Cập nhật mới

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Chương 320


Chỉ cần không chú ý một cái thôi, nhất định khuôn mặt nhỏ của nàng sẽ giống hệt Đại Long trước kia.

Lê Tường làm món này khá thuận buồm xuôi gió, ít nhất cũng không bị dầu b.ắ.n vào mặt. Chú ý tới độ lửa, lăn qua lộn lại một hồi, tất cả những viên bột đều được phủ kín bởi nước đường.

Sau đó bỏ chúng nó vào chảo dầu, từng viên bột bắt đầu phồng lên, rực rỡ vô cùng đẹp mắt.

Làm xong mười phần ăn, cũng chỉ tốn thời gian nửa nén nhang.

Cẩm Thực Đường đã làm xong món đồ ăn thứ hai.

Những người khác vẫn đang trong quá trình quan sát nồi canh hầm của mình, trong lòng bọn họ khó tránh khỏi có chút nôn nóng.

Chờ sau khi món đồ ăn thứ hai được mang lên, Lê Tường đã đổi dầu mới, chuẩn bị chiên thịt, trình tự chế biến món thịt thăn chua ngọt này cũng không khác mấy so với món cá chua ngọt nàng đã dạy Tần Lục, chỉ là đổi từng miếng cá thành miếng thịt mà thôi.

Ở thời đại này, ba món đồ ăn nàng làm chính là những món cực kỳ mới lạ.

Lý đại nhân chỉ ăn thử một miếng chè trôi nước nấu cơm rượu đã không nhịn được lên tiếng ngợi khen: “Năm nay ý tưởng của Cẩm Thực Đường không tồi, hương vị rất thơm ngọt, còn có hương rượu thoang thoảng, trong thời tiết như thế này được ăn một chén chè trôi nước nhỏ ấm áp như vậy, thật sự là không tồi, không tồi.”

Trong lòng Vu Cẩm Đường đầy vui vẻ, lão lập tức đứng lên cảm tạ Lý đại nhân tán thưởng, sau khi trở lại bàn của mình, lão mới nếm thử món chè trôi nước nhỏ trước mặt.

Một miếng chè trôi nước mang theo hương rượu thoang thoảng, ăn xong không chỉ khiến cả người ấn nóng, ngay cả trái tim đang hồi hộp của lão cũng từ từ bình tĩnh xuống.

Quả nhiên, Lê Tường tiểu nha đầu là một người không đơn giản, tiêu chuẩn món đồ ngọt này đã không phân cao thấp với sư phụ Từ của Đông Hoa.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất chính là ý tưởng mới, hàng năm Lý đại nhân đã ăn không biết bao nhiêu tổ yến cùng ngân nhĩ, phải là những ý tưởng mới kiểu này mới có cơ hội lọt vào tầm mắt của Lý đại nhân.

“Đại nhân, món đồ ăn thứ hai của Cẩm Thực Đường đã xong.”

“A? Nhanh như vậy? Mau bưng lên đây đi.”

Lý đại nhân bỏ cái chén không trong tay mình qua một bên, hắn cảm thấy cực kỳ chờ mong với món đồ ăn thứ hai của Cẩm Thực Đường.

Nghe nói lần này bọn họ đã thay đổi một vị đầu bếp, nói không chừng người này có thể mang tới cho hắn niềm vui bất ngờ.

“Đại nhân, món này tên là bánh rán dầu.”

Miếng bánh rán vừa chiên xong còn nồng nàn mùi hương đã được đưa tới trên bàn Lý đại nhân và các vị lão bản.

Bánh vừa vớt khỏi dầu còn rất nóng, thế nhưng đã vớt được một khoảng thời gian, lại trong tiết trời lạnh giá như thế này, ngay bây giờ đưa lên miệng ăn đã không còn quá nóng nữa.

Lý đại nhân ngồi trên ghế chủ vị, tự nhiên hắn cũng là người đầu tiên động đũa.

Trước kia, chưa bao giờ hắn được ăn một món đồ ngọt như vậy, gắp một miếng bánh rán lên, vậy mà còn kéo theo sợi đường trong suốt, cắn một miếng vào lớp vỏ xốp giòn bên ngoài, vậy mà trong nháy mắt, hương vị đã biến thành mềm mại, càng nhai càng thơm, đặc biệt là lớp vỏ giòn tan bên ngoài kia.

Lý đại nhân không nhịn được lại ăn thêm vài cái nữa.

Thấy Lý đại nhân có hứng thú với món này như vậy, những vị lão bản khác đều có chút sốt ruột.

Phía sau còn rất nhiều những món ăn khác đó, nếu ngay bây giờ Lý đại nhân đã hứng khởi tới mức ăn no rồi, vậy Lý đại nhân làm sao còn ăn được những món khác nữa?

Lần này đúng là bọn họ đã xem thường Cẩm Thực Đường rồi, ngoi ngóp bao nhiêu năm, vậy mà hôm nay lại lật mình một cái.

Nhìn bộ dáng vừa lòng của Lý đại nhân kia, nói không chừng tư cách gánh vác hôm nay sẽ có một phần rơi vào tay Cẩm Thực Đường rồi, thật khiến người ta chán ghét.
 
Chương 321


“Ông chủ Vu, vị đầu bếp mới của tửu lâu nhà ngài thật sự là một người kỳ diệu. Người ta làm ra những món đồ ăn mà chúng ta còn chưa từng nếm qua cũng chưa từng nghe tới. Không biết là cao đồ của vị danh sư nào vậy?”

“Cái này…… Người ta không muốn nói tới quan hệ sư đồ, chúng ta cũng không tiện hỏi thăm. Với lại, ta cũng chẳng quan tâm làm gì, chỉ cần biết người ta là người của Cẩm Thực Đường chúng ta là được.”

Vu Cẩm Đường cười cười, lão lại cúi đầu ăn bánh rán dầu không hề đáp lời nữa.

Một nén nhang sau, rốt cuộc cũng có nhà khác mang món ăn lên, là một bát canh đậu đỏ bí đỏ của Tố Vị Trai, món này được coi như một trong những món đầu bảng của tửu lâu bọn họ.

Vu Cẩm Đường đã từng được ăn, là một món canh đặc sánh, hương vị không tồi, chỉ có điều mùi hương hơi nhạt một chút, tuyệt đối là không thể so sánh với món chè trôi nước nấu cơm rượu hồi nãy.

Quả nhiên, Lý đại nhân chỉ uống một ngụm đã đặt chén canh kia qua một bên, sau đó đề bút lên thẻ tre ghi lại cảm nhận của mình.

Sau đó, món canh của Đông Hoa cũng lên bàn, là món canh tuyết yến nhựa đào(). Đây là món ăn đồ ngọt rất được các vị phu nhân trong thành yêu thích.

Tay nghề của sư phụ Từ không thể chê, chỉ là cứ hai năm, bọn họ lại được ăn một lần, không khỏi thiếu chút sáng tạo.

Lại nói, kỳ thật trong suy nghĩ của Lý đại nhân món này và món chè trôi nước nấu cơm rượu của Cẩm Thực Đường ngang tài ngang sức, nhưng điểm thực tế ra sao?

Hiển nhiên là món chè trôi nước nấu cơm rượu kia được điểm cao hơn một chút.

(

)Có thể gọi là chè nhựa đào dưỡng nhan.

Đông Hoa đã liên tục 5 năm đều đạt được tư cách gánh vác, vị trí rất ổn định.

Nhà còn lại là Tố Vị Trai cũng liên tục giành được hai năm, chẳng qua năm nay khi Cẩm Thực Đường vượt lên, có khả năng bọn họ sẽ bị đ è xuống dưới.

Lý đại nhân cười tủm tỉm uống hai ngụm canh tuyết yến, sau đó hắn cũng đặt cái chén qua một bên.

Ông chủ Lâm của Đông Hoa đã chứng kiến một màn này, nhưng trên mặt lão vẫn không có chút thay đổi nào, vừa đặt chén canh xuống bàn đã quay đầu đi nhỏ giọng phân phó vài câu.

Lý đại nhân có thể ăn hết chén chè trôi nước nấu cơm rượu, nhưng chỉ uống hai ngụm canh tuyết yến. Nói như vậy, đầu bếp mới của Cẩm Thực Đường kia tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản.

Hơn nữa, lão cũng được tự mình thưởng thức hai món đầu tiên của nhà bọn họ rồi, hương vị rất mới lạ lại ngon miệng, người tài giỏi như thế lại rơi vào tay Cẩm Thực Đường, chắc hẳn trước đó người này không được trọng dụng.

“Món thứ ba của Cẩm Thực Đường, thịt thăn chua ngọt.”

Âm thanh nha dịch báo đồ ăn vừa rơi xuống, một đãi đầy thịt màu đỏ đã lên bàn.

“Vậy mà lại có thịt ư?!”

Lý đại nhân thực sự đã bị tên món ăn này làm kinh ngạc một phen. Suy cho cùng, hầu hết những món dùng tới thịt đều là món mặn. Ngần ấy năm, hắn đã nếm qua biết bao nhiêu món đồ ăn ngọt rồi, nhưng chưa từng gặp một món nào có thịt cả.

Dường như thịt và đường là hai loại nguyên liệu khắc khẩu vậy, bỏ đường vào thịt sẽ không ra thứ gì ngon lành.

Thế nhưng hôm nay Cẩm Thực Đường lại dám phạm vào điều kiêng kị từ bao năm nay, có điều bọn họ đã dám thử, vậy hắn cũng dám nếm.

Cơ hồ là trong nháy mắt khi nhìn thấy Lý đại nhân động đũa, tất cả mọi người ngồi xung quanh cũng động đũa theo.

Từng lát thịt lưng được phủ một lớp bột nhão, chiên qua chiên lại hai lần, vừa giòn vừa thơm, lớp thịt bên trong có vị mặn, nhưng tầng bên ngoài cùng của lớp thịt ấy lại được phủ một lớp tương màu đỏ có vị chua chua ngọt ngọt, vậy mà hai thứ hương vị khác biệt hoàn toàn ấy lại hoà nhập vào nhau, thậm chí còn hỗ trợ lẫn nhau làm hương vị của món ăn trở nên tròn đầy, hoàn hảo.
 
Chương 322


Ngẫu nhiên còn cắn được chút hạt mè trên bề mặt lát thịt, sau đó một hương vị thơm nồng khác lại ngập tràn khoang miệng.

Lý đại nhân vừa ăn những món canh ngọt đậm nhưng ngây ngấy kia, lại đột nhiên được nếm thử một đ ĩa thịt mỹ vị như vậy, quả thật ngon đến nỗi miệng không muốn ngừng.

Rất nhanh sau đó, hắn đã ăn hết nửa đ ĩa. Nếu không phải phía sau vẫn còn đồ ăn nữa, chắc chắn hắn sẽ tiếp tục ăn đến khi hết sạch.

Món đồ ăn mới lại lên, hắn đành phải dùng nước trà tráng miệng, sau đó tiếp tục nhấm nháp.

Quá trình diễn ra đại hội thử đồ ăn cũng khá nhanh, chỉ một canh giờ Lý đại nhân đã ăn xong tất cả những món dự thi rồi.

Lúc này sắc mặt của đám người trong bếp đã trở nên khá khó coi.

Bọn họ thông qua tin tức từ trên lầu truyền xuống đã biết được Lý đại nhân rất thích món ăn của Cẩm Thực Đường.

Đám lão bản trên lầu không biết, nhưng bọn họ lại rất rành mạch đầu bếp mới của Cẩm Thực Đường chỉ là một tiểu nha đầu mới mười mấy tuổi.

Nói ra lại cảm thấy mất mặt, một đám đại lão gia với kinh nghiệm nấu ăn chừng vài chục năm lại không so nổi với một tiểu nha đầu nho nhỏ.

Hơn nữa, điều khiến bọn họ cực kỳ khó chịu chính là lúc trước khi nhìn thấy tiểu nha đầu kia, bọn họ đã quá khinh địch.

Bởi vậy khi tiểu nha đầu đó nấu ăn, bọn họ cũng khinh thường không thèm chú ý tới, tới bây giờ, thua tiểu nha đầu đó lại không biết mình thua ở điểm nào mà sửa chữa.

Trong đám bọn họ, sắc mặt của hai đầu bếp Tố Vị Trai là khó coi nhất. Ban đầu kẻ cười nhạo khi nhìn thấy người của Cẩm Thực Đường chính là bọn họ, sau này tiếp tục ồn ào cười nhạo cũng là bọn họ.

Nếu lần này nhà bọn họ không giành được tư cách kia, mà Cẩm Thực Đường giành được, chắc chắn thể diện của đám bọn họ đã bị vứt xuống đất mặc người dẫm đạp rồi, còn về sau ở trước mặt Cẩm Thực Đường, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa.

Bởi vậy, bọn họ chỉ có thể cầu nguyện tư cách gánh vác lần này đừng có rơi trên đầu Cẩm Thực Đường đó.

“Tam chưởng quầy……”

“Không sao đâu, đừng hoảng hốt. Tất cả những gì có thể làm, chúng ta đều đã làm cả rồi, còn lại cứ mặc cho số phận đi. Qua đây, dọn dẹp đồ đạc của chúng ta thôi, đừng để người Đông Hoa cảm thấy người Cẩm Thực Đường chúng ta lôi thôi lếch thếch.”

Dù phòng bếp sạch sẽ tới mấy thì khi nấu xong đồ ăn cũng trở nên bóng nhẫy, lộn xộn, Lê Tường có thói quen sau khi làm xong đồ ăn sẽ dọn dẹp bệ bếp, vì thế nàng kéo Yến Túc qua cùng nàng dọn dẹp bệ bếp và cái bàn gần đó sạch sẽ gọn gàng.

Những nhà khác vừa nhìn lên đã thấy người ta dọn dẹp gọn gàng mọi thứ rồi, bọn họ làm sao để mất mặt trước nàng được, bởi vậy cũng dứt khoát chủ động thu dọn sạch sẽ phần của mình.

Cũng chính vì thế mà, đây là lần cử hành đại hội thử đồ ăn đầu tiên mà khi hạ màn, phòng bếp được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp như vậy. Thậm chí còn lạ lùng tới mức khiến cho nha dịch tới truyền lời cũng có chút sững sờ đứng ngây ra ở cửa.

Vẻ mặt đầu bếp Tố Vị Trai đầy chờ mong, hắn đi lên kéo nha dịch vào phòng bếp.

“Tiểu ca, kết quả trên lầu như thế nào?”

“À, đã có kết quả rồi. Năm nay vẫn là Đông Hoa lâu, còn một nhà khác là Cẩm Thực Đường.”

Giống như một tiếng sét đánh giữa trời quang, nghe xong tin tức này, mặt hai đầu bếp Tố Vị Trai đều có chút trắng.

Khi tới hai người bọn họ còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm với ông chủ, hiện tại bị một tiểu nha đầu cướp hết nổi bật, lúc trở về, đã không được khen thưởng còn bị những người khác xem thường. Hai người bọn họ đầy một bụng đau khổ.

“Tam chưởng quầy! Chúng ta đoạt được rồi!!”

Yến Túc hưng phấn vô cùng, hắn chỉ hận không thể chạy tới mười vòng ngay trong gian phòng bếp này, sao đó hào hứng hô to.
 
Chương 323


Đã quá nhiều năm Cẩm Thực Đường chưa từng đạt được tư cách này, không khí trong phòng bếp cũng không tốt, sư phụ hắn cũng rất muộn phiền. Bây giờ thì hay rồi, tửu lâu nhà bọn họ đã có sự chuyển mình mới.

Lê Tường cũng không biết trong lòng mình có cảm thụ gì. Chỉ biết rằng, nàng không hề hưng phấn như Yến Túc.

Những món ăn được ngưng tụ từ trí tuệ truyền thừa của biết bao đời tổ tiên dĩ nhiên sẽ được khẳng định trong đại hội thử đồ ăn, nàng đã có dự kiến từ trước về thắng lợi này rồi.

Chờ tới ngày mồng tám tháng chạp nàng lại đến giúp đỡ làm chút cháo mồng 8 tháng chạp, còn những chuyện sau đó nàng không cần lo lắng nữa.

“Xin hỏi, ngài chính là Lê cô nương đầu bếp của Cẩm Thực Đường tham gia đại hội lần này?”

Lê Tường quay đầu lại nhìn, người vừa hỏi nàng có vài phần quen mắt, dường như là một trong những người tiếp đãi của Đông Hoa lúc trước.

“Ngươi là…?”

“Tam chưởng quầy, vị này chính là nhị chưởng quầy Đông Hoa lâu.”

Người nọ cười cười gật đầu nói: “Tiểu huynh đệ nói không sai, đúng là tại hạ. Lê cô nương, chủ nhân nhà ta muốn mời ngài qua nói chuyện mấy câu, không biết chúng ta có vinh hạnh được mời ngài lên lầu một hay không?”

Lê Tường không hề nghĩ ngợi đã từ chối ngay.

Vị này mời nàng tới nói chuyện, nhưng hai người bọn họ có thể nói chuyện gì ngoài chuyện đào góc tường nhà người ta?

Nàng đã ký khế ước với Cẩm Thực Đường, hiển nhiên sẽ không muốn lẫn lộn với Đông Hoa lâu nữa.

Thêm nữa, bây giờ nàng chỉ muốn về nhà, sửa sang lại cửa hàng nhà mình thôi.

“Ta chỉ là tam chưởng quầy Cẩm Thực Đường. Nếu chủ nhân các ngươi muốn trao đổi chuyện gì vậy bảo hắn đi tìm Vu gia gia nói đi. Yến Túc, chúng ta đi thôi!”

Nhị chưởng quầy Đông Hoa: “……”

Lại có người không biết điều như thế!

Đông Hoa lâu có địa vị số một số hai trong giới ẩm thực thành An Lăng, trong lòng Lê Tường cũng hiểu rõ chuyện này.

Thế nhưng nếu ngay lúc này, nàng trực tiếp đi gặp đối phương, lại ở trước mặt biết bao người trong giới ẩm thực đang có mặt tại phòng bếp kia, nhất định sẽ truyền ra rất nhiều tin đồn nhảm nhí. Suy đi tính lại, nàng không đi là tốt nhất.

Ngần ấy năm lăn lộn trong giới này, Vu lão gia tử cũng không phải ăn chay, nàng có tin tưởng lão sẽ giải quyết ổn thoả chút chuyện nhỏ này.

Lê Tường và Yến Túc ngồi trên xe ngựa của Cẩm Thực Đường đợi chừng ba mươi phút thời gian, lúc này các vị lão bản mới lục tục đi ra.

Sau khi trở lại Cẩm Thực Đường, Vu lão gia chuẩn bị tổ chức một yến hội chúc mừng, nhưng đương nhiên là Lê Tường không thể ở lại.

Bởi vì chân nàng bị thương cho nên trong nhà đã vài ngày chỉ bán mỗi mấy món làm từ bột mì, hôm nay lại tới tham gia đại hội thử đồ ăn, trì hoãn thêm nửa ngày nữa, nàng không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây được.

Suy cho cùng, ăn một bữa yến tiệc, đâu có quan trọng bằng nhà mình kiếm tiền.

Vì thế nàng chào hỏi vài câu với Vu lão gia tử xong đã trực tiếp trở về cửa hàng nhà mình. Nhưng vừa bước vào cửa, nàng đã nghe được thanh âm biểu tỷ hung hăng mắng huynh đệ Bạch gia cách vách kia là đồ không có lương tâm.

“Làm sao vậy? Cách vách làm sao vậy?”

Vừa nghe thanh âm của Lê Tường, Quan Thúy Nhi lập tức cảm thấy như có người tâm phúc, nàng ấy kéo nàng vào cửa hàng bắt đầu oán giận.

“Nửa canh giờ trước Bạch lão nhị cách vách qua đây một chuyến, nói là về sau bọn họ không đặt hàng thịt hầm nhà chúng ta nữa. Phụ thân ta ra ngoài hỏi thăm mới biết, hoá ra là phố Bắc bên kia vừa mở một cửa hàng món thịt hầm, nghe nói bọn họ bán giá rẻ hơn chúng ta rất nhiều.”

“Phố Bắc? Mới mở một nhà? Là nhà ai mở vậy?”

Quan Thúy Nhi lắc đầu.

“Ông chủ họ Tống, chúng ta không quen biết. Biểu muội ngươi đến xem, đây là món thịt hầm ở cửa hàng bên đó.”
 
Chương 324


Nàng ấy chỉ trên bàn, lúc này Lê Tường mới phát hiện ra trên bàn đang đặt một đ ĩa thịt.

Chỉ là thịt này ……

Không vàng không trắng, chẳng giống thịt kho một chút nào. Có điều, đúng là nàng ngửi thấy một chút mùi hương hồi vỏ quế trong này.

Suy cho cùng, nàng cũng không có khả năng giấu diếm công thức món thịt hầm cả đời. Nàng qua hiệu thuốc mua nhiều dược liệu như vậy, người có tâm sẽ tra ra được, sau đó bọn họ mang về thử nghiệm, kiểu gì cũng cho ra một công thức dùng được.

Vị quan trọng nhất trong công thức đó là hoa hồi vỏ quế, chỉ cần bỏ thêm vào, thành phẩm cho ra chắc chắn sẽ có hương vị món thịt hầm. Nhưng chỉ mỗi hoa hồi vỏ quế thì không đủ.

Nhà ông chủ Tống này chắc chỉ phối hợp loạn xạ ra một món ăn có chút tương tự với món thịt hầm nhà nàng rồi vội vàng khai trương cướp việc làm ăn, mùi thịt hầm nhà này chỉ có chút mùi hơi giống, nhưng lại không có mùi hương tinh tế như thịt hầm nhà nàng, hơn nữa ăn vào cũng hơi ngán.

Bọn họ chỉ tra ra được những loại dược liệu cửa hàng nhà nàng sử dụng, nhưng lại không biết một nồi thịt hầm này còn cần tới nước tương nước màu nữa.

Không có những thứ đó, thành phẩm thịt sẽ trở nên không vàng không trắng, nhìn không có hứng thú ăn.

“Không sao đâu, ngươi đừng tức giận. Với loại trình độ này, có thể đi xa được tới đâu? Người của Bạch gia tới, chỉ là Bạch lão nhị, chuyện này vẫn cần phải xem ý của Bạch lão đại ra sao đã. Nhà chúng ta cứ tiếp tục bán thịt hầm đi, nếu người mua ít thì chúng ta để lại cho mình ăn.”

Lê Tường chẳng chút lo lắng cho việc buôn bán món thịt hầm nhà mình. Có lẽ ngay từ đầu, mọi người sẽ ham rẻ đi qua nhà Tống gia kia mua, nhưng chỉ dựa vào loại hương vị này, tuyệt đối không giữ được khách.

Nếu Bạch gia bên kia thực sự không đặt hàng thịt hầm nhà nàng nữa, cũng chẳng sao, chỉ cần dựa vào tiền bán lẻ cũng đủ để duy trì việc làm ăn. Cho nên nàng chẳng cần phải chú ý quá mức tới cửa hàng Tống gia bên kia làm gì.

“Biểu tỷ, ngươi treo hết mấy thẻ bài món xào lên đi, hôm nay các ngươi nghỉ ngơi một chút, để ta tới làm.”

Lê Tường đeo tạp dề lên người, nhiệt tình mười phần. Cửa hàng nhỏ nhà nàng vừa ấm áp vừa hòa thuận, hai huynh đệ Bạch gia bên kia thì ngược lại, suýt chút nữa bọn họ đã xảy ra đánh nhau.

“Rốt cuộc là đầu óc ngươi đã bị họ Tống kia cho uống canh mê hồn gì? Cái này cũng được gọi là thịt hầm ư? Ngươi không vươn cái đầu lưỡi dài thườn thượt kia của ngươi ra nếm thử hương vị à?”

Bạch lão đại đè thấp thanh âm, ngón tay chọc thẳng lên đầu Bạch lão nhị. Bạch lão nhị đuối lý, nhưng hắn nghĩ tới chuyện bản thân mình chỉ muốn tiết kiệm một chút chi phí cho nhà mình, bởi vậy hắn lại hùng hồn lên tiếng.

“Đại ca, một cân món thịt hầm nhà Tống nương tử bên kia chỉ có giá mười đồng bối, ngươi xem Lê gia kia, một cân mười tám, chênh lệch tới bao nhiêu? Lòng dạ Lê gia kia quá hiểm độc.”

“Ngươi thì biết cái gì!”

Lửa giận trong lòng Bạch lão đại đã bốc cao tới ba trượng, nhưng trước mắt đệ đệ hắn đã tiêu tiền đi đặt thịt hầm nhà Tống gia, nếu hắn lại tiêu tiền đi đặt Lê gia thật sự là quá lãng phí. Nghĩ một lát, hắn đành phải nhịn xuống.

“Tiền đã đưa, bây giờ cũng không có cách huỷ bỏ nữa. Ta không nói chuyện khác nữa, ta chỉ nói với ngươi đúng một điều, nếu ngày mai mang món thịt hầm kia qua cửa hàng không bán được, vậy tự bản thân ngươi đi tìm phụ thân mà giải thích đi.”

“Tống nương tử làm ăn rất ngon! Hương vị không khác gì Lê gia đâu!”

Bạch lão nhị tuyệt đối không chịu thừa nhận bản thân hắn đã bị sắc đẹp mê mẩn mới đưa ra cái quyết định đó.

Lại nói, hắn tin tưởng vững chắc khi đổi sang món thịt hầm của Tống gia sẽ đạt được kết quả đôi bên cùng có lợi.
 
Chương 325


Bởi vậy, sáng sớm hôm sau, hắn lập tức vui tươi hớn hở qua Tống gia, lôi hai trăm cân thịt hầm kia đi, còn thuận tiện đặt thêm hai trăm cân cho ngày mai.

Rõ ràng trước khi hắn đi, Bạch lão đại đã dặn đi dặn lại là phải xem tình huống mua bán hôm nay mới được đưa ra quyết định, kết quả Tống nương tử kia chỉ thẽ thọt gọi một tiếng Bạch nhị ca, thế là đầu óc Bạch lão nhị trở nên choáng váng, hắn lập tức không nói hai lời thanh toán tiền đặt cọc.

Ngay khi kéo hai trăm cân thịt hầm kia tới cửa hàng, tiểu nhị ở cửa hàng đã có chút nghi hoặc hỏi: “Tại sao hôm nay thịt hầm có màu kỳ lạ vậy?”

Bạch lão nhị đâu có thời gian rảnh rỗi để trả lời tiểu nhị, hắn đã đưa thịt hầm đến, nhiệm vụ của hắn cũng hoàn thành.

Sau khi thịt hầm được đưa hết vào cửa hàng, hắn cũng vui vẻ trở lại tiệm rượu.

Rất nhanh sau đó đã có khách nhân tới mua rượu nhân tiện muốn mua món hầm.

“Hử? Tại sao màu sắc món hầm nhà ngươi hôm nay khác lạ vậy?”

Khách hỏi như vậy, nhưng tiểu nhị cũng không biết nên trả lời câu hỏi đó như thế nào, hắn đành phải miễn cưỡng nở nụ cười nói màu sắc hơi khác nhưng hương vị hoàn toàn giống nhau.

Đúng là ngửi một chút cũng thấy mùi quen thuộc thật, bởi vậy có mấy khách nhân do dự một chút vẫn đưa tiền mua.

Có điều trong số bọn họ có một khách nhân hơi tích cực, sau khi mua xong, người này lập tức xé hai miếng lỗ tai heo bỏ vào trong miệng.

“Phi phi phi! Cái gì đây? Tại sao lại có mùi khai khai chứ?”

Hắn vừa phun ra, người bên cạnh đâu dám tiếp tục mua nữa. Thế nhưng lại khiến những người vừa mua rồi, không nhịn được ăn thử luôn tại chỗ.

“Buồn nôn quá đi!! Trời đất! Đại tràng này chưa được rửa sạch sẽ. Oẹ oẹ!!”

Mấy miếng đại tràng bị ném lên mặt đất, mọi người đều nhìn rõ rành rành. Quả thực đã nhìn thấy bên trong miếng đại tràng vẫn còn một chút vật thể màu nâu không rõ là cái gì.

“Trời đất! Quá ghê tởm!”

Bởi vậy, vốn dĩ rất nhiều người còn đang vui sướng muốn chọn thịt hầm, đã lập tức vứt đôi đũa gỗ trong tay mình xuống.

Những người đã mua cũng vây quanh sạp hàng đòi trả lại. Riêng vị vừa ăn miếng đại tràng kia tỏ ra cực kỳ giận dữ, hắn không chỉ đòi trả hàng, còn muốn Bạch thị bồi thường tiền cho hắn.

Động tĩnh lớn như vậy, tự nhiên là phụ thân của Bạch gia huynh đệ không ngồi yên nổi. Nếu lão còn không ra, chắc chắn trước cửa tiệm nhà hắn sẽ diễn ra một màn kịch, lúc đó không còn cứu vãn nổi nữa.

Sau khi lão nghe thủng đầu đuôi câu chuyện, mới cố gắng nhịn, cố hết sức nhẫn nhịn lửa giận đang bùng cháy trong lòng, rồi nặn ra gương mặt tươi cười xử lý xong hết đám người đang muốn trả hàng kia, người muốn bồi thường tiền cũng rất sảng khoái bồi thường ngay lập tức.

Chờ sau khi đám người vây quanh cửa tiệm đã tản ra hết, lão lập tức bảo tiểu nhị cất hết đống thịt hầm kia đi, rồi trưng ra gương mặt âm trầm đi tới tiệm rượu của nhi tử nhà mình.

Bạch lão đại vừa thấy gương mặt đen như đ.í.t nồi của lão phụ thân nhà mình, đã đoán được vì sao lão nhân gia phải tự mình tới đây.

Trong lòng hắn than một tiếng, phỏng chừng lão nhị sắp chịu một trận đòn đau đớn rồi.

“Lão đại, tại sao thịt kho hôm nay lại như thế?”

Tim Bạch lão nhị run rẩy một trận, hắn theo bản năng đưa mắt nhìn đại ca. Nhưng đại ca hắn không thèm để ý tới hắn, ngay lập tức, không biết vì sao sau lưng hắn dấy lên một trận lạnh toát cả người.

“Phụ thân, thịt kho kia là lão nhị tự chủ trương huỷ hàng của Lê gia để đặt của Tống gia. Hắn nói hương vị không sai biệt lắm, giá lại rẻ hơn rất nhiều, cho nên…… Vậy có chuyện gì hả phụ thân, là khách nhân mua nhiều lắm ư?”

“Mua nhiều lắm à? Đúng rồi suýt chút nữa bọn họ đã kéo sập cả cửa hàng của ta đấy! Cái loại đó được gọi là thịt hầm ư?”
 
Chương 326


“Đại tràng còn kẹp cả phân, hai người các ngươi qua ăn đi? Nhanh qua mang về cho khuất mắt ta.”

Bạch lão phụ rống lên một hồi, sau đó lưu lại ánh mắt cảnh cáo, tiếp theo lão nhân gia mới nổi giận đùng đùng rời đi.

Bạch lão nhị chỉ cần nghĩ tới buổi tối hôm nay chuyện gì đang chờ đón mình ở nhà, đã cảm thấy da đầu tê dại, hắn cuống quít quay đầu xin đại ca giúp đỡ.

“Đừng nhìn ta, lúc ta nói thì ngươi không chịu nghe. Bây giờ đã xảy ra chuyện, ngươi tìm ta cũng vô dụng. Ta khuyên ngươi bây giờ nhanh chóng kéo đám thịt hầm kia qua trả Tống gia đi, thuận tiện thu lại đống tiền đặt cọc của ngày mai lại đi. Số tiền đó không nhỏ đâu, nếu phụ thân mà biết, cẩn thận cái m.ô.n.g của ngươi.”

“Đại ca…… Tiền đã đưa ra ngoài, làm gì có đạo lý đòi lại……”

Bạch lão đại bị những lời này của đệ đệ làm cho tức quá mà bật cười.

“Ngươi đừng có nói với ta, ngươi về mà nói với phụ thân ấy. Rồi xem lão nhân gia có nghe ngươi nói hay không. Bây giờ chúng ta không thể bán nổi món thịt hầm của Tống gia kia, ngươi vẫn còn giữ nguyên thái độ vịt c.h.ế.t rồi cái mỏ còn cứng à? Đương nhiên, nếu ngươi không dám làm, để ta qua nói giúp ngươi.”

“Đừng đừng đừng, để ta tự đi là được.”

Bạch lão nhị cực kỳ hiểu tính nết của lão đại nhà mình, nếu để lão đại qua bên đó, chắc chắn lão đại sẽ tuôn ra một đống những lời cực kỳ khó nghe.

Tống Tiểu Nương tử người ta đã cực cực khổ khổ làm ra nhiều thịt hầm như vậy, chắc mệt mỏi lắm đây, vậy mà bây giờ hắn phải mang trả hàng, chắc nàng ấy sẽ khóc mất.

Hắn lại nghĩ, kiểu gì mình cũng có chút tiền riêng, lần này bù vào chỗ thiếu cũng được. Còn chỗ thịt kia… kéo ra chợ bán rẻ một chút chắc có thể bán đi được.

Sau khi nghĩ ra ý tưởng ‘tuyệt hảo’ đó, Bạch lão nhị lập tức ra cửa.

Bạch lão đại chẳng thèm quan tâm tới đệ đệ ngốc nghếch nhà mình, kiểu gì khi trở về cũng có lão phụ thân ra tay xử lý tên đó. Hiện giờ hắn chỉ có chút lo lắng về Lê nha đầu bên kia.

Nhà hắn huỷ một đơn hàng lớn như thế, nhưng trong nhà nàng lại gió êm sóng lặng, chẳng có chút ý tứ nào muốn tới nhà hắn đàm phán.

Rốt cuộc hắn nên tìm cái cớ gì để tới cửa Lê gia đây…

Bạch lão đại đang phát sầu trong cửa hàng, Bạch lão nhị cũng cất bước đi tới Tống gia.

Tuy hàng đã mua hôm nay không thể trả lại được, tiền đặt cọc cũng có thể không cần, nhưng chắc chắn không thể tiếp tục mua thịt hầm của Tống gia nữa.

Bên phụ thân hắn đã gây khó dễ rồi, nếu hắn dám tiếp tục đặt hàng bên này nữa chắc thiệt hại lớn, cũng bởi tiền trong tay hắn đâu có bao nhiêu. Rốt cuộc trong nhà còn chưa phân gia, tiền lớn tiền bé đều nằm trong tay phụ mẫu của hắn.

“Cái gì?! Bạch nhị ca, ngươi vừa nói là không mua thịt hầm nhà ta nữa?!”

Tống nương tử lập tức hướng ánh mắt đầy ủy khuất, đáng thương vô cùng nhìn Bạch lão nhị.

“Bạch nhị ca, chẳng lẽ món thịt hầm nhà ta có gì đó không ổn ư?”

“Cái này…… Tống nương tử, ta nói thật. Tuy rằng ta rất thích thịt hầm nhà ngươi, nhưng những khách nhân của cửa hàng phụ thân ta lại không thích. Nghe nói ở đại tràng vẫn còn phân. Phụ thân ta tức giận lắm, không cho bán nữa. Nhưng ngươi yên tâm, ta không tới trả hàng đòi tiền, chỉ là sau này chúng ta không thể tiếp tục đặt hàng nữa.”

Mặt Tống nương tử biến sắc, nàng ta không thể tươi cười được nữa, chỉ có thể nhẹ nhàng đưa người ra khỏi cửa hàng.

Người ta đã không trả hàng đòi tiền, nàng ta còn có thể nói cái gì nữa?

Chỉ là……

“Tống Tiểu Ngưu! Ta đã bảo ngươi chịu khó làm sạch lòng lợn cơ mà?! Tại sao bên trong vẫn còn phân?”

“Tỷ…… Mấy thứ lòng lợn kia vừa thối vừa tanh, ta phải rửa đi rửa lại rất nhiều lần mới sạch được. Nhưng hai trăm cân quá nhiều, chắc là có vài nơi nào đó bị sót.”
 
Chương 327


“Hay quá nhỉ? Ngươi làm ăn như vậy, đã đuổi khách hàng lớn của nhà chúng ta đi rồi! Ta thật vất vả mới ôm được đơn hàng lớn của Bạch gia qua bên này, bây giờ đều bị ngươi làm hỏng hết rồi!”

Tống Tiểu Nương tức giận đến mức hai mắt đều đỏ ửng lên, lúc này Tống Tiểu Ngưu mới tỏ ra nghiêm chỉnh hơn vài phần.

“Tỷ, ngươi không nghe thấy sao? Người ta bảo là khách nhân tiệm rượu không thích ăn món thịt hầm nhà ta. Chắc do mùi vị ở nơi nào đó không đúng rồi. Lúc trước ở tiệm thuốc bắc, ta nhớ rõ tiểu nương tử Lê gia kia đã mua những loại dược liệu ấy, tại sao tự mình phối hợp lại cảm thấy không đúng?”

Hai tỷ đệ Tống gia cùng nhau thương lượng một phen, sau đó bọn họ quyết định buổi tối hôm nay sẽ lén lút qua cửa hàng Lê gia tìm xem có tìm được nước chát hầm thịt hay không.

Kết quả hai người vừa bắt đầu cạy cửa đã bị người từ phía sau duỗi tay che miệng kéo đi rồi.

Tiêu đầu Sài quay sang Ngũ Thừa Phong đang đứng bên cạnh cười cười.

“Thế nào, sư phụ nhận việc này không tồi chứ?”

Ngũ Thừa Phong đã im lặng hồi lâu, sau đó đúng là không thể trái lương tâm được, cuối cùng hắn đành phải nói một câu là không tồi.

Hắn cũng tới xẩm tối ngày hôm nay mới biết hoá ra đơn hàng mới nhất mà sư phụ hắn nhận lại chính là đi gác đêm ở cửa hàng Lê gia, bảo hộ người Lê gia an toàn.

Đúng thật là đơn hàng này sẽ kéo hắn lại gần hơn với Lê gia, thế nhưng nhận buổi tối thì có ích gì? Người ta đã ngủ say hết rồi, người mà hắn muốn gặp căn bản không gặp được.

“Sư phụ…… Đa tạ.”

“Được rồi, ai bảo ngươi là đồ đệ của ta chứ?”

Tiêu đầu Sài vỗ vỗ bả vai đồ đệ nhà mình, sau đó hắn tìm một nơi khuất gió ngồi xuống, uống một ngụm rượu nhỏ.

“Muốn uống một ngụm hay không?”

Lúc này Ngũ Thừa Phong đang rất muộn phiền, hắn đâu có tâm tình đi uống rượu.

“Không được, ta phải đi tìm Đại Lưu xem tình huống hai người kia như thế nào.”

“Ngươi lo lắng chuyện đó làm gì, sáng sớm ngày mai trực tiếp đưa hai người đó đến với phủ nha là xong rồi.”

Tiêu đầu Sài chẳng cần biết người hắn vừa bắt là ai, chỉ cần làm xong chức trách là được, việc của hắn là bắt người, đưa cho cố chủ, cố chủ muốn xử lý ra sao lại là việc của bọn họ, chẳng liên quan gì tới hắn.

Chẳng qua tiểu đồ đệ của hắn lại nhớ thương người Lê gia, đối phương sốt ruột cũng là chuyện bình thường.

Mọi người Lê gia đang ngủ ngon lành, đâu biết rằng ở cách đó không xa đang có bốn, năm tiêu sư bảo vệ người một nhà bọn họ.

Sáng sớm ngày thứ hai, cửa hàng vừa mở cửa, đã thấy bốn năm tiêu sư tới, người nào người nấy đều đeo quầng thâm trên mắt, nhìn thực sự buồn cười.

“Tứ oa, các ngươi vừa làm gì vậy? Tại sao bộ dáng giống cả đêm ngủ không ngon thế?”

Ngũ Thừa Phong cố gắng mở to mắt, trưng ra bộ dáng tinh thần cũng không tệ lắm trả lời: “Chỉ là có nhiệm vụ trong người, cần phải thức đêm, không sao đâu. Đại Giang thúc, buổi sáng có sủi cảo không? Cho mấy người chúng ta mỗi người một chén sủi cảo.”

“Có có có, các ngươi ngồi chờ một lát.”

Lê Giang ra sau bếp nói một tiếng, Hạnh Tử lập tức nhào bột mì bắt đầu cán vỏ sủi cảo, Quan Thúy Nhi trộn nhân cũng xong xuôi rồi, nàng ấy qua lấy vỏ sủi cảo bắt đâu gói.

Hiện giờ trong phòng bếp đầu có thêm tỷ muội Đào Tử giúp đỡ, Lê Tường và Quan Thúy Nhi cũng nhẹ nhàng hơn thật nhiều.

Ở chung đoạn thời gian này, hai nàng đều cảm thấy nhân phẩm của hai cô nương cũng không tệ, thuần phác lại thành thật, học tập cũng đủ nghiêm túc.

Lê Tường đã muốn chọn một ngày nào đó cho hai người bọn họ bái sư.

Ở thời đại này, sư phụ không đơn giản chỉ gọi một tiếng là thành. Câu nói một ngày làm thầy, cả đời làm thầy tuyệt đối không phải nói đùa.

Cho nên bái sư cũng là một quá trình cực kỳ trang trọng.
 
Chương 328


Nàng đã thương lượng với phụ mẫu, hai tỷ muội Đào Tử cũng được phụ mẫu nàng tán thành, có thể nhận hai nàng làm đồ đệ.

Nói đến nhận đồ đệ, Lê Tường cũng không biết tại sao nàng lại đột nhiên nghĩ tới Yến Túc, nam nhân lùn đã tham gia đại hội thử đồ ăn với nàng.

Tiểu tử kia không tồi, không chỉ nghe lời còn thông minh, tay chân lại rất dẻo dai, nhanh nhẹn, bồi dưỡng một chút sẽ cho ra một đầu bếp không tồi.

Có điều người ta đã đi theo đầu bếp Cẩm Thực Đường, nàng nghĩ gì cũng không quan trọng.

“Biểu muội, Bạch lão đại cách vách tìm ngươi, nói là có việc.”

Mọi người trong nhà đều biết Bạch lão đại tới đây có mục đích gì.

Lê Tường lên tiếng, nàng xúc thức ăn ra khỏi cái nồi, sau đó rửa tay sạch sẽ mới ra cửa gặp người.

“Tương nha đầu, thật là ngượng ngùng, ta tới quấy rầy ngươi một chốc.”

“Không sao đâu, Bạch thúc, có chuyện gì ngươi cứ việc nói thẳng.”

Bạch lão đại xấu hổ cười cười, hắn nhắc lại chuyện đặt món thịt hầm của Lê gia.

“Phía trước đệ đệ ngốc của ta……”

“Bạch thúc, ngươi không cần phải nói, chuyện đã qua không nên nhắc tới nữa. Bây giờ ngươi muốn mua, chỉ cần đưa tiền đặt cọc chúng ta sẽ bán, không cần thiết phải nhắc tới mấy chuyện đó làm gì.”

Có tiền không kiếm chính là đồ ngốc. Thêm vào đó, Lê Tường cũng chẳng buồn quan tâm tới chuyện vì sao bọn họ đột nhiên muốn huỷ giao ước, lại đột nhiên muốn nối lại chuyện làm ăn.

Suy cho cùng, hai nhà đâu có ký kết khế ước, chỉ là mỗi ngày đưa trước tiền đặt cọc thì cửa hàng nhà nàng làm hàng thôi.

Nếu đã ký kết khế ước mà nhà bọn họ đột nhiên bội ước, vậy muốn trở lại đặt hàng không có dễ dàng như vậy đâu.

Lê Tường rất thống khoái nhận tiền đặt cọc từ tay Bạch lão đại, nàng cũng trực tiếp nói luôn từ ngày mai sẽ tiếp tục cung ứng hàng cho Bạch gia bọn họ.

Bởi vậy, trải qua một cơn sóng gió, cửa hàng thịt hầm Lê gia lại một lần nữa náo nhiệt lên.

Tuy rằng nhà nàng bán thịt hầm hơi đắt chút, nhưng ăn ngon lại hợp với cơm. Nếu đem ra so sánh, vậy món thịt hầm nhà Tống gia sẽ rẻ hơn của Lê gia một chút.

Thế nhưng người có tiền sẽ tự nguyện bỏ ra thêm một ít, còn người không có tiền lại nghĩ bỏ ra mười đồng bối còn không bằng tự mình mua thịt về làm. Cứ như vậy, việc buôn bán bên Tống gia lập tức trở nên vắng vẻ.

Chẳng qua vắng vẻ thì vắng vẻ, Tống gia bọn họ không dám tơ tưởng tới Lê gia nữa, ai biết chung quanh Lê gia lại có người bảo hộ chứ? Đúng là khiến người khác lạnh cả người.

Gió êm sóng lặng được hai ngày, xẩm tối hôm đó Thanh Chi tới Lê Gia Tiểu Thực.

“Tương nha đầu, hôm nay phu nhân phải làm một bàn tiệc, ngươi có rảnh qua làm đầu bếp không?”

“Phu nhân đã nói dĩ nhiên là ta rảnh rồi, hôm nay lại có chuyện vui gì sao? Hay trong phủ có ai sinh nhật?”

Lê Tường thu dọn xong, giao phòng bếp cho biểu tỷ. Giờ này cửa hàng nhà nàng cũng sắp đóng cửa rồi, trong tiệm không quá bận rộn, ba người biểu tỷ và hai tỷ muội Đào Tử có thể đảm đương được.

“Hôm nay chẳng có chuyện vui gì đâu, nhiều nhất chỉ xem như một bữa tiệc tan vỡ mà thôi, đi nào, trên đường ta sẽ nói cho ngươi nghe.”

Bữa tiệc tan vỡ???

Trong đầu Lê Tường chỉ nghĩ được đúng một khả năng đó là Tần Lục Gia lại làm phu nhân giận rồi, sau đó không dỗ dành nổi, dẫn tới hai người muốn ly hôn.

Thế nhưng, chẳng phải mấy ngày trước Liễu phu nhân đã hoà thuận với Tần Lục Gia rồi sao? Nàng ấy còn vui vẻ dọn vào Tần trạch cơ mà?

Mãi cho đến khi lên xe, nghe Thanh Chi nói, nàng mới biết mình đoán sai rồi. Hoá ra chuyện tan vỡ này là nói về Liễu thiếu gia và phu thê Tần Lục.

Trong mấy hào môn thế gia này có nhiều chuyện phức tạp lắm, phút chốc lại xảy ra chuyện hạ độc, phút chốc sau lại phát hiện hài tử không phải của nhà mình.
 
Chương 329


May mắn nàng xuyên qua lại chọn đúng một gia đình bình dân, được phụ mẫu yêu thương, cho nên hiếm khi chứng kiến loại chuyện phức tạp kiểu này.

Nhưng Liễu thiếu gia kia quá đáng thương, mắt thấy sự nghiệp như mặt trời ban trưa, đột nhiên bị lộ ra chuyện không phải hài tử thân sinh của Liễu gia. Chẳng mấy ai chịu được sự chênh lệch địa vị như vậy đâu.

“Tương nha đầu, do phu nhân bảo ta có thể nói cho ngươi nghe chuyện này, nên ta mới dám nói đó, có điều ngươi nghe xong không được để lộ ra ngoài đâu.”

“Biết rồi, lời từ miệng ngươi chỉ chui vào tai một mình ta, tuyệt đối sẽ không nói cho người khác.”

Trên đường đi, hai người lại nói chuyện phiếm về vài sự kiện vừa xảy ra trong thành, rất nhanh sau đó xe ngựa đã đến Liễu gia tổ trạch.

Hôm nay Lê Tường không đưa mấy người biểu tỷ theo làm trợ thủ, bởi vì chỉ có một bàn tiệc thôi, người ăn cũng không nhiều lắm, nàng chỉ dự tính làm năm, sáu món ăn là đủ. Bởi vậy, dùng mấy người trong phòng bếp là được rồi.

Liễu Kiều thích ăn ngọt, Liễu thiếu phu nhân lại yêu món cay, Lê Tường lập tức chọn mấy món chua ngọt chua cay làm ra ba món đồ ăn, lại thêm một hũ canh bồ câu hầm táo đỏ cẩu kỷ, vừa an thai vừa an thần.

Chờ tất cả đồ ăn đều được làm xong hết, đám nha hoàn bà tử trong phòng bếp cũng nhàn hạ hơn nhiều. Từ nãy tới giờ, mấy người đó đã sớm đỏ mắt với tay nghề của Lê Tường, vì vậy bọn họ thật tha thiết muốn nhờ Lê Tường làm giúp bọn họ mấy món đồ ăn tối nay.

Hiện giờ Thanh Chi vẫn chưa tới, Lê Tường cũng rất thích không khí làm việc cùng mấy người đó trong gian bếp này, vì vậy nàng vui vẻ nhận lời.

Nàng nhìn một chút, người trong phòng bếp này còn chút rau xanh, chút cá nhỏ, và một ít thịt tươi.

Lê Tường trực tiếp lấy rau xanh hầm thành một món cháo, lại để cho mấy người bọn họ thịt cá nhỏ sạch sẽ, tiếp theo mới mang chúng ra ướp lên, chuẩn bị nướng mấy con cá nhỏ này để ăn kèm với cháo. Sau đó nàng chỉ cần chiên chút thịt tươi kia lên là vừa vặn một bữa cơm.

“Tay của Lê cô nương thật khéo léo, những nguyên liệu thật bình thường như vậy, vào tay cô nương đã trở thành những món cực kỳ ngon thế này.”

“Đúng vậy, nếu Lê cô nương có thể thường xuyên lui tới phủ chúng ta thì tốt rồi, đáng tiếc……”

Tiểu nha hoàn vừa kêu lên đáng tiếc, những người khác cũng phụ hoạ than thở theo.

“Phủ chúng ta sắp tan tành rồi, cũng không biết những hạ nhân chúng ta sẽ đi về đâu nữa!?”

Lê Tường không biết tình huống bên trong Liễu phủ, chẳng qua nàng biết tính tình Liễu phu nhân tốt như vậy, khẳng định nàng ấy sẽ không làm khó xử những hạ nhân này.

“Đâu nhất định sẽ tan đàn xẻ nghé đâu? Hiện giờ Liễu…… à không, Tần phu nhân và trượng phu nàng đã trở về chủ trì đại cục rồi, khẳng định hai người ấy sẽ sắp xếp chu đáo cho các ngươi.”

“Lê cô nương nói cũng đúng, ta nghe nói, tiểu thư và cô gia chúng ta đang cân nhắc chọn một vị thiếu gia cho làm con thừa tự đấy, đến lúc đó Liễu phủ chúng ta có thiếu gia mới rồi. Chắc hẳn khi thiếu gia mới về phủ, chúng ta cũng có thể tiếp tục làm việc trong phòng bếp.”

Nói đến thiếu gia mới, mọi người trong phòng bếp lại không nhịn được cảm khái.

“Đại thiếu gia tốt như vậy, thế mà không phải nhi tử thân sinh, thật quá đáng tiếc.”

“Đúng vậy, đại thiếu gia và thiếu phu nhân đều quá tốt, mỗi lần hai người ấy vào trong phủ, chúng ta qua chào hỏi, bọn họ đều sẽ cười gật đầu, ta đã sớm muốn tới trong nhà bọn họ hầu hạ, đáng tiếc vẫn luôn không có cơ hội.”

Đại nương nhóm lửa cười cười.

“Hiện tại đại thiếu gia đã ra đi với hai bàn tay trắng, ngươi có muốn cũng vô dụng.”

Mọi người lại cười vang một trận.

“Haizz… các ngươi nói xem, sau khi đại thiếu gia trả lại sản nghiệp Liễu gia, hắn có đi tìm lại người nhà của hắn không?”
 
Chương 330


“Chắc là có, tuy nói chuyện xảy ra từ mười năm trước này đã quá xa, nhưng chẳng có mấy người rơi xuống nước đâu, chắc sẽ sớm tìm ra. Hiện giờ chỉ còn xem ý của thiếu gia như thế nào thôi.”

“Ta đoán đại thiếu gia là hài tử của một hộ ngư dân nào đó, khẳng định là lúc bắt cá bị rơi xuống nước đây mà.”

“Nhưng lúc đó hắn mới mười tuổi mà, chưa làm việc được đâu?”

Một đám người ríu rít thảo luận, vốn dĩ Lê Tường chỉ loáng thoáng nghe bọn họ nói chuyện thôi, nhưng vừa nghe đại thiếu gia rơi xuống nước, cả người nàng đều ngơ ngẩn.

Mười năm trước… khoảng thời gian này quá mẫn cảm, đã vậy còn là rơi xuống nước, nghe tới đây, nàng không khỏi lưu tâm tới chuyện này nhiều hơn một chút.

Chuyện quá trùng hợp như vậy, có thể xảy ra được không?

“Lê cô nương, ngươi nghĩ cái gì vậy, thịt trong nồi sắp cháy rồi.”

“A! Ngượng ngùng quá, ta vừa phân tâm.”

Lê Tường vội vàng vớt thịt trong nồi ra, sau đó bỏ nốt chỗ thịt còn lại vào nồi.

Cho dù nàng đang rất sốt ruột muốn đi chứng thực chuyện này, nhưng cũng cần phải nấu cho xong đồ ăn cho mọi người trong phòng bếp đã.

Rốt cuộc lúc này mọi người trên đó đang bận ăn cơm, nàng cũng không tiện lên đó hỏi.

Cuối cùng chỉ còn một nồi cá nhỏ nướng thôi, nhưng nồi cá nướng này cũng khiến toàn thân nàng đầy hương vị cá nướng.

Lúc này nàng không chờ Thanh Chi nữa mà trực tiếp hỏi những người trong phòng bếp đường ra bên ngoài.

Nàng rất muốn hỏi cho rõ ràng xem đến tột cùng Liễu thiếu gia kia có phải ca ca của nàng hay không.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng gặp được người có hoàn cảnh trùng khớp như vậy, nếu không hỏi cho rõ ràng, nàng sẽ không cam lòng.

Tâm bệnh của nương cũng vì câu chuyện ngày đó mà phát ra. Nếu hắn thật sự là đại ca, vậy phụ mẫu nàng sẽ vui biết bao nhiêu, nói không chừng tâm tình tốt đẹp, bệnh cũng có thể chuyển biến trở nên tốt lên.

Lê Tường được đại nương phòng bếp chỉ đường, cứ men theo con đường trước mặt, tới khúc ngoặt kia sẽ nhìn thấy một hoa viên lớn, trong hoa viên có một nhà thuỷ tạ, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, chắc đây là nơi mấy người Tần Lục gia dùng bữa.

Nàng đang muốn đi lên tìm Thanh Chi thông báo một tiếng, đã nhìn thấy Liễu đại thiếu gia từng gặp mặt một lần kia dìu một nữ tử đi ra. Chắc người này là vị phu nhân họ Kim của hắn.

Phương hướng hai người bọn họ đi tới lại là vị trí nàng đang đứng. Có điều sắp gặp mặt người mình muốn gặp, nàng lại cảm thấy hơi sợ hãi, bởi vậy nàng lập tức trốn vào bụi hoa.

Sắc trời đã tối, y phục trên người nàng cũng có màu tối, nếu không có ánh đèn chiếu thẳng vào, người khác sẽ không phát hiện ra nàng.

“Vân Châu, ngươi cẩn thận dưới chân một chút, nếu không để ta ôm ngươi đi qua?”

“Ta đâu có yếu ớt như vậy? Nhìn dáng vẻ khẩn trương của ngươi này, nếu cảm thấy không yên tâm thì ngươi dứt khoát đi nhà xí giùm ta luôn đi.”

Kim Vân Châu cười thì cười, nhưng tay nàng ấy vẫn bám chặt lấy trượng phu. Hiện giờ sắc trời đã tối như vậy, nếu nàng ấy không cẩn thận hơn một chút thật đúng là không an toàn.

“Đúng rồi, hồi nãy cô mẫu mới nói, đồ ăn hôm nay do tự tay tiểu muội làm, chắc lúc này nàng vẫn còn ở trong bếp. Nếu không chốc lát nữa khi chúng ta cơm nước xong, lại qua gặp nàng?”

Liễu Trạch do dự một chút nhưng vẫn gật gật đầu với thê tử của mình, sớm muộn gì cũng phải gặp, cứ gặp tiểu muội trước dò xét hướng gió cũng hay.

Lê Tường đang tránh trong bụi hoa, nghe được lời này, cả người nàng tựa như bị sét đánh.

Đôi phu thê này nói vậy là có ý gì?!

Tiểu muội? Phòng bếp?

Chẳng lẽ người bọn họ nói chính là nàng?

Cho nên hắn thật sự là ca ca của nàng sao?

Lê Tường không kịp nổi lên kích động, đột nhiên nàng cảm giác ở chóp mũi mình có một thứ lông xù xù gì đó quét tới quét lui.
 
Chương 331


Khi chạm phải thứ có bề ngoài xù xù kia thì Lê Tường theo bản năng liền vồ một cái. Trời, cái thứ kia còn biết cử động… Điều này làm nàng sợ tới mức vội vàng đặt m.ô.n.g ngồi xuống mặt đất, thậm chí còn đè hỏng vài cây hoa.

“Meo meo……”

Con mèo trắng được Tần Lục nuôi dưỡng ngửi thấy mùi cá khô trên người Lê Tường, bởi vậy nó cứ lượn qua lượn lại quanh người nàng không ngừng.

Hơn nữa, nàng vừa bị nó làm hoảng sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, động tĩnh liên tiếp vang lên như vậy, tự nhiên đã hấp dẫn phu thê Liễu Trạch vừa đi qua.

Hai người bọn họ giơ đèn đi tới, lập tức ba đôi mắt gặp nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, đôi bên đều sửng sốt.

Ba người chẳng ai có thể tưởng tượng ra được bọn họ sẽ gặp nhau trong loại tình huống xấu hổ như thế này.

Vẫn là Liễu Trạch phản ứng trước, hắn duỗi tay ra kéo Lê Tường đứng dậy, lúc này mới đánh vỡ cục diện bế tắc hồi nãy.

“Liễu thiếu gia……”

Lê Tường thật sự có chút không biết nên mở miệng như thế nào, bởi vậy nàng dứt khoát xưng hô với hắn theo cách nàng từng gọi trước kia.

Nghe được câu đó, Liễu Trạch có một chút xíu thất vọng, chẳng qua rất nhanh sau đó hắn đã điều chỉnh được trạng thái của mình.

“Kỳ thật, ngươi có thể gọi ta là đại ca.”

Hắn khẳng định hồi nãy nha đầu này đã nghe được những lời hắn và Vân Châu nói chuyện, hơn nữa có một số việc sớm muộn gì cũng phải nói, bây giờ nói luôn cũng không sao.

“Chắc là ngươi có một đại ca đúng không? Nhưng mười năm trước đại ca của ngươi đã rơi xuống sông An Lăng và mất tích, mà mười năm trước ta cũng được phu thê Liễu gia vớt từ sông An Lăng lên.”

Nghe được những lời Liễu Trạch trực tiếp nói, trong lòng Lê Tường hơi run rẩy một cái. Chẳng lẽ mấy người trong phòng bếp đã nói đúng?

“Ngươi khẳng định sao? Ta nghe nương ta nói, ở ngay khoảng giữa ngón trỏ và ngón cái trên tay phải của đại ca ta có một nốt ruồi màu đen, ngươi…có không?”

Lê Tường khẩn trương nhìn Liễu Trạch, chỉ thấy hắn bình tĩnh giơ tay phải đến trước ánh đen.

Dù ngọn đèn này không quá sáng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cái nốt ruồi đen ở ngay khoảng giữa ngón trỏ và ngón cái bên tay phải của hắn.

“Thật ư? Chuyện này… là sự thật?”

Trời đất, đại ca mất tích mười năm vậy mà… thật sự còn sống!

Lê Tường cũng không biết đây là cảm xúc của nguyên thân hay của bản hân nàng, thế nhưng chỉ cần nàng nghĩ tới đại ca, người luôn được nương của nàng mong nhớ bao nhiêu năm như vậy, thật sự vẫn còn sống, trái tim trong lồ ng n.g.ự.c nàng sẽ không nhịn được mà đập dồn dập lên, sống mũi cũng trở nên cay cay khó nhịn.

“Thật tốt, thật tốt, nếu nương biết ngươi còn sống, nhất định bà ấy sẽ vô cùng vui vẻ!”

Nghe thấy thanh âm hơi nghẹn ngào của nàng, không hiểu vì sao trong lòng Lê Trạch lại cảm thấy một cơn khó chịu.

Kim Vân Châu vốn không muốn quấy rầy hai huynh muội này nhận nhau, nhưng nàng ấy thực sự không nhịn nổi nữa, nàng ấy đành phải kéo kéo tay áo nam nhân nhà mình.

“Tướng công…… Không bằng ngươi đưa đèn cho ta đi?”

Lúc này Liễu Trạch mới nhớ, mục đích mình ra đây chính là đưa nương tử đi nhà xí.

“Tại ta tại ta, suýt chút nữa đã quên mất. Tiểu muội, ngươi ở chỗ này chờ ta một lát, ta đưa tẩu tử ngươi đi nhà xí, rất nhanh sẽ trở về.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng có chút ngượng ngùng chui ra khỏi bụi hoa.

Nhìn hai người bọn họ tay trong tay càng đi càng xa, trong lòng nàng vẫn thấy chuyện này có chút không chân thật.

Vậy mà đại ca mất tích nhiều năm của nàng lại được một danh gia vọng tộc nuôi nấng, chưa nói tới chuyện hắn được người ta giáo dưỡng thành một nam nhân xuất chúng như thế, chỉ nói tới chuyện khi nhận được người thân, hắn đã là nam nhân có thê có tử.

Bây giờ đột nhiên tìm về nhi tử đã thất lạc, còn qua một đoạn thời gian ngắn nữa sẽ được ôm tôn tử, chẳng biết thân thể của nương nàng có chịu nổi niềm vui cực lớn này không?
 
Chương 332


Thanh Chi vừa ra khỏi nhà thuỷ tạ đã phát hiện trong hoa viên có người, nàng ấy còn tưởng rằng người này là một hạ nhân, không nghĩ tới khi qua nhìn mới biết đó là Lê Tường.

“Tương nha đầu, ngươi lại đây tìm phu nhân sao? Tại sao không gọi người châm đèn cho ngươi?”

“Ta không tới tìm phu nhân, chỉ là ta làm xong cơm nhưng chờ mãi không thấy ngươi tới phòng bếp, nên muốn qua bên này tìm ngươi.”

Lê Tường hít hít cái mũi, Thanh Chi lập tức phát hiện có điều khác thường.

“Ngươi khóc ư? Có phải ai đó trong phòng bếp bắt nạt ngươi không?”

Nhìn tư thế của nàng ấy, chỉ sợ Lê Tường gật đầu một cái, nàng ấy sẽ vọt tới phòng bếp xử lý người ‘bắt nạt’ nàng ngay. Lê Tường cũng bị nàng ấy chọc cho vui vẻ, nàng vội vàng nói không có.

“Tại tối nay ta mặc hơi ít. Ở trong phòng bếp vẫn ấm áp nhưng ra bên ngoài này một cái là lạnh muốn đông cả người rồi. Nhưng không sao, ta trở về uống chén canh gừng là bình thường ngay.”

“Để ta qua nói một tiếng phu nhân, rồi đưa ngươi về trước.”

Thanh Chi nói xong đã xoay người đi rồi, Lê Tường muốn duỗi tay kéo nàng ấy lại cũng không kịp, mà muốn lên tiếng gọi nàng ấy lại cũng không xong.

Hôm nay mấy người Tần Lục Gia mở tiệc chiêu đãi đại ca, chắc là có rất nhiều lời muốn nói. Lại nói, chuyện của nàng và đại ca không nên nhắc ở nhà người ngoài, Thanh Chi đưa nàng về trước cũng hợp tình hợp lý.

Hơn nữa, nàng nên về trước, chuẩn bị chút tâm lý cho nương……

Vừa làm ra quyết định trở về, nàng đã nhìn thấy hai người đại ca xong việc trở về.

“Tiểu muội, đi cùng chúng ta vào bên trong ăn món gì đó đi, ngươi cũng quen thân với cô cô và dượng, chúng ta cứ vào trong phòng thoải mái trò chuyện một phen.”

“Ta không vào đâu, chắc các ngươi có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Lại nói phụ mẫu đang ở nhà chờ ta, nếu ta về muộn hai người ấy sẽ lo lắng lắm. Đại ca, ngươi…… khi nào ngươi sẽ trở về gặp phụ mẫu?”

Kỳ thật nàng nghe nội dung câu nói của hai người bọn họ, cũng hiểu chắc chắn bọn họ đã sớm biết thân phận của mình từ lâu rồi, nhưng nàng thật không hiểu, tại sao bọn họ vẫn chưa chịu tới cửa hàng nhận người thân?

Ngược lại còn đề cập tới chuyện đó trước mặt nàng… nàng thật sự không hiểu hành động cũng như suy nghĩ trong lòng đại ca mình.

“Ngày mai đi, xẩm tối ngày mai, ta và Vân Châu sẽ đi qua.”

Vốn dĩ Lê Trạch cũng tính toán ngày mai sẽ tới bên đó. Nhiều ngày qua, cuối cùng hắn cũng kiểm kê xong sản nghiệp Liễu gia, cũng trả lại toàn bộ cho cô cô rồi.

Từ giờ trở đi hắn thật sự biến thành một nam nhân một nghèo hai trắng, sạch sẽ tới mức không có gì trong tay.

Nghe hắn nói, trong lòng Lê Tường cũng kiên định hơn không ít. Tốt xấu gì hắn cũng nguyện ý trở về nhận phụ mẫu, vậy là được rồi.

“Vậy ta đi về trước, đại ca…… Ngươi và đại tẩu nhất định phải tới nha.”

“Nhất định!”

Hai huynh muội nhà họ vừa dứt lời, Thanh Chi cũng ra tới.

“Thiếu gia, phu nhân vừa hỏi ngươi và thiếu phu nhân đi đâu rồi? Tại sao hai người lại đứng ở đây?”

“Không có gì, chúng ta đi vào ngay đây.”

Liễu Trạch nhẹ nhàng vẫy vẫy tay với Lê Tường, rồi dìu thê tử quay về nhà thuỷ tạ. Thanh Chi cũng đưa Lê Tường trở về cửa hàng của nàng.

Đột nhiên trong ngõ nhỏ tối tăm lại xuất hiện một chiếc xe ngựa, tự nhiên đã khiến đám người Ngũ Thừa Phong đang giấu trong chỗ tối cảnh giác cao độ. Bọn họ gắt gao nhìn chằm chằm vào người vừa bước xuống xe ngựa kia.

“Ừm? Tương nha đầu……”

Tại sao giờ này nàng lại ngồi xe ngựa trở về nhà?

Bốn năm người đều nhìn chằm chằm vào xe ngựa, nhiều tầm mắt như vậy hiển nhiên là Thanh Chi đã lập tức phát hiện ra.

Nàng ấy nhanh chóng đưa Lê Tường vào sau bếp, sau đó mới lắc mình vào trong bóng tối bắt người.

“Bọn đạo chích từ đâu tới, dám đứng ở đây nhìn trộm?”
 
Chương 333


Trong đám bọn họ cũng chỉ có một mình tiêu đầu Sài tương đối lợi hại, có thể ngăn cản được mấy chục chiêu của Thanh Chi, còn đám người Ngũ Thừa Phong, căn bản không thể chống đỡ nổi người được tiếp thu huấn luyện từ nhỏ như nàng ấy.

“Ai! Ngừng ngừng ngừng! Đừng đánh! Chúng ta không phải người xấu!”

Trên m.ô.n.g tiêu đầu Sài vừa ăn một cước, bây giờ hắn cũng bất chấp cái gì mà ẩn ở nơi tối tăm bảo vệ cố chủ nữa rồi, hắn vội vàng hô lớn tên Lê Tường nhờ nàng ra cứu mạng.

Nữ nhân này xuống tay quá nặng, nếu hắn còn ngoan cố không chịu gọi Lê Tường, chỉ sợ sau ngày hôm nay, hắn sẽ phải trở về nằm dưỡng thương mười ngày nửa tháng mất.

“Thanh Chi tỷ tỷ, ngươi từ từ! Đừng đánh vội!”

Lê Tường từ trong phòng cầm đèn đi ra, chiếu sáng một lượt những người đang nằm trên mặt đất.

“Tiêu đầu Sài, tứ ca…… Tại sao lại là các ngươi?”

Vừa rồi khi nghe Thanh Chi nói bên ngoài có kẻ trộm, nàng đã sợ tới mức trái tim trong lồ ng n.g.ự.c đập dồn dập muốn nhảy cả ra ngoài, không nghĩ tới, đám người ở bên ngoài lại là người quen.

“Tương nha đầu, ngươi quen bọn họ ư? Vậy mấy người này là người tốt sao?”

“Tự nhiên là người tốt! Chúng ta là tiêu sư của tiêu cục Vĩnh Minh, không thể là người xấu được.”

Tiêu đầu Sài đau đến nhe răng trợn mắt, hắn cố gắng lồm cồm bò dậy từ trên mặt đất, nhưng không có ý muốn nhiều lời với Thanh Chi.

Thanh Chi cũng không đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, sau khi nàng ấy xác định với Lê Tường những người này đều không phải người xấu, nàng ấy lập tức lên xe rời đi.

Nàng ấy vừa đi, tiêu đầu Sài mới kể cho Lê Tường nghe chuyện Vu lão gia tử mướn người của tiêu cục Vĩnh Minh tới bên này gác đêm bảo vệ Lê Gia.

“Hoá ra là như vậy…… Thật vất vả cho các ngươi, mời mọi người vào nhà nghỉ ngơi trước đã.”

Bên ngoài lạnh như vậy, còn phải gác đêm, thật sự không dễ dàng.

Lê Tường mời bọn họ đi vào, thế nhưng mấy người bên ngoài rất quật cường, nói gì bọn họ cũng không chịu.

Kỳ thật, do bị Thanh Chi đánh thành cái dạng này, nếu đi vào bọn họ cảm thấy rất xấu hổ.

Đám người tiêu đầu Sài đều ôm suy nghĩ ấy trong lòng, vì vậy tất cả đều vội vàng từ chối.

Thấy khuyên bọn họ không được, Lê Tường chỉ có thể để bọn họ tuỳ ý bảo vệ nhà mình ở bên ngoài.

Chẳng qua nàng lập tức quay đầu nấu cho mỗi người bọn họ hai cái trứng gà lại rót thêm một chút nước ấm mang ra, xem như hết lòng quan tâm chăm sóc.

Người ta đã lấy tiền làm việc, nàng cũng không tiện can thiệp quá nhiều. Nói thật, từ khi biết có bọn họ bảo vệ bên ngoài nhà mình, trong lòng nàng cũng yên tâm hơn nhiều lắm.

Dù mấy người ngoài kia vừa bị Thanh Chi đánh cho một trận, dường như hơi yếu ớt một chút. Nhưng nguyên nhân thực sự lại là Thanh Chi quá lợi hại.

Trước kia cũng không biết nàng ấy làm gì mà lại trở thành thủ hạ của Tần Lục Gia, nhưng nàng lại biết Liễu phu nhân vẫn nói Thanh Chi đi theo Liễu phu nhân là nhân tài không được trọng dụng.

“Tương Nhi, bên ngoài không có chuyện gì chứ?”

Hồi nãy, Quan thị đã mơ hồ nghe được từ trộm cắp gì đó. Ngay lập tức bà đã nghĩ tới chuyện lần trước kia cửa hàng nhà mình bị trộm viếng thăm, chúng còn làm Lạc Trạch bị thương nữa. Bởi vậy, từ nãy tới giờ trong lòng bà đang hoang mang rối loạn ghê gớm.

“Nương, yên tâm đi, không có việc gì, chỉ là mấy người tiêu đầu Sài được Vu lão gia tử mướn tới bảo vệ nhà chúng ta. Hồi nãy bọn họ ở bên ngoài bị Thanh Chi tỷ phát hiện, lại bị nàng ấy hiểu lầm, nhưng bây giờ đã không cò chuyện gì rồi.”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Tới tới tới,Tường Nhi, ta nấu cháo còn ấm đó, ngươi nhanh tới ăn chút đi.”

Quan thị vừa bưng đồ ăn đặt lên bàn vừa nhắc mãi: “Từ sau khi được mua về đây, mấy người Đào Tử vẫn luôn ở trong cửa hàng, chưa từng đi đâu cả.”
 
Chương 334


“Vừa rồi Thúy Nhi muốn qua cửa hàng thịt hầm bên kia, ta đã cho hai người bọn Đào Tử đi cùng rồi, cũng coi như đi ra ngoài hít thở không khí.”

Trong nhà, chẳng ai có ý tưởng sẽ nuôi dưỡng hai tỷ muội Đào Tử trở thành nha hoàn cho nhà mình, thế nhưng hai nàng ấy lại rất tự giác coi mình là nha hoàn, nếu không có nương của Lê Tường mở miệng, chắc chắn hai nàng ấy sẽ không rời khỏi cửa hàng nửa bước.

Chuyện này khiến người khác bớt lo nhưng lại khiến người ta xót xa thay các nàng ấy. Đặc biệt là Quan thị, bà là người mềm lòng nhất, cũng là người yêu thương đám hài tử trong nhà nhất.

“Phụ thân ngươi đi tìm người chọn ngày rồi, ngày kia là ngày lành, đến lúc đó chúng ta làm hai bàn cơm, mời những hàng xóm quen biết qua bên này uống chút rượu mừng, thông báo cho bọn họ chuyện bái sư này, để hai nha đầu kia có thể chân chính ngẩng đầu làm người.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng không có ý kiến. Bây giờ trong đầu nàng còn đang bận nghĩ về chuyện quan trọng khác.

Nếu buổi chiều ngày mai nàng đột nhiên nói cho nương nghe, ta đã tìm được đại ca rồi, chắc chắn suy nghĩ trong đầu nương sẽ rối rắm lắm, chỉ sợ khoảnh khắc nhìn thấy đại ca trở về, thân thể nương sẽ chịu không nổi.

Cho nên nàng nghĩ một chút, vẫn quyết định ngay buổi tối hôm nay phải tiêm cho nương một mũi tâm lý dự phòng.

“Nương…… Ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Muốn nói gì thì cứ nói đi, phụ thân ngươi có được nghe không? Nếu không được thì đuổi hắn đi lên lầu.”

Thấy tâm tình Quan thị rất tốt, bà còn mở miệng nói đùa như vậy, Lê Giang cũng tỏ ra phối hợp, nàng lập tức đứng dậy.

“Phụ thân, ngươi ngồi xuống, chuyện này ta muốn nói cho cả hai người cùng nghe.”

Lê Tường buông chén đũa, khuôn mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc nhìn phụ mẫu nói: “Đại ca hắn … còn sống.”

Chỉ có sáu chữ ngắn ngủi vậu thôi, nhưng dư chấn của nó lại khiến hồn vía của hai người Lê Giang đều run rẩy.

Ngẫm lại cũng đúng, Lê Tường chỉ có một chút ký ức hồi nhỏ của nguyên thân, nhưng lúc nàng biết chuyện này cũng có thấy trong lòng ê ẩm, càng đừng nói tới tâm trạng của phụ mẫu nàng lúc này

Ngay lập tức, hai mắt Quan thị đã đỏ lên, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y nữ nhi, gấp giọng nói: “Đại ca ngươi còn sống ư? Làm sao mà ngươi biết được? Chẳng lẽ ngươi đã gặp hắn rồi? Hắn ở đâu? Bây giờ hắn như thế nào?!”

Lê Giang nhẹ nhàng vỗ vỗ thê tử, ý bảo bà cứ bình tĩnh trước đã.

“TayTường Nhi đã bị ngươi nắm đỏ lên rồi.”

Vừa nghe hắn nói, Quan thị đã vội vàng buông lỏng tay ra. Thật sự là bà quá mức khẩn trương, bởi vậy giờ phút này bà chỉ biết hướng ánh mắt đầy khắc khoải nhìn nữ nhi, chờ nàng mở miệng.

“Nương, ngươi đừng vội, bây giờ đại ca sống khá tốt, còn cưới tức phụ rồi. Ta kể về hắn đi, năm đó hắn được một phú hộ cứu lên rồi nhận làm nhi tử, mấy năm nay học hành, làm ăn rất có bản lĩnh. Khi trưởng thành, hắn giống hệt phụ thân, cao cao lớn lớn.”

“Vậy bây giờ hắn đang ở nơi nào,Tường Nhi ngươi đưa nương qua gặp hắn đi!”

“Nương, không cần chúng ta tới gặp đâu, ngày mai hắn sẽ đưa đại tẩu tới gặp các ngươi. Thế nhưng thân thể ngươi có ổn không?”

Chỉ cần nghe thấy tin tức đại ca còn sống, nương đã hô hấp dồn dập rồi, nếu thực sự gặp được người……

Nàng lo lắng quá đi mất!

“Thân thể ta rất tốt, thật mà! Gần đây lang trung kia kê thuốc không tồi, uống vào không còn cảm thấy dễ xúc động, tim đập nhanh như trước nữa, lúc hô hấp cũng không còn thở hổn hển.”

Lê Giang sợ nữ nhi không tin, lại vội vàng làm chứng: “Đúng là thân thể nương ngươi đã khoẻ hơn rất nhiều,Tường Nhi, ngươi nhanh nói tình huống bây giờ của đại ca ngươi cho chúng ta nghe đi.”

Đã nhớ thương nhi tử hơn mười năm, chỉ ôm một tia hy vọng hắn còn sống sót, hiện giờ nguyện vọng trở thành sự thật, người làm phụ mẫu nào mà không nôn nóng?
 
Chương 335


Lê Tường lập tức đơn giản nói tình huống Liễu gia cho phụ mẫu nhà mình.

“Ta nghe Thanh Chi nói, đã nhiều ngày nay đại ca đều bận rộn kê khai trả lại sản nghiệp Liễu gia. Bây giờ đại khái hắn đã lo xong việc đó rồi, nên hôm nay bọn họ mới mời ta qua bên đó làm bữa cơm chia ly. Mấy năm nay Tần Lục gia và phu nhân hắn đều đối xử rất tốt với đại ca, cũng dạy đại ca rất nhiều thứ. Cho nên ta nghĩ, một ngày quan trọng như vậy, chắc chắn mấy người bọn họ có rất nhiều lời muốn nói, bởi vậy ngay lúc ấy ta mới không gọi hắn cùng trở về.”

Chuyện quan trọng nhất là, nàng sợ nếu hắn đột nhiên xuất hiện sẽ làm nương bị k1ch thích.

“Hoá ra hắn chính là Liễu thiếu gia mà ngươi vẫn nhắc tới kia …… Từ từ! Trong khoảng thời gian này ngươi luôn nấu đồ ăn cho Liễu thiếu phu nhân, nói là trong thời gian mang thai nàng không khoẻ, không ăn nổi thứ gì, cho nên, cho nên…!”

Quan thị kích động tới mức nói năng lộn xộn.

Lê Tường đứng một bên vừa vỗ vỗ lưng cho bà thở dễ chịu hơn, vừa gật đầu đáp: “Tẩu tử mang thai, nhưng chắc vừa mang thai nên phản ứng hơi lớn một chút. Nói tới đây, đúng là chúng ta rất có duyên, tiệc thành thân của hai người bọn họ do ta và biểu tỷ đi làm. Nói như vậy, ngày đại ca thành thân, cũng có người nhà chúng ta ở đó.”

“Đúng đúng đúng, thật tốt, thật tốt!”

Nước mắt Quan thị lập tức giàn dụa chảy ra, Lê Giang đang đứng bên cạnh cũng quay người đi, lén lút lau nước mắt rất nhiều lần. Đây cũng là lần đầu tiên, Lê Tường thấy phụ thân mình không kìm nén nổi cảm xúc như vậy.

“Nương, ngươi đừng khóc, nếu khóc nữa, hai mắt sẽ sưng húp lên, tới ngày mai cũng không trở lại bình thường được, tới lúc đó làm sao thấy được đại ca đại tẩu? Buổi tối ngươi đã uống thuốc chưa? Mau uống thuốc đi rồi nghỉ ngơi sớm một chút, chờ tới ngày mai khi mấy người đại ca tới, bọn họ nhìn thấy vẻ mặt ngươi hồng hào, nhẹ nhõm, bọn họ sẽ không lo lắng.”

“A, đúng đúng, không thể để bọn họ lo lắng được. Ta không sao, ta chỉ quá vui sướng mà thôi, chút nữa là khoẻ rồi.”

Quan thị xoa xoa nước mắt, sau đó bà đi tới bệ bếp bưng chén thuốc của mình lên uống một ngụm cạn hết.

Đại khái là trong lòng quá ngọt ngào, nên lúc này bà uống thuốc cũng chưa cần ăn đường.

Phu thê nhà Lê Giang chỉ đơn giản rửa mặt xong là lên lầu nghỉ ngơi lập tức.

Kỳ thật đó cũng chỉ là lời họ nói mà thôi, chứ người vừa biết tin tức nhi tử của mình còn sống bọn họ đâu nhắm mắt ngủ được.

Vừa nhắm mắt một cái, trong đầu bọn họ đã hiện lên hình ảnh nhi tử mười năm chưa gặp, bây giờ hắn còn có thê tử rồi, sắp có hài tử rồi.

“Phu quân, ngươi nói xem, A Trạch hắn có nhận chúng ta không?”

Tài phú của Liễu gia là thứ mà cả đời bọn họ không thể sờ tới được, nhi tử của bọn họ được bọc trong cẩm y ngọc thực mà lớn lên, tuy bây giờ nhi tử của bọn họ đã chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng bảo nhi tử tới nhận phụ mẫu không có của cải gì như bọn họ, liệu nhi tử có cam tâm không?

Quan thị càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, trong lòng Lê Giang cũng không dám tin tưởng, nhưng trên mặt hắn vẫn phải làm ra bộ dáng tin tưởng vững chắc rằng nhi tử sẽ nhận bọn họ.

“Đừng suy nghĩ vớ vẩn, ngươi không nghe thấyTường Nhi nói sao? A Trạch hắn tự mình chủ động trả lại sản nghiệp cho Liễu gia. Nhất định nhi tử của chúng ta không phải hạng người ham tài phú của người khác. Từ nhỏ A Trạch đã thương ngươi nhất, ngươi còn không rõ ràng cách làm người của hắn ư?”

Lê Giang đắp chăn cẩn thận lên người nương tử, rồi ôm bà vào lòng từ từ dời đi đề tài này.

“Ngươi nói xem, bây giờ nhi tử của chúng ta gần như đã trở thành một nghèo hai trắng, nhưng nhà chúng ta đang thuê lại không có chỗ cho hai người bọn họ ở lại.”
 
Chương 336


Quan thị quay sang hỏi Lê Giang: “Có phải chúng ta nên thuê một toà nhà lớn hơn chút hay không?”

“Đúng đúng đúng, cần phải thuê một toà nhà lớn hơn chút nữa.”

“Được rồi, vậy chờ ngày mai gặp A Trạch xong, chúng ta lại đi tìm phòng ở. Thuận tiện cũng mua cho ngươi một cây vải mới. Tức phụ của A Trạch đã mang thai, nãi nãi như ngươi cũng nên chuẩn bị cho cháu của mình chút tã lót.”

Chỉ nháy mắt, tâm trí của Quan thị đã bị tiểu oa nhi chưa sinh ra kia hấp dẫn đi rồi. Dường như bà đã thấy một tiểu oa nhi lớn lên giống như đúc nhi tử nhà mình đang ngọt ngào gọi một tiếng nãi nãi.

“Đúng vậy, phải làm, hơn nữa ta nên làm nhiều một chút!”

Nói một chút, đôi phu thê nhà Lê Giang đã quẳng nhi tử mình qua một bên, chỉ toàn tâm toàn ý nghĩ tới chuyện nên chăm sóc nhi tức và tiểu tôn tử tương lai như thế nào.

Đại khái là lúc trước cảm xúc d.a.o động quá mạnh, nên hiện giờ bình tĩnh trở lại sẽ dễ dàng mệt mỏi, bởi vậy Quan thị chưa chờ được tới lúc mấy người Quan Thúy Nhi trở về đã thiếp đi rồi.

Lê Giang lại là người thao thức trắng đêm, cũng vì thế mà sáng ra, quầng thâm trên mắt hắn có thể liều mạng so sánh với đám người tiêu đầu Sài kia.

Chẳng qua người gặp việc vui, luôn có tâm tình sảng khoái, cho nên thân thể mỏi mệt nhưng tinh thần của hắn lại đầy phấn khởi. Tới mức bất cứ ai nhìn vào cũng biết hiện giờ tâm trạng của hắn cực kỳ tốt.

“Ông chủ Lê, ngươi phát tài nha.”

“Hắc hắc, không có không có, chỉ là trong nhà ta có chút chuyện vui thôi.”

Tiêu đầu Sài nhẹ nhàng đá đồ đệ đối diện mình hai cước rồi nhỏ giọng hỏi: “Ngươi nói xem, Lê gia này còn có thể sinh ra chuyện vui gì chứ? Bọn họ chỉ có một khuê nữ, không phải là nàng đính hôn chứ?”

Ngũ Thừa Phong:!!!

Hôm nay tại sao sủi cảo trong chén không ngon chút nào vậy?

Không phải! Tương nha đầu vừa tròn mười bốn, đã tới tuổi cập kê đâu mà đính với ước? Đại Giang thúc đâu có gấp như vậy? Hơn nữa, theo như tình hình hắn quan sát gần đây, xung quanh Lê gia đâu có tiểu tử trẻ tuổi nào xuất hiện?

“Sư phụ, ngươi đừng nói bừa.”

“Đâu thể gọi là nói bừa được? Đây là phỏng đoán hợp lý đó. Lê gia chỉ có duy nhất một tiểu nha đầu, không phải nàng đính hôn, thế chẳng lẽ là phu thê Đại Giang thúc của ngươi sinh hài tử ư? Ngươi nhìn vẻ mặt vui mừng lộ rõ của hắn kìa, tuyệt đối là chuyện vui cực lớn.”

Tiêu đầu Sài đảo loạn tâm thần đồ đệ rồi rất vô trách nhiệm vỗ vỗ m.ô.n.g đi rồi.

“Về sớm một chút đi ngủ nhé, nếu buổi tối mà ngủ gà ngủ gật, ta sẽ phạt ngươi.”

Ngũ Thừa Phong lên tiếng, sau đó hắn chẳng có chút hứng thú nào, chỉ biết ngồi chọc sủi cảo trong chén.

“Làm sao vậy tứ oa? Hôm nay nhân sủi cảo này không ngon ư?”

“Không có, ăn ngon mà!”

Vẫn là sủi cảo nhân thịt rau cần hắn thích nhất.

“Đại Giang thúc, hôm nay vui mừng như vậy, trong nhà có chuyện gì vui ư?”

Lê Giang gật gật đầu, cười đáp: “Đúng là có chuyện vui, nhiều năm như vậy, cuối cùng ta cũng buông xuống được một nỗi niềm. Ngày mai ngươi sẽ biết.”

Rốt cuộc tới bây giờ vẫn chưa được nhìn thấy nhi tử, hắn cũng không dám nói quá vẹn toàn. Bởi vậy, chỉ hàn huyên hai câu với Ngũ Thừa Phong xong là hắn qua tiếp đón khách nhân khác.

Có điều nghe Lê Giang úp úp mở mở như vậy, Ngũ Thừa Phong lại càng khó chịu.

Tại sao hắn vẫn cứ cảm thấy chuyện vui kia là tìm nhà trượng phu cho Tương nha đầu chứ?

Với tâm trạng khó chịu như vậy, căn bản hắn không cách nào ngủ nổi. Khi trở lại tiêu cục, hắn lại nằm một cái tới tận buổi chiều, vừa mệt mỏi vừa khó chịu. Cuối cùng, hắn vẫn không nhịn được lại chạy tới Lê Gia Tiểu Thực.

Tới nơi, hắn lại phát hiện hôm nay Lê gia đóng cửa đặc biệt sớm. Hơn nữa, ba người nhà Đại giang thúc đều mặc y phục mới!!
 
Chương 337


Nhìn bộ dáng nhón chân mong chờ ở đầu ngõ của ba người nhà kia, Ngũ Thừa Phong muốn an ủi chính mình cũng không an ủi nổi.

Bởi vì vừa nhìn một cái đã biết nhà người ta đang ngóng đợi thông gia rồi……

Ngũ Thừa Phong nghe được thanh âm cõi lòng chính mình đang tan nát. Hắn còn chưa kịp thổ lộ tâm tình của mình cho nha đầu Lê Tường kia, vậy mà giờ đã không có cơ hội nữa.

Trong tâm trạng ủ dột của Ngũ Thừa Phong, một chiếc xe ngựa đi qua trước mặt hắn, và rất nhanh sau đó, chiếc xe ngựa này ngừng lại ở đầu ngõ Lê gia.

Từ vị trí hắn đứng chỉ thấy mỗi đằng sau xe ngựa, bởi vậy không nhìn thấy người vừa bước xuống xe là ai.

Thế nhưng, người có thể ngồi xe ngựa tới đây, chắc chắn điều kiện trong nhà rất tốt. Nói gì thì nói, kẻ tầm thường lại nghèo khó như hắn đâu thể so sánh được với người ta?

Ngũ Thừa Phong ủ rũ cụp đuôi trở về tiêu cục. Bởi vậy, hắn không hề thấy một màn Lê gia mẫu tử ôm nhau khóc thành một đoàn khi chiếc xe ngựa kia đi xa.

Dù trong lòng Quan thị đã có chuẩn bị, nhưng vừa thấy nhi tử, bà vẫn không nhịn được rơi lệ không ngừng. Kể cũng lạ, bà chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra nhi tử của mình rồi.

Liễu Trạch cũng vậy. Khi hắn nhìn thấy ánh mắt vừa kích động vừa đầy yêu thương của phu thê Lê gia kia, đầu óc hắn không tự chủ được đã hiện lên những hình ảnh từ nhỏ.

Từ nhỏ hắn đã là một hài tử hiểu chuyện, yêu thương phụ mẫu, quan tâm muội muội. Kể cả khi người một nhà bọn họ tách ra nhiều năm như vậy, nhưng huyết mạch thân tình vẫn còn nồng ấm trong huyết quản. Và lúc này, chúng nó nói cho hắn, hai người này mới đúng là phụ mẫu thân sinh của hắn.

Đầu tiên là hai mẫu tử này ôm nhau khóc rống lên, sau đó Lê Giang cũng đi lên, mỗi tay ôm một người thân của hắn và yên lặng rơi lệ.

Lê Tường và Kim Vân Châu cũng bị một màn này cảm nhiễm mà nước mắt lưng tròng.

Người một nhà đều khóc sưng cả mắt, một hồi lâu sau mới ngừng lại được.

“Phụ mẫu, vào trong phòng đi, bên ngoài lạnh lắm, đừng để bị cảm.”

Liễu Trạch kêu một tiếng phụ mẫu này rất nhẹ nhàng, tự nhiên, cứ ngỡ như giữa bọn họ chưa từng có mười năm chia cách kia.

Thấy hắn phóng khoáng nhận phụ mẫu như vậy, cục đá trong lòng Lê Tường cũng rơi xuống đất.

Nàng chỉ sợ hắn không vượt qua được điểm mấu chốt trong lòng mình, không gọi được hai tiếng này, sẽ làm phụ mẫu thương tâm khổ sở.

“Đi thôi đi thôi, vào trong phòng. Tẩu tử còn mang thai đó, đứng lâu ở bên ngoài không tốt.”

Lê Tường lôi kéo Kim Vân Châu vào cửa hàng trước.

Hôm nay biết bọn họ muốn tới, người một nhà Lê gia đã sớm đóng cửa hàng từ lâu, lại dọn dẹp sạch sẽ bên trong một lần.

Đã vậy, Quan Thúy Nhi còn lo lắng nếu thấy nhiều người, bọn họ sẽ không được tự nhiên, cho nên sau khi quét tước xong, nàng ấy đã mang theo tỷ muội Đào Tử qua cửa hàng thịt hầm.

Còn Quan thị, bà sợ mùi vị khói dầu trong phòng bếp sẽ làm Kim Vân Châu khó chịu, bà còn chi một số tiền lớn qua tiệm dầu thơm, mua một chút bình hương thơm về xịt trong phòng cho thơm nữa.

Thấy mùi vị quái dị trong phòng bếp, Kim Vân Châu tự nhiên đã hiểu nguyên nhân vì sao, bởi vậy trong lòng nàng ấy, độ hảo cảm với công công bà bà này lập tức tăng lên.

Phải biết rằng lúc trước khi lần đầu nàng ấy bước vào Liễu phủ, phu thê Liễu Thịnh kia căn bản chẳng quan tâm chút nào.

Thậm chí hai người đó còn sắp xếp cho nàng ấy mở một gian phòng ngủ mang theo mùi ẩm mốc, đừng nói tới chuyện xịt hương thơm, trong phòng còn không được quét dọn tử tế.

Lúc ấy nàng ấy đã tức giận đến mức trực tiếp qua khách đi3m ở lại, A Trạch còn đi theo xin lỗi hồi lâu.

Chỉ cần so sánh như vậy thôi cũng đủ để biết được ai thực tâm đối đãi và có lòng.
 
Chương 338


“Cửa hàng nhà ta hơi nhỏ hẹp, không thể so được với tòa nhà rộng mở mà các ngươi thường ở lại, cứ ngồi tạm đi nhé.”

Lê Giang liếc mắt một cái đã nhìn chằm chằm vào nhi tử, thấy trên mặt nhi tử không có một tia ghét bỏ nào, trong lòng hắn lại càng thêm thoải mái.

“Ta cảm thấy cửa hàng này khá tốt, nhỏ nhưng ấm áp, còn thoải mái hơn toà nhà lạnh như băng kia. Đúng không A Trạch?”

“Đúng, những lời Vân Châu vừa nói cũng là lời ta muốn nói. Chỉ cần người một nhà được ở cùng nhau, cho ta tới nơi nào ta cũng thấy vui vẻ.”

Trên mặt Liễu Trạch đầy vẻ tươi cười, không hiểu sao cũng thêm một chút trẻ con nữa. Kim Vân Châu nhìn hắn, lại sờ sờ miếng đệm lót thật mềm ở dưới m.ô.n.g mình, trong lòng nàng ấy lại càng thêm ấm áp.

Xem ra nàng ấy ủng hộ trượng phu nhà mình đi nhận thân là quyết định chính xác.

Ngồi trong chốc lát, nàng ấy đã chủ động mở miệng nói: “Tiểu muội, có thể mang ta đi dạo những cửa hàng gần đây không?”

Lê Tường sửng sốt, nhưng rất nhanh nàng đã hiểu được, tẩu tử của nàng đang muốn dành thời gian cho đại ca và phụ mẫu, vì vậy nàng lập tức sảng khoái đồng ý.

Hai người đi một vòng quanh những cửa hàng gần đó, khi tới đi đến cửa hàng bên ngoài đường sông, Kim Vân Châu đột nhiên mở miệng nói: “Tiểu muội, tuy cửa hàng này tốt thì tốt thật, nhưng để người một nhà ở lại hơi miễn cưỡng. Không bằng ngươi và phụ mẫu đều dọn tới nhà của ta đi, ý ngươi thế nào?”

Lê Tường biết nàng ấy có ý tốt, chỉ là nàng lại không đồng ý chuyện này được.

“Tẩu tử, ngươi để cho ngươi và đại ca ở còn được. Nếu bây giờ để phụ mẫu dọn vào, ta chưa kể tới chuyện người khác có thể nói xấu hay không, ta chỉ biết là trong lòng phụ mẫu sẽ có chút khó chịu. Suy cho cùng, bọn họ không giúp đỡ được gì lúc các ngươi thành thân, hiện giờ cũng không có bao nhiêu tiền có thể lấy ra cho các ngươi mua tòa nhà. Bây giờ trong lòng bọn họ đang tự trách nhiều lắm.”

Kim Vân Châu nghĩ một chút, đúng là có đạo lý này. Có lẽ điều mà nàng ấy cảm thấy đương nhiên, lại có khả năng sẽ làm trong lòng phụ mẫu của trượng phu rất khó chịu.

“Đúng thật, chuyện này là ta thiếu suy xét.”

“Chuyện gì mà thiếu suy xét vậy?”

Liễu Trạch ra ngoài tìm người, vừa lúc nghe thấy được những lời này. Kim Vân Châu cũng không gạt hắn, nàng ấy kể lại cho hắn nghe những điều mình vừa kiến nghị.

“Vân châu ngốc, cũng không nhất định phải để phụ mẫu tới nhà ngươi ở. Không phải chúng ta còn có một tòa lâu sao?”

Lê Tường:???

Không phải nói sản nghiệp đều trả hết cho Liễu gia rồi ư? Tại sao lại còn một toà lâu?

Liễu Trạch nhìn vẻ mặt mờ mịt của muội muội, hắn vội vàng cười giải thích: “Lại nói, tiểu muội ngươi cũng biết nơi ta đang nhắc tới đó. Nơi đó chính là toà Cửu Phúc trà lâu kia, nó không phải là sản nghiệp của Liễu gia, là năm đó ta vô ý cứu được một vị tiên sinh, hắn đã tặng nó cho ta. Sản nghiệp của Liễu gia không có dính dáng gì tới ẩm thực, cho nên Cửu Phúc trà lâu kia vẫn luôn bị cô lập ở bên ngoài, cả ta cũng chưa từng để ý nhiều tới nó. Có điều tới bây giờ, trong tay ta cũng chỉ dư lại một mình nó thôi.”

Lê Tường: “……”

Cửu Phúc trà lâu……

Là nơi khởi đầu cho món tài chính 50 ngân bối đầu tiên trong tay nàng. Cho nên cũng có thể nói, là ca ca đã giúp nhà mình có một vị trí nhỏ trong thành.

Hiện giờ nàng cũng chân chính hiểu được mối duyên phận giữa mấy người bọn họ.

“Tiểu muội, vừa rồi ta đã thương lượng với phụ mẫu, gian cửa hàng này còn một tháng nữa đã tới kỳ, đến lúc đó chúng ta không tiếp tục thuê nó nữa, ý muội thế nào?”

Ý tứ của Liễu Trạch đã rất rõ ràng. Hắn muốn đưa mấy người Lê Tường đến Cửu Phúc trà lâu, rồi một lần nữa khai trương lại.

“Phụ mẫu nói chuyện này cần phải nghe ý tứ của ngươi.”
 
Chương 339


“Về quản lý trà lâu, ta nói thật, ngoài chuyện kiểm tra sổ sách, ta thật sự không biết chút gì nữa. Từ nơi cung cấp nguyên liệu nấu ăn, tới sắp xếp thực đơn, rồi quan sát xem đám đầu bếp am hiểu làm cái gì, tất cả những chuyện đó ta đều không biết. Trước mắt ta chỉ còn một trà lâu kia, bởi vậy ta hy vọng người trong nhà tới tiếp quản. Tiểu muội, ngươi cứ ngẫm cẩn thận lại xem, hôm nay chúng ta không nói tới chuyện này nữa.”

Hôm nay một nhà đoàn tụ, nên vui vẻ chúc mừng bên nhau.

Buổi tối Lê Tường và mấy người biểu tỷ làm một bàn đồ ăn lớn, mời tiểu cữu cữu, tiểu cữu mẫu qua đây cùng ăn.

Quan Thúy Nhi còn tốt, nàng ấy cũng gọi Liễu Trạch là biểu ca, lên bàn ăn cũng không cảm thấy khó chấp nhận.

Nhưng Lạc Trạch và hai tỷ muội Đào Tử lại c.h.ế.t sống không chịu lên bàn ăn cơm, cuối cùng ba người bọn họ vào phòng bếp ăn.

Lê Tường cũng hết cách với bọn họ, vì vậy đành phải tuỳ bọn họ muốn làm gì thì làm.

Một bữa cơm kéo dài chừng nửa canh giờ. Tuy Kim Vân Châu không quen ăn chung một bàn với nhiều người như vậy, nhưng hương vị đồ ăn đã xoá tan chút khó chịu trong lòng nàng ấy. Bởi vậy, nàng ấy vẫn luôn tươi cười đầy mặt.

Người một nhà tiểu cữu cữu cũng không quá mất tự nhiên. Bởi vậy bữa cơm hôm nay, tất cả mọi người đều hoà thuận vui vẻ.

Bữa cơm ăn đến cuối cùng, chỉ còn lại các nam nhân đang uống rượu. Lê Tường nhìn thấy Kim Vân Châu mỏi mệt đ.ấ.m eo vài cái, nàng lập tức nói một tiếng với nương rồi đỡ nàng ấy lên phòng của mình và biểu tỷ nghỉ ngơi một chút.

Tuy phòng của nàng và biểu tỷ hơi nhỏ, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, lại nói, giờ phút này Kim Vân Châu đang vô cùng mệt mỏi, nàng ấy chỉ cởi giày đã lên giường luôn rồi.

“Tiểu muội, chờ tới khi đại ca ngươi uống xong, muốn trở về nhớ đi gọi ta nhé.”

“Yên tâm đi, đại ca đâu thể bỏ ngươi ở lại nơi này?”

Lê Tường cười cười, nàng để đèn dầu lại trên bàn, sau đó mới đóng cửa đi xuống lầu. Nàng đưa mắt nhìn bên ngoài một lát, phần lớn rượu đều bị phụ thân và tiểu cữu cữu uống, đại ca chỉ uống một ly, nhưng hắn uống lâu thật lâu.

Xem ra hắn vui vẻ nhưng vẫn có chừng mực. Suy cho cùng, hắn còn phải lo chăm sóc một thai phụ mà.

“Đào Tử, đi nhóm lửa thôi.”

“Ừm? Không phải đã ăn xong rồi sao? Còn phải làm đồ ăn gì nữa?”

“Không thấy bên ngoài đang uống rượu sao? Ta muốn hầm cho bọn họ chút canh tỉnh rượu.”

Lê Tường lấy từ trong ngăn tủ ra chút vỏ quýt khô, do tự tay nàng làm.

Người Tứ Xuyên khi nấu canh cũng ngẫu nhiên sẽ bỏ vài miếng vỏ quất vào để tăng mùi hương cũng như khư mùi tanh, nàng cũng cực kỳ thích làm như vậy.

Hơn nữa bên trong món thịt hầm cũng cần thêm thứ này, cho nên nàng luôn chuẩn bị không ít.

Nàng ngửi một chút, vỏ quất được bảo tồn khá tốt, không ẩm chút nào.

Kỳ thật có rất nhiều loại canh giải rượu, chẳng qua trước mắt có trong tay tài liệu này, cho nên nàng nghĩ ngay tới canh giải rượu bằng vỏ quất, coi như tạm chấp nhận uống đi.

Lê Tường lại nắm một chút hạt sen ra, đổ nước vào nồi, đậy nắp lại hầm trước. Vỏ quất đều được rửa sạch sẽ, sau đó thái sợi, tiếp theo nàng loại bỏ hạt bên trong táo đỏ, rồi bỏ chung vỏ quất vào táo đỏ vào trong nồi.

Dùng lửa nhỏ ninh chừng nửa canh giờ, Hạnh Tử lập tức rút củi ra, chỉ chừa lại chút than hồng bên trong lòng bếp, giữ nhiệt độ cho canh.

Lê Tường đang muốn ra bên ngoài nhìn một cái, nhưng chưa kịp nhìn đã thấy đại ca nàng từ bên ngoài đi vào.

“Đại ca, ngươi không uống thêm ư?”

Liễu Trạch lắc đầu, có chút ngượng ngùng cười.

“Ta chỉ uống được ba ly, còn lại đều ngồi nhìn phụ thân và tiểu cữu uống. Bọn họ còn đang mải ôn lại chuyện xưa, từ thời điểm mới một tuổi nói đến tận bây giờ, phỏng chừng đã say không nhẹ.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom