Cập nhật mới

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Chương 340


“Ngày thường rất ít khi phụ thân uống say như vậy, hôm nay trong lòng hắn quá vui mừng, cứ mặc cho hắn uống đi. Đại ca tới đây, ngươi uống chút canh giải rượu này trước. Sau đó ngươi ra bên ngoài hóng gió cho bay hết mùi rượu, chút nữa đừng làm đại tẩu khó chịu vì mùi rượu trên người ngươi.”

Lê Tường múc một chén canh giải rượu vàng óng ánh có mùi quất thơm nhàn nhạt. Ngửi mùi hương, uống một ngụm lại cảm thấy vị ngọt nhàn nhạt.

Đại khái là tác dụng của tâm lý, cho nên sau khi uống xong, Liễu Trạch cũng có cảm giác mùi rượu trên người đã tiêu tán đi rất nhiều.

Hắn rất ngoan, uống xong canh giải rượu đã trở nên thành thành thật thật đi quanh cửa hàng để bay hết hơi rượu trên người.

Sau khi hắn đi được hai vòng, đột nhiên lại nghe thấy có người gọi hắn lại. Nghe thanh âm dường như là một thiếu niên trẻ tuổi.

Nương theo ngọn đèn dầu ở ngoài cửa hàng, Liễu Trạch quay đầu lại đánh giá thiếu niên to cao trước mắt.

Chẳng hiểu sao hắn có cảm giác đối phương có chút quen thuộc, dường như hắn đã từng gặp đối phương ở đâu rồi.

Chẳng qua không chỉ một mình hắn cảm thấy quen thuộc, Ngũ Thừa Phong cũng thấy nhìn hắn rất quen mắt.

Bởi vậy lời đã đến miệng, Ngũ Thừa Phong lại không nói nên lời nổi. Trùng hợp đúng lúc này đột nhiên Lê Giang từ trong cửa hàng hô một tiếng A Trạch.

Một câu này lại khiến Ngũ Thừa Phong giật mình hiểu ra, trong nháy mắt hắn đã biết thân phận của người này.

Khó trách, khó trách… Đại Giang thúc sẽ vui mừng đầy mặt như vậy, hoá ra nhi tử mất tích nhiều năm đã tìm trở về.

Chuyện vui như vậy có thể không mừng sao! Cho nên chuyện này căn bản không phải như sư phụ hắn suy đoán, căn bản Tương nha đầu không có đính hôn.

Cứ như vậy, cành liễu hồi sinh từ trong u ám, bừng sáng cả mặt đất mùa xuân.

“Ngươi, ngươi là Lê Trạch, A Trạch ca!”

Liễu Trạch nghe được cái tên xa lạ này, đầu óc xoay chuyển hơi chậm, mất một lúc hắn mới phản ứng lại được. Chắc đây là cái tên ngày xưa ở Lê gia của hắn.

“Ngươi là?”

“Ta là tứ oa cách vách nha! Khi còn nhỏ, ngươi còn đưa ta đi leo cây hái quả dâu tằm đó! A Trạch ca, ngươi không nhớ ta ư?”

Cuối cùng Ngũ Thừa Phong cũng phát hiện ra chút không thích hợp, người trước mắt này lại không có chút phản ứng nào khi nghe cái tên tứ oa của hắn.

“Ngượng ngùng, bởi lúc nhỏ ta bị thương cho nên hiện giờ không nhớ quá nhiều chuyện khi còn nhỏ. Ngươi là người Ngũ gia cách vách đúng không?”

“Đúng vậy……”

“À, Ngũ gia ư?”

Liễu Trạch đã từng điều tra tình huống cơ bản của gia đình nhà mình trong mười năm trở lại đây, đương nhiên hắn cũng biết quan hệ giữa nhà mình và nhà đối diện không tốt lắm. Cho nên thái độ của hắn cũng không còn nhiệt tình như trước nữa.

Bộ dáng không mặn không nhạt của Liễu Trạch làm cho Ngũ Thừa Phong cảm thấy rất xấu hổ, hắn cũng không còn tâm tư đi ôn chuyện nữa.

Người ta đã không nhớ ngươi, cũng không muốn nói chuyện với ngươi, ngươi còn nhiệt tình bắt chuyện làm gì nữa.

Cũng may chuyện của Tường nha đầu chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, có một số việc cũng nên trở về nhà lại nói sau, hơn nữa trên người hắn vẫn còn nhiệm vụ đó.

Bởi vậy, Ngũ Thừa Phong đã đi rồi. Hắn tới nhanh, đi cũng nhanh, dường như hắn chỉ đột nhiên nhìn thấy Liễu Trạch rồi chào hỏi một tiếng vậy.

Liễu Trạch không để chuyện này trong lòng. Hắn lắc đầu rồi tiếp tục đi vài vòng nữa, chờ tới khi mùi rượu trên người hoàn toàn bay đi hết, hắn mới lên lầu gọi thê tử mình dậy.

Dù mọi thứ trên lầu được xử lý rất gọn gàng ngăn nắp, nhưng với đôi phu thê quen ở những nơi rộng rãi như hai người Liễu Trạch thì nơi này thật sự quá nhỏ bé.

Kỳ thật, Liễu Trạch không ghét bỏ nơi này, hắn chỉ cảm thấy đau lòng mà thôi. Đau lòng cho phụ mẫu và muội muội của mình phải sinh hoạt trên lầu như vậy.
 
Chương 341


“A Trạch, phụ mẫu rất tốt, tiểu muội cũng rất tốt, bọn họ thật sự không thể dọn đến nhà chúng ta sao? Mỗi ngày ngươi vừa đi, trong nhà chỉ còn mình ta với Kim Hoa, tuy rằng ta có người nói chuyện cùng, nhưng rất buồn……”

“Buồn ư? Vậy ngày mai ta đưa ngươi cùng đi nhé?”

“Bớt cắt ngang lời người khác đi, ta đang nói chuyện đứng đắn đó!”

Đi trên xe ngựa rung lắc như vậy, Kim Vân Châu cảm thấy khá buồn ngủ, nhưng nàng ấy đang dựa vào trong lòng n.g.ự.c trượng phu lại tỏ ra cực kỳ cố chấp lại hỏi thêm một lần.

“Bây giờ ngươi vừa nhận phụ mẫu xong, nhất định ngươi nói sẽ có tác dụng hơn ta!”

“Ngươi suy nghĩ cái gì vậy? Ta bảo bọn họ qua hậu viện của trà lâu ở, bọn họ còn không chịu, huống chi là tòa nhà của ngươi. Không phải nói tòa nhà của ngươi không tốt, chỉ là… suy cho cùng nơi đó cũng là của hồi môn của ngươi, ngươi có hiểu không? Ngoan nào, buồn ngủ thì ngủ một lát đi, ta sẽ xử lý chuyện của phụ mẫu mà. Ngày sau nếu buồn cứ nói, để ta mang ngươi ta ngoài.”

Liễu Trạch vỗ lưng dỗ ngọt nàng ấy một hồi, cuối cùng cũng dỗ được nàng ấy ngủ rồi.

Ngày thứ hai, lúc hắn ra cửa, rất nhớ lời ước hẹn, đã mang theo Kim Vân Châu cùng đi ra ngoài, khiến cho nàng ấy vui tới mức cơm sáng cũng ăn được nhiều hơn một chén.

Hôm qua bởi sợ mọi người của Lê gia cảm thấy không được tự nhiên, cho nên nàng ấy không đưa Kim Hoa và những nha hoàn khác theo. Bên người không ai hầu hạ như vậy, đúng là không quen, cho nên hôm nay khi ra cửa nàng ấy đã để cho bọn họ đi theo.

Kim Vân Châu không biết đường nên không biết đang đi đâu, nhưng ngày nào Kim Hoa cũng đi con đường này, cho nên nàng ấy cảm thấy có chút quen thuộc.

“Tiểu thư cô gia, đây là đường đi tới Lê Gia Tiểu Thực?”

Liễu Trạch gật gật đầu cười nói: “Tối hôm qua ta đã nói chuyện với tiểu muội rồi, hôm nay ta qua đưa nàng tới xem Cửu Phúc trà lâu.”

Tuy hiện giờ chỉ dựa vào bán bánh bao, một tháng Cửu Phúc trà lâu đã có thể kiếm được hơn 50 ngân bối, nhưng hắn cảm thấy tòa trà lâu này vẫn phát huy ra giá trị chân chính của nó.

Lại nói, tiểu muội của hắn cũng thiếu một phòng bếp có thể khiến nàng thoải mái trổ hết tài nghệ của mình.

Tay nghề của nàng kinh diễm như vậy, thật sự không nên bị hoang phí ở một cửa hàng nhỏ.

Hiện giờ sản nghiệp của hắn chỉ còn lại một tòa trà lâu này, nếu muốn nuôi gia đình sinh hoạt cho thoải mái, vậy hắn không thể tiếp tục bỏ mặc nó lại như ngày xưa mà phải thật sự chăm chú tới chuyện kinh doanh của nơi này. Mà huynh muội liên thủ kinh doanh Cửu Phúc trà lâu chính là tính toán mới nhất của hắn.

Rất nhanh sau đó, xe ngựa ngừng lại trước cửa Lê Gia Tiểu Thực, Lê Tường cùng nương đều đi lên xe.

Không còn cách nào khác, nương đã quá nhớ nhi tử của mình rồi, bà ấy nhóm lửa ở nhà cứ thất thần hồi lâu, suýt chút nữa là cháy nồi.

Kỳ thật phụ thân cũng rất nhớ nhi tử, nhưng hắn phải tiếp đón khách nhân trong tiệm, không thể đi được. Cho nên nàng dứt khoát mang theo nương cùng đi.

Dù sao chỉ là qua xem trà lâu thôi, chẳng tốn bao nhiêu công sức.

Cửu Phúc trà lâu, lần trước nàng qua đây, chính là lần thấy chưởng quầy Miêu treo lụa đỏ ở bên ngoài, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, bọn họ đã thành người trong nhà rồi.

Thật là chuyện đời không thể nào đoán trước được.

“Chưởng quầy Miêu……”

Liễu Trạch mang theo mấy người vừa vào cửa, chưởng quầy Miêu đã lập tức đi lên tiếp đón.

“Chủ nhân! Tại sao hôm nay ngày tới sớm như vậy? Ngài và phu nhân muốn dùng món gì? A? Tương nha đầu?”

Ánh mắt chưởng quầy Miêu lập tức dừng lại trên hai bàn tay đang nắm rất thân thiết của Lê Tường và Kim Vân Châu, sau đó không hiểu vì sao hắn lại có chút khẩn trương.

Lê Tường tới đây… rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao Lê Tường nha đầu lại tay nắm tay với phu nhân??
 
Chương 342


“Chưởng quầy Miêu, giới thiệu cho ngươi. Đây là nương của ta, còn vị này chính là muội muội duy nhất của ta.”

Chưởng quầy Miêu:!!!

Những ngày gần đây, trong thành truyền đến ồn ào huyên náo nói rằng chủ nhân không phải huyết mạch thân sinh của Liễu gia, hắn còn tưởng chuyện đó là tin đồn nhảm nhí, không nghĩ tới… chuyện này lại là sự thật.

Bây giờ thì xong rồi, ngày thường thủ hạ của hắn đi ra ngoài đặt nguyên liệu nấu ăn, thường xuyên dùng thanh danh của Liễu gia để đặt hàng, người ta cũng nguyện ý cho chủ nhân vài phần thể diện, sẽ tính bớt đi một chút, tích luỹ biết bao năm tháng, cũng là một con số khá lớn.

Nhưng hiện nay? Chủ nhân chỉ là một hài tử của nhà ngư dân bình thường, sau này người của hắn đi đặt hàng chỉ sợ không dễ dàng như vậy nữa.

“Chưởng quầy Miêu, ngươi làm việc của mình đi, ta đưa hai người bọn họ đi dạo trong lâu.”

Liễu Trạch chẳng cần quan tâm tới sắc mặt chưởng quầy Miêu lúc này, thân phận thực sự của hắn đã sớm truyền ra, hắn cũng không đi phủ nhận làm gì.

Nếu so sánh với phu thê Liễu Thịnh kia, hắn càng thích phụ mẫu hiện giờ của mình hơn. Những người đó thích bàn tán thì cứ bàn tán đi, nghe xong cũng chẳng mất miếng thịt nào.

“Nương, ta đưa các ngươi lên trên lầu nhìn một cái nhé?”

Quan thị không có ý kiến, với bà, chỉ cần đi cùng nhi tử của mình, đi tới đâu cũng được.

Lê Tường càng không có ý kiến, nàng đã sớm muốn đi lên lầu ở Cửu Phúc trà lâu tham quan rồi. Nói gì thì nói, nơi này cũng là tiểu lâu ba tầng, thật sự nổi bật giữa khu phố toàn tiểu lâu hai tầng như thế này.

Lúc trước nàng chỉ được nghe chưởng quầy Miêu nói lầu ba của bọn họ thường xuyên sẽ được một ít phu nhân tiểu thư bao xuống tổ chức tiệc, chắc hẳn phong cảnh trên đó rất đẹp.

Liễu Trạch thấy hai người đều không có ý kiến, hắn lập tức đưa hai người lên lầu. Nhưng mới lên tới lầu hai, mấy người bọn họ đã nghe thấy hai tiểu nhị đang nói chuyện phiếm về trà lâu.

“Bây giờ thì Khương Mẫn nở mày nở mặt rồi, nhưng mấy vị trong phòng bếp kia đều không phục hắn đâu. Lại nói, sau khi biết chủ nhân của chúng ta không phải Liễu thiếu gia, mấy người đó đều muốn chạy lấy người rồi.”

“Nếu bọn họ đi rồi, trà lâu của chúng ta biết làm sao bây giờ? Chỉ dựa vào Khương Mẫn, làm sao mà đủ được?”

Liễu Trạch: “……”

Xem ra hắn nên tới phòng bếp trước mới đúng.

“Tiểu muội, ngươi đưa nương và Vân Châu lên lầu đi dạo trước, ta tới phòng bếp xử lý chút chuyện.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng kéo tẩu tử và nương lên lầu ba.

Liễu Trạch đưa mắt nhìn hai tên tiểu nhị đã thành thành thật thật lau bàn ghế kia, nhưng hắn lại không nói năng gì, cứ thế xoay người đi xuống lầu.

“Chưởng quầy Miêu, cùng ta ra sau bếp.”

“Chủ nhân, nếu ngài muốn ăn gì, cứ phân phó tiểu nhị một tiếng là xong, đâu cần phải phiền ngài tự mình qua đó……”

“Yên lặng.”

Chưởng quầy Miêu: “……”

Dường như sắc mặt chủ nhân có chút không quá thích hợp, chẳng lẽ ngài đã biết cái gì rồi?

Chưởng quầy Miêu rất ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đi theo phía sau hắn cùng ra sau bếp. Nhưng hai người bọn họ còn chưa tới cửa, đã nghe thấy âm thanh tranh cãi phát ra từ bên trong.

Kỳ thật mấy chuyện này chỉ là những chuyện quá nhỏ nhặt thường ngày, đơn giản chỉ là tranh dùng cái nồi tốt, tranh dùng cái đ ĩa tương đối đẹp mắt mà thôi.

Trong số mấy đầu bếp của Cửu Phúc trà lâu, Khương Mẫn là người trẻ tuổi nhất cũng là người có tính tình tốt nhất, mỗi lần đều là hắn nhường được thì nhất định sẽ nhường, có thể không lên tiếng, nhất định không lên tiếng. Thế nhưng hắn càng nhún nhường, người khác lại càng thích bắt nạt hắn.

Lưu Hữu Kim không kiên nhẫn ném cái giẻ lau trong tay mình xuống đất, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Khương Mẫn, trong ánh mắt hắn ta đầy vẻ chán ghét.

Ngày nào tên Khương Mẫn kia cũng giả vờ giả vịt hiền lành ngoan ngoãn nhưng lại không chịu dạy cho bọn họ tay nghề làm bột mì kia.
 
Chương 343


Lần trước tên đó đi dạy người của Cẩm Thực Đường một lần đã được năm ngân bối, thế nhưng chẳng thấy tên đó chia cho người trong phòng bếp một xu nào.

“Bày ra bộ dáng hào phóng như vậy cho ai xem chứ? Bình thường bất kỳ chuyện tốt nào đều rơi vào đầu ngươi, tại sao ngươi không dứt khoát đi ra ngoài mở cửa hàng làm lão bản luôn đi?”

Khương Mẫn không đáp lời, hắn chỉ chuyên tâm nhào bột mì trong chậu. Thế nhưng hắn nhịn được, còn tên đồ đệ của hắn lại là một kẻ thẳng tính, đồ đệ của hắn không nhịn nổi khi sư phụ bị người khác mỉa mai như vậy, lập tức đáp trả.

“Có vài người dù chua chát tới mức nào cũng không còn cách khác. Lúc trước chuyện tốt này chính là một đám đều không cần mới rơi xuống trên đầu sư phụ ta. Hiện giờ nhìn sư phụ ta được tăng chút tiền lương rồi nhận được vài đồng tiền thưởng đã sớm đỏ mắt lắm rồi. Nếu biết có ngày hôm nay tại sao ngày hôm qua còn làm vậy!”

“Ta phi! Ai đỏ mắt ganh tỵ với hắn? Chẳng qua chỉ là một đầu bếp của trà lâu nho nhỏ, mỗi tháng chỉ được một chút tiền công một chút như vậy, keo kiệt muốn chết.”

Hắn ta nói ra lời này quá quái lạ, bởi vậy rất nhiều người trong phòng bếp đều không phản ứng lại. Chẳng lẽ Lưu Hữu Kim này không phải đầu bếp của trà lâu bọn họ sao?

“Đều nhìn ta như vậy làm gì? Chẳng lẽ ta nói sai sao? Nhiều năm như vậy, nhưng năm nào cũng chỉ có một chút tiền công như vậy, ta ở nơi này đã phát chán rồi.”

“Nếu đã phát chán rồi thì ngươi cứ việc đi thôi.”

Liễu Trạch với khuôn mặt nặng nề đi vào trong phòng bếp.

Trong quá khứ, khi nhìn thấy chủ nhân, vẻ mặt Lưu Hữu Kim đều nở nụ cười lấy lòng, còn tỏ ra cực kỳ ân cần, nhưng hôm nay nhìn thấy Liễu Trạch, hắn ta chỉ hừ lạnh một cái.

“Chủ nhân tới ư? Nói thật, không cần ngươi nói ta cũng phải đi. Hiện giờ ngươi đã không còn là Liễu thiếu gia nữa mà vẫn bày trò như vậy, thật là nực cười.”

Hắn ta nói chuyện chắc chắn như vậy, trong lòng Liễu Trạch cũng hiểu, chắc chắn hắn ta đã tìm được nhà nào tốt hơn rồi.

Không sao.

“Chưởng quầy Miêu, kết toán tiền công cho vị đầu bếp Lưu này đi, bây giờ cho hắn rời đi ngay lập tức.”

“Đi thì đi!”

Lưu Hữu Kim ném giẻ lau xuống sao đó xoay người lập tức kéo chưởng quầy Miêu đi ra ngoài, lúc gần đi, hắn ta còn ném một ánh mắt đầy ẩn ý cho huynh đệ của mình.

Liễu Trạch nhìn sắc mặt của đám người trong phòng bếp, bản thân hắn cũng có tính toán cả rồi.

Sau khi im lặng một lát, hắn mới mở miệng hỏi: “Còn ai muốn rời đi nữa thì lập tức đi theo chưởng quầy Miêu kết toán tiền công đi. Nếu còn cố nán lại, vậy cứ chờ ở đây, ta sẽ ký khế ước thêm một lần nữa.”

Vừa nghe nói ký khế ước thêm một lần nữa, đám người Lưu Hữu Kim lập tức không đứng yên nổi, sau đó lần lượt từng người trong số bọn họ rời khỏi phòng bếp. Tính cả Lưu Hữu Kim, vậy là có ba đầu bếp, ba tiểu đồ đệ, và hai tiểu nhị đều đi tìm chưởng quầy Miêu kết toán tiền công.

Kỳ thật tiền công làm việc ở Cửu Phúc trà lâu không ít. Chỉ là bây giờ chủ nhân đã không còn thân phận Liễu thiếu gia nữa, dẫn tới thời gian gần đây có rất ít phu nhân tiểu thư tới ăn điểm tâm.

Kỳ thật, vẫn có nhiều người tới mua bánh bao, nhưng tiền thưởng kia lại không chia cho bọn họ, lại thêm trà lâu khác chi nhiều tiền hơn muốn mướn bọn họ qua bên đó, hiển nhiên bọn họ đã động tâm rồi.

Tục ngữ nói, người hướng nơi cao, nước chảy chỗ trũng, chủ nhân cũng không thể trách bọn họ nha.

Mấy người bọn họ nhất quyết muốn rời đi, khiến đầu chưởng quầy Miêu to như cái đấu, nhưng hắn nghĩ gì thì nghĩ, cuối cùng vẫn phải kết toán tiền công cho bọn họ.

Xong xuôi, hắn lập tức quay đầu chường gương mặt đưa đám của mình ra hỏi Liễu Trạch có cần treo thẻ bài thực đơn ra ngoài hay không.
 
Chương 344


“Không cần.”

Liễu Trạch đi vòng quanh phòng bếp, rồi dừng ngay trước bệ bếp của Khương Mẫn, hỏi hắn: “Ngươi có muốn đi hay không?”

Không đợi Khương Mẫn trả lời, chưởng quầy Miêu đã trả lời thay hắn: “Chủ nhân yên tâm, Tiểu Khương đã ký khế ước mười năm với ta rồi.”

Khương Mẫn: “……”

Chưởng quầy nói vậy là có ý gì? Nói cứ như hắn không tình nguyện nhưng không thể rời đi vậy.

“Chủ nhân yên tâm, Khương Mẫn sẽ không rời khỏi Cửu Phúc. Cửu Phúc có ơn rất lớn với Khương Mẫn, trừ phi ngài đuổi ta đi, nếu không ta sẽ không đi.”

Liễu Trạch gật gật đầu, hắn nhìn ba tiểu nhị còn ở lại trong phòng bếp rồi hỏi: “Vậy các ngươi thì sao?”

Ba tiểu nhị đưa mắt nhìn nhau, sau đó người đứng giữa thật cẩn thận hỏi ngược lại: “Chủ nhân, ngươi còn tiền để trả công chúng ta không?”

Mấy lời của tiểu nhị kia suýt chút nữa thì khiến Liễu Trạch bật cười, tốt xấu gì hắn cũng vừa bán công thức của tiểu muội được 3000 ngân bối đó.

“Tự nhiên là có.”

“Vậy chúng ta cũng không đi, chúng ta chỉ cần có tiền công là được.”

Chưởng quầy Miêu cảm thấy hơi mất mặt, nhưng rồi trong lòng hắn lại cảm thấy có chút an ủi.

Suy cho cùng, những người rời đi đều là người cũ từ thời chủ nhân trước, còn những người ở lại đều do tự tay hắn tuyển vào.

Có nghĩa là bản thân hắn vẫn rất tinh mắt đấy.

“Ánh mắt của chưởng quầy Miêu không tồi.”

Được một câu khen ngợi của chủ nhân, trong lòng chưởng quầy Miêu vô cùng sung sướng, bây giờ, hắn cũng không còn khó chịu vì nhiều người rời đi nữa.

“Chủ nhân, chỉ mới một lúc mà nhiều người trong bếp rời đi như vậy, hiện giờ chúng ta còn chưa đủ ba vị đầu bếp làm điểm tâm. Nếu chúng ta không tuyển người ngay, chỉ sợ không có người để làm những món bình thường, chỉ có thể bán bánh bao thôi.”

“Vậy bán bánh bao.”

Liễu Trạch từ trong phòng bếp đi ra, đang chuẩn bị lên lầu tìm nương và tiểu muội, nhưng hắn vừa lên cầu thang, lại nghĩ tới nghĩ lui một hồi rồi dặn dò chưởng quầy Miêu: “Bảo Khương Mẫn làm xong đống bột đó rồi không cần làm nữa, hôm nay đóng cửa sớm chút, ta có việc muốn dặn dò.”

“Đã biết chủ nhân……”

Chưởng quầy Miêu đã mơ hồ cảm thấy hôm nay Cửu Phúc trà lâu sẽ xảy ra một chuyện lớn nào đó, chắc là có liên quan tới Tương nha đầu kia. A, không không không, không được gọi là Tương nha đầu, phải gọi là Lê Tường tiểu thư.

Chậc chậc chậc, thật là… vừa mới trôi qua hai tháng, vậy mà thân phận nha đầu kia thay đổi nhanh tới vậy, xưng hô có chút không quen.

Giờ phút này, mấy người Lê Tường đang thưởng thức phong cảnh trên lầu ba, chẳng ai đề cập tới chủ đề mất hứng hồi nãy nữa.

Đứng từ trên cao ngắm cảnh thật tuyệt, Lê Tường đứng dựa vào lan can lầu ba, đưa mắt nhìn về phương xa một cái, ngay lập tức nàng có thể nhìn thất Đông Hoa lâu trong trung tâm thành kia, còn có núi Huyền Nữ hơi xa xôi một chút.

Từ đây cũng có thể bao quát gần hết con sông bảo vệ thành, thậm chí còn có thể nhìn thấy nóc nhà cửa hàng Lê gia nữa.

Không khí trên này cũng cực kỳ tươi mát, hít một hơi thật sâu, cảm thấy cả người thoải mái hơn nhiều lắm.

Lê Tường đã động tâm rồi.

Nếu mỗi ngày đều có thể lên lầu ba uống trà ngắm cảnh, chắc nàng sẽ cảm thấy vui sướng lắm đây.

“Đại ca, ngươi vừa đi xuống là xử lý người trong phòng bếp ư? Ta đứng trên lầu cũng nhìn thấy vài người rời đi rồi.”

“Ngươi cũng thấy rồi ư? Đúng là có mấy người rời đi, bọn họ đều là người cũ đi theo vị tiên sinh kia, vừa kiêu ngạo vừa ích kỷ, nên rời đi từ lâu rồi mới đúng. Hiện giờ bọn họ thấy ta nghèo túng, lại tìm được nhà tiếp theo rồi, trong lòng không nhịn nổi nữa.”

Liễu Trạch chẳng để chuyện này ở trong lòng, những loại người giống cứt chuột kia đi rồi cũng khiến phòng bếp trong sạch hơn.

“Tiểu muội, ngươi cũng nhìn rồi đó. Hiện giờ phòng bếp của đại ca chỉ còn lại một mình Khương Mẫn. Nếu ngươi không giúp ta thì ai giúp ta?”
 
Chương 345


Lê Tường lại ngơ ngẩn nhìn phương xa một hồi lâu, nhưng ngay khi nàng quay đầu lại, hai mắt đã trở nên kiên định hơn rất nhiều.

“Có thể thì có thể, có điều tuy chúng ta là huynh muội ruột thịt thật đấy, nhưng vẫn phải tính toán rõ ràng.”

Nói một cách hơi thô thiển một chút, nàng chuyển qua bên này chính là vứt bỏ một cửa hàng do tự tay nàng gây dựng nên, cho nên khi qua bên này, nàng làm công hay làm chủ nhân, tất cả phải nói rõ ràng.

Nói gì thì nói, bây giờ bên cạnh nàng còn có biểu tỷ và Đào Tử, nàng phải có trách nhiệm với bọn họ, cũng phải có trách nhiệm hỏi rõ ràng chuyện tiền công này.

“Được, ta nghe theo ngươi, chốc lát nữa chúng ta sẽ thảo luận kỹ càng về chuyện này.”

Liễu Trạch không nhịn được đưa tay sờ sờ búi tóc của muội muội. Trong lòng hắn có chút cảm thán, đại khái là vừa nhận thân, cho nên tiểu muội vẫn chưa quá tin tưởng ở hắn.

Hắn lại có chút tiếc nuối, nếu hắn và tiểu muội cùng nhau lớn lên… cuộc sống đó sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu đây?

“A Trạch, cảnh sắc lầu 3 thật đẹp, gian phòng trong góc kia để lại cho chúng ta đi, từ giờ không tiếp đón khách nhân vào căn phòng đó nữa, để mỗi khi người trong nhà chúng ta muốn, đều có thể lên đây.”

Kỳ thật yêu cầu Kim Vân Châu cũng là ý tưởng của Liễu Trạch ngay từ khi hắn bước lên đây rồi, chỉ có thể nói là phu thê tương thông, có cùng suy nghĩ.

“Muốn ở lại cứ ở lại, trong chốc lát ta sẽ nói một tiếng với chưởng quầy Miêu, sau này gian phòng đó sẽ không tiếp khách nữa.”

“Hắc hắc…”

Kim Vân Châu cảm thấy thật thỏa mãn, nàng ấy lập tức kéo tay Quan thị và Lê Tường qua nhìn gian phòng bên đó.

Bởi vì gian phòng này ở trong góc, nên bình thường ít có người đi ngang qua quấy rầy. Hiện giờ cửa sổ hai cánh bên trong phòng đang được mở lớn ra, bởi vậy chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy rất nhiều phong cảnh bên ngoài, ngồi nơi này ngắm mưa thưởng trà tuyệt đối là một loại hưởng thụ.

“Nương, đến lúc đó chúng ta qua dọn dẹp lại gian phòng này một chút, đặt một cái trường kỷ ở ngay phía trước cửa sổ, lại đặt thêm một cái bàn nhỏ trên giường đất. Ngày sau những lúc ngài thêu thùa may vá cứ việc ngồi ở nơi này, vừa đủ ánh sáng vừa thoải mái. Khi đôi mắt mệt mỏi còn có thể nhìn phong cảnh bên ngoài, rất dễ chịu.”

Quan thị nghe xong những lời nhi tức vừa nói, trong lòng bà cũng cảm thấy rất hợp lý.

“Vân Châu đã có tâm, vậy cứ dựa theo ngươi nói mà làm.”

“Đại tẩu, đến lúc đó có thể giao cho ta bố trí gian phòng này không?”

Lê Tường có chút ngứa tay, một nơi có phong cảnh đẹp như thế này, nếu bố trí vật dụng trong nhà hợp lý nữa, vậy sẽ cực kỳ thoải mái.

Như đại tẩu vừa nhắc tới trường kỷ và bàn nhỏ đặt trên giường đất vậy, chắc chắn cần phải có hai thứ này, nhưng cũng cần thêm những thứ khác nữa.

Đặc biệt mấy tháng nữa đại tẩu cũng sinh hài tử rồi. Chắc chắn sau này sẽ có không ít thời gian, nàng ấy mang oa nhi lên đây ngắm cảnh.

Lại nói, nếu đã có oa nhi, hiển nhiên cũng nên cân nhắc tới nhu cầu của nó nữa. Nghĩ tới đây, trong đầu nàng đã nảy ra thật nhiều ý tưởng tuyệt vời, thật sự muốn bắt tay vào làm ngay lập tức

“Tiểu muội, ngươi nguyện ý lo lắng chuyện này thì tốt quá rồi, ta cũng không cần phải suy nghĩ nữa.”

Kim Vân Châu ghé vào trên bệ cửa, tâm tình rất tốt. Nếu sớm biết lầu ba của Cửu Phúc trà lâu thoải mái như vậy, nàng ấy đã sớm qua đây từ lâu rồi.

Người một nhà bọn họ lưu luyến ở lại trên lầu ba hơn nửa canh giờ, mãi cho đến khi Lê Tường nói chuyện xong xuôi với đại ca mình, bọn họ mới từ từ đi xuống dưới lầu.

Lúc này cổng lớn của trà lâu đã đóng lại, chưởng quầy Miêu và một đám người phòng bếp, cả bốn tên tiểu nhị bình thường vẫn chạy bàn bên ngoài sảnh lớn cũng có mặt ở đây, chờ Liễu Trạch ra dặn dò vài chuyện.
 
Chương 346


Hai tên tiểu nhị nói chuyện phiếm trên lầu hai lúc trước, hiện giờ đang đầy bụng lo âu. Bởi vì bọn họ đã nhìn thấy trong hàng ngũ bên mình thiếu rất nhiều người.

“Chẳng lẽ sau khi chủ nhân chúng ta rời khỏi Liễu gia, ngài đã không còn tiền kinh doanh trà lâu nữa nên muốn đóng cửa?”

“Ta thấy khá giống……”

Hai người đồng thời thở dài một hơi.

“Chưởng quầy Miêu, ngươi qua đây, đi kết toán tiền công cho hai vị tiểu huynh đệ này đi.”

Liễu Trạch đang cảm thấy giận sôi máu.

Những tiểu nhị chạy bàn này cả ngày chẳng làm nên chuyện gì hay ho, chỉ biết há cái mồm buôn chuyện về trà lâu của mình, ngày thường còn không biết bọn họ đã nói những chuyện gì để lọt vào tai khách nhân.

Hơn nữa, cái loại tiểu nhị không có một chút niềm tin vào trà lâu của mình, chỉ biết nói những chuyện tiêu cực như vậy, nếu còn tiếp tục giữ lại, sẽ làm hỏng không khí trong trà lâu.

Chưởng quầy Miêu thầm than một tiếng, nhưng hắn vẫn nhanh chóng lấy ra hai chuỗi đồng bối đưa cho hai tiểu nhị chạy bàn kia.

Đại khái là hai người kia cũng đã sớm muốn rời đi rồi, bọn họ còn chẳng buồn nói một câu khách sáo nào, cứ thế trực tiếp mở cửa sau, cao chạy xa bay.

Như vậy, hiện giờ trong trà lâu chỉ còn chừng một nửa số người ban sáng, tính cả chưởng quầy Miêu và tiên sinh phòng thu chi, lại thêm mấy người chuyên đi thu mua, mấy người phòng bếp và chạy bàn nữa tổng cộng chỉ còn lại sáu người.

Kỳ thực, chỉ dựa vào mấy người bọn họ, vẫn có thể chống đỡ cái trà lâu này, có điều, tới lúc ấy chắc trà lâu phải đổi tên thành bánh bao lâu mất.

Đầu tiên Liễu Trạch đưa nương và thê tử của mình qua nghỉ ngơi đằng sau quầy phục vụ, lại bảo mấy người trong trà lâu bê băng ghế ra ngồi nghe mình dặn dò.

“Bắt đầu từ ngày mai, Cửu Phúc trà lâu phải đóng cửa để chỉnh đốn.”

Hắn vừa mở miệng một cái đã ném ra quả l.ự.u đ.ạ.n khiến sắc mặt của tất cả mọi người trở nên đầu váng mắt hoa.

“Chủ nhân, vì sao phải đóng cửa chỉnh đốn? Khương Mẫn vẫn ở đây, chúng ta vẫn có thể làm bánh bao bán mà.”

“Các ngươi đừng hoảng hốt, tuy trà lâu đóng cửa, nhưng vẫn có rất nhiều việc cần làm, tiền công vẫn tính như bình thường.”

Liễu Trạch nói một câu trấn an tất cả mọi người bên dưới. Đúng như tiểu nhị vừa nãy đã nói, những người nhận tiền làm việc như bọn họ, chỉ cần có tiền lương, bọn họ sẽ yên tâm hơn rất nhiều.

“Các ngươi cũng thấy, vừa rồi rất nhiều người trong phòng bếp rời đi, cho nên muội muội ta sẽ đưa người của nàng qua đây tiếp quản phòng bếp. Chắc là các ngươi không có ý kiến chứ?”

Nghe nói Lê Tường sẽ tới trà lâu tiếp quản phòng bếp, cơ hồ tất cả mọi người đều lộ vẻ mặt vui mừng.

Tất nhiên là trong đó có cả Khương Mẫn. Ở trong lòng hắn, Lê Tường chính là sư phụ của hắn. Chưởng quầy Miêu cũng mừng rỡ không thôi.

Hắn đã hỏi thăm rành mạch, Cẩm Thực Đường đã dựa vào tay nghề của Lê Tường mới đoạt được tư cách gánh vác ngày mồng tám tháng chạp.

Hiện giờ trà lâu của bọn họ có một vị đầu bếp với tay nghề xuất chúng như vậy tiếp quản phòng bếp, đúng là một người có thể thay thế được hai, không, một người có thể thay thế được ba người mới đúng.

Những tiểu nhị khác đều biết tay nghề Lê Tường rất lợi hại, bọn họ cũng không có ý kiến gì, ngược lại còn cực kỳ hoan nghênh.

Mấy người bọn họ phản ứng như vậy, lại nằm ngoài dự kiến của Liễu Trạch, vốn dĩ hắn còn cho rằng mình phải hao phí một phen miệng lưỡi mới khiến đám người này chấp nhận cơ.

“Nếu mọi người đều không có ý kiến vậy như vậy chúng ta quyết định luôn. Từ ngày mai bắt đầu, phòng bếp cần phải chỉnh đốn lại đã, nhưng chỉnh đốn như thế nào phải tuỳ vào ý của tiểu muội ta. Về sau trong trà lâu này, lời nàng nói chính là lời ta nói, mọi người đã hiểu chưa?”

“Đã hiểu!” Âm thanh trả lời vừa nhanh vừa vang.
 
Chương 347


Trong lòng Lê Tường cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vừa rồi lúc ở trên lầu, nàng đã thương lượng xong với đại ca nhà mình rồi, chuyển Cửu Phúc trà lâu thành tửu lầu, đại ca bỏ địa điểm làm kinh doanh, nàng bỏ tay nghề.

Chín phần tiền lời sẽ do hắn và nàng chia đều, còn một phần khác là phúc lợi cho nhân viên tửu lầu.

“Chưởng quầy Miêu, tửu lầu này đã thuộc về ta sáu năm rồi, nhưng trong sáu năm này ta đều làm chưởng quầy phủi tay, hoàn toàn dựa vào một mình ngươi vất vả kinh doanh, công lao rất lớn. Cho nên, ta và tiểu muội đã thương lượng, quyết định ngoại trừ tiền công hàng tháng trả cho ngươi, sẽ cho ngươi thêm nửa phần trong tổng số mười phần lợi nhuận hàng tháng của tửu lầu, hàng năm cũng được chia hoa hồng nữa.”

Còn có chuyện tốt bậc này ư!

Chưởng quầy Miêu cả kinh tới mức miệng không khép nổi nữa, hắn lại cẩn thận nhìn ánh mắt khẳng định của chủ nhân một lần nữa, sau đó suýt thì ôm miệng bật khóc.

Ngần ấy năm, chủ nhân đều không thèm chú ý tới trà lâu, ngoại trừ nửa năm kiểm tra sổ sách một lần, cũng chỉ có lúc lấy tiền mới nói với hắn một hai câu, mỗi lần kết toán tiền trà lâu chỉ được mười mấy, hai mươi ngân bối, trong khi những cửa hàng, thôn trang khác lại là từ mấy trăm ngân bối trở lên, từ trước tới nay, hắn đúng là chưa bao giờ dám đứng cùng đám người kia.

Cho nên sau này khi gặp gỡ Lê Tường, hắn mới cấp bách muốn mua tay nghề làm bột mì tới vậy.

Vốn dĩ hắn còn cho rằng chủ nhân căn bản không thèm để ý tới bất kỳ chuyện hắn làm, không nghĩ tới chủ nhân đều ghi nhận những nỗ lực của hắn, còn trả lại cho hắn bằng chia hoa hồng cùng khen thưởng!

Chưởng quầy Miêu lập tức giống như vừa được tiêm m.á.u gà vậy, hắn vỗ n.g.ự.c bảo đảm ngày sau nhất định sẽ càng thêm nỗ lực làm việc vì trà lâu.

“Còn nửa phần lợi nhuận khác, tới cuối năm sẽ lấy ra chia cho những người làm việc chăm chỉ vì tửu lâu chúng ta.”

Tuy nửa phần này phát xuống sẽ ít hơn số hoa hồng của chưởng quầy Miêu rất nhiều, nhưng đây chính là chuyện chưa từng có trước đây.

Nếu đám người Lưu Hữu Kim vẫn còn ở lại nơi này, kiểu gì bọn họ cũng phải ầm ĩ một phen, chẳng qua hiện tại bọn họ đã đi rồi, những người còn ở lại đây đều là những người kiên định, không có quá nhiều thắc mắc, ngược lại rất nghiêm túc làm việc.

Vì vậy bọn họ chỉ thấy cảm kích, chứ tuyệt đối không có bất mãn với sự phân phối của Liễu Trạch.

Tới khi gần như đã xử lý xong xuôi công việc của trà lâu, Liễu Trạch lại cho bọn họ rảnh rỗi nửa ngày, sau đó bên trong trà lâu chỉ còn lại một mình chưởng quầy Miêu và mấy người Liễu Trạch.

Lê Tường vào phòng bếp nhìn trước, nàng lập tức gỡ xuống đài chưng điểm tâm của đám người Lưu Hữu Kim, những thứ này chiếm không ít diện tích bên trong phòng bếp.

Ống khói cũng cần phải thay đổi tuyến đường, mặt đất cần phải trải thêm đá vụn và cát, như vậy mới không dễ dẫm phải dầu mỡ làm trượt chân.

Tóm lại có quá nhiều nơi cần phải sửa sang lại.

Sau khi rời khỏi phòng bếp, nàng lại qua xem khu hậu viện sắp sửa dành cho người một nhà mình.

Bởi vì hơn phân nửa đằng sau phòng bếp đều được sử dụng cả rồi, non nửa nơi này đều được sử dụng để cất nguyên liệu nấu ăn và các loại đồ linh tinh khác, cho nên người không ở lại đây được.

Ở giữa có ba phòng, một lớn hai nhỏ, thoạt nhìn thường xuyên có người quét dọn, có giường đệm đơn giản, hẳn là một nơi dành cho đầu bếp ngẫu nhiên muốn nghỉ ngơi.

Nhà chính đủ lớn, đủ rộng rãi, rất thích hợp để phụ mẫu ở lại. Một gian khác có thể sửa lại chờ tới khi ca ca tẩu tử qua đây thì ở lại.

Bọn họ đang ở trong tòa nhà của mình, không dọn lại đây, nhưng cũng nên có một nơi để lại mỗi khi bọn họ muốn qua bên này nghỉ ngơi. Một gian nhỏ còn lại có thể sửa thành hai gian, nhà xí và phòng tắm.
 
Chương 348


Lại nói, sau khi xuyên tới đây, thứ khiến nàng không quen nhất chính là nhà xí. Ở cửa hàng không có, chỉ có thể đi qua chừng trăm mét nữa, tới một nhà xí công cộng.

Nơi đó vừa thối vừa bẩn, chỉ cần trời ấm áp một chút, nhất định sẽ có ruồi muỗi bay đầy. Mỗi lần nàng đi vào đều có loại cảm giác sống không còn gì luyến tiếc.

Trong đầu Lê Tường đã bắt đầu nghĩ tới chuyện nên thiết kế hệ thống xả nước bằng sức người cho nhà xí ở hậu viện này như thế nào, phòng tắm cũng phải làm một hệ thống thoát nước kết nối với sân sau. Nhưng nàng lại không suy xét tới phòng của mình và biểu tỷ, có thể ở lại là được.

Ba gian sương phòng bên trái, vừa lúc cho nàng và biểu tỷ mỗi người một gian, tỷ muội Đào Tử một gian.

Cứ như vậy, toàn bộ hậu viện được phân chia xong rồi.

Liễu Trạch nghe xong phần quy hoạch đơn giản của muội muội, hắn cũng trực tiếp giao toàn bộ phần quy hoạch trà lâu vào tay nàng, mặt khác, còn đưa cho nàng một kim bối.

Lê Tường: “……”

Một ngàn ngân bối đó!!!

“Đại ca, tiền này ……”

Nàng cầm muốn bỏng tay mất.

“Ngươi còn ngượng ngùng gì? Vốn dĩ ta bán đi công thức của ngươi, nên chia cho ngươi mới đúng. Chẳng qua tại nha đầu ngươi quá quật cường, chia cho ngươi, ngươi lại không cần, vậy ngươi cầm đi tu sửa tửu lâu đi. Còn hai ngàn khác, ta có việc cần phải dùng một ngàn. Một ngàn còn lại sẽ chuyển qua sổ sách của tửu lâu, ngày sau phòng bếp đi mua nguyên liệu, tiền công trả cho tiểu nhị đều dùng tới khoản tiền này, cũng coi như là tiền vốn của chúng ta. Ngươi đừng tiếp tục đẩy tới đẩy đi. Nhi tử bỏ ra chút tiền tu sửa phòng cho phụ mẫu muội muội ở lại chính là chuyện hiển nhiên đó!”

Lê Tường nhìn kim bối đang lấp lánh ánh vàng trong tay, do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy.

Dù sao nàng cũng sẽ không chi tiêu bừa bãi, đều dùng để tu sửa tửu lâu.

Buổi tối Lê Tường đổ bình tiền của mình ra đếm, hiện giờ trên tay nàng đã có 155 ngân bối và mấy trăm đồng bối vụn vặt, có thể nói đây là một số tiền khổng lồ. Nhưng đống tiền đó lại như trẻ con trước mặt người lớn khi so sánh với kim bối của đại ca.

“Tương Nhi, đang đếm tiền ư?”

Quan thị cầm túi tiền bước vào, hai mẫu nữ nhà nàng đúng là tâm linh tương thông.

“Đây là phần còn lại trong số tiền 50 ngân bối bán công thức đợt trước, nương đã dùng một chút để mua thuốc, còn lại nơi này chỉ chừng mười tám ngân bối, đều cho ngươi.”

“Nương? Làm gì vậy? Tiền đó đã đưa cho nương và phụ thân rồi, các ngươi tự cầm chi tiêu, đưa cho ta làm gì? Ta không cần.”

Lê Tường đẩy túi tiền trở về, sau đó thành thành thật thật xâu từng chuỗi tiền từ trong bình vào.

“Ta có tiền mà, hôm nay đại ca vừa cho ta một ngàn đó, hiện giờ ta chính là tiểu phú bà.”

Quan thị không nhịn được bật cười, bà đưa tay nhẹ nhàng nhéo nhéo mặt nữ nhi, nhưng lại đưa túi tiền cho nàng.

“Đại ca ngươi cho chính là tiền của đại ca, đây mới là tiền của ngươi. Tường Nhi, bệnh của nương thật sự đã không còn gì đáng ngại, ta và phụ thân ngươi lại có tay có chân có thể tự mình kiếm tiền. Ngươi đó, về sau kiếm được tiền nhớ giữ lại cho bản thân mình, nghe chưa? Trong tay cô nương nên có chút tiền bạc, lúc nói chuyện sống lưng cũng thẳng được.”

“Nương…”

Lúc này Lê Tường cũng không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, nàng chỉ cảm thấy tư vị bị lạnh nhạt hai ngày nay đột nhiên đã ấm áp trở lại. Lần này nàng không từ chối nữa, trực tiếp nhận lấy mười tám ngân bối kia.

Với số tích luỹ của nàng, lại thêm cửa hàng thịt hầm kia nữa, cộng lại cũng không kém bất kỳ ai.

Ngẫm lại như vậy, nàng cảm thấy cả người mình đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cũng có tâm tình nói giỡn.

“Vậy xem ra, từ tháng này trở đi ta nên phát tiền lương cho phụ mẫu, sao có thể để phụ mẫu làm không công đúng không?”
 
Chương 349


“Đúng đúng đúng, nếu trả ít quá ta và phụ thân ngươi còn không đồng ý đâu nha.”

Hai mẫu nữ vừa cười nói vừa cất tiền bạc đi rồi cùng nhau xuống lầu.

“Chuyện gì mà hai người vui vẻ như vậy?”

Lê Giang đang ở dưới lầu, đã nghe thấy tiếng cười của hai mẫu nữ bên trên.

“Đương nhiên là muốn phát tiền công rồi.”

Lê Tường vỗ vỗ túi tiền, nàng sai Hạnh Tử qua sông gọi tiểu cữu cữu và Lạc Trạch qua bên này.

“Hôm nay là ngày 25, cuối tháng chúng ta nên phát tiền công.”

Nàng mang từng chuỗi đồng bối đã xâu tử tế từ trên lầu ra, đưa 600 cho tiểu cữu cữu, 600 cho Lạc Trạch, biểu tỷ cũng có 600.

“Phụ thân, ngươi và tiểu cữu cữu giống nhau, cho ngươi 600. Nương, công việc của nương nhẹ nhàng một chút, ta chỉ đưa 300 thôi. Ngươi đừng chê ít nha.”

Quan thị cười tiếp nhận 900 đồng bối, bà lập tức nói sẽ không.

“Nữ nhi đã phát tiền công, làm gì có chuyện chê ít chứ.”

Người một nhà được phát tiền công, ai nấy đều vô cùng vui sướng, Đào Tử và Hạnh Tử chỉ có thể đứng một bên hướng ánh mắt đầy trông mong về phía bọn họ.

Các nàng biết bản thân mình được người ta mua về, cả đời không thể chuộc thân, cũng như cả đời không biết tiền công là gì, hai nàng nhìn theo chỉ vì hâm mộ thôi.

“Đào Tử, Hạnh Tử, các ngươi lại đây.”

“Ừm? Làm sao cơ?”

Hai tỷ muội đi qua nhìn khuôn mặt đang tươi cười bỗng chuyển sang nghiêm túc của Lê Tường, không hiểu vì sao bọn họ có chút khẩn trương lên.

“Các ngươi có nguyện ý bái ta làm sư phụ không?”

“Gì?!”

Vừa nghe như vậy, trong nháy mắt Đào Tử đã cho rằng bản thân mình đang nằm mơ.

Nàng ấy và muội muội đều đưa tay véo cho nhau một cái, khi cảm thấy đau mới biết chuyện này là sự thật, những lời Lê Tường vừa nói là thật sự.

“Làm sao? Không muốn ư?”

“Không không không! Chúng ta nguyện ý!”

Chuyện tốt như vậy, có ai không muốn! Đào Tử lập tức kéo muội muội quỳ xuống muốn dập đầu, lại bị Lê Tường vội vàng kéo hai người đứng dậy.

“Đừng vội, đến ngày lành tháng tốt, chúng ta làm hai bàn tiệc, lúc đó mới chính thức bái sư.”

Tuy số tuổi thực tế nhỏ nhưng số tuổi tâm lý của Lê Tường lại già dặn hơn hai nàng, nàng coi hai nàng ấy tựa như tiểu muội của mình, cũng tự cảm thấy mình thừa tư cách để lên làm sư phụ.

Hai tỷ muội Đào Tử vui phát khóc.

Hai nàng đều hiểu chuyện bái sư này quan trọng với cuộc đời hai nàng như thế nào. Một ngày là sư chung thân là phụ, cả đời đều chịu sự quản giáo của sư phụ.

Nếu đã bái sư, vậy các nàng không còn là nô tỳ tuỳ ý mua bán trao đổi nữa, mà các nàng đã chân chính trở thành thân nhân của sư phụ rồi.

Chỉ cần không phản sư môn, nhất định có thể đi theo bên người sư phụ bình yên sống cả đời.

Từ nhỏ đã bị người ta bán tới bán lui, hơn ai hết, hai nàng khát khao biết bao nhiêu một cuộc sống yên ổn.

Lê Tường không biết chọn ngày, nàng lại đang bận chuẩn bị chuyện trang trí cho Cửu Phúc bên kia, cho nên chuyện chọn ngày này đành phải giao cho phụ thân đi làm.

Hắn xử lý cũng rất nhanh, đã định hai ngày sau chính là ngày lành.

Thu đồ đệ là chuyện lớn, nếu định vào hai ngày sau, dường như hơi vội vàng một chút, chẳng qua nếu lỡ ngày lành này, vậy phải chờ tới tận tháng sau. Cuối cùng Lê Tường cũng đồng ý hai ngày sau sẽ thu đồ đệ.

Ngày thứ hai nàng đang suy nghĩ chuyện nên mời những ai tới làm khách, chắc không cần mời nhiều người lắm, chỉ có mấy chủ cửa hàng bên cạnh nhà mình, thêm người một nhà bọn họ, chừng hai ba bàn là đủ… Đúng rồi, còn thêm mấy người trong tiêu cục nữa.

Mấy đêm gần đây, đám người bọn họ đều bảo vệ gia đình nàng, bởi vậy sáng ra người nào người nấy đều trưng ra một đôi gấu trúc mắt, khiến nàng rất ngượng ngùng.

Đến lúc đó cứ quyết định làm lễ bái sư vào lúc chạng vạng, cho bọn họ ăn thoải mái một bữa.
 
Chương 350


“Biểu muội, ngày mai chính là ngày hai người bọn Đào Tử bái sư, thế nhưng tới tận bây giờ hai nàng ấy cũng không có y phục mới để mặc.”

Lê Tường đưa tay vỗ trán một cái, nàng thầm mắng chính mình chưa già đã lẫn.

Một ngày quá nhiều việc cần xử lý nên nàng quên khuấy mất chuyện này.

Hiện giờ mà làm chắc chắn không kịp, chỉ có thể ra ngoài mua cho hai nàng ấy một bộ quần áo mới.

Sư phụ vốn nên lo lắng chuyện ăn mặc cho đồ đệ của mình. Kiểu gì cũng không thể để đồ đệ của mình mặc quần áo cũ bái sư trước mặt nhiều người như vậy.

“Biểu tỷ, ngươi để ý chuyện trong bếp một chút nhé, ta ra ngoài mua cho hai nàng ấy một bộ quần áo mới.”

Bởi chuyện cải tạo hậu viện của Cửu Phúc đều rơi cả lên người Lê Tường, cho nên hiện giờ Lê Gia Tiểu Thực chỉ bán mấy món làm từ bột mì, Quan Thúy Nhi và hai người Đào Tử cũng biết làm mấy món xào để bán, có điều hiện giờ không bán được nhiều như trước nữa.

Cũng bởi vậy, hiện giờ Lê Tường rất dễ dàng giao lại công việc cho biểu tỷ và hai nàng ấy để đi làm chuyện của mình. Có mấy người ấy ở cửa hàng, nàng rất yên tâm.

Có điều nàng lại không biết kích cỡ của hai tỷ muội Đào tử, nhưng chắc nương thường xuyên làm quần áo sẽ biết một chút. Vì thế nàng dứt khoát xuống lầu kéo nương đi ra ngoài.

“Nương, hôm trước ngươi nói mua đi mua một ít vải về làm tã lót cho tiểu oa nhi. Vừa lúc ta có thời gian rảnh, ta và ngươi cùng đi nhé?”

“Mua vải ư?”

Quan thị vừa nghe nàng nói muốn tới phường vải, hai mắt bà đều sáng lên. Sau đó bà lập tức lên lầu thay xiêm y rồi cùng nữ nhi ra cửa.

“Tương Nhi ngươi nói xem, nương nên mua loại vải gì thì tốt hơn? Nếu mua vải bông có khó coi hay không?”

Lê Tường: “……”

“Nương ơi, làn da của tiểu oa nhi rất nhạy cảm, chỉ cần mặc đồ thoải mái là được rồi. Vải bông đâu có khó coi? Dùng vải bông làm đồ mặc bên trong cực kỳ tốt. Lại nói, ta đưa ngươi ra ngoài chủ yếu là mua xiêm y cho hai tỷ muội Đào Tử, chỉ nhân tiện mua vải làm quần áo cho tiểu chất tử, tiểu chất nữ thôi. Nương, ngươi qua giúp ta cẩn thận chọn đi.”

Quan thị dở khóc dở cười, hoá ra nàng gọi bà đi để thay thế thước đo nha.

“Mua trang phục quá đắt, tại sao không trực tiếp mua vải dệt về để nương làm? Chẳng phải càng tiện hơn sao?”

Nói xong, bà mới chợt nhớ ra.

“Ây cha, ngày mai đã bái sư rồi, muốn làm quần áo cũng không còn kịp nữa. Đi đi đi, mua trang phục thôi.”

Lúc này, bà ấy còn tỏ ra gấp hơn cả nữ nhi của mình.

Hai mẫu nữ đi qua một nhà phường vải nhà mình từng mua hàng ở đó trước. Tuy nơi này nhỏ một chút, nhưng giá cả rất hợp lý, chất lượng cũng tốt. Nhưng hai người vừa vào tới cửa đã nghe thấy một trận âm thanh quở mắng mềm mại dịu dàng.

“Ngươi nói xem, chúng ta đã giao tiền đi học, tại sao bọn họ lại đuổi ngươi chứ? Lý do ngu dốt cái gì? Ngươi đâu có ngu dốt? Được rồi, chờ thêm chút nữa khi tỷ phu ngươi trở lại, ta sẽ kêu hắn đi cùng ngươi qua bên đó đòi tiền. Đúng là ngang ngược, thu tiền của người ta nhưng không nghiêm túc dạy dỗ, đã vậy còn bụng dạ hẹp hòi đòi đuổi ngươi đi. Cái loại đầu bếp không ra gì như thế, ta không học nữa.”

Lê Tường theo bản năng nhìn về người phát ra âm thanh, nha, là người quen.

“Yến Túc?”

“Tam chưởng quầy!”

Yến Túc nhìn lên thấy Lê Tường, ngay lập tức vẻ ủ rũ cụp đuôi hồi nãy đã biến mất, hắn trực tiếp vô cùng nhiệt tình qua đây đón tiếp hai mẫu nữ nhà nàng.

“Tam chưởng quầy, ngươi muốn mua loại vải gì, ta giúp ngươi lấy.”

“Tam chưởng quầy?”

Vị nữ chưởng quầy vừa quở trách Yến Túc lúc trước, nghe hắn nói vậy, nàng ấy lập tức vươn tay túm hắn ném ra phía sau, còn trưng ra vẻ mặt khó coi nhìn hai mẫu nữ nhà Lê Tường.
 
Chương 351


“Tuổi còn trẻ đã được làm tam chưởng quầy, đáng tiếc ánh mắt không tốt lắm.”

“Tỷ! Ngươi hiểu lầm rồi, tam chưởng quầy không phải quản sự của Cẩm Thực Đường!”

Yến Túc sợ tỷ tỷ nhà mình nói gì đó khiến tam chưởng quầy không vui, vì vậy hắn vội vàng giải thích.

Sau khi biết Lê Tường chỉ là một chưởng quầy trên danh nghĩa của Cẩm Thực Đường, Yến Khoa tỷ của hắn lập tức thay đổi sắc mặt, nàng ấy lại trở về vẻ mặt dịu dàng lúc trước.

“Lê cô nương muốn xem loại vải gì cứ việc phân phó A Túc đi lấy!”

Lê Tường: “……”

Hai tỷ đệ nhà này thật là thú vị.

“Yến Túc, ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy? Hồi nãy ta vừa nghe mấy câu của tỷ tỷ ngươi, là sư phụ của Cẩm Thực Đường đuổi ngươi ra ngoài ư?”

“Ừm……”

Sau đó, Yến Túc chỉ nhìn nhìn Lê Tường mà không nói gì nữa, hắn không muốn cho nàng biết nguyên nhân mình bị đuổi đi.

Kỳ thật, từ sau khi hắn theo tam chưởng quầy đi Đông Hoa trở về, sắc mặt sư phụ đã trở nên cực kỳ khó coi.

Sau này, ngày nào sư phụ cũng yêu cầu hắn làm lại ba món đồ ăn ngày hôm ấy. Thế nhưng ngày đó hắn chỉ nhìn loáng thoáng, đâu thể làm ra nổi, còn nữa, hắn cũng không muốn làm ra cho người khác học trộm.

Kết quả… tự nhiên chính là bị sư phụ mắng ngu dốt rồi đuổi đi.

Nhưng sau khi bị đuổi đi hắn lại cảm thấy mình may mắn, đi theo một sư phụ như vậy thì có thể học được gì hay ho chứ?

Chẳng qua tỷ tỷ hắn không vui lắm, nên nàng ấy mới làm tam chưởng quầy nhìn thấy một màn chê cười của nhà bọn họ.

“Tam chưởng quầy, ta không sao đâu. Kỳ thật, không học sư phụ đó cũng tốt. Đến xem vải đi, không biết tam chưởng quầy muốn mua vải cho mình mặc hay là ai khác?”

“Vải cho oa nhi mặc, nương, ngươi qua chọn trước đi.”

Quan thị lên tiếng, sau đó bà đi theo Yến Túc qua một bên chọn vải. Còn Lê Tường tự mình đi tới vách tường, nhìn một đám quần áo may sẵn được treo bên đó, nhưng không biết nên chọn bộ nào.

“Lê cô nương muốn mua cho mình mặc sao?”

Yến Khoa vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện hồi nãy, nên nàng ấy rất nhiệt tình qua đây tiếp đón Lê Tường.

Lê Tường lại lắc đầu, nàng chỉ quay đầu lại hỏi nàng ấy trong tiệm này có những loại y phục dành cho những dịp vui hay không.

“Xiêm y mặc cho những dịp vui ư? Chẳng lẽ cô nương muốn mua áo cưới? Này……”

Ở thời đại này, phần lớn áo cưới đều do tân nương tự mình thêu. Kỳ thực cũng có hàng may sẵn, nhưng chỉ có những tiểu thư trong nhà phú quý mới có thể đặt làm sẵn rồi mang về tự mình thêu hai châm thôi

Yến Khoa vừa muốn nói bên trong cửa hàng không có, lại nghe được mẫu thân của Lê cô nương từ bên cạnh cười nói: “Nàng còn nhỏ mà, chúng ta không tới mua áo cưới đâu. Chỉ là ngày mai trong nhà có chút chuyện vui, cho nên muốn mua hai bộ xiêm y. Đúng rồi, kích cỡ của hai người bọn họ tương tự như chưởng quầy ngươi đó.”

“Ta đã hiểu rồi, hai vị chờ một lát, ta ra phía sau lấy một chút.”

Nàng ấy vừa đi, Yến Túc đã lập tức lại đây chúc mừng, còn thuận tiện hỏi chuyện vui nhà bọn họ là gì.

“Cũng không phải chuyện gì to tát lắm, ta chỉ chuẩn bị thu đồ đệ thôi.”

“Thu đồ đệ ư?!”

Yến Túc ngẩn ngơ, đột nhiên hắn trở nên ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Lê Tường và nương đều chuyển hướng chú ý sang mấy bộ y phục Yến Khoa vừa lấy ra, cho nên không chú ý lắm tới vẻ mặt của hắn, nhưng tỷ của hắn lại tương đối chú ý tới vẻ mặt như mất hồn của đệ đệ mình.

“Ngươi làm sao vậy? Hồi nãy còn vui vẻ lắm mà?”

“Tỷ……”

Yến Túc nhìn tỷ tỷ, lại nhìn Lê Tường, hắn thật sự không muốn bỏ lỡ một vị sư phụ tốt như vậy, rốt cuộc vẫn da mặt dày nói suy nghĩ của mình cho tỷ tỷ nghe.

Yến Khoa: “……”

Nàng ấy nhìn thế nào cũng thấy Lê cô nương này mới mười bốn, mười lăm tuổi, vậy mà đệ đệ của nàng ấy lại muốn bái nàng làm sư phụ.
 
Chương 352


Chẳng lẽ đệ đệ của nàng ấy đã uống lộn thuốc?

“Tỷ, Lê cô nương rất lợi hại! Cẩm Thực Đường nhờ công lao của nàng mới đoạt được tư cách gánh vác nấu cháo mồng 8 tháng chạp năm nay từ quan phủ đó. Cái sư phụ dạy ta hồi trước không lợi hại bằng Lê cô nương đâu.”

“Vậy sao……”

Vậy nàng ấy đã nhìn nhầm rồi?

Yến Khoa nhìn vẻ mặt khẩn cầu của đệ đệ, vẻ mặt này khát khao và tích cực hơn nhiều so với lúc bảo hắn đi theo học nghệ với vị sư phụ của Cẩm Thực Đường kia. Có lẽ vị Lê cô nương này thực sự có chỗ hơn người?

“Vậy để ta qua hỏi người ta một chút, nếu người ta không muốn thu ngươi làm đồ đệ, ta cũng không có cách nào.”

Nàng ấy cũng cực kỳ lo âu suy nghĩ cho đệ đệ nhà mình. Người xưa từng nói trưởng tỷ như nương, bây giờ phụ mẫu không còn nữa, nếu nàng ấy mặc kệ hắn thì ai quan tâm hắn đây?

Yến Khoa xoa xoa mặt, trưng ra một vẻ mặt vô cùng niềm nở đi tới trước mặt hai mẫu nữ Lê Tường đang mải chọn xiêm y.

“Lê cô nương cảm thấy mấy bộ xiêm y này như thế nào? Mấy hoạ tiết hình đám mây ở tà váy, cổ tay áo này cũng tượng trưng cho ý cát tường may mắn đó. Hơn nữa ta nghe nói cô nương làm việc trong phòng bếp, chắc hẳn đồ đệ của cô nương cũng vậy, vừa vặn loại y phục nửa cánh tay là thích hợp nhất cho lao động. Nếu cô nương ngại cổ tay áo vướng bận, chỉ cần lấy sợi dây thừng buộc lên là được

Lê Tường gật gật đầu, nàng cảm thấy rất vừa lòng với những bộ xiêm y này.

“Không biết một bộ này có giá bao nhiêu tiền?”

“Một bộ này ư…… Làm hoàn toàn bằng vải bông, vạt áo cũng độn thêm bông nữa, giá không hề rẻ. Lê cô nương, ta cho ngươi một cái giá chân tình, 400 đồng bối một bộ.”

Lê Tường sờ sờ độ dày của bông trong xiêm y, trong lòng âm thầm tính toán một chút, đúng là cái giá này rất hợp lý.

“Vậy ta lấy bốn bộ này, còn mấy tấm vải bông nương ta vừa chọn nữa, tổng cộng là bao nhiêu?”

“Ai! Không cần tính gộp đâu, ta và phụ thân ngươi có tiền mà, để chúng ta tự trả.”

Quan thị nói xong đã móc túi tiền ra, nhưng bà lại bị Lê Tường ấn về.

“Vừa phát tiền công đã dùng rồi ư? Nương, ngươi vẫn nên tích cóp đi, nữ nhi ngươi có tiền mà.”

Nàng chính là ‘tiểu phú bà’ với giá trị con người trên trăm ngân bối đó.

Lê Tường rất hào phóng móc túi tiền ra thanh toán tiền. Ngay lúc nàng đã mua xong thứ tốt, đang chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy chưởng quầy gọi nàng lại.

“Lê cô nương, có thể cho ta mạo muội hỏi một chút được không? Ngươi còn thu đồ đệ không?”

Thu đồ đệ?

Nàng quay đầu lại, khi thấy Yến Túc đang đứng trong một góc hướng ánh mắt đầy trông mong nhìn mình, nàng lập tức hiểu mọi chuyện. Hoá ra Yến Túc muốn bái nàng làm sư phụ ư?

“Lê cô nương, không nói gạt ngươi, đệ đệ này của ta rất khâm phục ngươi, cũng thực lòng muốn bái ngươi làm sư phụ. Vừa rồi nhũng lời ta nói lúc các ngươi vừa bước vào cửa không phải đầy đủ. A Túc, hắn không phải bị người ta đuổi vì ngu dốt đâu. Chỉ là sư phụ kia của hắn cứ một hai bắt hắn làm ra ba món đồ ăn trong đại hội thử đồ ăn hôm ấy, nhưng A Túc không làm theo ý sư phụ hắn, bởi vậy sư phụ hắn mới nói A Túc ngu dốt rồi đuổi hắn trở về.”

“Yến Túc? Quả thật là như vậy ư?”

“Đúng vậy, ngày đó sau khi ta trở về Cẩm Thực Đường, hắn đã muốn ta làm ra ba món đồ ngọt kia rồi. Ta chưa làm cho hắn ……”

Lê Tường trăm triệu lần không nghĩ tới chuyện của Yến Túc lại do một tay nàng tạo nên.

Nếu không phải bị nàng chọn đi đại hội thử đồ ăn, hắn cũng sẽ không bị sư phụ của hắn nhằm vào rồi xa lánh, cũng sẽ không bị đối phương đuổi về vô lý như vậy.

Hơn nữa, quan trọng là Yến Túc biết làm món bánh rán dầu kia.
 
Chương 353


Yến Túc đã nắm được những công đoạn cơ bản, chỉ cần luyện thêm vài lần, chưa chắc hắn sẽ không làm được. Kỳ thật, hắn chỉ cần nói những bước như vậy, sư phụ kia của hắn sẽ không gây khó dễ cho hắn.

Nhưng hắn không hề nói.

Đôi mắt Lê Tường nhìn Yến Túc một hồi lâu, cuối cùng nàng mới gật đầu nói: “Vậy cùng nhau bái đi.”

Vì thế, tiệc bái sư ngày mai lại thêm một người nữa.

Tuy Yến Túc lớn hơn tỷ muội Đào Tử, nhưng chuyện bái sư này lại chú ý đến thứ tự trước và sau.

Tính thời gian trước khi chưa bái sư, hai người Đào Tử đã theo Lê Tường học nấu ăn rồi, mà tới bây giờ Yến Túc mới đi theo Lê Tường.

Cho nên Đào Tử là đại đồ đệ còn Yến Túc là tiểu sư đệ.

Dưới sự dẫn dắt của Lê Tường, ba người bọn họ bái Tổ sư gia trước, sau đó mới là Lê Tường nhận bọn họ kính trà.

Hiển nhiên khi nhận trà của đồ đệ là phải cho bao lì xì. Bao lì xì của Lê Tường cũng không nhiều lắm, mỗi người được một trăm đồng bối, nhưng đây lại là món tiền tài đầu tiên mà hai tỷ muội Đào Tử nhận được từ khi sinh ra cho đến giờ.

Bây giờ đừng nói là làm đồ đệ, kể cả khi bảo các nàng làm nô tỳ cho Lê gia đến hết đời, trong lòng các nàng cũng nguyện ý.

Sau khi bái sư xong, mấy người này được nhập tịch, cơ hồ khiến cho tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ, chỉ duy nhất một mình Ngũ Thừa Phong tâm hồn treo ngược cành cây.

Tới hôm nay hắn mới biết được, hoá ra cửa hàng Lê gia này sắp dọn đến Cửu Phúc trà lâu. Tuy Cửu Phúc trà lâu cũng rất gần tiêu cục, nhưng hắn lại cảm thấy khoảng cách quá xa xôi.

Trước kia Tường nha đầu vẫn là một nữ đầu bếp trong cửa hàng tiểu thực, hắn còn có thể da mặt dày cảm thấy bản thân mình chỉ cần nỗ lực là có thể xứng đôi với nàng.

Hiện tại, ca ca nàng đã trở lại, còn mang về một tòa tửu lầu lớn như vậy. Chắc chắn cuộc sống về sau của nàng sẽ càng ngày càng tốt, mà bản thân hắn chỉ là một tiêu sư nho nhỏ, đành bỏ đi thôi.

Càng nghĩ, Ngũ Thừa Phong càng không có chút tâm tư nào để dùng bữa, hắn uống liên tiếp vài ly rượu.

Lúc này mấy hộ thương nhân ở cách vách bắt đầu cất lời khen Lê Tường, đương nhiên, bọn họ vừa khen vừa giới thiệu nhi tử hoặc thân thích của mình.

Suy cho cùng, bây giờ Lê Tường không còn là một tiểu trù nương xuất thân nông thôn nữa, phía sau nàng chính là một tòa Cửu Phúc trà lâu đó.

Nếu bây giờ ước hẹn được hôn sự, lại chờ thêm hai năm cho nàng kiếm tiền, đến lúc đó của hồi môn sẽ có bao nhiêu đây? Tóm lại năm hộ tới tham gia tiệc bái sư thì có tới bốn hộ động tâm tư.

“Lão Lê ơi, Tương nha đầu nhà ngươi thật sự có khả năng, vừa vặn nhi tử nhà ta đang thiếu một thê tử hiền thục như vậy! Năm nay hắn mới mười lăm cực kỳ phù hợp với Tương nha đầu nhà ngươi!”

“Mười lăm quá nhỏ rồi! Nhỏ tuổi không biết chăm sóc người khác đâu. Ta có một cháu ngoại trai năm nay mười bảy, chỉ cần định trước hôn ước, rồi chờ thêm một hai năm nữa… vừa lúc thành thân.”

“Ai nha các ngươi nói gì vậy? Tương nha đầu đã gặp mấy người đó đâu? Làm như vậy là nối tơ hồng bừa bãi đó. Như ta này, lão tam nhà ta thường đây tới ăn mì, đã gặp Tương nha đầu vài lần, nói không chừng Tương nha đầu còn có ấn tượng đó.”

Mấy người bọn họ, ngươi một câu ta một câu, tựa hồ như muốn giúp Lê Tường định ra việc hôn sự ngay trong buổi tối ngày hôm nay, khiến cho Lê Giang đen mặt một phen, đang muốn đứng lên vỗ cái bàn lại bị tiếng nói của nữ nhi mình đè lại.

“Lê Tường cảm tạ ý tốt của các vị thúc thúc. Chẳng qua Lê Tường đành phải phụ lòng ý tốt của các vị rồi, bởi vì ta đã sớm phát thề trước mặt Huyền Nữ nương nương, ta muốn kén rể.”

“Kén rể ư?!”
 
Chương 354


Mọi người vừa rồi còn tình cảm mãnh liệt, nghe một câu này lập tức tắt lửa. Thời buổi này ai sẽ cho nhi tử của mình đi ở rể chứ? Đó là muốn cả đời bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ đó.

Lại nói qua nhà người ta ở rể, như vậy nhi tử của bọn họ cũng chuyển sang họ nhà gái, sinh hài tử cũng phải theo họ nhà gái.

Cả đời đều do họ nhà gái phụ trách, không thể phụng dưỡng phụ mẫu được. Nếu bọn họ dám trở về giới thiệu việc hôn nhân như vậy, chỉ sợ sẽ bị người nhà mắng cho một trận té tát mất.

“Tương nha đầu, ngươi đang đùa chúng ta ư?”

“Đâu có! Ta nói sự thật mà. Lúc trước nhà ta còn chưa tìm được đại ca ta trở về, thân thể mẫu thân lại không tốt, ta đã chuẩn bị cả đời không gả ra ngoài rồi. Thế nhưng quan phủ chúng ta lại ra luật lệ nếu cô nương đạt tới hai mươi mà chưa có hôn phối, vậy nhất định phải do quan phủ chọn người, cho nên ta chỉ có thể lựa chọn kén rể. Cho dù hiện giờ đã tìm được đại ca ta trở về, nhưng ta đã phát thề trước mặt Huyền Nữ nương nương rồi, không thể đổi ý được.”

Lúc Lê Tường nói lời này, vẻ mặt nàng cực kỳ nghiêm túc, không có một chút ý tứ muốn đùa giỡn nào.

Lê Giang bị nữ nhi túm vài cái, vì vậy chỉ có thể căng da đầu phối hợp với nữ nhi: “Tương Nhi nói đúng đấy, chúng ta chỉ kén rể, không gả nữ.”

Cả người Liễu Trạch đều sửng sốt, phụ thân hắn có biết mình đang nói gì không? Tại sao chuyện này lại cho tiểu muội tự mình quyết định?

“Mau gắn lại tròng mắt vừa rớt ra ngoài đi, kén rể thì làm sao chứ? Năm đó ta cũng từng nghĩ như vậy nha, tiểu muội thật hợp khẩu vị của ta.”

Kim Vân Châu nhéo tướng công nhà mình một cái, lúc này Liễu Trạch mới thoáng hoàn hồn trở lại.

Quên đi, đây không phải lúc để nói chuyện, chờ muộn thêm chút nữa, tiệc tan rồi, hắn lại đi hỏi phụ mẫu cũng được.

Trong bữa cơm này, dường như chỉ có mấy người trong tiêu cục là ăn hăng say nhất. Ngũ Thừa Phong cũng đảo ngược lại suy nghĩ suy sụp hồi nãy, trở nên cực kỳ có tinh thần. Xem ra chuyện Lê gia kén rể là sự thật, vậy hắn đã có hi vọng rồi!

Đầu tiên là hắn hiểu rõ căn nguyên chuyện này, bây giờ hắn còn chặt đứt quan hệ với Ngũ gia kia rồi, là một người tự do, còn điểm mấu chốt là bản thân hắn thích Tương nha đầu!

Hắn dám cam đoan, nếu lúc này hắn tự tiến cử chính mình, có một nửa khả năng mấy người Đại Giang thúc sẽ đồng ý.

Có điều hắn không thích mạo hiểm trong chuyện này, mấu chốt vẫn là Tương nha đầu có ý nguyện hay không.

Nếu hôm nay nàng đã công khai nói ra chuyện này, hiển nhiên trong khoảng thời gian ngắn, nàng sẽ không tính tới chuyện thành thân, chỉ một lòng một dạ muốn làm nên sự nghiệp ở Cửu Phúc trà lâu.

Hiểu được chuyện này, vậy bản thân hắn cũng nên cố gắng mới được, bằng không đến lúc đó ‘của hồi môn’ lại chẳng được bao nhiêu.

Ngũ Thừa Phong nghĩ một hồi, lại vui tới mức không nhịn được mà bật cười.

Tiêu đầu Sài ngồi một bên nhìn thấu hết thảy, lại liếc qua tên đồ đệ không chịu cố gắng của mình, hắn chỉ có thể lắc đầu, tiếp tục cúi mặt xuống ăn miếng móng giò to tướng của mình.

Ây cha, tay nghề của nha đầu Lê Tường này thật tuyệt, nàng hầm miếng móng giò này khéo tới mức lớp da bên ngoài chỉ cần vào miệng là tan ngay ra, nước sốt thơm nồng, béo mà không ngán, đáng tiếc một bàn người đều gắp món này, khiến hắn chỉ ăn được một nửa.

Có điều!

Nếu chuyện của đồ đệ và nha đầu này thành, vậy hắn cũng chính là sư phụ của Tường nha đầu… Đến lúc đó, chẳng phải hắn sẽ dễ dàng ăn món móng giò này sao, hắc hắc ~

Sau nửa canh giờ, người tới ăn tiệc cũng lục tục ra về rồi. Tiêu đầu Sài cũng mang móng giò trên tay rời khỏi cửa hàng, tìm một nơi vắng vẻ, thích hợp để nằm vùng.

Trong phòng bếp chỉ còn ba đồ đệ, Lê Tường căn bản không kịp làm gì đã trực tiếp bị đại ca ‘tóm’ tới cửa hàng.
 
Chương 355


“Phụ mẫu, nương, chuyện tiểu muội kén rể là sao vậy? Tại sao hai người có thể cho nàng kén rể chứ?”

“Hôm nay khi nghe nàng nói, ta cũng mới biết nàng có suy nghĩ này. Ở tình huống lúc ấy, chẳng lẽ ta đứng lên phủ nhận để đánh mặt muội muội ngươi sao?”

Lê Giang than một tiếng, bây giờ lời đã nói ra rồi, muốn sửa cũng khó. Lại nói, mấu chốt là nữ nhi của hắn rất nghiêm túc với chuyện này!

Liễu Trạch lập tức nóng nảy.

“Nhưng kén rể làm sao có thể tuyển được người tốt, một đám đều tới vì tiền, đâu có đối xử thật tình với ngươi? Tiểu muội, việc này không thể nói theo cảm tính được.”

Lê Tường cũng hiểu ý tứ của đại ca, không phải hắn kỳ thị gì chuyện nữ tử kén rể, hắn chỉ đang lo lắng cho nàng không tìm được phu quân như ý thôi.

Nàng nhận ý tốt của hắn, nhưng bảo nàng gả cho người, rồi sau này phải quanh quẩn trong hậu trạch… cuộc sống như vậy, nàng tuyệt đối không muốn.

“Đại ca, ta đã thận trọng suy xét việc này rất lâu rồi. Ngươi nghĩ xem, với tính tình của ta, sau khi gả đi, ta sẽ chịu thành thành thật thật ở nhà giúp trượng phu dạy hài tử sao?”

Liễu Trạch: “……”

Không giống.

“Ta thích nấu ăn, thích tự do tự tại, muốn ở cả đời bên cạnh phụ mẫu. Nếu không phải phủ nha ban ra cái luật lệ kia, thậm chí ta còn muốn cả đời không thành thân cơ. Lại nói về chuyện kén rể, hiện giờ ta mới mười bốn, còn tận 6 năm thời gian, chẳng lẽ ta còn không tìm được một người hợp tâm ý sao?”

Lê Tường ngồi dịch qua một bên, kéo tay tẩu tử. Kim Vân Châu nhẹ nhàng khụ một tiếng, nói đỡ cho nàng một tiếng.

“Tiểu muội nói rất có đạo lý. Nếu nhà bình thường cưới tức phụ về, đâu có ai sẽ cho nàng ra bên ngoài kinh doanh cái gì mà trà lâu như hiện giờ? A Trạch, ngươi còn nhớ thứ tỷ của ta không? Hiện giờ quanh năm suốt tháng đều ở trong nhà, nhà mẹ đẻ cũng không qua được mấy lần, phải tới ngày phụ mẫu sinh nhật mới ngẫu nhiên nhìn thấy nàng ấy một lần. Ngươi nỡ để tiểu muội chịu một cuộc sống như vậy ư? Lại nói, có phụ mẫu, có chúng ta, ngươi còn sợ tiểu muội không tìm được một nam nhân tốt ư?”

Nhi tức nói một phen lại chạm tới tâm khảm của phu thê Lê Giang. Bọn họ là người hiểu rõ tính tình nữ nhi nhà mình nhất, đúng là nếu gả nàng cho người khác, sẽ làm nàng uỷ khuất. Còn không bằng cứ để nàng ở ngay trước mắt mình, nếu có chuyện gì, nữ nhi của bọn họ cũng không bị người ta bắt nạt.

“Ngươi xem Vân Châu nói cũng có đạo lý. Thôi tạm thời không nói tới chuyện này nữa. Cứ nói với người bên ngoài là chúng ta kén rể, chờ tới khi tiểu muội ngươi đầy mười bảy lại nói sau.”

Trong lòng Lê Tường vui vẻ, phụ thân quá hiểu nàng!

Mười bảy bắt đầu kén rể, vậy chờ tới thời điểm thành thân đại khái nàng đã mười tám, mười chín tuổi, tốt xấu gì cũng thành niên rồi.

Phụ mẫu, thê tử, tiểu muội tất cả người nhà đều ở cùng một trận doanh, dù Liễu Trạch không vui cũng chỉ có thể phục tùng. Nhưng nói thì nói vậy, chứ trong lòng hắn đã bắt đầu cân nhắc xem chung quanh mình có người nào phẩm chất ưu tú lại thích hợp ở rể không, nếu có nhất định phải chọn lựa xem sao.

Có điều, cũng chưa vội lo lắng chuyện đó, rốt cuộc Lê Tường mới mười bốn tuổi, thời gian còn rất dài đó.

Ngày thứ hai sau khi bái sư xong, từ sáng sớm Lê Tường đã tới Cửu Phúc trà lâu. Không, hiện giờ nơi này không còn tên là Cửu Phúc trà lâu nữa, bảng hiệu đã được gỡ xuống hết rồi. Bảng hiệu mới tên là Lê Ký tửu lâu đang được nhanh chóng hoàn thành, chờ thêm ba, bốn ngày nữa là có rồi.

Lê Tường đi vào từ cửa sau, xem xét tiến độ hoàn thành hậu viện. Mấy cái đài chưng điểm tâm trong phòng bếp đã được huỷ gần xong, ống khói cũng bị dỡ xuống.

Gian nhà được dùng là phòng tắm và nhà xí do tự tay nàng thiết kế đang được dùng bùn phôi làm ngăn cách, tiến triển khá thuận lợi.
 
Chương 356


Những công nhân này đều do đại ca tìm tới, động tác nhanh nhẹn còn không lén lút lười biếng. Bọn họ chỉ nhìn bản thiết kế của Lê Tường vài lần đã hiểu rõ, thật sự khiến nàng yên tâm.

Chỉ là bọn họ chỉ đảm nhiệm trang trí phần cứng*, còn những vật tư khác phải do Lê Tường cân nhắc chọn lựa.

*Trang trí cố định được gắn vào bề mặt hoặc nội thất của công trình.

Hiện tại bên người đại ca nàng đã không còn người để sử dụng, ngược lại bên tẩu tử thì có, thế nhưng Lê Tường lại ngượng ngùng đi mượn mấy nàng Kim Hoa, Kim Thư ấy.

Làm gì có chuyện mượn người của tẩu tử đi làm việc cho mình chứ? Cho nên nàng đành phải kéo mấy người Khương Mẫn cùng làm việc.

Lê Tường đã đặt một phiến đá xanh trong thành, hôm nay vừa lúc được người đưa đến. Đây là đồ trang trí nàng tính toán đặt trong sân.

Trước kia trong sân chỉ đặt chút đá vụn nhỏ, hàng năm gió thổi mưa xối bùn đất đi, đã khiến chúng trở nên gồ ghề lồi lõm rồi, khi trời tối chẳng ai dám dẫm lên nữa.

Lúc này, mấy người Khương Mẫn đang rửa sạch những viên đá vụn trong sân, mấy tiểu nhị cứ ríu rít nói chuyện không ngừng.

Một chốc, bọn họ lại đào được một con rết, một chốc lại rớt trúng một con sâu, khiến mấy người đó sợ tới mức nhảy loạn khắp nơi.

Một màn này cũng nhắc nhở Lê Tường, nàng phải tới dược phòng chuẩn bị chút thuốc phòng sâu bọ, côn trùng.

Á, phía nam có con gián!!

Hiện giờ đã là cuối tháng 11, trời rất lạnh, cho nên trong phòng bếp và trong nhà vẫn chưa thấy con gián xuất hiện, bởi vậy nàng đã quên mất loại côn trùng phá hoại này rồi.

Con gián và con chuột chính là hai loại động vật khiến những người làm việc trong phòng bếp ghét nhất.

Ngay cả vách tường kiên cố ở thời hiện đại, bọn chúng còn chui vào được, huống chi là vách tường bằng gỗ trát bùn đất ở cổ đại này. Chắc hẳn khi trời ấm áp hơn một chút, lũ chuột gián này sẽ thường xuyên xuất hiện.

Nhưng ở thời đại này vẫn chưa có thuốc diệt gián và keo dính chuột như ở thời hiện đại, Lê Tường nghĩ tới chuyện này lại có chút đau đầu.

Không biết ở cổ đại này có biện pháp gì hiệu quả để đuổi gián hay không. Ở thời hiện đại, nàng đều coi hộp bẫy gián như bảo bối của mình, chỉ cần bỏ hai cái vào bếp, lũ gián sẽ tự động chui vào bên trong.

Kỳ thật, chế tạo cái hộp kia cũng không khó, cùng một phương thức như lồ ng cua, chỉ cho chúng nó vào, mà không cho chúng nó chui ra.

Vừa lúc, buổi chiều nàng muốn đi đặt gia cụ trong phòng, đến lúc đó thử mô tả thiết kế của hộp bẫy gián này cho sư phụ thợ mộc xem sao, xem người ta có thể chế tạo được không.

Lê Tường rất để tâm tới chuyện xây dựng tửu lâu này, rốt cuộc bản thân nàng sẽ phải phấn đấu ở nơi này vài năm, mới tính tới bước tiếp theo.

“Lê cô nương, sư phụ Khương đang chuẩn bị nấu cơm rồi, ngài có ăn cơm ở đây không?”

Lê Tường đang đo kích thước trên lầu 3, nghe được tiếng la dưới lầu thì ngẩn người một cái. Nàng đưa mắt nhìn sắc trời bên ngoài, mới phát hiện bây giờ đã gần buổi trưa rồi, tiếp theo nàng vội vàng trả lời có ăn với người bên dưới.

Nàng khá tò mò, gần đây mấy bữa cơm hàng ngày đều giao vào tay Khương Mẫn, không biết ngày thường hắn làm thức ăn gì. Dường như từ khi nàng quen biết hắn tới giờ, chỉ thấy hắn làm bánh bao thôi.

Lê Tường cất cuốn thẻ tre ghi chép của mình, rồi xuống lầu trực tiếp bước vào phòng bếp. Ngay lúc nàng bước vào cửa, đã nhìn thấy tiểu đồ đệ của Khương Mẫn đang vo gạo, rất nhiều gạo, hiển nhiên là bọn họ đang muốn làm cơm khô.

“Khương đại ca, đang chuẩn bị làm món gì vậy?”

“Lê cô nương, sư phụ ta biết ngài muốn ăn cơm ở đây, nên chuẩn bị làm món sở trường của hắn đó.”

Tiểu đồ đệ của Khương Mẫn rất vui vẻ nói. Từ khi theo sư phụ tới giờ, hắn chỉ được ăn món sở trường của sư phụ mỗi một lần, hôm nay có lộc ăn rồi.
 
Chương 357


“Sở trường ư? Ta còn chưa biết đâu, Khương đại ca, ngươi sở trường làm món gì đó?”

Khương Mẫn có chút ngượng ngùng, hắn đưa mấy thứ trên tay mình cho Lê Tường nhìn.

“Chính là cái này, dùng khoai sọ. Từ khi ta còn nhỏ đã được ăn một lần, là một lão bà bà làm cho ta ăn. Sau này khi lớn lên, ta vẫn luôn nhớ mãi không quên. Mấy năm nay ta cân nhắc mãi, cuối cùng cũng làm ra được.”

Hắn gọt sạch sẽ vỏ khoai sọ trong tay, lại lấy cái rổ trong tay tiểu đồ đệ, sau đó bỏ tất cả khoai sọ vào nồi hấp lên.

Muốn làm khoai sọ nghiền ư?

Lê Tường rất ít ăn khoai sọ, có điều hương vị khoai sọ không tồi, làm đồ ngọt, làm điểm tâm, hoặc dùng để nấu ăn đều được, nó là một loại nguyên liệu vạn năng.

Khương Mẫn không chút đề phòng Lê Tường. Ngay trước mặt nàng, hắn lập tức lấy chút hạt hạnh nhân và hương phỉ() từ trong ngăn tủ phòng bếp ra. May mắn lúc trước trong phòng bếp đa phần làm các loại điểm tâm, cho nên có đầy đủ những loại hạt này.

Hắn bỏ đám hạt hạnh nhân và hương phỉ này vào nồi, đơn giản rang qua một chút, sau đó đổ ra ngoài, nghiền mịn, lại bỏ thêm bột mì và một chút nước vào bên trong, khuấy cho đặc lại, cuối cùng còn bỏ thêm chút tương mè.

(

)Tên tiếng anh là Torreya grandis, một loại cây hạt trần, họ thông.

Kỳ thật ngay từ đầu khi hắn lấy hạt hạnh nhân và hương phỉ ra Lê Tường đã đoán được hắn muốn làm cái gì rồi.

Khương Mẫn đang muốn làm một loại điểm tâm tên là Tô Hoàng Độc(). Đầu tiên cần hấp khoai sọ chín chừng bảy, tám phần mới thái nhỏ thành từng lát, tiếp theo nhúng vào trong bột nhão làm từ quả hạch nghiền mịn, sau đó bỏ vào dầu chiên.

(

)Một món ăn có trong Sơn Gia Thanh Cúng của Lâm Hồng (山家清供 - 林洪)

Ở thời xưa, món này là một loại điểm tâm cực kỳ ngon miệng.

Khương Mẫn có thể tìm được công thức làm món này từ trong ký ức hồi nhỏ, thực sự quá lợi hại, cũng có nghĩa rằng hắn rất có thiên phú trong ngành ẩm thực.

Lê Tường trực tiếp đứng bên cạnh, nhìn hắn thái lát khoai sọ, bỏ từng lát vào bột nhão, lại cho chúng vào chảo dầu chiên lên. Từ những khâu đầu tiên, hắn đã tận tình hướng dẫn cho tiểu đồ đệ A Bố của mình rồi, có thể thấy hắn khá chú tâm vào chuyện dạy đồ đệ.

Chẳng qua trí nhớ của A Bố không được tốt lắm, cùng một vấn đề mà hắn cứ lặp đi lặp lại, hỏi rất nhiều lần mới nhớ kỹ được.

Có điều kỳ lạ là A Bố này chỉ không giỏi nhớ từng công đoạn nấu ăn thôi, ngược lại, hắn tỏ ra rất thành thạo phân biệt con người.

Kể cả khi hắn không giao tiếp một lần nào với những người thợ thủ công đó, hắn cũng có thể chỉ rõ tên từng người một.

Rõ ràng chính là chọn sai nghề nha.

Lê Tường vừa quan sát A Bố, vừa nhìn số liệu trên cuốn thẻ tre của mình, đột nhiên trước mắt nàng xuất hiện một cái chén đựng hai miếng Tô Hoàng Độc.

“Lê cô nương, nếm thử xem?”

“Tay nghề của Khương đại ca không tồi nha!”

Miếng khoai được chiên rất hoàn hảo, viền không hề cháy khét, lớp vỏ bên ngoài màu vàng hoàng kim, mùi hương quả hạch nồng nàn. Nàng nhận lấy đôi đũa kẹp một miếng lên cắn thử.

Kinh ngạc thật!

Còn ngon hơn món Tô Hoàng Độc nàng được ăn ở thời hiện đại!

Vốn dĩ khoai sọ đã được hấp gần chín, lại còn phải chiên trong dầu, cho nên phần nhân khoai sọ bên trong đã trở nên vô cùng mềm mại, kết hợp với lớp vỏ bên ngoài giòn rụm, cắn một miếng còn cảm nhận được hương vị của hạnh nhân và hương phỉ, mấy loại hương vị hoà quện vào nhau, thật sự là tuyệt không bút nào tả xiết.

“Ăn ngon, ăn ngon!”

Lê Tường ăn hết hai miếng, những miếng được chiên trong nồi cũng được gắp ra ngoài, mỗi thợ thủ công làm việc trong tửu lầu đều được chia hai miếng, còn dư lại một đ ĩa Khương Mẫn không cho ai nữa.

“Lê cô nương, ngươi mang về đ ĩa này về cho người trong nhà ăn đi, thứ này rất tốn dầu, ta không thể làm thường xuyên được.”

“Cảm ơn Khương đại ca!”
 
Chương 358


Nàng rất vui nếu được chia sẻ món ngon như vậy với người nhà mình.

Lê Tường cho những miếng Tô Hoàng Độc trên đ ĩa vào hộp đồ ăn, sau đó nàng và Khương Mẫn xào thêm ba món đồ ăn, lại hầm một bát canh củ sen hầm xương ống đơn giản nữa. Cuối cùng ăn cơm xong nàng mới mang hộp đồ ăn về nhà.

Về đến nhà cũng không ở lại lâu, nàng chỉ vừa ngồi một thoáng đã chạy qua nơi đặt làm gia cụ đã hỏi thăm được từ chỗ đại ca.

Ngay ngoài cửa khi nhìn thấy bảng hiệu Chu Thị Mộc Tài Hành, nàng đã có cảm giác nơi này là sản nghiệp của một gia tộc nào đó bởi vì khoảng sân bên ngoài rất rộng.

Kết quả vừa vào cửa hàng, trái tim háo hức của nàng đã lạnh đi một nửa. Vừa đi vào, nàng đã nhìn thấy trong sân bày đủ loại gỗ, chẳng những lộn xộn lung tung, còn có những khúc bị mốc, thậm chí còn mấy khúc đã mọc nấm rồi? Chẳng biết kể ra có ai chịu tin hay không.

Đây là gỗ nguyên liệu đó?

Nàng tiếp tục đi vào bên trong, trong này sạch sẽ hơn bên ngoài một ít, trên mặt đất còn bày không ít bàn ghế, ngăn tủ bán thành phẩm. Nhìn qua tay nghề cũng không tệ lắm, có điều nàng không nhận ra những loại bàn ghế này được làm từ loại gỗ gì

“Nha! Có khách nhân tới, đại ca mau ra đây, có khách nhân tới!”

Thanh âm kích động của tiểu cô nương kia làm Lê Tường hoài nghi có phải nơi làm đồ gia cụ này đã lâu lắm rồi không có khách qua đường tới.

“Tỷ tỷ, ngươi tới đây là muốn mua gỗ nguyên liệu, hay là đặt làm bàn ghế nha? Nghề mộc của đại ca ta rất lợi hại đó.”

Tiểu cô nương mới bảy tám tuổi này rất nhiệt tình lại ăn nói cực kỳ ngọt ngào, nàng ấy vừa kéo Lê Tường ngồi xuống, đã lập tức nói luôn mồm.

“Tiểu muội, ngươi ầm ĩ cái gì đó?”

Lúc này, mới có một nam nhân bước từ bên trong ra, vẻ mặt hắn vẫn còn buồn ngủ, dường như chẳng có chút tâm tình nào muốn tiếp đón khách nhân.

Nhìn một màn này, Lê Tường lập tức nảy ra ý rút lui trong đầu. Theo lý mà nói, đại ca nàng đã hỏi thăm, chắc chắn sẽ tìm được một nơi chất lượng mà giá cả phải chăng, nhưng, nàng chẳng cảm thấy khung cảnh trước mắt này đẹp ở điểm nào hết.

Nghĩ tới đây, nàng trực tiếp đứng lên chuẩn bị tạm biệt bọn họ. Tiểu cô nương nhìn thấy nàng đang muốn đi, lập tức nóng nảy, nàng ấy kéo tay Lê Tường, nhỏ giọng cầu xin nàng nhìn lại.

“Tỷ tỷ, nghề mộc đại ca ta thật sự rất lợi hại, ngươi xem những bàn ghế hắn làm này.”

Lê Tường không tiện ném tay nha đầu ấy ra. Lại nghe xong lời nàng ấy nói, cuối cùng nàng cũng chọn đi theo nàng ấy cùng nhìn những bàn ghế ngăn tủ trong phòng.

Những thứ nàng ấy muốn giới thiệu lại không phải bán thành phẩm, chúng đều là thành phẩm, nhưng không biết vì sao, chúng đều bị ném ở đây, phủ đầy bụi mà không bán được.

Chẳng lẽ vì người nơi này chào giá quá cao ư?

Nàng thuận tay mở một cái ngăn tủ ra, sau đó lập tức sửng sốt.

Ở thời đại này, đa phần tủ quần áo trong nhà mọi người đều làm theo hình chín cái ô vuông, hoặc là hai mặt có sáu cái ô vuông, ba tầng trên ba tầng dưới, phía dưới được xếp thành hai cái ngăn kéo. Nhưng ngăn tủ đồ của Chu thị này, lại chia khu vực như người hiện đại thường làm, chứ không phải tất cả đều chồng lên nhau.

Trong mắt Lê Tường, cách chia ngăn tủ này cực kỳ sáng tạo.

Nhưng nàng càng xem lại càng cảm thấy kinh ngạc. Chu Thị Mộc Tài Hành này còn biết làm tủ chén với cánh cửa đẩy!

Đây là thứ nàng vẫn luôn muốn làm!

Phòng bếp của cửa hàng rất nhỏ hẹp, mỗi lần lấy chén phải mở chốt, mở cửa rất phức tạp, thường hay đụng phạm vào những chỗ không liên quan, khiến người ta rất bực bội.

Nếu có loại tủ chén cửa trượt này, lúc buôn bán hàng ngày vẫn có thể mở ra được, chờ tới khi muốn đóng tủ chén lại, chỉ cần đẩy cửa trượt qua một cái là xong rồi
 
Chương 359


Lê Tường đưa tay thử nghiệm một chút, hai tấm ván gỗ đó cơ hồ là dán sát vào nhau, nhưng đẩy kéo lại không tốn một chút sức lực nào, trơn như bôi mỡ.

Người làm mấy thứ này thật sự có tài……

“Tỷ tỷ, ngươi có thích món nào ở đây không? Giá rất rẻ đó.”

“A? Rẻ là bao nhiêu?”

Lê Tường nhìn khuôn mặt nhỏ tròn tròn mũm mĩm của nàng ấy, thật sự không nhịn được đưa tay ra vuốt vuốt một cái, ây cha, thật thoải mái nha.

Tiểu cô nương lại chẳng sợ hãi gì nàng, còn chủ động kéo tay nàng nói chuyện.

“Tỷ tỷ, cái tủ chén này chỉ cần 300 đồng bối, còn chuyển hàng tới nha.”

“Chuyển hàng ư? Đại ca ngươi làm sao?”

Là cái loại người mặt trời lên cao bằng cái sào rồi mà mắt còn chưa mở nổi kia ư?

Lê Tường bĩu môi, bày ra bộ dáng không tin. Đại khái là tiểu cô nương kia cũng nghĩ đến khuôn mặt ngái ngủ vừa rồi của đại ca mình, bởi vậy nàng ấy xấu hổ cười cười.

“Chỉ cần có thể kiếm được tiền là đại ca ta lên tinh thần ngay. Tỷ tỷ, ngươi có muốn đi xem cái bàn đại ca ta làm không?”

“Được, đưa ta qua xem đi.”

Vừa xem ngăn tủ và tủ chén, Lê Tường đã cảm thấy bất ngờ như vậy, không biết cái bàn sẽ cho nàng điều ngạc nhiên gì nữa đây?

Tiểu cô nương mang theo Lê Tường đi qua nơi đặt cái bàn. Ở nơi này có chừng bảy tám cái bàn, có bàn vuông, cũng có bàn tròn, mà thứ làm nàng ngạc nhiên nhất lại là một cái bàn vuông trong đó.

Nhìn qua rất vuông vức, thế nhưng chỉ cần gỡ những tấm ván gỗ ở bốn phía ra, lại nâng lên trên là nó trở thành một cái bàn hình tròn lớn.

Nếu mua một cái bàn như vậy đặt ở tửu lầu… ý kiến này rất hay!

Có ít khách, sẽ dùng bàn hình vuông, có nhiều khách sẽ nâng tấm ván gỗ lên làm thành bàn hình tròn.

“Một cái bàn tốt như vậy, tại sao lại để nó phủ bụi ở nơi này?”

“Tỷ tỷ, ngươi cảm thấy nó tốt ư!”

Dường như đây là lần đầu tiểu cô nương nghe được có người nói như vậy, nàng ấy tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.

“Vậy mà chẳng có ai muốn mua cái bàn của đại ca ta hết. Bọn họ còn nói làm một cái bàn tròn vì nó có ý nghĩa đoàn viên, thế nhưng hắn lại đều chia năm xẻ bảy nó ra, thành một cái bàn không may mắn.”

Nghe tiểu cô nương hồn nhiên nói, Lê Tường lập tức cười.

“Tại sao lại thành thật như vậy? Nói hết cho ta nghe rồi, chẳng lẽ ngươi không sợ ta không mua nữa sao?”

Nàng đã thấy rất nhiều cái bàn nhiều công dụng ở thời hiện đại rồi, cho nên không có chút kiêng kị nào.

Chẳng qua tiểu nha đầu nói cũng có đạo lý, với những người ưa thích ngụ ý, hay lưu tâm tới những chuyện nhỏ nhặt, đúng là bọn họ sẽ nghĩ cái bàn này không may mắn.

“Tỷ tỷ, ngươi muốn mua ư…”

Tiểu cô nương lập tức nói nhỏ lại.

“Dĩ nhiên là muốn mua rồi, cứ đưa ta đi gặp đại ca ngươi trước đi.”

Người có thể làm ra những loại bàn ghế ngăn tủ mới lạ như thế, chắc chắn có thể làm ra hộp bẫy gián cho nàng. Hơn nữa, nàng cũng muốn bàn chuyện đặt gia cụ với hắn!

“Đại ca! Vị tỷ tỷ này muốn mua gia cụ nhà ta!”

Tiểu cô nương nói câu này cực kỳ lớn, cũng cực kỳ hãnh diện, khiến cho Chu Tiến Bảo vừa rồi còn buồn ngủ đã lập tức tỉnh táo lại.

“Ai muốn mua? Thật sự muốn mua ư?”

Lê Tường gật gật đầu, nàng ngồi xuống đối diện hắn tự giới thiệu một phen.

“Sư phụ Chu, không biết ngươi có nhận tới tận nơi làm gia cụ hay không?”

“Tới tận nơi làm gia cụ ư?” Chu Tiến Bảo có chút nghi hoặc vì sao cần hắn phải qua bên đó làm chứ.

“Ta làm ở đây rồi chuyển qua đó cũng được mà?”

“Bởi vì số lượng khá nhiều, nếu ngươi làm ở bên này, chuyển đi chuyển lại rất bất tiện. Hơn nữa có vài gia cụ cần phải gắn vào tường. Ta nghĩ, tốt nhất là ngươi nên tới tận nơi làm.”

Chu Tiến Bảo không nghe rõ những từ khác, hắn chỉ nghe được một câu ban đầu, đó là số lượng khá nhiều thôi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom