Cập nhật mới

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Chương 360


“Khá nhiều là nhiều bao nhiêu?”

Lê Tường nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hai huynh muội kia, bỗng dưng nàng cảm thấy vừa xót xa, lại vừa buồn cười. Chẳng biết đã bao lâu rồi bọn họ không bán được hàng?

“Bàn ghế đủ cho tửu lâu ba tầng, gia cụ đủ cho năm gian nhà ở, còn tủ bát lớn trong phòng bếp, bao gồm một ít thau tắm, nôi cho hài tử vân vân.”

Chu Tiến Bảo nghe xong liền hít hà một hơi.

“Bàn ghế đủ cho tửu lâu ba tầng, gia cụ đủ cho năm gian nhà ở? Ngươi nghiêm túc chứ?!”

“Dĩ nhiên là nghiêm túc, ta đã quan sát tay nghề của ngươi rồi, rất không tồi, hơn nữa còn cực kỳ sáng tạo. Đã vậy, ta còn phát hiện ra khi ngươi làm gia cụ, rất thích dùng kết cấu mộng và lỗ mộng, vừa chắc chắn vừa đẹp. Có điều……”

Lê Tường nhìn khoảng sân trống rỗng bên ngoài Chu Thị Mộc Tài Hành, nàng lập tức nhíu nhíu mày.

“Ngươi chỉ có một mình ư? Nếu vậy chỉ sợ không làm nổi?”

Chu Tiến Bảo sợ đơn hàng này vuột mất, vì vậy hắn lập tức phủ nhận: “Không không không, đâu phải chỉ có một mình ta. Nhà ta còn phụ thân ta, đại bá ta và ba thúc thúc nữa, lại thêm vài người đường huynh đệ cơ. Chẳng qua những lúc trong nhà không có đơn đặt hàng, bọn họ sẽ ra bên ngoài bày quán diễn xiếc kiếm tiền. Lê cô nương, nếu ngươi thật sự muốn đặt gia cụ của Chu thị chúng ta, bọn họ sẽ trở về!”

Chu Châu ngồi bên cạnh nói chen vào: “Tỷ tỷ, tủ quần áo ngươi vừa xem là do đại bá và phụ thân ta làm đó! Tay nghề của bọn họ rất tốt!”

“Tay nghề đều tốt như vậy, tại sao việc làm ăn của nhà các ngươi lại vắng vẻ thế này?”

Lê Tường chỉ hỏi theo bản năng, cho nên khi hỏi xong, nàng lập tức cảm thấy câu hỏi này không ổn, thậm chí còn như đ.â.m kim vào lòng người khác nữa.

Chu Tiến Bảo cười khổ một tiếng, nhưng hắn cũng không gạt nàng.

“Tại vì nhà chúng ta đắc tội với người khác. Cô nương, lúc ngươi đi vào đây, khẳng định cũng nhìn thấy một xưởng mộc ở ngay đường rẽ, nhà bọn họ làm rất rẻ, chúng ta đặt giá một trăm, bọn họ sẽ đặt giá 80, chúng ta giảm xuống 80 bọn họ sẽ giảm 70, 60… Tóm lại bao giờ bọn họ cũng sẽ hạ giá xuống thấp hơn chúng ta. Của cải nhà người ta nhiều, người ta chịu được, nhưng chúng ta còn cả một gia đình phải nuôi sống, đâu chịu được? Bởi vậy, tất cả những người muốn làm bàn ghế đều đi qua cửa hàng nhà họ rồi.”

Lê Tường: “……”

Đắc tội với người… Nhưng chắc không phải chuyện gì quá lớn, bằng không đại ca cũng không bảo nàng tới đây.

“Lê cô nương, ngươi còn muốn đặt không?”

Chu Tiến Bảo có chút thật cẩn thận hỏi.

Nếu nhận được đơn hàng này, cả năm nhà bọn họ sẽ không phải lo ăn uống.

“Đặt chứ, chỉ cần nhà ngươi đủ người làm, có thể làm xong những thứ ta yêu cầu trong thời gian quy định là được. Ta cần cái tủ chén kia trước, chốc lát nữa ngươi chuyển qua cho ta. Đúng rồi, ở nơi này có than củi không?”

“Có có có!”

Vừa nghe Lê Tường nói muốn mua tủ chén, Chu Tiến Bảo tựa như được uống m.á.u gà vậy, hắn lập tức chạy đến phòng bếp, cầm hai cục than củi ra.

“Hai cục có đủ không? Không đủ ta lại đi lấy.”

“Đủ rồi đủ rồi, ta muốn vẽ một thứ, ngươi nhìn xem.”

Lê Tường tìm một miếng đá phiến khá lớn., Thứ đầu tiên nàng vẽ là một cái ghế tròn cao, tiếp theo là một cái bàn hình chữ nhật, sau đó lại vẽ một lỗ hổng ở giữa cái bàn

“Chờ khi ta đưa cái nồi cho ngươi, ngươi sẽ biết được kích thước cụ thể của lỗ hổng này. Ta muốn làm cái bàn này, nó cũng có tác dụng để ăn cơm như những cái bàn bình thường thôi, chỉ có một yêu cầu đó là khi cần đặt cái nồi vào giữa, tấm ván đó sẽ gỡ xuống được.”

“Chuyện đó rất đơn giản, không thành vấn đề.”

Nghe hắn đáp nhẹ nhàng như vậy, nụ cười trên mặt Lê Tường cũng rạng rỡ hơn vài phần.

“Ngươi cứ ở nhà làm xong cái bàn này rồi đưa qua cũng được.”
 
Chương 361


Lê Tường dừng lại quan sát một lúc rồi nói tiếp: “Nhất định phải qua tửu lâu của chúng ta làm một ít gia cụ trong phòng. Mặt khác, ta cần nhìn xem hàng mẫu trước, nếu đủ tư cách, chúng ta còn có thể ký khế ước.”

Chu Tiến Bảo liên tục gật đầu, hiện giờ nhìn hắn đâu còn dáng vẻ ngáp ngủ, chán chường như hồi nãy?

“Cần phải làm như vậy.”

“Được rồi, mang tủ chén qua trước cho ta, ngày mai ta lại đến thương lượng với ngươi về kích cỡ cụ thể của nồi và ghế.”

Lê Tường rất sảng khoái thanh toán 300 đồng bối. Ngay lúc nàng đang muốn nói địa chỉ đặt hàng của mình, lại đột nhiên nghe thấy thanh âm quen thuộc của tiểu nha đầu và một thanh âm tranh chấp cũng rất quen thuộc truyền tới từ ngoài sân.

“Ngươi cho ta đi vào, ta muốn nhìn một chút!”

“Không được, đại ca ta đang bàn chuyện!”

Tiểu nha đầu vẫn nhớ Lê Tường muốn thương lượng với đại ca mình một vụ làm ăn lớn, đã thế người này còn bày ra bộ dáng hùng hổ như vậy, lỡ như làm hỏng chuyện buôn bán của nhà nàng ấy thì biết làm sao bây giờ. Càng nghĩ, nàng ấy càng thêm kiên quyết muốn ngăn cản hắn!

“Tứ ca? Tại sao lại là ngươi?”

Lê Tường kinh ngạc nhìn người bên ngoài. Theo lẽ thường, hiện giờ hắn phải đang nằm trên giường ngủ bù mới đúng, tại sao hắn lại xuất hiện ở đây? Nàng cảm thấy có chút mơ hồ không rõ.

Ngũ Thừa Phong thấy được người mình muốn gặp, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Ta… ta chỉ đi theo bảo vệ cho ngươi thôi. Lúc buổi chiều ta ra bên này, nhìn thấy ngươi cứ một mình đi vào khu vực càng ngày càng hẻo lánh, cho nên ta không nhịn được mới đuổi theo, kết quả ngươi đi vào trong này sắp ba mươi phút còn chưa chịu đi ra. Cho nên ta mới……”

Cuối cùng là…xôi hỏng bỏng không.

Lê Tường không nhịn được cười, sau đó nàng mới quay đầu lại giải thích cho hai huynh muội Chu gia, tiếp theo nàng báo địa chỉ cửa hàng nhà mình.

Nghe xong, Chu Tiến Bảo lập tức đi vào dọn tủ chén, lại dắt con la ra, tròng lên xe chuẩn bị chuyển hàng.

Con la này hơi nhỏ, chỉ chuyển cái tủ chén thôi nó cũng mệt mỏi lắm rồi, bởi vậy Lê Tường cũng ngượng ngùng không ngồi lên xe.

Sau khi nàng nói một tiếng với huynh muội Chu gia, thì ra ngoài đưa Ngũ Thừa Phong rời đi.

“Tứ ca, tại sao ngươi không ngủ trong tiêu cục?”

“Ta ư? Ta… ta tuổi trẻ, ngủ trên ba canh giờ là đủ rồi.”

Ngũ Thừa Phong kiên quyết không thừa nhận chuyện hắn đang nằm trong tiêu cục nhưng tâm trạng không yên ổn, ngủ không nổi đành phải đi ra.

“Vậy ngươi muốn đi đâu đây? Đây đâu phải đường về cửa hàng?”

Lê Tường sửng sốt.

“Về cửa hàng làm gì? Bên đó có phụ thân và biểu tỷ của ta mà, cửa hàng không cần có ta cũng được. Hôm nay ta bận rất nhiều việc đó, lúc này cần phải qua tiệm thợ rèn này. Tứ ca, nếu ngươi có việc thì cứ đi đi.”

“Ta không có việc gì!”

Ngũ Thừa Phong đáp lại quá nhanh, hắn cảm thấy hơi ngại ngùng vì mình thể hiện hơi lộ liễu một chút, vì vậy nhanh chóng thêm vào: “Chúng ta đã nhận đơn hàng của Vu lão gia tử rồi, phải bảo vệ các ngươi an toàn. Bây giờ để ngươi đi một mình, ta không yên tâm.”

“Vậy thì vừa vặn ta đang cần người đi cùng ta. Tứ ca, ngươi đừng trách ta sẽ sai bảo ngươi làm việc này nọ nhé.”

Lê Tường nói đùa nhưng Ngũ Thừa Phong lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc.

“Ngươi cứ lo sai bảo là được, không cần khách sáo với ta.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chỉ trong chốc lát đã tới một tiệm thợ rèn khá lớn trong thành.

Nơi rèn sắt ở tận cuối đường, nhưng từ đầu đường đã nghe được thanh âm leng keng leng keng nối liền không dứt, đến gần một chút, lập tức có một cỗ khí nóng ập thẳng vào mặt.

Một đám thợ rèn bên trong đều mặc áo ngắn tay, đổ mồ hôi nhễ nhại, Lê Tường nhìn bộ quần áo dày cộm trên người mình, nàng còn chưa bước vào bên trong đã thấy nóng rồi.
 
Chương 362


“Hai vị muốn mua thứ gì? Thành phẩm đều được đặt ở cái sạp bên kia, các vị có thể qua đó nhìn một cái.”

Hai người nhìn theo phương hướng vị thợ rèn đó chỉ, cách nơi này mấy chục bước có một cái sạp nhỏ bán đồ kim khí, bên trên chỉ đặt một ít những dụng cụ nhà bếp đơn giản như d.a.o thái, khoá sắt, nồi sắt.. vân vân.

Lê Tường nhìn một chút, nàng chọn được một cái nồi sắt nhỏ trên sạp, rồi mang nó lại nơi rèn sắt.

“Đại thúc, ta muốn đặt các ngươi làm một đám nồi sắt nhỏ hơn cái nồi này một chút, có được không?”

“Hả? Cái nồi này đã rất nhỏ rồi, một nhà bốn người nấu cơm cũng không đủ ăn, ngươi còn muốn làm nhỏ hơn ư?”

Ông chủ của tiệm thợ rèn rất thành thật, lão lại đề cử một loại nồi khác vừa làm xong cho Lê Tường, loại nồi sắt này vừa đủ cho nhà bốn người nấu cơm ăn.

“Không không không, ta không cần cái này, ta muốn loại nhỏ hơn nữa cơ. Ta muốn đặt 40 cái dùng cho tửu lâu. Nếu làm nồi to như vậy, sợ là không đặt lên bàn được……”

“Dùng nồi trên bàn ư?”

Ông chủ không hiểu nàng muốn làm gì, nhưng việc làm ăn đã tới tận cửa, tự nhiên là phải làm. Có điều khi nha đầu này vẽ hình cho lão xem, lão lại không hiểu.

“Nồi sắt thì nồi sắt, ngươi muốn bỏ một cái cọc vào trong làm gì?”

“Là vách ngăn nha, ông chủ ngươi nhìn kỹ lại xem, có thể làm được không. Ta yêu cầu, hai bên không thông nhau, bên này có thể ăn cay, bên này đựng đồ không cay, không ảnh hưởng lẫn nhau.”

Lê Tường đã cố hết sức vẽ thật chi tiết, nếu như vậy mà ông chủ vẫn không hiểu được, nàng cũng không muốn lãng phí quá nhiều nước miếng.

Cũng may ông chủ này rất sáng suốt, lão trực tiếp cầm cái nồi vừa làm ra khoa chân múa tay cho nàng.

Sau khi ông chủ xác nhận chỉ cần làm thêm một vách ngăn tách cái nồi kia ra làm hai là được, lão lập tức nhận đơn đặt hàng của Lê Tường.

Bởi vì nàng sốt ruột muốn nhìn hàng mẫu, cho nên ông chủ rất nhiệt tình tự tay mình đi làm cho nàng một cái. Nghe nói là trước khi trời tối nhất định sẽ xong.

Lê Tường nhận được lời khẳng định của lão, tỏ ra rất vui vẻ. Sau khi chào tạm biệt ông chủ tiệm thợ rèn, nàng lại dẫn Ngũ Thừa Phong qua phường vải, mua hai tấm vải trắng có tỳ vết và vải bông, còn bốn cuộn lụa mỏng nữa. Mấy thứ này đều được dùng để trang trí trong nhà.

Ngũ Thừa Phong giống như tiểu tuỳ tùng vậy, hắn chỉ có mỗi một việc là đi theo phía sau nàng cầm hàng hoá.

Mua vải xong, hai người lại qua hiệu thuốc, hắn không biết nàng mua những thứ gì, chỉ thấy nàng đưa cho hắn mấy túi lớn nhìn hơi kỳ quái.

Đi dạo chừng hai canh giờ, kết quả trên người hắn treo đầy đồ vật, bản thân Lê Tường cũng cầm trên tay đầy túi lớn túi nhỏ, lúc này hai người mới được trở về trà lâu.

Đừng thấy mỗi lần đi mua chỉ mua vài thứ, nhưng đi tới hai canh giờ hiển nhiên đã gom được rất nhiều hàng hoá mang về.

Kể cả người tự xưng là thể lực cực kỳ tốt, lại vác bao tải bao nhiêu năm như Ngũ Thừa Phong cũng mệt mỏi tới mức đầu đầy mồ hôi, khiến cho Lê Tường ngượng ngùng ghê gớm.

Nàng chỉ lo mua mua mua, mà quên hết mọi chuyện.

“Tứ ca, ngươi qua đây uống nước nghỉ ngơi một chút, có phải mệt muốn c.h.ế.t rồi không?”

“Không mệt, không mệt.”

Ngũ Thừa Phong uống chén nước nàng đưa cho, lại tỏ ra rất cần mẫn đi theo người của tửu lâu xử lý cỏ dại, cọ sạch khoảng sân sau.

Lê Tường gọi hắn vài lần, hắn cũng không nghe, cuối cùng nàng đành phải mặc hắn đi làm. Trong phòng còn một đống lớn hàng hoá, cần phải sửa sang lại, cho nên rất nhanh sau đó, nàng lại cắm đầu vào núi công việc rồi.

Bọn họ bận rộn hồi lâu, bẵng đi một cái đã tới giờ cơm chiều.

Khương Mẫn thu dọn mọi thứ xong, lại vào trong phòng hỏi Lê Tường và Ngũ Thừa Phong có ở lại ăn cơm hay không.
 
Chương 363


“Không đâu, các ngươi cứ làm đồ ăn của các ngươi đi. Chốc lát nữa ta sẽ đưa hắn về cửa hàng ăn cơm.”

Lê Tường vừa nói hết lời đã nhìn thấy vẻ mặt Khương Mẫn đầy ý tứ ta hiểu, ta hiểu rồi, cuối cùng hắn giữ nguyên cái vẻ mặt quái dị đó mà đi ra cửa. Có điều sư phụ vừa đi, đệ tử đã tới.

“Lê cô nương, nếu không ngươi ra ngoài gọi hắn đi. Hơn một canh giờ rồi, hắn vẫn luôn tay luôn chân, không chịu nghỉ ngơi.”

“Hơn một canh giờ rồi?”

Lê Tường nhíu nhíu mày, bản thân nàng làm việc quá hăng say, quên mất thời gian, lại để cho Ngũ Thừa Phong làm việc trong thời gian dài như vậy, thật sự có chút thất lễ.

Không đúng rồi, dù bình thường hắn cũng rất chịu thương chịu khó, nhưng chăm chỉ tới mức này thì hơi không thích hợp……

Lê Tường không suy nghĩ cẩn thận, nàng lại vội vàng ra ngoài gọi Ngũ Thừa Phong một tiếng, bảo hắn mình sắp về cửa hàng, lúc này hắn mới chịu ngừng việc trong tay.

Làm thời gian dài như vậy, quần áo trên người hắn đã sớm lấm lem hết cả, ống quần cũng dính đầy bùn.

Nhìn hắn lúc này, lại mơ hồ trở về với hình dáng tiểu hài tử Ngũ Thừa Phong đáng thương của trước kia.

Cảm thấy tội lỗi, bỗng nhiên nàng lại kéo hắn qua đây để hắn làm cu li nửa ngày cho mình.

“Tứ ca đi rửa tay thôi, chúng ta chuẩn bị đi rồi.”

Hai người dọn dẹp đơn giản một phen, sau đó qua tiệm thợ rèn kia trước. Ông chủ bên đó đang mỏi mắt ngóng trông, khi nhìn thấy Lê Tường tới, lão mới lộ ra nụ cười vui mừng.

“Lê cô nương, ta đã làm xong cái nồi ngươi yêu cầu rồi, ngươi vào nhìn một cái xem?”

Lão lấy một thứ gì đó màu đen tuyền từ trong nhà ra đưa cho nàng, thoáng nhìn qua một cái cũng biết thứ này không khác là mấy so với hình vẽ của Lê Tường.

Đúng vậy, chỉ nhìn một cái thôi, Lê Tường đã thấy vui cực kỳ rồi.

“Đúng là cái nồi ta yêu cầu rồi, ông chủ à, một cái này giá bao nhiêu tiền?”

“Một cái có giá 280 đồng bối, nếu cô nương đặt nhiều vậy ta lấy 250, bảo đảm sẽ giao hàng tận nhà.”

250 đồng bối, giá này dường như không quá đắt. Kỳ thật Lê Tường cũng không am hiểu quá về giá hàng hoá của thời đại này, ngoại trừ mấy thứ thường dùng như gạo, dầu, muối, còn lại những mặt hàng khác nàng đều mơ mơ hồ hồ. Ngay ở lúc nàng chuẩn bị đồng ý, Ngũ Thừa Phong bên cạnh lại mở miệng.

“Ông chủ à, bán một cái giá 250 hơi cao rồi? Nồi sắt này đâu có lớn, vừa bé vừa mỏng thế này, theo ta nhiều nhất chỉ đáng 150 thôi.”

Giá cả đang bình thường, bỗng dưng bị người ta cắt đi 100 đồng bối, khiến ông chủ bị doạ sợ.

“150 lại không bán được, nguyên liệu cũng đắt lắm!”

Theo bản năng, ông chủ vẫn cảm thấy nam nhân này sẽ là người trả tiền, cho nên khi lão nghe được Ngũ Thừa Phong nói như vậy, sợ sẽ vứt bỏ mối làm ăn lớn này, cuối cùng nghĩ một chút, lão quyết định hạ giá.

“240, được không? Dù sao cũng phải cho chúng ta kiếm một chút chứ.”

Ngũ Thừa Phong lại không phải người mù, hắn nhìn ra cái giá này chưa chạm tới đáy đâu, ông chủ đối diện chưa có biểu tình đau như cắt từng miếng thịt, vậy là vẫn còn tiếp tục hạ giá được.

“Một trăm tám.”

“Một trăm tám là chúng ta lỗ vốn rồi! Không bán được!”

“Thế thì hai trăm, không tăng được nữa đâu. Nếu không được ta chỉ mang cái nồi này đi thôi.”

Nói xong, Ngũ Thừa Phong lại quay sang Lê Tường chớp chớp mắt, vẻ mặt Lê Tường ngây ngốc cũng gật gật đầu theo hắn.

Ông chủ tiệm thợ rèn trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Bán một chiếc giá 200, lại đặt số lượng lớn, lợi nhuận của lão vẫn rất nhiều.

“Hai trăm thì hai trăm, tiểu huynh đệ, ngươi cũng đủ tàn nhẫn.”

Lê Tường nuốt nuốt nước miếng, như vậy một cái được bớt 50 đồng bối, 40 cái chính là hai ngân bối đó, tại sao hắn lợi hại như vậy?

Ngũ Thừa Phong cầm cái nồi, lại phát hiện nha đầu bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào mình.
 
Chương 364


Trong lòng Ngũ Thừa Phong lập tức run rẩy một cái. Chẳng lẽ nàng cảm thấy hắn quá mức tính toán chi li?

Thế nhưng có vài lời không tiện hỏi thẳng, bởi vậy hắn chỉ có thể nghẹn đống thắc mắc này ở trong lòng, rồi đứng một bên nhìn Lê Tường và ông chủ tiệm thợ rèn thương lượng thanh toán tiền đặt cọc.

Sau khi thanh toán, lẽ ra hai người sẽ rời đi ngay, chẳng qua Lê Tường lại nghĩ tới vẫn còn một thứ chưa mua, vì vậy nàng lại hỏi ông chủ kia có làm những thứ nho nhỏ như kẹp sắt hay không.

“Đương nhiên là có thứ này. Vào đông, những gia đình giàu có đều dùng cái này để kẹp than, hai vị chờ đó, ta đi lấy ngay.”

Ông chủ xoay người vào cửa hàng, Lê Tường tò mò đi theo phía sau. Lúc này bên trong tiệm rèn đã không còn sóng nhiệt nóng bỏng như ban ngày, thanh âm leng keng leng keng cũng thưa thớt rất nhiều.

Trong tiệm chỉ còn ba sư phụ thợ rèn vẫn đang gấp gáp làm việc. Trong hai vị sư phụ này, chắc có một người đang làm kéo, hiện giờ đã có thể nhìn ra hình thức ban đầu.

Những thứ chưa từng nhìn thấy, hiển nhiên luôn khiến người ta tò mò. Lê Tường cũng vậy, hiện giờ nàng chỉ hận mình không thể mọc thêm hai con mắt nữa để nhìn được nhiều hơn.

Cũng không biết có phải vị sư phụ kia bị nàng nhìn chằm chằm dẫn tới có chút khẩn trương hay không, chỉ thấy hắn chưa kẹp chặt cái kéo đã vội buông tay ra

Đó chính là một miếng sắt nóng rực đỏ hồng đấy, nếu chạm trúng người khác, kiểu gì cũng lột mất một tầng da.

Thấy một màn này, Ngũ Thừa Phong sợ tới mức hồn vía bay hết lên mây, hắn theo bản năng ném ra nồi ngăn cản miếng sắt kia lại, sau đó một tay kéo Lê Tường qua.

Chỉ nghe leng keng một tiếng, miếng sắt kia bị cái nồi cản được. Vị sư phụ đang làm kéo cũng sợ hãi, đối phương vội vàng lại đây xin lỗi.

Cũng may không chạm trúng người, việc này cứ như vậy qua đi.

Sau khi trả tiền mua cái kẹp nhỏ, hai người mới bắt đầu trở về.

Dọc theo đường đi Ngũ Thừa Phong nói không ít chuyện thú vị trong tiêu cục, nhưng Lê Tường lại không chú ý mấy.

Lúc này trong đầu nàng đang tràn đầy hình ảnh Ngũ Thừa Phong kéo nàng lại, bảo vệ nàng khỏi cục sắt nóng kia, vừa nghĩ, nàng vừa cảm nhận tiếng tim đập điên cuồng trong lồ ng n.g.ự.c mình.

Qua chuyện này, bỗng nhiên nàng thông suốt, lại suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện.

Chẳng lẽ Ngũ Thừa Phong thích nàng?

Đột nhiên Lê Tường phát hiện ra, hắn chính là một ứng cử viên cực kỳ thích hợp để làm rể nhà mình.

Đầu tiên hắn đã chặt đứt quan hệ với Ngũ gia, không sợ người một nhà kia tới làm ầm ĩ. Thứ hai, hiện giờ hắn đang lẻ loi một mình, cũng có công việc ổn định rồi.

Thêm một lý do nữa, phụ mẫu nàng đã tận mắt nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, hiểu tận gốc rễ, nếu nàng và hắn thành thân, phụ mẫu nàng sẽ không lo lắng nữa.

Càng quan trọng là, bản thân nàng không chán ghét hắn.

Ngày ấy thu đồ đệ, nàng đã tự mình nói muốn kén rể, hắn cũng ở đây, khẳng định hắn đã nghe được rồi. Một khi đã như vậy, mà hắn vẫn còn ở bên cạnh nàng, chẳng lẽ hắn cũng có suy nghĩ muốn ở rể rồi.

Tóm lại, có thể suy xét tới hắn một chút.

Hơn nữa, thời gian còn dài lắm, cứ từ từ quan sát xem sao.

Lê Tường sờ sờ chuỗi vòng tay vỏ sò trên tay, bỗng nhiên trong lòng nàng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Bởi vì phải lo chuyện đặt nồi ở tiệm thợ rèn, nên khi hai người về đến cửa hàng, cũng là lúc mặt trời xuống núi. Đi bên ngoài, cơ hồ không nhìn thấy đường nữa.

“Tại sao muộn như vậy mới trở về? Đã vậy, đi trên đường cũng không mang cái đèn theo?”

Quan thị lo lắng một lúc lâu, tới khi nhìn thấy nữ nhi trở về, cục đá trong lòng bà mới rơi xuống đất.

“Phụ thân ngươi và tiểu cữu cữu đi ra ngoài đón ngươi rồi. Ngươi đi trên đường không gặp bọn họ sao?”

“Không có… Ta và tứ ca đi một con phố khác trở về, đại khái là không cùng đường với phụ thân.”
 
Chương 365


Nói đến tứ ca, lúc này Quan thị mới chú ý tới Ngũ Thừa Phong, hắn cũng trở về cùng nữ nhi nhà bà. Cũng vì thế, chút phỏng đoán hồi trước vốn yên lặng rồi, nay lại nảy ra ngoài.

“Tứ oa cũng ở đây ư……”

“Thẩm, mấy người Đại Giang thúc đã đi bao lâu rồi? Ta đi rất nhanh, để ta đi tìm bọn họ trở về.”

“Bọn họ mới đi không bao lâu.”

Quan thị đang muốn nói không cần đi, nhưng bà chưa kịp nói hết câu, đã thấy Ngũ Thừa Phong đặt mấy thứ đồ trên tay xuống và chạy đi ra ngoài rồi.

“Hài tử này…… Cũng không biết cầm cái đèn theo.”

Lê Tường đưa mắt nhìn phòng bếp, phát hiện biểu tỷ và hai tỷ muội Đào Tử đều không có ở nhà, chắc là mấy người bọn họ qua cửa hàng thịt hầm rồi.

“Nương, các ngươi ăn cơm xong chưa? Ta và tứ ca còn chưa ăn cơm chiều đâu, ngươi nhóm lửa giúp ta, ta đi nấu chút đồ ăn.”

“Chúng ta đã sớm ăn rồi.”

Quan thị vừa nói vừa ngồi xuống bếp, nhưng bà chuẩn bị nhóm lửa mà đôi tay cầm củi khô có vẻ hơi lơ đãng.

“Tương Nhi…… Ngươi và tứ oa……”

Nghe lời bà nói, Lê Tường đang nhào bột vội vàng ngừng tay lại, nương của nàng có mắt lửa ngươi vàng() ư?

(

)Mắt của Tôn Ngộ Không, ý là rất tinh mắt.

“Nương, ngươi nói cái gì vậy? Ta và tứ ca không có chuyện gì hết.”

Ít nhất là trước mắt vẫn chưa có chuyện gì hết, nàng chưa muốn đề cập tới chuyện này quá sớm. Vì thế nàng chỉ chọc nương cười một câu rồi lập tức chuyển đề tài.

“Nương, tủ chén này không tồi chứ?”

“Đúng là không tồi, mở ra cũng không sợ chạm trán, tiết kiệm được thật nhiều việc đó. Chắc giá khá đắt phải không?”

“Chỉ 300 thôi, không đắt, chúng ta dùng tốt là được. Đúng rồi, nương, cái tủ chén cũ kia đâu?

Hồi nãy, nàng bước vào nhưng không thấy cái tủ chén cũ đâu.

“Ây cha, phụ thân ngươi mang cái tủ chén mới vào, bán luôn cái tủ chén cũ rồi, được hai mươi đồng bối, là hắn bán luôn.”

Lê Tường: “……”

Chu Thị Mộc Tài Hành bao lâu rồi không bán được hàng, vậy mà vẫn còn tiền nhàn rỗi đi mua hàng secondhand sao?

“Bán thì bán đi, phụ thân vui là được.”

Buổi tối trong nhà còn thừa lại chút nhân hành tây trộn thịt làm bánh bao ban ngày, cho nên Lê Tường cũng không làm thêm món gì khác, nàng trực tiếp nhồi bột mì chuẩn bị gói chút sủi cảo.

Ngũ Thừa Phong cũng rất thích ăn món này, cơ hồ sáng nào hắn cũng ăn một chén sủi cảo.

Gói xong sủi cảo nàng nhìn bên ngoài một lát, mấy người phụ thân và cữu cữu vẫn chưa trở lại, vì vậy nàng cũng không vội bắc nồi lên bếp nấu, cứ dứt khoát quay qua làm gia vị trước.

Làm được một nửa, nàng mới phát hiện ra sa tế trong nhà hết rồi, nàng lại mở tủ quầy ra tìm bình sa tế mình làm rất nhiều trước kia. Bỏ chúng nó vào bình như vậy rất dễ tìm, một chút là tìm được rồi.

“Di? Nương, tại sao ở đây lại có tảng đá?”

Lê Tường sờ một chút cảm thấy có gì đó không thích hợp, nàng mới mang cục đá từ trong tủ chén ra, bề ngoài vừa lạnh lẽo vừa thô ráp.

Nhìn có chút quen mắt, rõ ràng nàng biết thứ này là cái gì nhưng chữ nó cứ nghẹn ở cổ họng, mãi không nói nên lời.

“Cái này ư? Đâu phải cục đá, là thạch cao mà. Tại vì tiểu cữu mẫu ngươi phải nằm với ngồi hơi nhiều, người nổi lên bệnh mẩn ngứa, hôm nay qua hiệu thuốc, được lang trung kê dược cho đó, dùng cái này nấu nước uống là được. Nhớ chốc lát nữa bảo tiểu cữu cữu ngươi mang về.”

Thạch cao……

Lê Tường chớp chớp mắt, nàng cứ có cảm giác dường như mình đã quên mất một chuyện gì đó rất quan trọng rồi.

Mắt thấy nàng chuẩn bị nhớ ra, đúng lúc ấy, phụ thân và tiểu cữu cữu lại trở về.

Bị mấy người bọn họ làm gián đoạn, ý tưởng chợt loé lên trong đầu nàng cũng vụt tắt.

Sau khi ăn xong sủi cảo, Ngũ Thừa Phong cũng không ở lại Lê gia lâu. Nói cho cùng, mấy người sư phụ còn đang bảo vệ ở gần đó, làm sao hắn có thể lười biếng?
 
Chương 366


Ngũ Thừa Phong vừa đi, Quan thị đã kéo trượng phu qua một bên lẩm nhẩm lầm nhầm. Thanh âm nói chuyện của hai người rất nhỏ, Lê Tường cố căng tai ra để nghe nhưng không nghe được rõ ràng lắm.

“Ngươi nói thật hay giả?”

“Ta cũng không biết nên mới thương lượng cùng ngươi này.”

Trong mắt Quan thị lộ ra vẻ vừa lòng, bà càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng.

“Ngươi không cảm thấy gần đây tứ oa luôn tới nhà chúng ta sao? Hôm nay nghe nói hắn còn tới tửu lầu hỗ trợ làm việc. Ngươi lại nhìn chuỗi vỏ sò trên tay nữ nhi đi, cũng là lúc trước tứ oa áp tải hàng hoá xong, lúc trở về đưa cho nàng đó. Ta đoán chắc chắn hắn ái mộTường Nhi nhà ta rồi.”

“Hắn ái mộ đó là chuyện của hắn, cơ bản là nữ nhi nhà chúng ta có thích hay không kia. Không thấy bây giờ nữ nhi nhà chúng ta đang toàn tâm toàn ý suy nghĩ về chuyện tửu lâu sao? Lại nói, nàng mới mười bốn tuổi thôi, ngươi gấp làm gì?”

Lê Giang không nguyện ý nhắc tới việc hôn nhân của nữ nhi, hắn vừa quay đầu đi, đã dọn dẹp những món đồ linh tinh hắn vừa đặt vào trong tủ chén.

“Ai…… Hai túi đậu nành này đặt trong một góc, nhưng chưa bọc kín, hỏng mất quá nhiều, thật là đáng tiếc, đáng tiếc.”

Hai túi đậu nành này được bọn họ mang từ trong thôn lên, cứ để mãi trong tủ chưa kịp ăn, sau này phòng bếp thường làm mấy món ăn từ bột mì và xào rau, vì vậy người nhà bọn họ cũng dần dần quên nó đi. Nếu không phải hôm nay thay tủ chén, cũng không biết khi nào mới nghĩ đến nó.

Lê Giang cầm cái mẹt ra, trút hai túi đậu nành vào, lại đi qua kéo thê tử tới để hai người bọn họ chọn những hạt hỏng vứt đi.

Vẫn còn nhiều hạt nguyên vẹn như vậy, nếu vứt đi rất lãng phí. Lấy ra rang chín, chờ lúc rảnh rỗi ném mấy viên vào miệng nhai nhai, cũng là một món ăn vặt không tồi.

Chờ tới khi Lê Tường nhớ kỹ sổ sách hôm nay, nàng mới qua phòng bếp. Ngay lúc nhìn thấy từng hạt đậu nành vàng vàng trong mẹt, ý tưởng vừa biến mất lại nảy lên trong đầu nàng.

Nàng biết chính mình đã quên cái gì rồi!

Đậu nành! Thạch cao!

Nàng có thể làm đậu hũ nha!

Một cơ hội buôn bán như vậy mà tới bây giờ nàng mới nhớ ra.

Nếu có thể làm ra đậu hũ, nàng cũng có thể triển khai rất nhiều món mới, thực đơn của tửu lầu cũng được thêm vào trên trăm món mới.

Trong thành An Lăng nhiều tửu lâu như vậy, vì sao chỉ có Đông Hoa đạt được giải nhất? Ngoại trừ vị trí của Đông Hoa rất đẹp, lại thêm tửu lâu hoa lệ, còn một nguyên nhân nữa, chính là bọn họ chịu bỏ giá cao ra tuyển đầu bếp ưu tú, khiến cho hàng tháng tửu lầu đều ra món mới.

So sánh với những tửu lâu khác bao nhiêu thời gian không có gì thay đổi, tự nhiên là Đông Hoa mạnh hơn rất nhiều.

Tửu lâu nhà mình cũng không kém, chờ sửa chữa xong rồi, tuyệt đối có thể kinh diễm cả thành An Lăng.

“Phụ mẫu, để cho ta những hạt đậu nành còn tốt nhé, ta có việc cần dùng.”

“Ngươi có việc thì cứ lấy đi, có đủ hay không? Không đủ ngày mai ta lại đi mua thêm chút về.”

Lê Tường gật gật đầu, hiện giờ nàng đang vui vẻ cực kỳ, vừa mang đậu nành đi ngâm, vừa dặn dò: “Cần phải mua thêm nha, mua trước 30 cân đi, cả thạch cao sống nữa. Phụ thân, ngươi nhớ rõ phải qua hiệu thuốc mua giúp ta mấy khối thạch cao nhé.”

Quan thị vừa nghe tới thạch cao sống, lại nghĩ rằng nữ nhi của bà sinh bệnh mẩn ngứa giống tức phụ của đệ đệ nhà mình.

Bởi vậy khi hai người lên lầu, bà lập tức bảo nàng vạch áo lên cho bà xem, khiến Lê Tường dở khóc dở cười.

“Nương, ta không mắc bệnh mẩn ngứa, thạch cao để dùng vào việc khác. Ngươi yên tâm đi, nếu ta có gì đó không thoải mái nhất định sẽ nói cho ngươi biết mà.”

“Thật sự không mắc bệnh mẩn ngứa?”

“Không có, nương mau ngủ đi, ta buồn ngủ quá.”
 
Chương 367


Một ngày này Lê Tường chạy đông chạy tây bao nhiêu chuyến, nàng đã mệt muốn c.h.ế.t rồi, hiển nhiên giờ chỉ muốn lên giường nghỉ ngơi thôi.

Quan thị xót xa thay nữ nhi, lại nghe nàng khẳng định bản thân mình rất bình thường, bởi vậy bà lập tức ra ngoài đóng cửa lại, không quấy rầy nàng nữa.

Chờ tới khi Quan Thúy Nhi trở về, Lê Tường đã nằm trên giường ngủ ngon lành rồi. Có điều chắc hẳn nàng đã mệt lắm rồi, cho nên cứ vậy mà đi ngủ, xiêm y cũng không thay, chăn cũng không đắp lên.

Quan Thúy Nhi lại vội vàng thay xiêm ý cho nàng rồi thả nàng vào ổ chăn ấm áp. Thế nhưng nàng ấy về muộn một chút, cho nên buổi sáng hôm sau, Lê Tường không thể rời giường nổi.

Nàng mệt mỏi tới mức ngủ thẳng tới buổi chiều, lúc tỉnh dậy đầu choáng váng, mắt hoa hoa, uống một chén canh gừng lớn mới thoải mái hơn một chút, nhưng cái mũi lại khụt khịt đến khó chịu.

“Nếu không hôm nay ngươi cứ ở nhà nghỉ ngơi, dù sao tửu lâu bên kia cũng có đại ca ngươi, ngày nào hắn cũng có mặt ở đó, cứ giao cho hắn đi.”

Lê Tường lắc đầu, nàng lại quấn thêm hai chiếc khăn trên người.

“Đại ca chỉ lo tổng quát nhưng lại không biết bàn và ghế ta cần là cái dạng gì, phải để ta tự mình đi nói chuyện với Chu Thị Mộc Tài Hành kia mới được.”

Tính tình của Lê Tường nói mềm đúng là rất mềm, nhưng nói bướng bỉnh thì cũng thật bướng bỉnh.

Nếu nàng đã nhất quyết phải làm, ngay cả Quan thị cũng không có cách nào để khuyên nàng. Bà ấy nói mãi mà không được, trong lòng lại lo lắng, cuối cùng bà ấy dứt khoát thay quần áo đi theo nàng.

“Nương…… Cái nồi này không nặng, tự ta cầm được mà.”

“Ngươi đã nói không nặng, vậy để ta cầm cũng không sao hết.”

Lê Tường: “……”

Được rồi, được rồi, nghe nương nói.

Hai mẫu nữ đi rất chậm. Thời điểm hai người đến Chu Thị Mộc Tài Hành, Lê Tường lại cảm thấy cảnh vật nơi này hơi khác so với hôm qua.

Lê Tường nhìn mặt đất sạch sẽ hơn rất nhiều, đám gỗ nguyên liệu lộn xộn ở trước cửa cũng được người ta dọn đi rồi, khiến ngoài này trống trải hơn không ít.

Trong sân cũng có thanh âm nói chuyện của vài người, khiến cho nơi đây có thêm một chút sinh khí, chứ không còn vắng lặng như ngày hôm qua nữa.

“Đại bá, nhị thúc, vị này chính là Lê Tường cô nương qua tiệm chúng ta đặt bàn ghế!”

Chu Tiến Bảo đã lo lắng cả đêm, buổi sáng ra vẫn không thấy nàng đến, hắn lo lắng hoài không cách nào nguôi được.

Tới lúc này nhìn thấy nàng đúng hẹn qua đây, trong lòng cũng hết lo lắng rồi, hắn lập tức kéo thúc thúc bá bá đi qua giới thiệu cho Lê Tường.

Người Chu thị đang đứng ngoài sân, Lê Tường đếm được chừng bảy tám cái, nhưng không thấy phụ thân của sư phụ Chu, xem ra ngày hôm qua hắn không hề nói dối. Chu gia bọn họ có đủ thực lực để nhận đơn đặt hàng từ tửu lầu nàng.

“Sư phụ Chu, a, đây là cái nồi ta đã chuẩn bị, ta có vẽ sẵn vạch trắng bên dưới rồi, ngươi cứ đối chiếu theo kích thước này mà làm cái bàn kia.”

Chu Tiến Bảo nhận lấy cái nồi, lập tức nói không thành vấn đề, sau hắn trực tiếp gọi đám thúc thúc nhà mình bào gỗ chuẩn bị làm cái bàn hàng mẫu cho nàng.

“Sư phụ Chu, ngày mai ngươi có rảnh không? Ta muốn ngươi qua tửu lâu bên kia nhìn một cái, có rất nhiều món đồ ta nghĩ ngươi nên qua tận nơi quan sát tình hình thực tế rồi hãy thiết kế, làm như vậy sau này chế tạo gia cụ sẽ dễ dàng hơn một chút.”

“Có rảnh có rảnh, vừa lúc ngày mai ta sẽ mang hàng mẫu cái bàn này qua cho ngươi nhìn một cái. Lê cô nương, không biết tửu lâu nhà ngươi ở đâu?”

Lê Tường báo vị trí, lúc này nàng đã cảm thấy đầu mình choáng váng đến khó chịu, nhưng sờ sờ cái trán lại không thấy nóng lên. Với bộ dáng này, nàng đừng mơ làm thêm được chuyện gì khác, nếu cứ cố chấp đi làm, khẳng định sẽ hỏng bét cho xem.
 
Chương 368


Đột nhiên lúc này, Quan thị trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Mặc kệ nàng nói cái gì, bà cũng không cho nàng tới tửu lâu nữa.

Bởi vậy sau khi hai mẫu nữ rời khỏi Chu Thị Mộc Tài Hành, đã lên bè về nhà. Cũng không biết có phải ngồi trên bè trúc bị gió thổi hay không mà đầu óc nàng đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Có điều hiện giờ nàng không còn choáng váng, không còn buồn ngủ nữa, nhưng lại chuyển qua hắt xì, ch ảy nước mũi liên tục.

May mắn trên người nàng có sẵn khăn, nên mới không suy sụp tới tình trạng phải lấy tay áo đi lau mũi.

Chẳng qua, nhắc tới chuyện bị cảm này, Lê Tường cứ cảm thấy bản thân mình không quá thích hợp. Theo nàng suy nghĩ, thể chất của nàng không nên kém như vậy, chỉ nằm trên giường không đắp chăn có non nửa canh giờ đã cảm lạnh rồi?

Nàng nghĩ mình nên bớt thời giờ đi tìm lang trung bắt mạch xem sao.

“Tương Nhi, ngươi ngâm đậu nành cả đêm, bây giờ chúng nó trương lên rồi, một chậu không đủ để đựng nữa. Ngươi muốn dùng nó làm cái gì vậy?”

“Ta còn có thể làm cái gì được? Đương nhiên là làm món ăn ngon rồi.”

Lê Tường nhìn đám hạt đậu nành được ngâm trương lên, lập tức tinh thần tỉnh táo hơn nhiều.

Nàng trực tiếp vén tay áo lên, mang đá nghiền đang bị một đống thứ chất lên trên, ra ngoài rửa sạch. Lại lấy nước sôi rửa sạch hai lần nữa.

Bởi vì chọn những hạt đậu còn nguyên từ trong hai túi đậu cũ, cho nên tối hôm qua ngâm không được nhiều lắm, chỉ đầy một chậu thôi.

Một mình Lê Tường từ từ nghiền đậu nành ra, chờ tới khi tiệm đóng cửa, nàng đã nghiền hết chậu đậu nành.

Thành quả là hai thùng sữa đậu nành trắng bóng, chỉ nhìn thôi trong lòng nàng cũng cực kỳ vui vẻ.

Có điều, trước kia nàng chỉ mua đậu hũ sẵn, hoặc là dùng nước chát làm ra, chưa từng dùng thạch cao và nước làm đậu hũ bao giờ. Nàng chỉ biết cần phải nung chín thạch cao sống sau đó mài nó thành bột hoà vào nước. Nhưng nàng lại không biết nên nung bao lâu.

Cứ thử xem sao.

Lê Tường lên lầu mang hai miếng băng gạc sạch sẽ mang xuống, lại dùng nước sôi rửa sạch sẽ, sau đó nàng mới đưa cho hai tỷ muội Đào Tử mỗi người kéo một đầu, bên dưới đặt một cái chậu sạch sẽ, tiếp theo mới rót sữa đậu nành vừa nghiền xong vào.

Chỉ cần biểu tỷ và hai tỷ muội Đào Tử là đủ để xử lý chuyện lọc sữa đậu nành rồi, Lê Tường không cần quan tâm tới bên đó nữa, nàng qua cầm một khối thạch cao sống thật to ra gõ nó thành những khối nhỏ hơn, lại phân biệt cầm từng khối nhỏ đi làm thực nghiệm.

Nơi này không có đồng hồ, nàng chỉ có thể dựa vào mình đếm số để ước lượng thời gian, một khối nung năm phút, một khối nung mười phút, một khối nung hai mươi phút, khối cuối cùng được nung tới 30 phút.

Chờ khi bốn khối đều nung xong rồi, sữa đậu nành cũng được lọc xong, đổ đầy vào ba nồi sắt, tới khu đun sôi sữa đậu nành, lập tức cả phòng bếp tràn ngập hương đậu.

“Thứ này được làm từ đậu nành ư……”

Từ nhỏ đến lớn, Quan Thúy Nhi đã ăn biết bao nhiêu đậu nành rồi, nhưng nàng ấy chưa từng thấy ai nghiền đậu nành ra rồi đun sôi như biểu muội.

“Biểu muội, đun sôi nước này lên có uống được không?”

“Đương nhiên là có thể.”

Sữa đậu nành siêu cấp dinh dưỡng đó nha. Ai… đã lâu lắm rồi nàng chưa được thưởng thức.

Chờ sau khi sữa đậu nành trong nồi sôi trào được vài lần, Lê Tường trực tiếp dùng cái chậu gốm múc một ít sữa đậu nành từ trong nồi ra, lại bỏ một chút đường trắng vào đó khuấy đều lên. Tiếp theo nàng rót cho mỗi người một chút, nếm thử hương vị mới mẻ.

Hai tỷ muội Đào Tử bưng chén sữa đậu nành lên uống, ngon tới mức đôi mắt đều nheo lại.

“Quá ngọt, quá thơm!”

“Uống ngon!”

Cả nhà đều đánh giá món này rất ngon.

Lê Tường cũng uống một chén, mùi sữa đậu nành này thơm hơn sữa đậu nành hiện đại nhiều lắm, đúng là uống ngon thật.
 
Chương 369


“Hạnh Tử, không cần đun nước nữa.”

Điều quan trọng nhất bây giờ là làm đậu hũ.

Nàng cầm bốn khối thạch cao vừa nung xong đem ra mài, mỗi khối chỉ cần mài một chút bột thôi.

Bột thạch cao năm phút và mười phút, chỉ cần trộn lẫn với nước là lập tức trầm xuống dưới, chắc chắn không đủ chín.

Bột thạch cao nung 20 phút chỉ cần hoà vào nước là hoà tan ra ngay, không lắng chút cặn nào. Thạch cao nung 30 phút cũng vậy. Nàng quyết định dùng hai khối này rồi.

Lê Tường khuấy đều sữa đậu nành trong nồi, chờ một chút cho chút cho chúng nó nguội hẳn, lúc này từ từ cho nước hoà tan thạch cao vào.

Để nồi sữa đậu nành yên một lúc chừng mười lăm phút, sữa đậu nành trong nồi đã ngưng tụ thành tào phớ non, lúc này lại cho thêm một chút nước hoà tan thạch cao vào, từ từ khuấy đều thêm một chút.

Thời gian càng lâu tào phớ càng tách nước, đậu hũ càng hoàn chỉnh. Chừng ba mươi phút sau, tào phớ trong nồi đã hoàn toàn ngưng lại cùng một chỗ.

Sau khi bỏ bớt một tầng nước bên trên, vớt lên một chút tào phớ trơn mềm bỏ vào chén nước chấm sủi cảo, sẽ biến thành một chén nước chấm mặn thơm ngon.

Ăn vào vừa có hương vị trơn mềm như canh trứng, vừa có mùi nồng thơm của đậu nành, hơn nữa còn có vị chua cay của chén nước chấm kia. Chỉ cần ăn hết một muỗng, lập tức không nghĩ tới chuyện dừng lại.

Bởi vì tào phớ trong nồi không nhiều, cho nên mỗi người chỉ được một chén nhỏ. Đào Tử thích ăn ngọt, nàng ấy chọn bỏ thêm chút đường vào tào phớ, ăn cũng cực kỳ thơm ngon.

Người một nhà chỉ dùng hai mươi phút đã ăn hết sạch chút nước hoà thạch cao trong nồi kia, mặt khác nồi thạch cao nung 30 phút kia, ăn vào lại có một chút vị chua thối, hiển nhiên, thạch cao nung quá lâu cũng không được.

“Biểu muội, tào phớ này thật là ngon, còn thơm hơn canh trứng, nếu không về sau buổi sáng chúng ta bán thứ này đi?”

“Có thể, tào phớ làm sớm một chút cũng không tồi.”

Lê Tường nhìn phòng bếp một vòng, nhưng vẫn không tìm được khuôn đúc thích hợp để làm đậu hũ, cuối cùng nàng dứt khoát lôi một ngăn kéo xuống. Sau khi đổ hết nước trong nồi đậu hũ chua kia, nàng lại đổ chút nước sôi bỏ vào đó nấu một hồi lâu.

Tới khi ngửi không còn mùi gì nữa, nàng mới rải lớp băng gạc vào đó, múc hết tào phớ vào bên trong, sau đó cầm một miếng tấm ván gỗ đã được tiêu độc đặt lên trên mặt bình nước tương.

Quá đơn sơ, nhưng đành tạm làm vậy để xem thành quả ra sao. Chờ ngày mai lại đi tìm sư phụ Chu kia làm mấy khuôn đúc đậu hũ.

“Tương Nhi, vẫn còn một nồi này.”

Lê Tường lấy lại tinh thần. Hồi nãy nàng mới nấu ba nồi, còn lại một nồi, chỉ không chú ý tới một chút mà trên nồi đó đã nổi lên một tầng váng đậu.

Váng đậu cũng là thứ tốt nha, đáng tiếc chỉ có một tấm như vậy.

Sau đó, nàng vớt váng đậu lên, một lần nữa để Hạnh Tử đun lửa nhỏ, tiếp theo nàng lại đổ chút nước hoà tan thạch cao đúng thời gian kia vào nồi tào phớ.

Vừa rồi nàng còn bận tâm trong nồi không nhiều, mọi người ăn không đủ tận hứng, lúc này mới cho mọi người ăn thoải mái được, thậm chí còn đủ để làm cơm tối nữa. Ngay cả mấy người Lạc Trạch ở phía đối diện cũng có một chén lớn.

“Buổi sáng ngày mai chúng ta cứ bán loại tào phớ này đi, tuy lúc trước nhìn có chút phức tạp, nhưng chờ làm tốt rồi sẽ cảm thấy rất đơn giản, múc thêm một chén gia vị là có thể bỏ lên bàn được rồi. Món ăn mới mẻ như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích!”

Lê Giang đã ăn xong hai chén, vẫn cảm thấy thòm thèm, vị trơn mềm kia thật sự không tồi, là hương vị những lão nhân gia yêu nhất.

“Nếu muốn bán vào sáng ngày mai, nhất định phải ngâm hạt đậu từ bây giờ.”

Không ngâm đủ bốn năm canh giờ, không thể nấu được.

“Bây giờ ta ngâm ngay đây, có gì đâu mà, ngâm hạt đậu chẳng tốn chút sức nào.”
 
Chương 370


Lê Giang vui vẻ nói: “Chờ tới sáng sớm ngày mai ta cũng nghiền, đều là việc nhỏ.”

Lê Giang buông chén đũa xuống, lập tức đi cởi túi hạt đậu hôm nay mới mua về.

“Sư phụ, ngày mai chúng ta bán một chén tào phớ này giá bao nhiêu tiền?”

Lê Tường sửng sốt, ngay sau đó nàng bắt đầu tính phí tổn của món này.

Hôm qua chỉ nhặt được chừng hai cân đậu nành, chỉ tốn tám đồng bối. Nhưng nhìn số lượng tào phớ trong mấy nồi này đại khái có thể bán được hơn ba mươi chén lận.

“Không bán đắt, chừng hai đồng bối một chén đi.”

Hai tỷ muội Đào Tử không giỏi về tính toán nên bọn họ không có phản ứng gì, nhưng Lê Giang ngồi bên cạnh, đôi mắt đã sáng lấp lánh rồi.

Hôm qua hắn ngồi nhặt hạt đậu nên rõ ràng nhất số lượng đậu mang ra ngâm. Chỉ có một chút hạt đậu như vậy, nhưng hôm nay múc ra nhiều chén đến thế… Bây giờ bán với giá hai đồng bối một chén, chắc chắn bọn họ kiếm lớn rồi!

“Được được được, cứ bán hai đồng bối một chén đi!”

Sau khi định xong giá tào phớ, người một nhà đều cực kỳ vui vẻ, căn bản chẳng có ai chú ý tới phần tào phớ bị vớt ra ngoài rồi nén trong ngăn tủ kia.

Chờ tới khi thu dọn xong phòng bếp, Lê Tường mới đi xem thành phẩm đậu hũ của nàng.

Bởi vì thời gian nén hơi ngắn, cho nên nàng chỉ làm được đậu hũ non thôi.

Đậu hũ non là nguyên liệu nấu món đậu hủ Ma Bà ngon nhất! Kể cả khi không dùng để xào rau, chỉ lấy một chút nước tương trộn chung với đậu hũ non cũng cho ra một món cực kỳ ngon miệng.

Lê Tường nuốt nuốt nước miếng, nàng bỏ đậu hũ non trở lại khuôn ép. Vừa nãy nàng đã ăn no tào phớ rồi, lúc này không ăn nổi thứ gì nữa. Vẫn nên tiếp tục ép nó thành đậu hũ đi.

Ai? Dường như bụng có chút đau, cái cảm giác này… lâu lắm rồi nàng chưa từng cảm nhận được.

“Đào Tử……”

“Sư phụ sao vây?”

“Đun cho ta một chút nước sôi, sau đó bỏ vào một túi nước, mang lên lầu cho ta.”

Lê Tường ôm bụng từ từ trở về trên lầu, khi vào phòng nàng bắt đầu mở ngăn tủ của mình. Nàng còn nhớ hồi tháng trước nương vừa làm cho biểu tỷ hai miếng lót mới dùng khi có kinh nguyệt. Tháng này biểu tỷ còn chưa sử dụng nó, vừa lúc dùng nó để cấp cứu cho nàng.

Từ khi nàng xuyên qua tới giờ, thứ đó vẫn chưa từng có động tĩnh. Trong khoảng thời gian này nàng vẫn luôn vội vội vàng vàng, đã quên khuấy hết mọi chuyện, có đôi lúc ngẫu nhiên nhớ tới, nàng còn cảm thấy mừng rỡ nhẹ nhàng. Ai biết đâu, đột nhiên nó lại tới……

Trong trí nhớ của nguyên thân, đây là lần đầu tiên?

Đúng là muốn mạng của nàng mà.

Lê Tường tới ngày, đành phải thành thành thật thật nằm yên trên giường, tinh tế cảm thụ cảm giác đau đớn như bị đao cắt trong bụng, có điều trên mặt nàng hơi bình tĩnh quá mức.

Kỳ thật, nàng cũng cảm thấy đau, nhưng chút đau đớn này chỉ bằng một nửa so với cơn đau do ung thư dạ dày phát tác, nàng vẫn đủ khả năng để chịu đựng.

Nói gì thì nói, là con người, đâu ai muốn mình bị bệnh? Nhưng cơn đau này không giống bình thường, chờ nàng nghỉ ngơi thêm chút, qua ngày khác, nhất định phải ra ngoài tìm lang trung cẩn thận kiểm tra xem sao.

“Tương Nhi, làm sao vậy?”

Quan thị đi lên, rất tự nhiên kiểm tra trán nữ nhi nhà mình, sau khi bà cảm thấy nàng không nóng lên, lúc này mới thoáng yên tâm.

Có điều không đợi Lê Tường trả lời câu hỏi của bà, Đào Tử đã vội vàng chạy lên.

“Sư phụ, túi nước tới rồi.”

Quan thị có chút ngơ ngẩn, chờ tới khi bà thấy nữ nhi nhà mình cứng đờ kéo túi nước vào trong ổ chăn, bà mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tương Nhi, ngươi… ngươi có kinh nguyệt rồi?!”

Bà ấy thốt lên câu này, thanh âm còn có chút run rẩy.

Vốn dĩ Quan thị chờ mãi vẫn không thấy nữ nhi nhà mình có kinh nguyệt, bà ấy đã lo lắng tới mức điều này biến thành tâm bệnh rồi.
 
Chương 371


Phải biết rằng, nữ nhi không có kinh nguyệt thì không thể sinh nhi dục nữ được. Lần trước, lúc Thu lão bắt mạch choTường Nhi, bà ấy còn lén lút hỏi thăm chuyện này, nhưng thấy bộ dáng nhăn mặt nhíu mày của lão, bà ấy đã lạnh hẳn người.

Có điều bây giờ thì tốt rồi, xem ra nữ nhi uống loại thuốc kia rất có hiệu quả.

“Tương Nhi, vậy mấy ngày này, ngươi nhớ thành thành thật thật ở nhà cho ta, không được đi đâu hết.”

Lê Tường mím môi, nàng muốn phản bác nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác hết.

Thời đại này không có băng vệ sinh như hiện đại, chỉ có tấm lót này, kể cả bảo nàng đi ra ngoài nàng cũng không dám ra, lỡ có chuyện gì là xấu hổ lắm.

Càng nghĩ càng cảm thấy cả người khó chịu, nàng đâu muốn bị nhốt ở nhà năm sáu ngày như vậy.

“Nương, ta sẽ không ra ngoài đâu. Nhưng là hôm nay chúng ta đã bàn xong với Chu gia bên kia rồi, ngày mai sư phụ Chu sẽ qua tửu lâu bên kia, ngươi nhớ đến lúc đó bảo phụ thân qua tửu lâu thông báo cho họ một tiếng.”

A đúng rồi! Còn tào phớ và đậu hũ của nàng!

Lê Tường tóm được Đào Tử bên cạnh, sau đó bắt đầu dặn dò quy trình nghiền đậu nành, lại nói cụ thể về cách làm đậu hũ. Cũng may tối hôm qua nàng đã nung xong thạch cao sống rồi, coi như tiết kiệm được một việc.

“Nếu có cái gì không rõ, cứ đi lên hỏi ta, nhất định phải hỏi rõ ràng mới được thực hiện.”

“Ừm ừm, ta biết rồi sư phụ!”

Đào Tử biết này chuyện này liên quan tới việc làm ăn của cửa hàng nhà mình, nên nàng ấy tỏ ra cực kỳ nghiêm túc.

Sáng sớm hôm sau, nàng ấy bắt đầu làm sữa đậu nành theo lời hướng dẫn của sư phụ, nấu một nồi trước, hai nồi khác cần giữ lại để làm mì và sủi cảo.

Kỳ thật chỉ cần phối hợp tỉ lệ giữa nước hoà thạch cao và sữa đậu nành chuẩn, trên cơ bản sẽ thuận lợi làm ra tào phớ.

Lần đầu tiên Đào Tử không biết nên cho bao nhiêu vào, nàng ấy trực tiếp cầm thạch cao lên lầu nhìn Lê Tường hoà, chỉ cần một lần như vậy, nàng ấy đã nắm được khối lượng chính xác rồi.

Một chén nhỏ nước hoà thạch cao đổ từ từ vào, để yên chừng ba mươi phút đã có thể mở ra bán được.

“Khách quan, hôm nay tiệm chúng ta có một món ăn mới, ngày đầu chỉ bán nửa giá, ngài có muốn nếm thử một chén hay không?”

Vừa nghe có món ăn mới, lại giảm nửa giá chỉ còn một đồng bối một chén, cơ hồ tất cả mọi người đều gọi một chén ăn thử.

Lê Giang tươi cười đầy mặt, hỏi rõ ràng xem mọi người thích ăn vị mặn hay vị ngọt, sau đó lập tức đi ra sau bếp nói cho mấy người bọn Đào Tử.

Rất nhanh sau đó, chỉ chừng vài hô hấp, hắn đã đi ra bên ngoài, lúc ra trong tay còn bưng theo một cái chén.

“Ai? Đồ ăn hôm nay lên bàn nhanh vậy?”

“Không biết hương vị của món ăn mới này như thế nào?”

Những bị khách nhân vừa sáng sớm đã tới Lê Gia Tiểu Thực đều là khách hàng cũ thường xuyên ủng hộ việc làm ăn cho nhà bọn họ, cũng vì vậy mà những người này đều yêu thích hương vị các món ăn của Lê Gia Tiểu Thực.

Lần này cũng vậy, đám khách nhân này lòng đầy chờ mong, nhưng khi nhìn thấy một chén trắng tinh đặt trước mặt mình, bọn họ lại dại cả mặt.

Chỉ có thế này thôi?

“Khách quan, mời nếm thử.”

Lê Giang mang một chén đầu tiên là vị ngọt, nhìn tào phớ trắng tinh trên bề mặt, kỳ thật bên trong đã được bỏ thêm mè trắng và đường cát rồi.

Hạt mè sau khi được rang chín, sẽ trở nên thơm ngon cực kỳ, lại phối hợp với đường cát ngọt ngào và tào phớ đậm đà vị đậu, nhất định sẽ là một món ưa thích dành cho những người thích ăn ngọt.

“Ưm!! Thơm quá đi, mềm quá! Đây là thứ gì vậy? Tại sao ăn lên rất giống canh trứng? Ây cha, đậm đà hương thơm!”

“Cái này tên là tào phớ, được làm từ đậu nành đấy.”

“Đậu nành ư?”
 
Chương 372


Ai cũng biết thứ đậu nành kia cực kỳ cứng, thật sự rất khó để tưởng tượng một thứ lương thực cứng như vậy lại có thể làm ra một món ăn non mềm tới mức này.

“Ăn ngon ăn ngon!”

Người đầu tiên ăn thử đã khen không ngớt miệng, những vị khách nhân khác cũng không khỏi càng thêm chờ mong vào chén đồ ăn của mình.

Tào phớ vị ngọt làm nhanh nhất, cũng lên bàn nhanh nhất, sau đó mới tới vị mặn.

“Ăn quá ngon! Ông chủ lại cho ta thêm một chén!”

Món tào phớ này vừa ăn ngon vừa no bụng, giá lại rẻ như vậy, ai cũng muốn nếm thử thêm một chút.

Nghe bên ngoài thỉnh thoảng lại có thanh âm gọi thêm một chén nữa, Hạnh Tử rất nhanh trí, nàng đã lập tức bắc thêm cái nồi nữa lên bếp đun thêm một nồi sữa đậu nành. Chờ một nồi trước bán gần xong, nồi mới cũng chuẩn bị xong rồi.

Bán tào phớ giá một đồng bối một chén cũng được không ít lợi nhuận, hơn nữa đồ ăn lên bàn rất nhanh, cơ hồ không cần khách nhân phải chờ đợi.

Lê Giang cứ thu tiền một bàn này lại sang một bàn khác, trong lòng vô cùng mừng rỡ.

Tin tức Lê gia vừa cho ra một món ăn mới, không đến một canh giờ đã truyền tới tai mấy nhà trong thành.

Bọn họ đều là người lúc trước bị ba món đồ ăn kia của Lê Tường làm kinh diễm đầu lưỡi. Hầu như tửu lầu nhà ai cũng muốn có một đầu bếp làm ra những món ăn mới lạ, hương vị còn không tồi như vậy.

Chẳng qua lúc bọn họ nghe nói nàng đã tự mình mở cửa hàng rồi, ngay cả tửu lâu lớn như Đông Hoa cũng dập tắt tâm tư muốn mời nàng.

Thế nhưng không mời thì không mời, bọn họ vẫn phái người chú ý tới động tĩnh của Lê gia.

Đặc biệt là Đông Hoa.

Thế nhưng khi người phụ trách của Đông Hoa vừa nghe nói món ăn mới này chỉ có giá một đồng bối một chén, hắn lập tức khịt mũi coi thường, sau đó chẳng thèm nghe hết tin đã đuổi người báo tin đi.

“Ta chẳng hiểu chủ nhân kiêng kị đám người đó ở điểm gì, chỉ là một tiểu nha đầu nho nhỏ, làm những món đồ ăn vớ vẩn, không lên nổi mặt bàn.”

Đâu giống như Đông Hoa bọn họ, một mâm rau xanh cũng bán được hơn trăm đồng bối.

Người như tiểu nha đầu kia, chẳng làm nên trò trống gì đâu.

Lúc này Lê Tường chẳng làm nên trò trống gì đang nằm cuộn tròn như con tôm trên giường, ngần ấy năm không chịu tới, nhưng một khi tới là cuồn cuộn mãnh liệt.

Đau cũng vẫn là đau, động cũng không dám động, thật sự khiến nàng khó chịu cực kỳ.

Mãi cho đến buổi chiều, uống đầy một bụng nước gừng đường đỏ, lại uống chút thuốc nương sắc cho, lúc này nàng mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, cũng có thể ngồi dậy viết chữ, làm sổ sách.

“Sư phụ, hôm nay bận quá, ta quên mất cái đậu hũ ngươi ép rồi……”

Đào Tử bưng ngăn kéo đựng đậu hũ nén kia lên, hơi có chút thấp thỏm nhìn sư phụ.

Lê Tường có chút đáng tiếc, tới bây giờ chắc đậu hũ bên trong vẫn ăn được, nhưng hương vị sẽ giảm rất nhiều.

“Không sao mà, ta ở trên này cũng nghe thấy, bên dưới rất bận rộn, ta không trách ngươi, ngay cả ta cũng quên.”

Nếu không phải cửa hàng đã bán hết sạch chỗ đậu nành phụ thân ngâm tối hôm qua, chỉ sợ lúc này Đào Tử vẫn đang bận rộn trong bếp.

“Mang thứ này qua cửa hàng thịt hầm đi, sau khi bỏ lớp băng gạc bên ngoài, cắt chúng thành khối nhỏ, bỏ vào trong nước chát hầm chừng nửa canh giờ, chúng ta cứ ăn tạm món này đi.”

Kiểu gì cũng không thể ném đi thứ lương thực lớn như vậy.

“Đúng rồi, Đào Tử, hôm qua ta dặn phụ thân ta qua bên tửu lầu nói chuyện với sư phụ Chu, phụ thân ta đã đi chưa?”

“Đi rồi, ngay lúc ngươi vừa ngủ, hắn đã đi rồi, chừng nửa canh giờ mới về.”

Lê Tường gật gật đầu, lúc này nàng mới từ từ đi xuống lầu.

Ba ngày liên tiếp, nàng đều bị vây ở trên lầu.

Cũng vì tới kỳ s1nh lý, nên sắc mặt nàng trở nên trắng bệch, kể cả ăn những món bổ m.á.u như gan heo, thịt nạc vẫn không bồi bổ được.
 
Chương 373


Chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra nàng đã tiều tụy đi rất nhiều.

Quan thị đau lòng vô cùng, nhưng bà lại phải ở dưới lầu hỗ trợ. Việc làm ăn tốt quá cũng có trở ngại.

Thời điểm chạng vạng thế này cũng là lúc phòng bếp bận rộn nhất, ở bên ngoài phòng bếp có một người đang đứng, người nọ cứ hướng ánh mắt đầy trông mong nhìn vào bên trong nhưng lại không đi vào.

Vẫn là Tô nương tử rửa rau bên ngoài gọi mấy người Đào Tử một tiếng, các nàng mới chú ý có người đang bồi hồi bên ngoài.

“Cô cô, là Ngũ Thừa Phong.” Thanh âm Quan Thúy Nhi có chút hưng phấn.

Chắc chắn là hắn tới tìm biểu muội!

Quan thị vỗ vỗ bụi trên người, đi ra ngoài gặp Ngũ Thừa Phong.

Sau đó, bà làm ra vẻ biết rõ còn cố hỏi: “Tứ oa, đến ăn cơm à, tại sao không vào?”

“Ta... lúc tới đây ta đã ăn rồi. Thẩm à, gần đây tại sao không nhìn thấy Tương nha đầu?”

“Ngươi tìm nàng có việc ư?”

Ngũ Thừa Phong xấu hổ lắc lắc đầu, đột nhiên trong đầu hắn chợt lóe lên một ý tưởng.

“Chúng ta đã nhận nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho người một nhà các ngươi, nhưng đã nhiều ngày ta không nhìn thấy Tương nha đầu, hơi khó báo cáo kết quả công tác, cho nên sư phụ kêu ta lại đây hỏi một chút.”

Ngay lúc này, trong tiêu cục, tiêu đầu Sài vừa rời giường đã đánh hai cái hắt xì.

“Thẩm, gần đây Tương nha đầu đi đâu vậy?”

“Nàng ư? Nàng không sao đâu, chỉ có chút đau đầu nhức óc, không thoải mái thôi, bị ta bắt ở trên lầu tĩnh dưỡng. Gần đây nàng bận quá, sức khoẻ không ổn, nhất định phải bắt nàng uống thuốc, điều trị khoẻ hắn mới cho ra ngoài làm việc.”

Quan thị nhìn thấu suy nghĩ của hắn nhưng không nói toạc ra, bà còn cố nén cười nói: “Tứ oa, nếu ngươi có chuyện gì, chờ ta làm xong việc dưới này, sẽ đưa ngươi lên tìm nàng, trong phòng bếp đang bận lắm, ta phải đi nhóm lửa đây.”

Với tình huống trước mắt của nữ nhi nhà bà, không nên để nam hài này lên một mình, vừa khiến hắn áy náy vừa khiến nữ nhi nhà mình xấu hổ.

Ngũ Thừa Phong vẫn đầy một bụng thắc mắc nhưng không tiện hỏi, chần chừ một chút đã thấy bóng dáng Quan thẩm trước mắt biến mất rồi. Chẳng qua hiện giờ đang là chạng vạng, hắn cũng hiểu cửa hàng Lê gia rất bận rộn.

Có điều, ý tứ trong lời nói hồi nãy của Quan thẩm chính là nếu không có thẩm đi cùng thì không được lên thăm Tương nha đầu ư? Có nghĩa là hắn không lên thì tốt hơn……

Chẳng qua, người không được đi lên, chắc đồ vẫn lên được.

Ba mươi phút sau, Lê Tường đang ở trên giường đọc sách viết chữ, đột nhiên nhìn thấy một cây cây gậy trúc từ từ thò vào cửa sổ, trên đầu cây gậy trúc còn bọc một túi đồ gì đó.

Hử??

Nàng thò đầu qua cửa sổ nhìn xuống bên dưới, khi thấy người bên dưới, nàng lập tức sửng sốt.

“Tứ ca? Tại sao ngươi lại ở đây?”

Ngũ Thừa Phong giật giật gậy tre, cười cười.

“Vừa rồi thẩm nói ngươi đang uống thuốc chữa bệnh. Nhưng thuốc đắng lắm, cho nên ta mua hai chuỗi đường hồ lô cho ngươi. Uống xong thuốc, ăn hai viên đường hồ lô, miệng lại trở nên ngọt ngào.”

Lê Tường chớp chớp mắt, nàng cởi cái bao đang treo trên đầu cây gậy trúc.

Đường hồ lô ngọt ngào nha……

Sắc trời đã không còn sớm, hai xâu đường hồ lô đựng trong bao cũng không nhìn ra màu hổ phách trong suốt nữa, chỉ có thể nhìn ra chúng nó có màu xám tối thôi. Có điều ngửi một cái cũng nhận ra vị thơm ngọt.

Lê Tường cầm lấy một xâu, há miệng cắn một viên.

“Cảm ơn tứ ca, đặc biệt ngọt luôn!”

“Đừng khách khí……”

Ngũ Thừa Phong nhìn bộ dáng Lê Tường cười híp mắt ăn đường hồ lô, trong lòng lập tức tràn đầy vui sướng. Thế nhưng thoạt nhìn sắc mặt nàng thật không tốt.

“Tương nha đầu, bên ngoài lạnh lắm, ngươi mang vào bên trong ăn đi, ta trở về đây.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng vẫy tay với hắn rồi quay về giường của mình.

Đường hồ lô ngọt ngào nhưng hương vị lại không giống xâu đường hồ lô trước kia nàng và biểu tỷ từng ăn.
 
Chương 374


Trái cây trong này lớn hơn một chút, lại không quá chua như xâu ngày trước, ăn vào miệng có vị chua ngọt vừa vặn, rất dễ chịu. Hơn nữa phần nước đường bên ngoài còn mang theo mùi hoa quế nhàn nhạt.

Tiền nào của nấy, chắc chắn xâu đường hồ lô này không rẻ như xâu lúc trước nàng mua.

Lê Tường vừa ăn một miếng đã cảm thấy ăn thứ này rất đáng tiếc, vì vậy nàng đặt nó ở bên cạnh rồi đưa mắt ngắm nó.

“Nha!Tường Nhi, ngươi không hề xuống lầu, xâu đường hồ lô này chui từ đâu ra đó?”

“……”

“Nương, nếu ta nói nó từ bầu trời rơi xuống, ngươi tin không?”

Quan thị lập tức cười, bà lấy ngón tay chọc nàng một cái.

“Nói bậy, ta biết thừa là tứ oa đưa cho ngươi rồi.”

Mặt Lê Tường nóng lên, nàng vội vàng cất xâu đường hồ lô trên bàn đi còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Biết rồi còn hỏi ta……”

“Hiện giờTường Nhi của chúng ta là đại cô nương rồi, có một số việc nương cũng không tiện hỏi. Phụ thân ngươi nói trong lòng ngươi hiểu rất rõ, bảo ta đừng lo lắng nhiều. Ta nghĩ cũng thấy đúng, ngươi đó, luôn luôn hiểu chuyện lại có suy nghĩ của riêng mình. Phụ mẫu cũng không muốn lo lắng nhiều thứ vô ích, chúng ta sẽ chờ tới thời điểm ngươi muốn nói cho chúng ta nghe.”

Quan thị đặt đồ ăn lên bàn, sờ sờ đầu nữ nhi rồi xuống lầu.

Trong lòng Lê Tường đầy ấm áp, nàng có tài có đức gì mà lại gặp được phụ mẫu tâm lý như vậy. Hai người bọn họ cho nàng đủ tín nhiệm và tôn trọng, so với gia đình cực phẩm của tiểu đáng thương Ngũ Thừa Phong kia, đúng là một trời một vực.

Quá hạnh phúc.

Sau khi nàng uống xong chén cháo hãy còn nóng trên bàn, chỉ chốc lát sau Đào Tử lại mang thuốc lên. Vừa uống xong, nàng lập tức gặm hai viên đường hồ lô, trong miệng đầy hương vị ngọt ngào, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều.

Nàng đã làm phế nhân ba ngày liền rồi, nếu ngày mai bớt đau hơn một chút, nàng vẫn muốn rời khỏi nhà, qua tửu lầu nhìn xem.

Mấy ngày nay chắc chắn là những thứ cần phải huỷ trong nhà bếp đã huỷ xong xuôi rồi, vị trí đặt bệ bếp còn cần nàng đi trao đổi với sư phụ thợ xây.

Vị trí tủ chén cũng cần phải trao đổi với sư phụ Chu. Nàng muốn đặt một cái tủ bát lớn gấp bốn năm lần cái tủ bát đang đặt ở cửa hàng này, nếu không trực tiếp trao đổi, sợ người ta sẽ không rõ.

Cũng không biết nương nàng có thể thả người hay không ……

Lê Tường nằm ở trên giường mơ mơ màng màng thiếp đi, chờ tới khi nàng tỉnh lại, nàng kinh ngạc phát hiện ra kinh nguyệt vốn phải kéo dài năm sáu ngày, mà tới hôm nay đã hết rồi.

Bây giờ mới được ba ngày thôi, kinh nguyệt tới đột nhiên, đi cũng nhanh như vậy, quả nhiên không bình thường.

Đại khái là do tình huống thân thể trước kia vẫn luôn không tốt, hai tháng nay mới được bù đắp lại, chắc chắn sau này sẽ càng ngày càng tốt thôi. Mắt thấy tiểu màn thầu bé bé trước n.g.ự.c nàng đã bắt đầu phát dục rồi, hiển nhiên đây chính là chuyện tốt nha.

Lê Tường trực tiếp múc nước đơn giản rửa sạch bên dưới, thay một bộ xiêm y mới, tới khi xuống lầu, nàng đã khôi phục lại bộ dáng tinh thần thoải mái thường ngày. Chỉ là hai cánh môi vẫn còn trắng bệch, cần phải nghỉ ngơi thêm.

“Sư phụ, mau tới đây nhìn một cái, tào phớ hôm nay như thế nào?”

Hạnh Tử bưng một chén nhỏ lại đây, hiện giờ tào phớ nhà bọn họ đã non mịn hơn nhiều so với nồi đầu tiên Lê Tường làm rồi.

Dường như là từ một khối lóc dần ra chứ không phải từng mảng tào phớ ngưng tụ riêng như hồi trước nữa.

“Không tồi không tồi, còn tốt hơn ta làm.”

Lê Tường rất là vui mừng.

“Sư phụ, bởi vì ta đã lọc sữa đậu nành hai lần đó. Ta mới phát hiện lọc càng kỹ, bã đậu càng ít, làm ra tào phớ cũng càng hoàn chỉnh hơn, trên bề mặt tào phớ không thủng lỗ chỗ nữa, vị cũng mịn màng, mát lạnh hơn.”

Lúc Hạnh Tử nói về phát hiện của mình, đôi mắt nàng ấy sáng ngời rực rỡ, thật khiến người ta yêu thương.
 
Chương 375


“Hạnh Tử của chúng ta thật lợi hại, cuối tháng sư phụ có khen thưởng nha…”

“Thật ư?! Cảm ơn sư phụ!”

Lê Tường nhéo nhéo khuôn mặt Hạnh Tử, nàng cầm lấy chén tào phớ trong tay nàng ấy, ăn xong rồi bước ra ngoài.

Hồi nãy, nàng đã nhìn thấy khuôn đúc đậu hũ được người của Chu gia làm xong, đang đặt trong phòng bếp, thế nhưng lúc này nàng không có thời gian để xử lý nó.

Cửa hàng nhà nàng mới bán tào phớ được hai ngày, việc làm ăn đang nóng bỏng, cứ đặt đậu hũ qua một bên đã, chờ nàng có thời gian rảnh lại nói.

Sau bốn ngày không tới tửu lâu, hôm nay qua đây mới thấy nơi này biến hóa quá lớn.

Khiến người ta kinh ngạc nhất là khoảng sân sau đã được trải đầy đá phiến, màu sắc đan xen nhau vừa sạch sẽ vừa ngăn nắp. Ngày mưa cũng không khiến giày bị lấm bẩn.

“Lê cô nương, ta đã gỡ xong đài chưng và ống khói trong phòng bếp rồi, nhưng chờ mãi chưa thây ngươi tới, đang mong ngươi đây. Vậy ngươi muốn xây mấy cái bệ bếp? Đặt ở đâu?”

Lê Tường bước vào phòng bếp nhìn qua một vòng, mấy vị sư phụ này không chỉ hủy đi sạch sẽ, còn tẩy sạch sẽ những vết bùn đất bên trong, khiến phòng bếp nơi này lập tức rộng hơn phân nửa.

“Có vôi bột không?”

“Có có có, cô nương muốn vẽ đường viền ư?”

Sư phụ Lý phụ trách phòng bếp lập tức đi cầm một gáo đựng đầy vôi chuyên dùng để vẽ đường viền lên tường tới đưa cho Lê Tường, sau đó đứng một bên nhìn nàng vẽ vị trí bốn bệ bếp trong phòng.

Những bệ bếp này cần phải nhóm củi lửa, cho nên Lê Tường cũng không thể thiết kế bệ bếp quá rời rạc, bằng không nơi này để một đống củi, nơi kia lại một đống củi, rất tốn diện tích. Nàng quay chung quanh góc tường bên phải vẽ một hình nửa vòng tròn ra, có điều ở phần trung gian của hình nửa vòng tròn này, được làm một miệng thông nhau, chuẩn bị làm thành một lối đi nhỏ.

Làm như vậy, ở hai bên đều có thể đun nấu được, bên trên đặt hai cái nồi sắt lớn, mấy lỗ nhỏ xung quanh đặt bình gốm. Ngày thường đun nước, hầm đồ ăn đều rất tiện lợi.

Bên góc tường bên trái, Lê Tường cũng vẽ một đường vôi tạo thành hình hồ lô như vậy. Như vậy, toàn bộ phòng bếp, tối đa có thể nấu một lúc tám nồi sắt lớn, vậy là đủ để đáp ứng nhu cầu của khách nhân tửu lâu rồi.

Sư phụ Lý lại chưa từng nhìn thấy bố cục như vậy.

“Sư phụ Lý, sau khi xây xong bệ bếp, ta muốn xây một cái đài cao ở vị trí này, chiều sao tới eo của ngươi là được. Ta đã vẽ đường viền rồi, phía dưới không cần xây kín, ngày sau sẽ dùng để chứa hàng hoá. Vài ngày tiếp theo, ta sẽ luôn có mặt ở đây, nếu ngươi có chỗ nào không rõ cứ qua hỏi lại ta.”

Lê Tường vẽ xong đường viền là rời đi, nàng còn phải đi nơi khác nhìn cái bàn lẩu của mình.

Nhưng nàng vừa đi vào đã nhìn thấy hai lão bản mặc y phục chỉnh tề đang tìm chưởng quầy Miêu đòi tiền.

“Chưởng quầy Miêu, chúng ta hợp tác nhiều năm như vậy, ta đã từng gạt các ngươi bao giờ chưa? Hiện giờ trà lâu các ngươi đã đóng cửa rồi, cũng nên kết toán sổ sách cho chúng ta đi chứ.”

“Trà lâu của chúng ta đâu có đóng cửa, chỉ ngừng kinh doanh một thời gian rồi chỉnh đốn lại thôi, trước năm mới sẽ mở cửa trở lại. Các ngươi muốn tới kết toán sổ sách ta cũng không làm khó các ngươi, chỉ là xưa nay chúng ta đều quy định cuối năm mới kết toán, chưa từng kết toán trước cuối năm mà?”

Chưởng quầy Miêu yên lặng cảm thán, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh. Trước kia một đám bọn họ nhìn thấy hắn đều tỏ ra cực kỳ khách khí, hiện giờ trà lâu mới đóng cửa mấy ngày đã không ngồi yên nổi, lập tức tới cửa đòi tiền.

Nếu là chủ nhân ở đây thì khác rồi, haiz!

Ơ, Lê Tường tới!

“Chủ nhân tới! Hai vị lão bản, đây là chủ nhân của trà lâu chúng ta, Lê Tường tiểu thư.”

Chưởng quầy Miêu nhìn thấy nàng như nhìn thấy vị cứu tinh của mình.
 
Chương 376


Chưởng quầy Miêu lập tức mời Lê Tường đi qua.

“Vị này chính là ông chủ Vinh của Vinh Ký Thương Hành, vị này chính là ông chủ Ninh của Quả Vị Trai.”

Nói xong hắn lại nhỏ giọng nói thầm một câu.

“Chúng ta thường đặt hàng các loại hạt đậu và quả hạch, mứt hoa quả, đường từ trong tiệm bọn họ.”

Lê Tường gật gật đầu, tỏ vẻ nàng đã hiểu.

“Hai vị lão bản vội vã tới đây đòi tiền như vậy vì cửa hàng nhà hai vị không quay vòng vốn được ư?”

Chưởng quầy Miêu: “……”

Nha đầu này, mở miệng đã đắc tội người.

“Nha đầu này, tại sao ngươi lại nói chuyện như vậy?!”

“Chưởng quầy Miêu, nhìn chủ nhân nhà ngươi đã biết trà lâu nhà các ngươi không ổn rồi. Hôm nay nhất định phải kết toán cho chúng ta, hơn nữa, ngày sau nếu trà lâu các ngươi còn muốn tới cửa hàng của chúng ta đặt nguyên liệu nấu ăn đậu xanh đậu đỏ linh tinh gì đó, nhất định phải bàn lại giá cả.”

Ông chủ Tống bên cạnh hắn cũng liên tục gật đầu.

Liễu Trạch đã không phải Liễu đại thiếu gia nữa, cần gì phải nể mặt đối phương?

“Mứt hoa quả trái cây của nhà chúng ta cũng cần trao đổi lại giá cả, nhiều năm như vậy vẫn chưa từng tăng giá lần nào, chúng ta đã tận tình tận nghĩa.”

Hai ông chủ đều cùng nhau muốn tăng giá, chưởng quầy Miêu lập tức cảm thấy đau đầu không thôi.

Chỉ cần một cân, mười cân, trăm cân nâng giá lên, đến cuối năm chắc chắn không phải một con số nhỏ.

Đã vậy, tửu lâu nhà bọn họ còn chưa bắt đầu kiếm được tiền.

“Chưởng quầy Miêu, kết toán sổ sách cho hai vị ông chủ này đi.”

“Chủ nhân……”

Lê Tường kiên trì.

“Kết đi, có vấn đề gì cứ để ta chịu trách nhiệm, chỗ đại ca có ta.”

“Này…… Được rồi.”

Chưởng quầy Miêu nhớ kỹ chủ nhân đã từng nói, lời Lê Tường nói cũng tương đương với hắn nói, nàng có thể quyết định mọi chuyện trong trà lâu.

Kết toán thì kết toán thôi, dù gì cũng không phải tiền của hắn

Hai ông chủ kia thấy chưởng quầy Miêu đã chịu tính tiền, bọn họ cũng hoà hoãn hơn một chút, ngược lại cũng không tiếp tục mở miệng châm chọc nữa, chỉ sảng khoái cầm tiền một cái là chạy lấy người.

“Chủ nhân, chỉ sợ một khi kết toán xong cho bọn họ, bọn họ sẽ không nể mặt chúng ta nữa, giá nguyên liệu nấu ăn cũng tăng lên rất nhiều.”

“Ta biết mà. Thế nhưng tại sao chúng ta cứ phải tìm tới bọn họ mua hàng? Trong thành nhiều cửa hàng như vậy, còn lo không mua được hàng hoá ư? Lại nói, trà lâu đã sửa thành tửu lâu, ngày sau sẽ không làm đồ ngọt nữa, có phải ngươi lo lắng có chút dư thừa hay không? Chưởng quầy Miêu, bây giờ ngươi nên suy xét tới con đường nhập hàng các loại rau dưa, thịt thà cho tửu lầu chúng ta sau này, mà không phải lo lắng tới chuyện mua đường cát mứt hoa quả giá cao.”

Lê Tường lắc đầu, sau đó nàng trực tiếp đi lên lầu ba.

Lầu 3 được trang trí rất đẹp, ngoại trừ bàn ghế và phần góc phòng cần phải đổi, những nơi khác không cần đụng tới, cho nên rất nhiều thứ ở bên dưới đều được chuyển hết lên lầu 3.

Cái bàn lẩu của nàng cũng được đặt trên lầu ba này.

Thoạt nhìn nó chính là một cái bàn hoàn chỉnh, thế nhưng ở bên dưới bàn có một khối bánh răng, chỉ cần chuyển động bánh răng, một vòng tròn trên mặt bàn sẽ rời ra, đến lúc đó, nàng chỉ cần đặt vào trong đó một cái đáy được đặc chế bằng gốm sứ, lại đặt một chiếc nồi lên trên, vậy là có thể ăn cái lẩu thơm ngào ngạt rồi.

Lê Tường cẩn thận nhìn cái bàn, sao đó nàng lại phát hiện ra một chi tiết rất thú vị.

Sư phụ Chu còn đặt thêm một khối bánh răng khác ở bên dưới mặt bàn, khi gỡ tấm ván hình tròn ở bên trên xuống, có thể trực tiếp ấn nó lên khối bánh răng này, cứ không cần lo lắng tới chuyện phải đặt nó lên mặt bàn làm tốn diện tích.

Một cái bàn trị giá 150, tiêu tiền thật xứng đáng.

“Chủ nhân, sư phụ Chu tới.”

Nghe chưởng quầy Miêu nói, Lê Tường lập tức xuống lầu.
 
Chương 377


Vừa vặn lúc này nàng đã nhìn thấy Chu Tiến Bảo và đường huynh của hắn đang dọn bàn vào trong lâu.

Mới ngắn ngủi mấy ngày, Chu thị bọn họ đã làm xong năm, sáu cái bàn, hiệu suất quả thực rất cao.

“Lê cô nương, nghe nói nhiều ngày trước thân thể ngươi không khoẻ, hiện tại đã khá hơn chưa?”

“Làm phiền Chu đại ca lo lắng, gần như đã khoẻ hẳn rồi.”

Sau khi Lê Tường nghiệm thu cái bàn, nàng đưa Chu Tiến Bảo vào gian phòng ngủ chuẩn bị cho phụ mẫu.

Tại đây, nàng cẩn thận nói cho hắn kích cỡ yêu cầu của giường gỗ, của tủ quần áo và bàn trang điểm… linh tinh nữa.

Hiển nhiên, nữ nhân nào cũng cần tới bàn trang điểm.

Nàng đã chuẩn bị làm cho mỗi gian phòng ngủ một cái bàn trang điểm kiểu này, hơn nữa tất cả đều do nàng bỏ tiền túi ra.

Dĩ nhiên là Chu Tiến Bảo vui vô cùng, hắn chỉ ước gì Lê Tường đặt càng nhiều gia cụ càng tốt.

Thương lượng với Chu Tiến Bảo xong, Lê Tường lại ngựa không dừng vó chạy qua xem xét tiến triển của phòng tắm và nhà xí, nhìn chằm chằm một hồi, nàng lại cần phải đi làm rèm xuyên thấu thủ công.

Đây là thứ đồ trang trí chuẩn bị treo ở lầu hai và lầu 3, lúc trước nàng nhờ mấy người A Bố hỗ trợ, kết quả mấy đại nam nhân này làm hỏng mấy tấm rèm kia, Lê Tường cũng không dám trông cậy vào bọn họ nữa, đành phải tự mình đi làm.

Cuối cùng, nàng bận rộn một hồi đến tận buổi chiều mới rời khỏi tửu lâu.

Ngày thường từ trong nhà đi ra, lại thêm ban ngày ban mặt người đi đường đông đúc, cho nên nàng cũng không suy nghĩ chuyện gì, cơ hồ đều là một mình đi tới đi lui.

Nhưng hôm nay……

Nàng vừa đi không bao xa đã cảm giác được phía sau có người đang đi theo mình, khoảng cách giữa hai người còn không quá xa, ánh mắt của đối phương làm nàng sởn gai ốc.

Cũng may đây là đường cái, người đi lại vẫn nhiều, bởi vậy nàng trực tiếp tạt vào hai sạp đồ ăn gần đó mua hai bao điểm tâm chuẩn bị trở về tửu lầu.

Kể cả khi lúc này là ban ngày ban mặt, nàng cũng không dám mạo hiểm, bởi vì sau khi ngồi bè trở về, nàng cần phải qua một con ngõ nhỏ, ai biết người đi theo nàng là người tốt hay là kẻ xấu.

Hiện giờ quay về tửu lâu, tốt xấu gì cũng có một đống nam nhân như mấy người Khương Mẫn ở đó. Nàng chỉ cần ngồi chờ trong chốc lát, sau đó nhờ bọn họ đưa về, chắc chắn không có việc gì.

Lê Tường giả vờ không phát hiện ra người đằng sau. Ngay lúc nàng đang muốn xoay người, đột nhiên lại nghe được thanh âm Ngũ Thừa Phong, quả thực như nắng hạn gặp mưa rào vậy.

“Tương nha đầu, sao trùng hợp như vậy, ngươi phải đi về ư?”

“Tứ ca, sao lại trùng hợp như vậy? Ngươi lại ra dạo phố ư?”

Bộ dáng nghiêm trang gật đầu của hắn làm Lê Tường muốn phì cười, không hiểu tại sao lúc này, nàng lại thấy hắn có chút đáng yêu.

“Ta đoán chắc là tứ ca ngươi cũng muốn đi về, đúng không?”

“Đúng…… Ta cũng đang chuẩn bị trở về đây, không muốn mua cái gì hết.”

Nói xong, tự bản thân Ngũ Thừa Phong cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, vì vậy, hắn vội vàng chuyển chủ đề.

“Muốn mua chút đường hồ lô hay không? Chắc là hôm nay ngươi vẫn phải uống thuốc?”

Lê Tường nghĩ khả năng có người đang theo dõi mình, nàng đâu còn tâm tình tiếp tục đi dạo phố nữa, cho nên lập tức lắc đầu từ chối hắn.

“Hôm nay không uống thuốc, ta khoẻ rồi. Tứ ca đi thôi, ngươi đi với ta về cửa hàng ăn thử món ăn mới đi.”

“Món ăn mới à? Tào phớ phải không? Cái kia ăn ngon lắm, đi đi đi.”

Ngũ Thừa Phong đi phía sau Lê Tường để cho nàng đi ở phía trước, cũng không biết có phải tác dụng tâm lý hay không, chỉ biết rằng có người đi bên cạnh, Lê Tường đã không cảm thấy có người theo dõi mình nữa.

Hai người kết bạn đồng hành, thời điểm bọn họ đến cửa hàng, lại vừa vặn bắt kịp một nồi tào phớ mới ra lò.
 
Chương 378


Chuyện này cũng chẳng có gì kỳ quái, điều kỳ quái chính là trên bàn trong phòng bếp đang có rất nhiều hộp đồ ăn.

“Đống hộp đồ ăn này là của ai vậy?”

“Sư phụ đã về rồi! Đống hộp đồ ăn này là của khách nhân. Sau khi bọn họ ăn xong tào phớ, lại nói là muốn mang một chén về cho trưởng bối nếm thử.”

Đào Tử vừa đứng bên cạnh giải thích, vừa múc tào phớ vào chén đựng trong hộp đồ ăn.

“Sư phụ, hai ngày nay, hầu như khách nhân tới cửa hàng chúng ta đều gọi tào phớ, cơm canh và mì lại không có mấy người ăn.”

“Không sao mà, bọn họ chỉ thấy mới mẻ nên ăn nhiều thôi, đâu thể bữa nào cũng ăn tào phớ được?”

Lê Tường giúp nàng ấy đựng xong đống hộp đồ ăn trên bàn rồi mang ra ngoài. Vừa vén mành lên một cái, Lê Giang đã nhìn thấy Ngũ Thừa Phong.

“Tứ oa, sao ngươi không đi ngủ? Đã đói bụng rồi?”

“Ngủ một buổi sáng đã đủ rồi……”

Ngũ Thừa Phong cứ có cảm giác hôm nay cách Đại Giang thúc nói chuyện với hắn thiếu một chút gì đó, giống như… thiếu chút cảm giác yêu thương?

Trước kia khi nhìn thấy hắn, Đại Giang thúc sẽ tỏ ra cực kỳ vui vẻ, nhưng hôm nay có chút quái quái.

Hắn cũng biết gần đây hắn tới nơi này hơi nhiều. Nhưng hắn cũng hết cách rồi, nghe nói Tương nha đầu sinh bệnh, trong lòng lập tức nhớ nhung, nếu không tới nhìn một cái, hắn sẽ không yên ổn nổi.

Lại thêm Vu phủ bên kia đã nói, chờ cửa hàng Lê gia dọn đến Cửu Phúc, bọn họ không cần bảo vệ nữa. Đến lúc đó nhất định sư phụ sẽ nhận tiếp một chuyến tiêu như năm vừa rồi, đi một cái là một, hai tháng, tới lúc đó hắn có muốn cũng không nhìn thấy nàng.

Thừa dịp bây giờ vẫn còn được ở gần, nên qua gặp mặt nhiều một chút, tốt xấu gì cũng phải làm Tương nha đầu nhớ kỹ về hắn.

“Tứ ca, ngươi ăn tào phớ, hay chờ chút nữa ăn đậu hũ?”

Ngũ Thừa Phong không hiểu đậu hũ trong miệng nàng là thứ gì. Chẳng phải món mới là tào phớ ư? Tại sao lại có đậu hũ rồi?

“Vậy để thêm chút nữa đi, ta muốn ăn đậu hũ.”

Có thể ngồi thêm chút nữa càng hay. Đương nhiên, hắn rất có ánh mắt đi thế chỗ nhóm lửa của Quan thị, đâu thể ngồi chơi chờ ăn miễn phí chứ? Nên làm việc một chút.

Hiện giờ Quan thị đang lấy ánh mắt trượng mẫu nhìn con rể để đánh giá hắn, mà càng đánh giá, bà lại càng cảm thấy hài lòng.

Chưa nói tới chuyện tứ oa rất quan tâm tới nữ nhi nhà bà, chỉ tính tới chuyện hắn rất chăm chỉ, làm việc không chút lười biếng là ổn rồi, lại thêm, hắn có thể tự mình thoát khỏi người Ngũ gia kia, chắc chắn không phải người ngốc nghếch. Tóm lại để hắn làm con rể nhà bà, rất tốt.

Cứ cho hai đứa chúng nó ở bên cạnh nhau đi, nhìn thấy cũng khiến người ta vui vẻ.

“Tương Nhi, ngày đó ngươi làm đậu hũ…… Hương vị không ngon bằng tào phớ, ngươi còn làm nữa ư?”

Nghe bà nói, Lê Tường lập tức nghĩ tới hương vị đậu hũ hầm nước chát vừa khô vừa cứng ngày ấy, nàng lại cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

“Lần trước tại ta không cẩn thận nén nó lâu quá, hương vị không ngon. Hôm nay ta làm chút đậu hũ non, xào một món ăn mới. Nương, đến lúc đó ngươi nếm thử sẽ biết.”

Tào phớ trong nồi đều để bán cho khách nhân, Lê Tường lập tức đun một nồi sữa đậu nành mới, sau khi chuẩn bị tốt, nàng lập tức đổ nó vào khuôn làm đậu hũ. Lúc này đã có tấm ván gỗ vừa vặn đè lên, chỉ cần bỏ một tảng đá lên trên là được.

Nén chừng ba mươi phút, đậu hũ non mềm mại, mọng nước, đã có thể cắt ra rồi.

Đậu hũ Ma Bà là một món đồ ăn đặc sản của tỉnh Tứ Xuyên. Nó hấp dẫn tới nỗi, Lê Tường là người thích ăn thịt, cũng cực kỳ yêu thích món chay này. Ngẫm lại, từ sau khi nàng mắc bệnh ung thư dạ dày, không được ăn những món cay nóng. Mà món đậu hũ Ma Bà này lại là một món chuẩn vị cay nóng, bởi vậy, rất lâu rồi, nó không còn được xuất hiện trên bàn ăn của nàng nữa.
 
Chương 379


“Sư phụ, tào phớ này chỉ cần nén lại một chút là trở nên cứng ư?”

Tào phớ trong nồi cực kỳ mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ một cái là vỡ tan rồi, đâu giống đậu hũ này, sư phụ cầm nó trên tay, cắt tới cắt lui một hồi cũng không nát, thật sự thần kỳ.

“Nếu ngươi nén nó lâu thêm một chút, nó còn cứng hơn nhiều. Đừng động tới những khuôn đậu hũ khác, cứ để chúng nó ở đấy, chờ tới buổi tối ta sẽ cho các ngươi một bữa ăn khuya thật ngon.”

Vừa dứt lời, nàng đã nghe được thanh âm nuốt nước miếng của Hạnh Tử.

“Nha đầu không có tiền đồ, lo làm tào phớ của ngươi đi.”

Đã vài ngày Lê Tường không vào bếp, hôm nay lại làm đậu hũ, vì vậy nàng dứt khoát nấu chút cơm ngô, lại hầm một bát canh tảo tía xương sườn. Sau đó mới bắt đầu xào rau.

Những miếng đậu hũ non sau khi cắt xong, cần phải bỏ vào canh, làm như vậy hương vị của nó sẽ càng ngon hơn.

Nàng vớt đậu hũ đã chần qua nước sôi ra ngoài, rửa nồi sạch sẽ rồi mới đổ dầu và tương đậu tằm vào.

Tương đậu tằm này được nàng tự tay làm từ đậu tương, lại trộn thêm một chút tương ớt, tuy hương vị không bằng đậu cà vỏ của Tứ Xuyên thời hiện đại nhưng xào lên vẫn rất thơm. Có điều vị cay của tương này rất nồng, mỗi lần xào đều phải bị hun cay cả mắt.

Những lúc như thế này, nàng lại nhớ nhung cái máy hút khói dầu da diết.

“Tứ ca, cho lửa nhỏ một chút.”

Lê Tường đang đảo tương đậu tằm trong nồi, xào thơm rồi mới thả đậu hũ vào. Đã thả đậu hũ vào thì không cần đảo nữa, liền chỉ cần dùng xẻng sắt lật qua lật lại một hồi, đậu hũ sẽ nát hết.

Cho nên nàng trực tiếp cho nước vào nồi nhưng không để ngập đậu hũ, lại thêm chút muối, tỏi bằm, nước tương, bột hạt tiêu. Nếu thích ăn chua, có thể thêm chút dấm.

“Sư phụ…… Này, là xào rau ư?”

Ninh đậu hũ trong một nồi nước, hương vị có thể ngon ư?

“Nông cạn, ta vẫn chưa bỏ ra khỏi nồi đâu.”

Lê Tường đi tới ngăn tủ lấy chút bột củ sen ra, hoà vào trong nước, đây mới là linh hồn của món đậu hũ Ma Bà. Không có nó, cái nồi kia chỉ là nước nấu đậu hũ thôi.

Chờ đậu hũ trong nồi được đun tới mức sôi ùng ục, nàng lại khuấy chén bột củ sen hoà nước thêm một lần nữa rồi cẩn thận đổ vào nồi, món canh đậu hũ lập tức trở nên sền sệt.

Bỏ một nồi đậu hũ thơm ngào ngạt ra khỏi nồi, lại rải lên một chút hành hoa, chỉ cần ngửi mùi vị thôi cũng có thể ăn được một chén cơm.

Lê Tường lại xào hai đ ĩa rau xanh và ba món đồ ăn thịt, như vậy là đủ cho một mâm cơm gia đình rồi.

Nàng làm xong đồ ăn, cửa hàng cũng vừa đóng cửa, người một nhà rửa tay xong lập tức ngồi trên bàn. Nhưng vừa ăn hai miếng, bọn họ đã nghe được có người gõ cửa sau.

“Ai nha?”

“Ông chủ Lê gia có thể ra ngoài một chút không? Có chuyện quan trọng.”

Thanh âm bên ngoài là một giọng nam trong trẻo, Lê Tường có cảm giác thanh âm này rất giống những giọng nói nàng nghe được trong kịch cung đình.

“Phụ thân, để ta đi?”

“Không, ngươi ăn cơm đi để ta.”

Lê Giang lưu luyến ăn xong một muỗng đậu hũ, lại làm thêm một miếng cơm, lúc này hắn mới đứng dậy đi ra ngoài mở cửa.

Dù trời âm u, cũng có thể nhìn thấy người bên ngoài đang mặc một bộ áo gấm, chắc hẳn là tới từ một nhà giàu có.

“Ta chính là ông chủ cửa hàng, Lê Giang, không biết ngươi tìm ta có chuyện gì quan trọng?”

“Ông chủ Lê, là như thế này, hôm nay chủ tử nhà ta được ăn một chén tào phớ trong tiệm ngươi, nghe nói thứ này được làm từ đậu nành, là đồ chay đúng không? Khẳng định là đồ chay ư?”

“Đúng đúng đúng.”

Lê Giang biết có vài gia đình giàu có không thích ăn đồ mặn, chỉ thích đồ chay, vì vậy hắn lập tức bảo đảm: “Chỉ dùng đậu nành và nước, tuyệt đối là đồ chay.”

Người nọ nghe xong lại gật gật đầu, bộ dáng rất vừa lòng.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom