cũng không chịu nổi nữa, đành phải nghỉ ngơi.

Vừa lúc đưa đôi găng tay cho gia hoả ngoài kia.

“Này, đây là bao tay đưa cho ngươi, đa tạ mấy ngày nay tứ ca vẫn luôn chăm sóc, giúp đỡ ta.”

“Bao tay?”

Ngũ Thừa Phong nhận món đồ trong tay nàng, thứ này nhẹ nhàng như không có gì trọng lượng vậy, cứ như không có gì ở bên trong vậy, hắn tò mò quá thể, vội vàng xỏ vào.

Vậy mà vừa đeo lên chỉ mấy lần hô hấp, hắn đã có cảm giác ngón tay mình nhanh chóng ấm áp rồi, biến hoá này khiến hắn sợ ngây người.

“Bao tay này dùng thứ gì để làm vậy? Tại sao ấm áp nhanh thế?”

Lê Tường cũng không giấu hắn.

“Ta dùng lông ức vịt rửa sạch, phơi khô rồi nhét vào bên trong. Vào ngày mùa đông, vịt còn có thể xuống nước thoải mái như vậy, có một nửa công lao là nhờ đám lông này đó, trong đó, đám lông nhung ở ức vịt là giữ ấm giỏi nhất.”
 
Chương 394


“Lần này ngươi muốn tới Dụ Châu, lại vừa lúc mấy ngày trước đây, ta trở về thấy mọi người trong nhà đang làm thịt vịt, nên tiện thể làm ra cái này cho ngươi.”

Ngũ Thừa Phong nghe xong, trái tim lập tức nhảy lên bùm bùm không ngớt.

Hắn cũng không biết vì Lê Tường đột nhiên đối xử tốt với hắn, hay là lớp lông nhung của vịt quá ấm áp, chỉ biết rằng lúc hắn trở lại tiêu cục, cả người vẫn bị vây trong trạng thái ngơ ngác.

Đại Lưu thấy hắn ngây ngốc ôm một thứ gì đó màu đen thui, thì tiến lên kéo ra, lén lút nhòm vào, nhưng hai mắt còn chưa phát hiện được điều gì, cái túi kia đã bị người ta cướp lại.

“Thứ gì vậy? Một loại bảo bối ư?”

“Là một thứ rất hữu dụng, ngươi đừng lấy, cầm đi ta sẽ nóng ruột lắm.”

Ngũ Thừa Phong bỏ bao tay vào trong rương, sau đó hắn vội vội vàng vàng chạy ra ngoài. Nhưng dường như hắn vẫn không yên tâm về Đại Lưu, cho nên chốc lát sau hắn lại chạy về cất bao tay vào trong lòng ngực.

Đại Lưu: “……”

Tiểu tử này đúng là thần giữ của, ngươi định làm gì chứ?

Ngay sau đó, Ngũ Thừa Phong đã lao như một cơn gió vào trong phòng sư phụ.

“Sư phụ sư phụ, có một vụ mua bán, ngươi có làm hay không?”

Tiêu đầu Sài theo bản năng bịt kín túi tiền của mình, từ chối cực kỳ kiên định.

“Không làm!”

“Sư phụ, thật sự là một vụ mua bán cực kỳ cực kỳ có lợi đó!”

Ngũ Thừa Phong lấy đôi găng tay từ trong lòng mình ra, nhưng chỉ đưa cho sư phụ hắn một cái.

“Sư phụ ngươi đeo lên xem.”

Tiêu đầu Sài có chút ghét bỏ, nhưng khi hắn cầm thứ đệ tử mình đưa cho lại thấy có chút ngoài ý muốn, thứ này cực kỳ nhẹ, hoàn toàn không giống với thứ được nhồi bông như hắn vừa tưởng tượng.

Dụ Châu bên kia cũng có loại bao tay này, nhưng không phải có năm ngón tay.

Hắn duỗi tay thử một chút, hơi bé, nhưng!

Thực ấm áp!

Tiêu đầu Sài không ngu ngốc, hắn lập tức hiểu được ý của đệ tử nhà mình. Thứ này nhẹ như vậy, lại giữ ấm cực tốt, nếu làm nhiều một chút rồi kéo tới Dụ Châu kia, tuyệt đối có thể hung hăng kiếm một khoản.

Tuy bọn họ chịu trách nhiệm áp tiêu, nhưng mang một chút hàng lậu bỏ lên xe ngựa không bỏ ra bên ngoài vẫn được.

“Trong bao tay này là thứ gì đó?”

“Là lông nhung vịt, chính là khối lông mềm ở trước n.g.ự.c con vịt đó. Trong tay ta chắc chắn là đôi bao tay lông nhung vịt duy nhất trong toàn bộ thành An Lăng này. Sư phụ, thế nào, muốn cùng làm hay không?”

Ngũ Thừa Phong lấy bao tay về như cất một món bảo bối vậy. Tiêu đầu Sài lại không hề nghĩ ngợi gì đã gật đầu.

“Làm, tội gì không làm.”

Hắn lấy mười ngân bối, Ngũ Thừa Phong cũng lấy mười ngân bối, hai người kết phường, sau khi bán hết hàng lại chia lợi nhuận.

“Sư phụ ngươi chờ ngồi lấy tiền đi!”

Ngũ Thừa Phong cầm tiền rời đi. Ngay ngày hôm sau, hắn không nhàn rỗi một khắc nào bắt đầu đi khắp hang cùng ngõ hẻm thu lông vịt.

Bởi vì hiện giờ mọi người chưa biết được giá trị của lông nhung vịt, hơn nữa hắn chỉ thu một nhúm lông ở ức vịt thôi nên giá cực kỳ rẻ, một khối lông nhung của con vịt chỉ cần bốn, năm đồng bối đã thu được.

Thu được hai ngày, hắn đột nhiên nảy ra suy nghĩ nên đi xem xét lông n.g.ự.c của ngỗng, vậy mà lại phát hiện lông n.g.ự.c của ngỗng lớn hơn, vừa mềm mại vừa dày hơn lông n.g.ự.c của vịt. Bởi vậy, hắn dứt khoát thu luôn cả lông nhung ngỗng mang về.

Thu được vài túi to đùng, khiến cho không khí trong phòng trở nên thối hoắc

“Tiểu Ngũ, tiểu tử này, bao giờ ngươi chuyển đám lông của ngươi đi vậy? Quá thối.”

Ngũ Thừa Phong trừng hắn một cái.

“Thối có bằng cái chân thối của ngươi không? Ta có bắt ngươi tắm táp với rửa chân mỗi ngày không?”

“Hai chuyện này không giống nhau mà, ta ngửi chân ta đã quen rồi.”

Ngũ Thừa Phong: “……”

“Vậy ngươi lại luyện thêm một thói quen đi, ta còn phải thu thêm mấy ngày nữa.”
 
Chương 395


Lúc này mới gom được mười lăm cân, nhìn cũng khá nhiều, nhưng cân lên chỉ được chừng đó thôi.

Hắn không định chuyển đống này thành sản phẩm rồi mới cầm đi bán, như vậy quá tốn thời gian lại phí công.

Sư phụ nói những mặt hàng da ở Dụ Châu bên kia rất đắt, vải bông lại không khác biệt lắm so với bên này, hắn định qua bên đó mua vải rồi nhồi lông nhung vịt vào. Làm vậy tiện hơn nhiều.

Chẳng qua cái bao tay Tương nha đầu làm cho hắn chẳng có chút mùi vị nào, nhưng đống lông hắn mang về lại rất thối, chắc là có phương pháp rửa sạch nào đó.

Thế là ngày hôm sau, thời điểm Ngũ Thừa Phong đi ra ngoài thu lông nhung vịt, hắn cũng tranh thủ một chút tới tửu lâu, dò hỏi phương pháp xử lý lông nhung vịt.

“Ngươi thu lông nhung vịt chuẩn bị bán đi Dụ Châu??”

Lê Tường thật bội phục hắn, nàng chỉ tặng cho hắn một đôi bao tay, vậy mà người này đã liên tưởng tới hướng lâu dài như vậy.

Dụ Châu ở thời đại này, chắc là tương tự với vùng Đông Bắc thời hiện đại, đến chỗ đó bán xiêm y được bỏ thêm lông nhung vịt tuyệt đối sẽ kiếm được tiền.

“Ngươi mang tất cả đám lông nhung vịt thu được bỏ vào nước ấm thêm bồ kết rửa sạch một lần, phải nhẹ nhàng xoa, đừng dùng lực quá mạnh nếu không đám lông sẽ bị nát hết. Rửa xong một lần lại tiếp tục rửa lại lần nữa, cho tới khi hết nước bẩn mới thôi. Sau đó chờ phơi khô lại bỏ vào nồi chưng lặp đi lặp lại chừng ba mươi phút là được.”

Ngũ Thừa Phong vừa nghe quá trình phức tạp này, đã nghĩ đến mười lăm cân lông vịt trong phòng mình. Ngay sau đó, hắn cảm thấy mười lăm cân này đã đủ lắm rồi.

Mười lăm cân này đủ để hắn bỏ công sức rửa sạch vài ngày.

Hắn tiếc tiền mướn người đi rửa lông, cho nên ngay khi trở lại tiêu cục, hắn đã một mình ôm hết đống công việc này.

Đại Lưu nhàn rỗi không có việc gì làm, hơn nữa cũng muốn đẩy đống mùi thối hoắc trong phòng đi, bởi vậy Đại Lưu cũng giúp hắn được không ít việc.

Một mực múc nước đổ nước, hai người bọn họ bận rộn tới năm sáu ngày mới rửa sạch và tiêu độc xong mười lăm cân lông vịt kia

Mắt thấy ngày xuất phát lập tức tới nơi, Ngũ Thừa Phong lại đi mua chút vải bố về, tự làm mấy cái áo lót bó sát người mình rồi nhồi đầy lông nhung vịt vào.

Từ nhỏ đến lớn xiêm y của hắn hỏng chưa từng có người khâu cho, bởi vậy, lúc hắn còn khiêng bao ở bến tàu đã theo học người khác tự mình làm lấy. Hắn không biết làm những y phục quá mức phức tạp, thế nhưng chỉ làm một cái áo lót bình thường lại vô cùng đơn giản.

Hắn làm tổng cộng năm kiện, cho hắn và Đại Lưu mỗi người một kiện, sư phụ một kiện, hai kiện dư lại đến lúc đó làm hàng mẫu cho người ở Dụ Châu thử mặc một lần cảm nhận chỗ tốt của nó.

Hắn làm năm kiện như vậy, dùng chưa hết hai cân lông nhung vịt, thoải mái hơn nhiều so với loại áo bông tầm thường chỉ một chút cũng tốn tới một cân bông.

Lòng Ngũ Thừa Phong tràn đầy vui mừng mặc áo lót tự chế thủ một đêm ở Lê gia, kết quả khi hừng đông, hắn trở lại tiêu cục cảm thấy trước mắt choáng váng.

Đám lông vịt vốn được dàn đều cả cái áo lót hiện giờ đã dồn hết xuống phía dưới. Có thể miêu tả thế này, ở bên trên là hai tầng vải bông không có gì hết, còn đám lông nhung vịt đã dồn cục xuống phía dưới, nếu không cởi bỏ xiêm y, sẽ khiến người ta cảm giác bụng hắn to như cái trống.

Đại Lưu không nhịn nổi cười, bởi vì cái áo trên người hắn cũng như vậy.

Làm sao bây giờ? Chỉ còn cách gia công lại một lần nữa thôi

Ngũ Thừa Phong lại chuyển sang cách làm như khâu chăn, hắn chia quần áo thành thật nhiều tầng, ngăn cách từng tầng với nhau khiến cho lông nhung vịt không rớt nổi nữa.

Chờ hắn xử lý xong tất cả đống áo lót của mình, Lê gia cũng bắt đầu chuyển nhà.
 
Chương 396


Kỳ thật hiện giờ còn cách ngày khai trương tửu lâu vài ngày nữa, nhưng hậu viện tửu lầu đã hoàn chỉnh rồi, bởi vậy Lê Trạch cứ liên tục thúc giục mọi người sớm chuyển qua bên đó.

Lê Tường thấy kỳ hạn thuê nhà đã sắp tới rồi, nàng cũng dứt khoát đóng cửa hàng, bắt đầu làm công tác dọn sạch.

Có cơ hội biểu hiện tốt như vậy, hiển nhiên là Ngũ Thừa Phong muốn đi. Việc nhỏ như quét dọn phòng bếp, đến lớn như di chuyển bàn ghế, hắn đều làm hết, chịu thương chịu khó cũng không kêu mệt.

Lê Giang chứng kiến hết thảy cũng tỏ ra vừa lòng với Ngũ Thừa Phong không ít.

Nói như thế nào, Lê Giang cũng nhìn hắn lớn lên, phẩm tính không tồi, lại có thể chịu khổ, không giống phụ thân hắn chút nào. Tóm lại, Ngũ Thừa Phong này là một lựa chọn không tồi.

“Đại Giang thúc, có cần phải dọn hết mọi thứ trong tủ chén này ra ngoài không?”

“Có có có, nếu không bỏ ra sẽ vỡ hết.”

Lê Giang tiến lên bắt đầu làm việc, Lạc Trạch và Quan Phúc chịu trách nhiệm ra ra vào vào khiêng bàn ghế trong cửa hàng đặt gọn gàng lên xe la.

Đã có mấy nam nhân bọn họ trong cửa hàng, Lê Tường chẳng phải lo lắng gì nữa, nên từ sớm nàng đã đưa nương và mấy người biểu tỷ ngồi xe ngựa tới tửu lâu rồi.

“Nương, đây là phòng của ngươi và phụ thân, đi vào nhìn một cái xem.”

Trong lòng Quan thị đầy kích động, bàn tay đẩy cửa của bà cũng trở nên run run. Khoảng nửa năm trước, đâu ai nghĩ tới có một ngày bà sẽ đón chờ sự thay đổi lớn tới mức này đâu?

Hiện giờ đã tìm được nhi tử rồi, nữ nhi lại có tiền đồ. Trong nhà bọn họ không chỉ có tửu lâu, còn có một căn phòng lớn cho bà và trượng phu sử dụng.

Nghĩ tới đây, bà dùng sức đẩy cửa phòng ra.

Vừa vào cửa đã thấy một gian phòng tiếp khách nhỏ, bàn ghế đều được lau chùi bóng loáng, đây là Lê Tường tự mình gọi người tới trang trí.

Phòng ngủ quá lớn sẽ hơi trống rỗng, không có chút cảm giác ấm áp nào. Bởi vậy cần thiết phải có một gian phòng tiếp khách này. Cũng thêm một lý do, chính là gian phòng dành cho mọi người mở họp trong tửu lâu đã đổi thành phòng riêng của đại ca đại tẩu rồi.

“Nương, phòng bên trái, qua mở cửa đi.”

Quan thị cảm thấy dưới chân mình nhẹ bẫng, bà mơ màng nghe lời nữ nhi đi qua bên trái mở cửa phòng.

Ngay bên tay phải cánh cửa này có một cái giá đựng chậu, bên trên đã bày sẵn một cái thau đồng xinh đẹp và khăn rửa mặt sạch sẽ.

Cách không xa còn có một cái bàn bát tiên, đặt đầy trái cây do Lê Trạch mua về trước đó. Trong một góc còn đặt cả giá đèn, hiển nhiên về sau bọn họ không cần châm đèn dầu nữa.

Những thứ đó đã rất tuyệt vời rồi, nhưng thứ khiến Quan thị kinh ngạc nhất chính là một cái bàn trang điểm gần ngay cửa sổ!

Dù cái gương kia chỉ có thể nhìn khuôn mặt mình một cái mơ hồ, nhưng bà vẫn yêu thích không rời tay, cũng không sợ nữ nhi chê cười, mà cứ liên tục ngắm khuôn mặt mình trong gương.

“Tương Nhi, bàn trang điểm này có đắt hay không? Phòng của ngươi có không? Nếu không dọn qua đi?”

“Nương ơi, ngươi đừng lo lắng mấy chuyện này, trong phòng của ta và biểu tỷ đều có, đại tẩu cũng có. Ngươi có thích căn phòng này không?”

Hơn phân nửa bố trí trong này đều do một tay nàng thiết kế, nàng cũng có một chút cảm giác thành tựu nha.

“Thích! Quá thích.”

Quan thị soi xong gương lại đưa mắt nhìn giường và tủ quần áo của mình, bà tỏ ra vô cùng hài lòng, từ nãy tới giờ, nụ cười chưa lúc nào tắt.

“Nương ngươi cứ quan sát phòng mình đi, ta đưa mấy người biểu tỷ qua nhìn phòng của các nàng.”

Lê Tường quay đầu lại đưa biểu tỷ và tỷ muội Đào Tử đi ra ngoài.

Sương phòng bên trái dãy nhà chính bị nàng đổi thành ba gian, không lớn nhưng rất ấm áp.

“Ta ở gian bên này, biểu tỷ ngươi ở gian giữa, hai người Đào Tử Hạnh Tử ở gian còn lại. A, đây là chìa khoá, từ mình giữ cẩn thận nha.”
 
Chương 397


Lê Tường dặn dò hai tỷ muội Đào Tử: “Ngày thường khi rời khỏi phòng nhớ phải khóa cửa.”

“Cảm ơn sư phụ!”

Đào Tử Hạnh Tử đáp một cách dứt khoát, bộ dáng cực kỳ vui vẻ, hai người vừa nhận chìa khoá đã gấp không chờ nổi mà mở cửa phòng mình rồi.

Quan Thúy Nhi lại tương đối rụt rè, Lê Tường phải trực tiếp nhét chìa khóa vào tay nàng ấy.

“Biểu tỷ, giữa chúng ta đừng khách sáo. Ngươi đưa tiểu cữu mẫu qua xem nhà ở đi, thuận tiện cũng dọn dẹp xiêm y một chút, ta cũng qua thu dọn đồ của ta đây.”

“Ừm ừm!”

Ai cũng thích nhà mới, đặc biệt là nhà mới còn có một chiếc bàn trang điểm. Hiển nhiên mấy cô nương vui vẻ muốn điên lên rồi.

Sau khi đóng cửa lại, bọn họ lập tức lăn qua lăn lại trên giường phát ti3t vui mừng trong lòng.

Lê Tường tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều. Suy cho cùng, nhà của nàng ở hiện đại còn tân tiến hơn nơi này không biết bao nhiêu lần.

Nàng dọn dẹp xiêm y của mình trước, tạm thời đặt mấy bộ quần áo hơi rách nàng vẫn mặc từ hồi ở nông thôn xuống đáy tủ, về sau chắc chỉ dùng chúng nó làm giẻ lau thôi.

Những bộ y phục mới nàng mới treo lên trên, tầng trên tầng dưới đều đặt gọn gàng.

Bên trong tủ quần áo còn một ngăn riêng biệt nữa, đây là nơi nàng đặc biệt nhờ sư phụ Chu làm riêng cho mình, tác dụng của nó là kim khố nhỏ, chuyên môn cho nàng cất tiền bạc. Trên giường cũng có một cái, cái kia khá lớn, nhưng lấy tiền hơi phiền phức một chút, cần phải nhấc hết đệm giường lên. Với lại, bây giờ tạm thời còn không dùng tới nó.

Nàng cất tất cả ngân bối mình tích cóp được vào kim khố nhỏ trong tủ quần áo, rồi khóa thật cẩn thận, tiếp theo lại phủ xiêm y lên trên, nhìn bên ngoài không thấy chút khác thường nào.

Không tồi không tồi, tay nghề của Chu Tiến Bảo rất tốt.

Thu dọn xong đồ đạc của mình, nàng mới khoá cửa đi ra bên ngoài. Hai căn phòng bên cạnh vẫn đóng kín mít, mấy người ở bên trong vẫn im lặng, chắc hẳn vẫn đang bận rộn dọn dẹp.

Lê Tường cũng không gọi mấy người đó, một mình nàng đi tới phòng bếp chuẩn bị làm bữa cơm đầu tiên ở nhà mới.

Hôm nay trong tửu lâu có không ít người, không chỉ có chưởng quầy Miêu và đám người Khương Mẫn, còn cả gia đình nàng và mấy người đại ca, đại tẩu, Kim Hoa.

Nhiều người như vậy, xào đồ ăn sẽ rất phiền phức. Vừa lúc nàng vẫn chưa dùng cái bàn mới và nồi lẩu đâu, nghĩ vậy, nàng quyết định tối nay sẽ nấu cái lẩu!

“A Bố, đi tìm hai người lại đây hỗ trợ rửa rau.”

“Rửa đồ gì vậy, A Tường cô nương, ngươi cứ phân phó là được, ta tới.”

A Bố cầm rổ chuẩn bị đi chọn đồ ăn.

Lê Tường nhìn một chút, trong này có cải trắng, củ sen củ cải và nấm đông cô, rau xanh nhúng lẩu chỉ cần mấy loại này là đủ rồi.

Còn thịt nhúng ư? Nàng đang chuẩn bị thái chút thịt heo và cá lát, những loại thịt nhúng lẩu thường thấy là dạ dày bò, lá lách bò, cuốn thịt ba chỉ bò đều không có ở nơi này.

Thật ra cũng có, nhưng lại không được ăn.

Thời đại này, trâu bò được dùng để cày ruộng, ăn thịt chúng là phạm pháp, kể cả khi trâu bò bệnh c.h.ế.t hoặc già yếu c.h.ế.t cũng không được ăn.

Ngược lại có bán thịt dê nhưng chỉ một chốc nữa là ăn rồi, đi mua không tiện cho lắm, cuối cùng nàng quyết định hôm nay ăn lẩu thịt heo thôi.

Đúng là chỉ có một loại thịt heo, nhưng có thể làm đa dạng một chút.

Lê Tường cắt một miếng thịt ra ướp gia vị chuẩn bị làm món thịt chiên giòn, nàng lại sai tiểu nhị g.i.ế.c cá.

Vừa lúc biểu tỷ và hai tỷ muội Đào Tử đều vào phòng bếp, nên việc lóc cá giao cho mấy người các nàng.

“Biểu muội, ngươi muốn gói hoành thánh sao?”

“Không phải, chúng ta làm chút cá viên.”

Cá viên nàng muốn làm không phải loại cá viên chiên chẳng có chút thành phần thịt cá nào như thời hiện đại, đây là loại cá viên làm thủ công hoàn toàn, hàm lượng thịt cá đạt 90% trở lên.
 
Chương 398


Nhân lúc mấy người biểu tỷ lọc thịt cá, Lê Tường rửa sạch hai cái dạ dày heo, cắt thành sợi mảnh, lại ném hai nắm hạt sen vào, từ từ hầm.

Phần nước dùng lẩu có hai loại cay và không cay, nàng dùng canh hầm dạ dày heo là loại nước dùng không cay, nếu nồi nước dùng ở giữa hết thì có thể lấy thêm vào.

“Biểu muội, thịt cá đã lóc sạch sẽ rồi. Ngươi xem, một chậu này có đủ không?”

Lê Tường nhìn một cái rồi gật gật đầu, chỉ cần làm đủ một, hai bàn là đủ.

“Biểu tỷ, hành gừng tỏi……”

“Hai người Đào Tử đã đi thái rồi.”

Ba người bọn họ biết rất rõ thói quen nấu ăn của biểu muội, bởi vậy vừa làm xong việc trong tay đã bắt đầu chuẩn bị gia vị hành gừng tỏi rồi. Đào Tử đang thái, Hạnh Tử đang rửa sạch ở bên ngoài, hai tỷ muội phối hợp cực kỳ ăn ý.

Lê Tường nhìn một màn này, cảm thấy rất vui vẻ, nàng đón lấy cái chậu trên tay biểu tỷ rồi xoay người đi tìm năm cái trứng gà, lọc bỏ lòng trắng trứng lại thêm chút muối tinh vào. Vì nàng muốn làm cá viên cho nên không bỏ những loại gia vị hơi sạn sạn như hành gừng, tránh ảnh hưởng tới mùi vị.

Sau khi Đào Tử thái xong hành gừng, Lê Tường lại lấy ra một chút, thái càng nhỏ hơn, rồi bỏ thêm một chút nước vào. Chút nữa dùng nước ngâm hành gừng này đổ vào thịt cá xay nhuyễn là đủ rồi.

“Sư phụ, này… Những thứ này đã thành cá xay nhuyễn rồi, vê còn không vê được thành cục, làm sao viên được?”

“Sư phụ làm ảo thuật cho ngươi xem nha.”

Lê Tường cười cười, nàng lại mang ra bình gốm đựng bột khoai sọ nàng mới chế ra. Khoai sọ cũng giống như củ sen, đều là loại nguyên liệu nấu ăn chưa hàm lượng tinh bột cực cao. Trước đó nàng không nhớ ra chuyện này, sau này mới chuyển qua dùng khoai sọ làm tinh bột.

Củ sen đắt hơn khoai sọ nhiều, dùng nó đi làm tinh bột không có lời mấy.

Nàng lấy một chút tinh bột ra, xối một chút nước trên tay làm ướt chúng nó. Không thể trực tiếp bỏ tinh bột vào bên trong cá xay nhuyễn được, kể cả khi phần cá xay nhuyễn kia đã được thêm rất nhiều nước cũng không được.

Nếu bỏ những tinh bột khô này vào phần cá xay nhuyễn, chúng chỉ thấm ướt được một phần bên ngoài, nhưng bên trong vẫn khô nguyên như cũ, khiến cho phần bên trong cá viên đầy những cục bột cứng ngắc.

Cứ như vậy, Đào Tử thấy sư phụ mình dùng tay bẻ vụn nắm tinh bột đã được thấm ướt một nửa trong tay rồi mới thả chúng vào cá xay nhuyễn, sau đó, Lê Tường chỉ trộn lẫn bảy tám vòng, đã cảm nhận được phần cá xay nhuyễn trong chậu dần dần chuyển sang dạng sệt sệt.

“Thật là lợi hại. Sư phụ, chẳng phải sau khi đun nóng, tinh bột này mới chuyển thành dạng sền sệt sao? Vì sao không cần đun nóng cũng làm được?”

“Bởi vì nó sẽ hút nước nha.”

Lê Tường đùa với Đào Tử, sau đó dặn nàng ấy đi mang hai cái nồi đựng một nửa nước bên trong tới đây.

Ở sân sau này có một giếng nước, cực kỳ tiện lợi, không cần phải chạy đi thật xa xếp hàng lấy nước như ở bên cửa hàng kia nữa.

“Sư phụ cần nhóm lửa không?”

“Chưa cần nhóm lửa vội, chờ ta viên cá xong bỏ vào trong này rồi hãy nhóm.”

Làm cá viên cần phải cho vào trong nước lạnh, nếu bỏ chúng vào nước sôi, từng viên cá này sẽ bị tan ra mất.

Lê Tường tay chân lanh lẹ, một tay nắm, một tay cầm cái muỗng dính nước lạnh múc cá viên bỏ vào trong nồi.

Một chậu cá xay nhuyễn làm được hai nồi, nàng vừa viên cá xong đã kêu Hạnh Tử nhóm lửa, chỉ cần đun sôi lại vớt cá viên ra để lạnh là được.

Làm xong cá viên, Lê Tường lại vội vàng đi chiên thịt. Khi nàng xong xuôi công việc trong này, A Bố cũng rửa rau củ xong rồi.

Ngày hôm nay có chừng hai mươi người ở tửu lâu, chia nhỏ ra làm bốn năm bàn.

Lê Tường và biểu tỷ cùng chia những phần đồ ăn đã chuẩn bị xong để đặt lên bàn, có ba, bốn bàn cần để các loại rau xanh.
 
Chương 399


Có hai bàn cần để các loại cá, thịt lát mỏng, thịt chiên giòn, một đ ĩa đậu hũ, một đ ĩa cá viên, thêm một chút trứng cút đã bóc sẵn vỏ nữa.

Một đống đồ ăn lớn đặt lên trên bàn đã chiếm hết sạch khoảng không gian trên mặt bàn rồi, thế nhưng chừng ấy đồ vẫn không đủ để các đại nam nhân ăn uống.

Có điều chuyện đó rất đơn giản, Lê Tường đã chuẩn bị rất nhiều cá lát, thịt lát, thịt chiên giòn, chờ bọn họ ăn hết đồ trên bàn lại mang ra thêm.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn phần nước dùng của lẩu.

Nước hầm dạ dày heo làm nước dùng không cay, hiện giờ Lê Tường mới bắt đầu làm phần nước dùng cay.

Nàng trực tiếp cầm một cái chén lớn đựng đầy bột hạt tiêu khô và bát giác, vỏ quế. Chờ nồi được đun nóng, nàng lập tức bỏ dầu vào, lại thêm hành gừng tỏi và mầm tỏi xào lửa lớn cho thơm ngào ngạt, tiếp theo mới trút cả bát gia vị cay xè kia vào xào chung.

Trong nháy mắt, mùi hương bỏng rát đã truyền khắp phòng bếp.

“Sư phụ sư phụ, dường như A Tường cô nương nấu ăn rất lợi hại.”

Trong mắt A Bố đều là quang mang hâm mộ.

Khương Mẫn cũng vậy, hắn vừa hâm mộ vừa kính nể nhìn Lê Tường ra tay nấu nướng. Động tác nấu ăn của nàng nhẹ nhàng, thanh thoát như nước chảy mây trôi, thêm gia vị cũng chẳng cần thời gian tự hỏi, động tác nhanh nhẹn như vậy nhưng làm ra đồ ăn lại cực kỳ tuyệt vời. Thật là lợi hại.

“Biểu muội, xương sườn mà ngươi muốn.”

Quan Thúy Nhi bưng một chén lớn đặt lên bệ bếp, Lê Tường cầm cái chén kia lập tức đổ vào, sau đó nàng rót thêm nước vào đầy nồi, còn ném thêm mấy cái nấm đông cô nữa.

Bỏ thêm nấm đông cô vào phần nước dùng, sẽ khiến nước dùng này tươi ngon hơn một chút.

Một đám người vẫn đang vội vàng làm việc trong phòng bếp, đột nhiên có âm thanh ồn ào vang lên ngoài sân.

Quan Thúy Nhi nghe được thanh âm của phụ thân mình, nàng ấy nhanh chóng chạy ra nhìn. Là phụ thân và dượng đã dọn xong những đồ vật lớn từ cửa hàng mang tới đây rồi. Đa phần đều là bàn ghế, còn có tủ chén vừa đặt mua và một đống chén đ ĩa.

“Thúy Nhi, đi hỏiTường Nhi một chút, có cần dọn tủ chén này đến phòng bếp đi hay không?”

“Có có, biểu muội đã chừa lại một vị trí cho tủ chén này rồi.”

Quan Thúy Nhi tránh khỏi cửa, để hai người Lạc Trạch và Ngũ Thừa Phong nâng tủ chén vào phòng bếp. Cuối cùng một khoảng trống còn sót lại trong phòng bếp đã bị lấp đầy.

“Tới vừa lúc, đi rửa tay rồi ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, chút nữa là được ăn cơm rồi.”

Lê Tường mở nắp nồi ra, bỏ thêm chút muối vào.

“Biểu tỷ, gọi phụ thân ta mang cối đá xay vào đi, ta có chuyện cần làm.”

Ăn lẩu hiển nhiên phải có đồ uống, nàng đang tính toán nấu một, hai nồi sữa đậu nành, uống vào vừa giải khát, vừa giải cay.

Ba mươi phút sau, những thứ cần sửa sang bên ngoài đều đã sửa sang xong cả rồi, những việc cần phải làm trong phòng bếp cũng hoàn tất.

Lê Tường đổ nồi nước dùng hầm dạ dày cho đám người không ăn cay như chưởng quầy Miêu và mấy tiểu nhị.

Bên dưới nồi sắt ăn lẩu là khoảng lõm xuống trên mặt bàn, bên trong này được đặt một phần đế đặc chế bằng gốm, bên trong đặt than củi đã đốt hồng, bởi vậy nồi nước dùng dạ dày heo này vẫn đang sôi ục ục, nổi bong bóng như được đặt trên bếp lò.

Mấy khối than này có thể cháy rất lâu, thời gian ăn lẩu cũng rất dài nhưng mấy thứ này lại không đắt.

“Chưởng quầy Miêu, đây là nước chấm ta đã chế sẵn rồi, các ngươi tự múc đi nhé. Tất cả thức ăn trên bàn, các ngươi muốn ăn món gì thì tự mình thả vào nồi, chờ thức ăn chín hãy vớt ra dính chút nước chấm là được.”

Trước giờ chưởng quầy Miêu chưa từng thấy cách ăn mới lạ như vậy. Đã vậy, điều khiến hắn ngạc nhiên hơn chính là ở giữa mặt bàn lại được khoét một cái lỗ, khác biệt như thế mà từ lúc bàn được mang về tới giờ hắn chưa từng phát hiện ra.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom