Cập nhật mới

Dịch Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra

Chương 100


Dối trá.

Đây là phản ứng đầu tiên của Doãn Thường Lăng, nhưng vẻ mặt Bách Vụ Thanh thì chẳng cho cậu chút giả tạo nào.

Bách Vụ Thanh chìa tay kéo cậu dậy, tưởng người này vẫn đang chìm đắm trong cú sốc thất bại, “Đi thôi, ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn, ai cũng có sở trường và sở đoản của mình, không cần phải ép buộc mình giữ hoàn hảo.”

“Thế cậu thì sao?” Doãn Thường Lăng nhìn thẳng vào hắn.

“…” Bách Vụ Thanh sững sờ, ánh mắt hắn rất phức tạp, các cảm xúc hòa lẫn vào nhau, vụt lóe, giọng chứa sự bất lực, “Mình cũng không hoàn hảo, mình cũng có sở đoản của mình.”

Nghe đến đây, Doãn Thường Lăng nổi hứng, sấn tới hỏi: “Cậu có sở đoản gì? Kể đi.” Để tôi ghi nhớ, rảnh rỗi mang ra cười.

Bách Vụ Thanh đẩy Doãn Thường Lăng ra xa một chút, hắn rảo bước đi về phía phòng thay đồ nam, “Mình đi dọn đồ, cậu chờ mình, đừng đi.”

Bước chân đó toát lên chút hoảng loạn, Doãn Thường Lăng tẻ nhạt dẩu môi, “Không kể thì thôi, ai thèm.”

Bách Vụ Thanh tự nhốt mình vào phòng tắm, dội nước mới kìm nén được hơi nóng trên người, hắn nhớ lại cặp mắt và bờ môi mím chặt của Doãn Thường Lăng lúc nãy, lại bật vòi hoa sen.
 
Chương 101


Lúc Bách Vụ Thanh dọn dẹp xong đi ra ngoài, chẳng thấy bóng Doãn Thường Lăng đâu, nụ cười nơi khóe môi hắn vụt tắt trong nháy mắt, ánh mắt cũng tối sầm, trong lòng trống rỗng, không kìm được nở nụ cười tự chế giễu.

Đúng là đắc ý quá mức rồi, thế mà lại ảo tưởng bảo cậu ấy đợi mình…

Đang buồn bực, cổ tay hắn bị siết, chẳng biết Doãn Thường Lăng chòi từ đâu ra, tỏ vẻ căng thẳng, “Này! Mau ngồi xuống! Sao cậu tắm chậm thế? Lãnh đạo đến đuổi mọi người đi rồi! May mà tôi nhanh trí trốn đi, nếu không một mình cậu ở trong trường trống không, sẽ bị xử phạt đấy!”

Bách Vụ Thanh ngơ ngẩn nhìn gáy Doãn Thường Lăng, nhiệt độ truyền tới từ cổ tay không lúc nào không nhắc nhở hắn rằng đây không phải mơ.

Mắt hắn tràn ngập tình cảm sâu đậm, gần như không kiểm soát nổi, nổ tung ra ngoài.

Nhưng bây giờ vẫn chưa được.

Bách Vụ Thanh trở tay nắm ngược cổ tay Doãn Thường Lăng, nói khẽ: “Mình biết có chỗ trốn được giáo viên, cậu đi theo mình.”

Doãn Thường Lăng gật đầu không chần chừ, “Ừ!”
 
Chương 102


Doãn Thường Lăng cảnh giác nhìn xung quanh, cứ như thích khách sắp đi ám sát hoàng đế, vẻ mặt nghiêm nghị.

Không đáng sợ cho lắm, nhưng rất kích thích, thú vị!

Bách Vụ Thanh nắm chặt tay cậu, giây phút lãnh đạo trường đi qua, hắn tìm thấy một góc chết camera, lập tức lủi vào đó.

Trong tay mềm mại khiến chóp tai hắn ửng đỏ, người này không giãy tay ra…

Chạy thẳng ra sau trường, chỗ này là nơi duy nhất không có camera giám sát, nhưng tường rất cao, xung quanh cũng không có công cụ để ra ngoài.

“Làm sao ra được?” Doãn Thường Lăng chống nạnh bằng một tay, buồn phiền nhìn bức tường cao gấp đôi mình. “Sao mà như nhà tù ấy.”

Bỗng nhiên cậu cảm thấy có gì không đúng, ánh mắt đáp xuống tay còn lại không thể chống nạnh được, bên tay đó bị một bàn tay trắng ngần mảnh dẻ xinh đẹp nắm chặt, hoàn toàn không có tự giác buông ra.

Mặt cậu bắt đầu tăng nhiệt độ, cậu giãy giụa, “Người anh em ơi, thả tay ra được rồi.”

“Ồ, quên mất.” Trên mặt Bách Vụ Thanh không gợn sóng gì, thả tay ra rất bình thường, gần như không thấy được vẻ không nỡ trên mặt, Doãn Thường Lăng rất khó nghĩ lệch lạc.

“Đi từ đây.” Bách Vụ Thanh chỉ vào cánh cửa gần như cùng một màu với mặt tường bên cạnh, nếu không nhìn kỹ thì cơ bản là không nhìn thấy được.

Doãn Thường Lăng thầm lấy làm lạ, “Cậu không phải học sinh ngoan à? Sao lại biết cả vụ này?” Nói xong Doãn Thường Lăng bèn hối hận, ai bảo học sinh ngoan thì không được tìm hiểu về trường??

Bách Vụ Thanh phì cười, ánh mắt chứa chút hoài niệm, “Tình cờ phát hiện ra.”
 
Chương 103


Doãn Thường Lăng cũng không nghĩ nhiều, cậu vội vàng chui ra từ cửa nhỏ, đối mặt với một con hẻm không người, cậu vung nắm đấm, hưng phấn bừng bừng, mắt phát sáng, “Kích thích!!”

“Đi thôi, dẫn cậu đi ăn kem.” Bách Vụ Thanh bất lực liếc nhìn Doãn Thường Lăng, dẫn cậu ra khỏi ngõ, bên cạnh là một con phố ẩm thực, cách đó không xa có một quán “Băng Duyệt”, lần trước từng đến một lần, ở ngay sau trường.

Chủ quán vẫn nhận ra họ, vẫn là cỡ to, có điều lần này là vị kép dâu tây.

Tìm đại một chỗ ngồi xuống, Bách Vụ Thanh đưa cả hai cái cho Doãn Thường Lăng, ánh mắt long lanh, “Chừa ốc quế cho mình là được.”

“Bụp!” Mặt Doãn Thường Lăng bỗng đỏ bừng.
 
Chương 104


“Cậu không chê à?” Doãn Thường Lăng đẩy kem, cố gắng khiến mình bình tĩnh.

“Lần trước mình chê à?” Bách Vụ Thanh hỏi ngược.

Bây giờ đang từ từ vào hè, không khí khô, nhưng nhiệt độ vẫn chưa cao, vẫn còn se lạnh cuối xuân, Doãn Thường Lăng đã chuyển sang áo cộc tay từ lâu, bên ngoài khoác bừa đồng phục trường, nhiệt độ vốn vừa phải giờ lại nóng lên vô cớ.

“Éc… tôi nghe nói, hình như cậu không ăn được đồ lạnh…” Doãn Thường Lăng ăn một miếng kem, ngẫm nghĩ rồi vội nói: “Mấy hôm trước vừa mới nghe nói xong.”

Vậy nên ban đầu tôi mời cậu ăn kem hoàn toàn không phải cố ý!!

“Không ăn đồ lạnh được, không có nghĩa là không thích.” Bách Vụ Thanh nhìn kem đăm đăm, thử cắn một miếng nhỏ, lập tức cứng đờ mặt, ngay cả bàn tay thõng một bên cũng co giật.

Doãn Thường Lăng thở dài, nhận lấy kem, “Người anh em, lãng phí là hành vi đáng hổ thẹn, không ăn được thì sau này đừng mua kem nữa.”

“Không sao, mình chỉ ăn ít thôi, mấy năm nữa là thích nghi được.” Dựa theo thời gian thích nghi trước đây của hắn, mấy năm nữa là đủ.

Ánh mắt nhìn hắn của Doãn Thường Lăng cứ như nhìn tên điên, “Tôi vẫn không thể hiểu được tư duy của học sinh giỏi như cậu, không ăn được thì không ăn thôi, chẳng ai ép cậu nhất định phải khắc phục trở ngại sinh lý của mình, cậu đừng gây áp lực cho bản thân như thế! Cậu nhìn tôi đây, bẩm sinh đẹp trai, học giỏi, nhưng có điều tôi không chơi được bóng rổ, tôi cũng có buồn đâu? Nhìn thoáng ra đi người anh em.”

Doãn Thường Lăng cứ gọi người anh em hoài, đến mức Bách Vụ Thanh mụ cả đầu, nhưng hắn không trả lời đối phương, chỉ mỉm cười, chờ đợi cái ốc quế đó.
 
Chương 105


Sau khi giải quyết kem xong, Doãn Thường Lăng vò đầu mình, trong lòng có cảm xúc kỳ quái, người khơi gợi thứ cảm xúc này chính là kẻ đang đứng bên cạnh cậu.

“Tại sao cậu lại tốt với tôi thế?”

Thốt ra ngay tức khắc, Doãn Thường Lăng sững sờ.

Bách Vụ Thanh cũng sững sờ, hắn vẫn tỏ ra bình thản như thế, nhưng lại đỏ mặt bất thường. “Éc…”

Doãn Thường Lăng nhìn môi hắn chằm chằm, hơi mong đợi vô cớ.

“Có thể chỉ là vừa mắt thôi.” Ngón trỏ của Bách Vụ Thanh chạm vào chóp mũi mình, đây là động tác vặt khi hắn cực kỳ căng thẳng, Doãn Thường Lăng không biết.

“Ô… thế à?” Cặp mắt lấp lánh của Doãn Thường Lăng bỗng tối sầm, lại trở về như cũ, “Thực ra tôi thấy cậu cũng rất vừa mắt! Hầy~ Đúng là gặp nhau quá muộn!”

Cậu bá cổ Bách Vụ Thanh, lắc lư, cười rạng rỡ, có điều trong lòng buồn bực ghê gớm.

“Ban đầu tại sao cậu lại tránh mình?” Bách Vụ Thanh nghĩ đi nghĩ lại, hắn không tin lời Doãn Thường Lăng nói lúc đó, sau đó ánh mắt hắn hơi lấp lánh, “Là vì Đổng Hãn à?”
 
Chương 106


“Một nửa.” Doãn Thường Lăng không phủ nhận, cậu không muốn dính dáng đến Đổng Hãn, vậy nên cậu sẽ không tiếp cận Bách Vụ Thanh, thời gian này chấp nhận Bách Vụ Thanh tiếp cận mình có một phần nguyên nhân là vì việc Đổng Hãn chuyển trường.

Bách Vụ Thanh hít một hơi, chớp cặp mắt cay cay, “Có phải cậu… thích cậu ta không?”

Hỏi rất thẳng thừng, như một tảng đá nặng đè trên tim Doãn Thường Lăng, “Tại sao lại nói thế?”

Bách Vụ Thanh nhìn cậu, ánh mắt phức tạp, trong lòng trống rỗng.

Tại sao không phủ nhận?

“Tôi muốn biết tại sao cậu lại nói thế?” Sao cậu lại nghĩ tôi thích Đổng Hãn? Thích cái qué gì!

Doãn Thường Lăng không thốt ra vế đằng sau, điều cậu muốn biết nhất vẫn là câu hỏi cậu nói ra.

Bách Vụ Thanh nhìn đồng hồ, “Muộn rồi, nên về nhà thôi.”

“Cậu đừng đánh trống lảng!” Doãn Thường Lăng kéo hắn, có thứ gì đó vụt qua đầu cậu, càng ngày càng rõ ràng.

“Cậu chủ, ông chủ bảo cậu về.” Một chiếc ô tô đi tới, dừng trước mặt Bách Vụ Thanh.

Bách Vụ Thanh giằng khỏi tay Doãn Thường Lăng, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Tuần sau gặp lại.”
 
Chương 107


Tổ sư chứ kỳ lạ thật, làm người ta thấy lồng ngực ngột ngạt.

Sau khi về nhà, Doãn Thường Lăng tự nhốt trái mình trong phòng, mới sáu giờ, trời bên ngoài vẫn còn sáng, hơi nhuốm vàng, ánh nắng rọi từ ngoài cửa sổ đến tận giường, tạo thành một mảng ánh sáng vuông vức.

Khô cong, giống như tâm trạng Doãn Thường Lăng bây giờ, cậu nhắm nghiền mắt, rơi tự do về phía giường mình, bị ngạt thở đến mức não thiếu oxy mới ngoảnh mặt thò mũi ra thở.

Bực bội quá.

Cậu nhìn trân trân vào bức tường đối diện mình, sau đó bắt đầu chuyển tầm mắt sang đồng hồ hoạt hình trên tủ đầu giường, đây là quà sinh nhật bố Doãn tặng cậu hồi cậu năm tuổi, mục đích là để cậu tập kiểm soát thời gian, đừng để bị kiểm soát và hối thúc bởi thời gian.

“Sinh nhật ai lại tặng cái này…” Doãn Thường Lăng cười bất lực.
 
Chương 108


Lúc Doãn Thường Lăng mơ màng tỉnh dậy, đã hơn một giờ đêm, bên ngoài cửa sổ tối om, cửa sổ vốn khép kín cũng được hé một kẽ hở, gió se lạnh lùa vào, mang chút trong lành cho cậu.

Cậu dụi mắt xuống giường, tìm dép lê xỏ vào, xuống tầng nghe “lạch bạch”, đói rồi.

Dưới tầng vẫn tối om, cậu mò mẫm tìm được công tắc, bật đèn hơi chói mắt.

Thích nghi mất một lúc, mở mắt ra, Doãn Thường Lăng nhìn thấy một tờ giấy dán cạnh công tắc đèn điện.

“Con trai yêu quý nhất của mẹ:

Kiểm tra vất vả quá~ Lúc bố mẹ về thấy con ngủ mất rồi, nên không gọi con dậy.

Bố con lo con nửa đêm dậy bị đói, nên cố tình để phần cơm cho con, đặt trong bếp ấy, cháo trong hộp giữ nhiệt, thức ăn thì nhớ tự hâm lại nhé! Trong tủ lạnh có bánh ngọt dâu tây đó~ Đừng ăn nhiều quá.”

Doãn Thường Lăng cười bất lực, trong lòng ấm áp, tâm trạng ủ dột cũng khá hơn.

Cơn đói trong bụng thôi thúc cậu rảo bước về phía nhà bếp, Doãn Thường Lăng nhìn thấy thức ăn đầy ắp bàn, khóe môi đang vểnh lên cứng đờ, “Bắt… bắt đầu hâm nóng từ cái nào?”
 
Chương 109


Dậy sớm theo thói quen, Doãn Thường Lăng tắm rửa rồi xuống tầng.

Mẹ Doãn đang bận rộn trong bếp, bố Doãn ngồi một bên đọc báo, biểu cảm toát ra vẻ nghiêm nghị, sau khi nhìn thấy Doãn Thường Lăng xuống tầng, vẻ mặt dịu hơn, “Dậy rồi à?”

“Chào buổi sáng, bố, mẹ.” Doãn Thường Lăng chào hỏi như mọi khi.

Bố Doãn hài lòng gật đầu, lại chuyển ánh mắt về tờ báo.

“Mẹ, sáng nay ăn gì ạ?” Doãn Thường Lăng hỏi.

“Cháo trắng và trứng gà xào cà chua, thanh đạm thôi.” Mẹ Doãn bưng món ăn lên. Hai bố con ăn xong, một người đọc báo tiếp, người còn lại thì nằm ườn trên ghế sofa xem hoạt hình, tới tận khoảng mười giờ, mẹ Doãn mặc một chiếc váy dài đi tới, “Này! Sao hai người vẫn còn mặc đồ ngủ, mau đi thay quần áo, lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài.”

“Đi đâu? Với ai ạ?” Doãn Thường Lăng không thích chạy lung tung lắm, đặc biệt là thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi như cuối tuần.

Bố Doãn gập báo, đáp: “Với một đối tác, hôm nay hai bên đều rảnh rỗi, tình cờ có thể đi ăn bữa cơm, bàn bạc chuyện hợp tác lần sau, đều dẫn theo gia đình đi.”
 
Chương 110


Cuối tuần toàn là người đi chơi, bất kể là giàu hay nghèo, thời gian này dù là nhà hàng cao cấp thì cũng đông đúc hơn hẳn bình thường.

Hôm nay Doãn Thường Lăng mặc Âu phục màu xanh thẫm kẻ sọc đen, nom khá nghiêm nghị, trưởng thành hơn hẳn, làn da được tôn lên trắng nõn nà.

Cậu không để ý đến đối tác của bố là ai, nói trắng ra là ăn một bữa cơm, ký một hợp đồng đã bàn bạc xong từ trước.

Khách sạn tổng cộng 25 tầng, dựa theo giá cả và phân khu, bữa cơm này do đối phương mời, ở tầng cao nhất, rõ ràng là một người giàu có và hào phóng.

Thang máy đi lên từng chút một, tim Doãn Thường Lăng bỗng hơi hoảng loạn, có thể là do đi thang máy.
 
Chương 111


“Tinh–” Thang máy đến nơi, Doãn Thường Lăng đi sau bố Doãn mẹ Doãn, hơi ngẩng đầu, trên mặt nở nụ cười mỉm, không nhìn ra là thật hay giả.

Sau đó nhìn thấy người đến, nụ cười ấy bèn biến mất.

“Không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh thế này.” Hôm nay Bách Vụ Thanh mặc Âu phục màu trắng thêu hoa văn xanh thẫm, thoạt nhìn, lại là đồ đôi.

Doãn Thường Lăng có cảm giác hình như mình đã bị người này giám sát. “Ừm, trùng hợp quá.”

“Chà! Không ngờ con của giám đốc Bách lại là cậu này, hai đứa là bạn thân đấy, nhìn tuấn tú quá!” Mẹ Doãn nhận ra Bách Vụ Thanh ngay từ cái nhìn đầu tiên, tỏ ra mừng rỡ kéo tay hắn, thấy bố Bách mẹ Bách đều tỏ vẻ nghi hoặc, bèn giải thích: “Mấy hôm trước con trai tôi bị sốt cao, nếu không phải con trai anh chị phát hiện ra, con trai tôi đã…” Nhắc đến lại thấy sợ hãi.

“Ồ?” Bố Bách ngắm nghía Doãn Thường Lăng, cậu thong thả chào hỏi hai người họ, “Chào chú Bách, cô Bách ạ.”

“Chà, được được, thế thì cháu chính là bạn Doãn Thường Lăng phải không?” Mẹ Bách nhận ra, thế mà lại tỏ ra xởi lởi khác thường, cũng như mẹ Doãn, nắm chặt tay con trai đối phương, “Thằng nhóc nhà cô thường xuyên nhắc đến cháu đấy!”

Doãn Thường Lăng: “???”
 
Chương 112


“Khụ!” Bách Vụ Thanh hắng giọng, chóp tai ửng đỏ. Sao gì cũng kể hết thế??

“Được rồi, hai đứa đều là bạn thân, thế thì chúng ta không quấy rầy các con nữa, hai đứa ngồi bàn khác chơi đi!” Mẹ Bách càng nhìn Doãn Thường Lăng càng thấy vừa mắt, ưa nhìn, bà vỗ nhẹ mu bàn tay cậu, “Con trai anh chị cũng rất sáng sủa, tôi thích khí chất trong sạch này, hồi tôi theo đuổi bố Tiểu Thanh chính là vì ưng ý khí chất này của anh ấy, không ngờ con trai đẻ ra lại có cái nết thế này.”

Bách Vụ Thanh: “…”

“Cho chúng nó ra kia chơi đi.” Bố Doãn lặng lẽ kéo tay vợ mình về, bố Bách bên kia cũng làm y như vậy.

Doãn Thường Lăng: “…”

Con không muốn chơi với cậu ta cho lắm!!
 
Chương 113


Doãn Thường Lăng chọc bông cải xanh trước mặt mình, từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng đầu lên nhìn Bách Vụ Thanh đối diện mình, bầu không khí hơi gượng gạo.

Không hiểu nổi, giàu thì có thể lãng phí thế à? Rõ ràng có thể giải quyết trong một bàn, tại sao khăng khăng đòi chia hai bàn?? Mệt tim quá…

“Nếu cậu không ăn bông cải xanh, thì đưa mình đi.” Bách Vụ Thanh bỗng mở lời.

Doãn Thường Lăng giật bắn mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn, lặng lẽ nhét bông cải xanh vào miệng mình, “Không phải không thích, tôi chỉ đang nghĩ ngợi thôi.”

“Cậu muốn biết tại sao mình biết cậu thích Đổng Hãn thế cơ à?”

“Khụ khụ khụ!!” Doãn Thường Lăng bị sặc bông cải xanh ngay tức khắc, vội vàng cầm cốc nước hoa quả đổ vào miệng, nghẹn đỏ cả mặt, “Kín đáo chút có được không?!”

Sắc mặt Bách Vụ Thanh xấu vô cùng.
 
Chương 114


“Hầy… tôi mới quen cậu ta được bao lâu chứ? Tổng cộng thì có thể đếm hết bằng hai bàn tay, tôi là người dễ dãi thế à? Cậu nghĩ tôi như thế sao?” Doãn Thường Lăng bĩu môi, ánh mắt cậu nhìn Bách Vụ Thanh chính là: ‘Con trai, bố rất thất vọng về con’.

Bách Vụ Thanh nhất thời không biết phản ứng ra sao, một cảm giác ngọt lịm bắt đầu trào ra từ trong lòng hắn, mắt hắn sáng khác thường, “Tốt quá!”

“Tốt gì cơ?” Doãn Thường Lăng bị nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, ánh mắt nhìn sang chỗ hắn.

“Cậu không thích Đổng Hãn, mình thật lòng rất vui.” Bách Vụ Thanh cầm nước hoa quả của mình uống ực một ngụm, mặt mang chút ý say vô cớ.

Doãn Thường Lăng đáp “ờ”, tiếp tục chọc bông cải xanh tiếp theo.

“Thực ra mình đã chú ý đến cậu từ rất lâu rồi, chắc là hồi cấp hai, lúc đó cậu ở trường cấp hai số 1, mình ở trường số 3 gần đó, trường chúng ta chỉ cách nhau một con phố, có lần mình đánh rơi một sợi dây chuyền trên đường đi học, lúc đó cậu nhặt được, đuổi theo mình cả con đường mới trả cho mình, suýt thì bị ô tô đâm.”

Doãn Thường Lăng nhìn dáng vẻ hồi tưởng của hắn, mình thì mù mịt, theo ký ức hai kiếp chồng chất, chuyện như thế này hoàn toàn bị chìm nghỉm trong các ký ức khác.

Bách Vụ Thanh vẫn đang nói tiếp, “Sợi dây chuyền đó có ý nghĩa đặc biệt đối với mình.”

“Bà nội qua đời của cậu tặng à?” Doãn Thường Lăng đoán.

“Không, đó là mình bỏ năm xu tiền thưởng ra mua, ý nghĩa chân chính là cậu liều mạng nhặt được trả lại.” Bách Vụ Thanh vui vẻ ra mặt nhìn Doãn Thường Lăng, khuôn mặt mùa đông quanh năm không thấy xuân về đó đang trổ hoa.

Doãn Thường Lăng: “…” Nói thế nào nhỉ, tự dưng không muốn nói chuyện với cậu ta nữa.
 
Chương 115


“Có thể chuyện này đối với cậu mà nói không là gì cả, nhưng đối với mình lúc đó mà nói thì khác.” Bách Vụ Thanh đã thay đổi cuộc sống của mình, nhưng ký ức thì không thay đổi.

Doãn Thường Lăng gãi đầu, việc kiểu nhặt được của rơi trả người đánh mất này có thể là việc mà ngày nào “học sinh ba tốt” như cậu hồi đó cũng trải nghiệm vài lần.

Bách Vụ Thanh cười miễn cưỡng, “Có thể cậu không nhớ, nhưng mình nhớ. Sau đó mình ra sức học hành, cố gắng, cuối cùng cũng thi đỗ cùng một trường cấp ba với cậu, mình muốn làm bạn với cậu.”

“Nhưng mình không biết phải làm bạn với cậu như thế nào, vì không biết tại sao cậu cứ lẩn tránh mình, sau đó mình phát hiện thực ra người cậu tránh né là Đổng Hãn, vậy nên…”

Doãn Thường Lăng trợn mắt, “Vậy nên??” Cậu khiến Đổng Hãn chuyển trường?

“Ừ.” Nụ cười lúc này của Bách Vụ Thanh làm người ta thấy giá lạnh.

“Đậu mè…”

“Xin lỗi, mình quả thật hết cách rồi.” Bách Vụ Thanh áy náy nhìn Doãn Thường Lăng, trong lòng hắn, dù cho Doãn Thường Lăng không thích Đổng Hãn thì chắc chắn cũng là có thiện cảm, hắn chỉ nhanh chóng kết thúc quan hệ của họ trước khi hai người bắt đầu phát triển mà thôi.

“Lợi hại quá! Làm hay lắm!” Doãn Thường Lăng cứ nghĩ cách tránh né Đổng Hãn mãi, nhưng chưa bao giờ nghĩ thực ra cậu có thể khiến Đổng Hãn bỏ đi mà! Sao cậu không nghĩ ra nhỉ??

“Hả?” Bách Vụ Thanh ngu người.
 
Chương 116


Cuối cùng bữa cơm này kết thúc trong cái bắt tay của Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh, gút mắc vốn đã hình thành biến mất lặng lẽ…

“Rảnh rỗi đến nhà cô chơi nhé, Vụ Thanh.” Mẹ Doãn vỗ vai Bách Vụ Thanh, cười nói.

Bách Vụ Thanh ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng ạ.”

“Con trai, tính cách bạn con tốt quá, hơn nữa nhà họ cũng rất lợi hại.” Trong mắt mẹ Doãn đầy ắp yêu thích dành cho Bách Vụ Thanh.

“Nhà họ?” Đây là chuyện mà Doãn Thường Lăng vẫn luôn nghi hoặc, rốt cuộc thì cậu vẫn tin vào sự thật mình trải qua ở kiếp trước.

Mẹ Doãn bảo bố Doãn lái xe, mình thì bắt đầu tán dóc với con trai.

“Bạn của con là ngôi sao may mắn của nhà họ đó, kể từ khi chào đời đã bắt đầu mang lại vận may tiền bạc cho họ, rất nhiều ý tưởng và linh cảm được phát hiện từ Vụ Thanh, sau đó vợ chồng họ bắt đầu khởi nghiệp, cuối cùng công ty càng làm ăn càng phát đạt, mấu chốt nằm ở hai ngọn núi họ mua, đều là mỏ!! Ôi… con trai…” Mẹ Doãn nói mãi bèn đặt ánh mắt trên người Doãn Thường Lăng.

Cậu lắc đầu, “Mẹ, đừng nghĩ nữa, con không được đâu.”
 
Chương 117


Thứ hai đi học, chỉ trong vòng hai ngày, nhiệt độ đã tăng vọt lên mấy độ liền.

Những người béo tốt đã bắt đầu mặc áo cộc tay, Doãn Thường Lăng thì chưa, chỉ đổi áo cộc tay bên trong đồng phục trường thành áo ba lỗ màu trắng. Dù sao thì cũng không cởi ra, chẳng ai nhận ra cả.

Bách Vụ Thanh vẫn tình cờ gặp phải cậu như trước, hai người tiện đường bèn đi cùng nhau, bầu không khí hoà hợp hơn hẳn.

“Vương Đông Kỳ chết tiệt đứng đó cho tôi!!”

Giọng Giả Dị Gia sau lưng như sấm đánh ngang tai, lúc chạy qua Doãn Thường Lăng, Vương Đông Kỳ kẹp phắt cổ cậu, “Ô! Đi cùng nhé!”

Cậu ta không dừng động tác, kéo Doãn Thường Lăng chạy theo.

“Đậu má má má má… Vương Đông Kỳ!!” Doãn Thường Lăng vốn đang trong tình trạng không đề phòng, bất ngờ bị kẹp cổ, phần lớn trọng lượng của Vương Đông Kỳ đè trên người cậu, để đảm bảo không bị ngã, Doãn Thường Lăng chỉ có thể chống đỡ, hơn nữa còn phải chạy theo Vương Đông Kỳ.

Xuất phát từ khát vọng lớn nhất đối với tính mạng mình, Doãn Thường Lăng chắc chắn là đã liều mạng đỡ cậu ta, còn Vương Đông Kỳ thì nhận được cách chạy tiết kiệm sức lực hoàn hảo nhất, an toàn nhất.

Một người gào thét thảm thiết, một người khác thì cười phớ lớ.
 
Chương 118


Giả Dị Gia liều mạng đuổi theo, Vương Đông Kỳ là dân thể thao nổi tiếng, so sánh thì rõ ràng thể lực của cậu quá bình thường, tụt hậu vài bước, bỗng nhiên lưng cậu thấy lạnh toát, một bóng người lướt qua cậu, sau đó chính là tiếng hét thảm thiết của Vương Đông Kỳ.

Doãn Thường Lăng được giải cứu thở hổn hển, vừa mắng vừa đánh Vương Đông Kỳ, “Tổ sư cậu muốn giết tôi đấy à?”

Vương Đông Kỳ cười khan, gáy áo cậu ta vẫn đang nằm trong tay Bách Vụ Thanh, còn mặt đối phương thì đen như đít nồi.

Bách Vụ Thanh rút khăn giấy từ trong cặp mình ra, đưa cho Doãn Thường Lăng, “Lau đi.”

Doãn Thường Lăng cầm lấy, lau mồ hôi mỏng túa ra vì vừa vận động, “Đừng cáu, tôi không sao, thả cậu ấy ra đi.”

“Có muốn làm một trận bóng không?” Bách Vụ Thanh đột nhiên vứt bỏ cái gọi là “chín chắn”.

“Chà– Các cậu chạy nhanh thật đấy! Tổ sư Vương Đông Kỳ, trả bữa sáng đây!!” Giả Dị Gia tiện thể kéo áo Vương Đông Kỳ, cáo mượn oai hùm nói.

“Không có trận bóng, cũng không có bữa sáng, giáo viên… thì có.” Vương Đông Kỳ giơ tay, cười khan, hời rồi.

“Bốn cậu, đứng ở hành lang làm gì?” Vừa dứt lời, giáo viên bèn đi tới, biểu cảm không buồn không vui, quả thật không nhìn ra được điều gì. “Còn không mau về lớp đi, xem điểm số các cậu thế nào, đặc biệt là Giả Dị Gia!”

Giả Dị Gia giật lông mày, thầm nghĩ: Toi rồi…
 
Chương 119


“Lần này toàn bộ điểm lớp ta trung bình cao hơn lớp bên cạnh 0,03 điểm, xếp thứ nhất khối lớp 10, không tệ.”

Một câu nói cứ như bom mìn, tất cả nổ tung. “Yeah!!!”

“Tất nhiên, cũng có vài bạn làm tụt điểm!” Ánh mắt của cô giáo chủ nhiệm lướt qua mọi người trong lớp, chỉ trong chớp mắt, mọi người đều im bặt.

“Được rồi, cô bắt đầu đọc điểm, lần này lớp ta hạng 1 là Doãn Thường Lăng, trong đó điểm Văn cao nhất khối 116 điểm, học theo người ta, bình thường yên lặng làm bài, đừng suốt ngày làm cái đinh trong lớp.” Cô vừa nói vừa như vô tình nhìn sang Giả Dị Gia.

“… Hạng 11, Vương Đông Kỳ, … hạng 23, Giả Dị Gia, em vẫn chưa thoát kiếp đội sổ à?” Trong ánh mắt của cô giáo chủ nhiệm tràn ngập mỉa mai, khiến Giả Dị Gia lập tức đỏ bừng mặt.

“Cô ơi, Giả Dị Gia đã học hành tử tế rồi, em có thể đảm bảo.” Vương Đông Kỳ đứng bật dậy, ánh mắt chứa sự bất mãn.

“Cô biết, lần này điểm mọi người đều tăng lên, vậy nên thứ hạng không thay đổi nhiều, điểm Giả Dị Gia lần này đã tốt lắm rồi.” Cô giáo chủ nhiệm cất bảng điểm, xua tay bảo Vương Đông Kỳ ngồi xuống, “Được rồi. Bắt đầu vào tiết.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom